Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bộ bộ kinh tâm

Tác giả : Đồng Hoa   
Chương 21
<< Trước    / 105      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Sau buổi Khang Hy triệu kiến riêng Dận Nhưng, tình hình không hề thay đổi, Dận Nhưng vẫn bị cấm cố, văn võ trong triều đều nhớn nhác, không sao dò đoán được tâm tư hoàng thượng. Cuộc tranh giành giữa các phe phái càng thêm dữ dội, kẻ gắng sức bảo vệ thái tử, kẻ vạch vòi những hành vi xấu của y. Nhốn nha nhốn nháo, đỏ mặt tía tai, hết người này cãi dứt lại người kia xông vào.
 
Các a ca thì mỗi người phản ứng một kiểu. Từ biên tái về, Thập tam ít vào cung hẳn đi, Nhược Hi hầu như không gặp gã. Tứ a ca dứt khoát cáo bệnh nằm nhà, đóng cửa không ra. Bát a ca cũng không hề đặt chân đến Càn Thanh cung. Cửu a ca và Thập tứ a ca thi thoảng mới xuất hiện, nhưng đến đi đều vội vàng, lại toàn chạm mặt ở chỗ tai vách mạch dừng nên khó có cơ nói chuyện với nhau.
 
Khang Hy dửng dưng quan sát tất cả, không hé một lời. Có lúc nghỉ ngơi, ông thậm chí còn đàm đạo về trà với Nhược Hi, nào là nước ở đâu thì tốt, trà nào có cái tên thi vị, thơ từ ngâm vịnh về trà của ai là sát thực hơn hết. Trông thái độ ông thư thả như vậy, Nhược Hi và Lý Đức Toàn hầu hạ cũng ung dung hơn, tựa hồ chưa hề xảy ra biến cố gì.
 
Nhược Hi lặng lẽ theo dõi diễn biến mà khâm phục Khang Hy vô hạn. Lòng ông nung nấu bao nhiêu chuyện, nhưng chẳng ai nhìn mặt ông mà dò đoán được chút gì. Ngược lại, ông cứ lẳng lặng thâu tóm nhất cử nhất động của những người xung quanh.
 
oOo
 
Ngày tháng chênh chao như thế đến tận ba mươi Tết. Cựu thái tử Dận Nhưng vẫn bị giam cầm, Đại a ca Dận Nghị cũng bị cấm cố, trong triều ai nấy đều nhấp nhổm vì chiếc ghế thái tử chưa có chủ. Tiệc tất niên dù vẫn háo hức đèn kết hoa giăng, song không giấu nổi những đợt sóng cồn bên dưới. Đúng giao thừa thì Nhược Hi đến lượt trực đêm trong điện, Ngọc Đàn chủ động đề nghị đổi ca, nhưng Nhược Hi vốn không muốn nhìn cảnh tươi tỉnh giả tạo kia, bèn từ chối, bảo cô cứ vui vẻ đi chơi. Vậy là nàng thức trông đèn nến và lò hương trong điện Càn Thanh, một mình một bóng đón năm Khang Hy thứ bốn mươi tám.
 
oOo
 
Sáng mùng Một Tết, trời còn tờ mờ, Nhược Hi đã ngồi lặng lẽ bên bàn. Nàng đang đăm đăm dõi ra ngoài song thì Ngọc Đàn đi ngang cửa sổ. Thấy nàng thất thần, cô ái ngại hỏi:
 
- Tối qua chị trực cả đêm, sao không ngủ đi một lát?
 
Bấy giờ Nhược Hi mới choàng tỉnh, cười đáp:
 
- Tôi đi nằm đây! – rồi đóng cửa sổ.
 
Ngọc Đàn mỉm cười đi ra khỏi cổng.
 
Nhược Hi vẫn tần ngần bên bàn. Mặt trời ngoài kia cứ ấm dần lên, cảnh trí trong nhà cũng sáng sủa theo, nhưng lòng nàng càng lúc càng trĩu nặng. Nàng úp mặt xuống bàn, nghĩ Vì sao, vì sao còn chưa tới? Chẳng lẽ năm nay chàng quên? Bận việc gì khác nên lỡ hẹn? Hay sau này không bao giờ có nữa?
 
Nàng đợi từ mờ sương tới lúc đứng bóng, tiểu thái giám đã vào đưa cơm trưa mà vẫn không ai đến. Nhược Hi nhạt mồm nhạt miệng, chẳng buồn ngó ngàng ăn uống, bèn đặt Hệ thống cấm nói bậyg cơm sang một bên, đi lại giường nằm vật ra, giày cũng không buồn cởi. Đàn ông thì có bao nhiêu kiên nhẫn với một người đàn bà đâu? Biết thế nên nàng đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, tưởng rằng mình sẽ bình tĩnh đón nhận thời khắc “chàng buông tay, rời xa ta bất cứ lúc nào”. Nhưng hóa ra nàng chỉ “tưởng” thôi, khi sự việc ập đến thật, nàng vẫn chua xót, vẫn mất mát, vẫn khổ đau!
 
Lòng đang tái tê, chợt nghe có tiếng gõ cộc cộc, Nhược Hi vội chồm dậy, chỉ bằng vài bước chân đã ào ra kéo cửa, nhưng nàng chững ngay lại. Bên ngoài là một tiểu thái giám mặt mũi lạ hoắc. Thấy Nhược Hi ngơ ngác nhìn mình, hắn vội cúi chào, rồi cười tươi:
 
- Nô tài là Tiểu Thuận Tử, bình thường cũng ít đi lại ở điện Càn Thanh nên cô nương thấy không quen đấy!
 
Nhược Hi nghe xong, vẫn không nói gì, chỉ chòng chọc nhìn hắn. Tiểu Thuận Tử liếc quanh rồi móc trong ngực áo ra một gói lụa đỏ. Nhược Hi đang thẫn thờ mà cũng không khỏi ngạc nhiên, tại sao lại là gói kìa, nhưng vẫn gắng định thần, đưa tay đón lấy. Thấy nàng nhận rồi, Tiểu Thuận Tử vui vẻ vẩy tay cúi chào rồi nhanh nhảu chạy đi.
 
Nhược Hi đóng ngay cửa lại, ngồi xuống bên bàn, đợi trấn tĩnh mới mở lớp vải ra.
 
Bên trong là một sợi dây chuyền.
 
Nàng cầm lên xem xét. Dây gồm vài sợi bạc cực mảnh cuốn vòng, đan kết với nhau, trông như sóng gợn lăn tăn, mặt dây chuyền là một đóa mộc lan bằng bạch ngọc lóng lánh, trông tinh xảo như hoa thật thu nhỏ, tưởng đâu ghé mũi vào thì sẽ ngửi thấy hương thơm dịu êm. Một ý nghĩ xẹt qua óc, Nhược Hi choáng cả người. Thì ra không phải của “người ấy”, mà là của “người ấy”. Đóa mộc lan lành lạnh như làn môi ai… Một cơn tê buốt thoắt từ lòng bàn tay xộc thẳng vào tim, Nhược Hi ném phắt sợi dây xuống bàn, xạch một tiếng khô khốc, nó rơi đúng vào mảnh lụa đỏ đang mở.
 
Mảnh lụa đỏ tươi trải ra làm nền, bên trên là làn sóng bạc uốn lượn, yên ả nổi lên một bông mộc lan trắng tinh khôi. Nhược Hi đờ đẫn nhìn, cảm thấy bên tai lại có tiếng thở khe khẽ, trên má lại có đôi môi băng giá vờn qua. Người lạnh toát mà tim thì nóng bừng bừng, nàng bật dậy khỏi ghế, hấp tấp dúm mảnh lụa, mở rương vùi nó xuống tận đáy. Ngón tay vô tình lướt qua ba lá thư cũng bị nhét dưới cùng, nàng trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng cầm lòng không đậu, bèn lấy thư ra, đặt trên bàn, im lìm nhìn chúng. Nội dung thư nàng đã thuộc làu, nét chữ màu mực cũng đã in sâu vào tâm tưởng. Trong những đêm đằng đẵng nơi cung điện ngột ngạt cô liêu, nàng từng mở ra nhẩm đọc cho qua bao lần mất ngủ.
 
Khóe miệng ứa một nụ cười cay đắng, nàng thì thầm tự nhủ: “Sau này không còn nữa rồi!”, và hít một hơi thật sâu, rút bức thư dưới cùng, chầm chậm giở ra:
 
Cửa đông một khoảnh đất bằng
 
Cỏ như lư mọc tầng tầng trên đê,
 
Nhà nàng thì vẫn ngay kia
 
Mà nàng chẳng biết đi về nơi nao.
 
Cửa đông cây lật xanh xao
 
Lớp nhà lớp cửa dưới rào giăng giăng,
 
Tưởng ta không nhớ nàng chăng
 
Mà nàng chẳng thấy ngó ngàng đến ta.
 
Đây là lá thư nhận vào ngày mùng Một Tết năm Khang Hy thứ bốn mươi lăm.
 
Lá thứ hai:
 
Bước chân ra khỏi cửa đông,
 
Ngẩng nhìn gái đẹp má hồng khắp nơi,
 
Tuy rằng sắc vóc gọi mời
 
Nhưng ta không chuộng những lời bướm ong,
 
Đã riêng vương vấn trong lòng
 
Một người lặng lẽ nhớ mong tháng ngày.
 
Đang âm thầm đọc, chợt nghe cửa gõ cốc cốc, Nhược Hi vội vơ hết thư lại, vừa hỏi “Ai đấy?” vừa ngó quanh, rồi nhét bừa thư vào chăn.
 
Bên ngoài đáp: “Nô tài Phương Hợp!” Lòng Nhược Hi như mở nắp lọ ngũ vị hương, chua xót mừng rỡ tuyệt vọng sững sờ chộn rộn, nàng nhất thời đứng ngẩn ra.
 
Phương Hợp đợi chốc lát, thấy trong nhà không động tĩnh gì, lại gõ gõ, gọi khẽ: “Cô nương!” Bấy giờ Nhược Hi mới bầng tỉnh, vội vã đi mở cửa. Gặp Phương Hợp, nàng không dằn được lòng, hỏi ngay:
 
- Sao năm nay lại muộn thế?
 
Phương Hợp mỉm cười đáp nhỏ:
 
- Bát gia cẩn thận dặn, hôm qua cô nương trực cả đêm trong điện, nên để cô nghỉ, đừng đến sớm quá.
 
Nhược Hi nghe rồi, lòng càng chứa chan cảm xúc, kìm nén không được, tỏ lộ không xong, cứ nghẹn ngào nơi ngực, nàng lại đứng sững như ngây ngốc. Phương Hợp ngó quanh, đoạn móc một phong thư nhét vào tay Nhược Hi, sau cúi chào rồi đi.
 
Nhược Hi nắm lá thư, ngồi ở bàn hồi lâu không nhúc nhích, cuối cùng chậm chạp mở thư ra. Vẫn thứ giấy tẩm hương bách hợp loại cực phẩm, vẫn nét chữ viết theo lối tiểu khải, ôn hòa mà cứng cáp:
 
Trời buông màn tối
 
Sao vẫn chưa về,
 
Vì vua chẳng phải
 
Dầm sương tội gì?
 
Trời buông màn tối
 
Sao vẫn chưa về,
 
Vì vua chẳng phải
 
Lấm thân tội gì?
 
Hệt như bị dao chích, Nhược Hi bỗng nghe nhói trong tim, không đừng được phải đưa tay ôm ngực. Nàng sấp mặt xuống bàn, lòng cuộn nổi trăm tơ ngàn mối, ngực tức nghẹn muôn ý vạn lời, nhưng không biết trút vào đâu, chỉ đành hỏi mình, hết lần này tới lần khác: “Sao vẫn chưa về? Tại sao? Sao vẫn chưa về? Tại sao?”
 
Sau Tết ít lâu, vừa lúc hoa mai nở, Nhược Hi đứng dưới tán hoa, nhắm mắt, làn hương phảng phất thêm nồng. Rốt cục thì Khang Hy định lúc nào phục chức cho thái tử đây? Đã hơn hai tháng rồi!
 
Nàng gắng lục lại ký ức, vẫn không nhớ thời gian cụ thể, chỉ mang máng đâu như đầu năm nay. Bây giờ chính bản thân nàng cũng sốt ruột sốt gan, những kẻ không rõ nội tình kia khéo còn thấy ngày dài tựa năm, ngứa ngáy hơn nhiều.
 
Nhược Hi đương tẩn mẩn nghĩ ngợi, bên tai bỗng vang tiếng Thập a ca:
 
- Lại thừ người ra rồi!
 
Nhược Hi mỉm cười mở mắt, quay lại nhìn Thập a ca, thấy đằng sau còn Cửu a ca, Thập tứ a ca và cả Bát a ca – người từ hồi đi tái ngoại về nàng vẫn chưa gặp lần nào. Nàng vội nhún gối thỉnh an. Lúc ngẩng mặt lên, vô tình liếc mắt về phía Bát a ca thì bắt gặp ánh nhìn nửa cười nửa không của chàng, nàng thót tim, lại cúi đầu đứng lặng, không đủ can đảm ngước lên nữa.
 
Cửu a ca ngó quanh một lượt, thấy bốn bề không có ai khác, bèn nhìn thẳng vào Nhược Hi:
 
- Hôm nay có chuyện muốn hỏi cô nương.
 
Nhược Hi thắc mắc nhìn y, không rõ vị chủ nhân rất ít trao đổi với mình này muốn hỏi chuyện gì, nàng lễ phép đáp:
 
- Xin Cửu gia cứ hỏi!
 
Mấy a ca đứng bên đều tỏ thái độ khác lạ. Bát a ca nhíu mày nhìn Cửu a ca, Thập a ca ngơ ngác nhìn Cửu a ca, Thập tứ thì ngó Nhược Hi, mắt sáng quắc.
 
- Hoàng a ma triệu kiến riêng Nhị ca, là bàn chuyện gì vậy?
 
Nhược Hi ồ một tiếng, thì ra là vì vụ này! Nhưng cũng chả trách, lúc ấy chỉ có nàng và Lý Đức Toàn ở lại trong điện, bất kể mấy vị này có cài cắm ai bên mình Khang Hy thì e rằng cũng không nắm được đầy đủ nội dung cuộc trao đổi, trừ phi họ nạy được miệng Lý Đức Toàn. Nhưng việc đó thì, cũng khó như hái sao trên trời thôi.
 
Nhược Hi đang định bảo lúc ấy nàng canh ở phòng ngoài, không nghe rõ cụ thể là nói những gì, thì Bát a ca lên tiếng:
 
- Nhược Hi, em về đi!
 
Nhược Hi máy môi, nhưng không kịp đáp, vì Thập tứ đã can thiệp:
 
- Hỏi thì sao? Chỉ có cô ta và Lý Đức Toàn biết, việc này ngoài cô ta ra, chẳng trông vào ai để tìm được câu trả lời cả.
 
Bát a ca nhìn Thập tứ:
 
- Phục vụ Hoàng thượng mà dám phao truyền những cuộc hội đàm bí mật của người và thần tử, nhỡ bị phát hiện thì hậu quả ra sao, em đã tính đến chưa?
 
Càng nói về cuối, giọng chàng càng đanh lại. Thập tứ ngẩn người một lúc, liếc nhanh Nhược Hi rồi dời mắt sang cây hoa mai, không nói năng gì nữa. Thập a ca nghe vậy, vội xua:
 
- Nhược Hi, cô bận việc gì, mau đi làm việc ấy đi!
 
Cửu a ca hừ mũi:
 
- Ở đây có vài người bọn ta, cô ta kín miệng, chúng ta kín miệng, thì ai mà phát hiện được chứ?
 
Nói đoạn, y lạnh lùng nhìn Nhược Hi. Nhược Hi thấy Bát a ca đã sắt mặt lại, bèn nói ngay, không để chàng lên tiếng lần nữa:
 
- Lúc ấy nô tỳ có mặt thật, nhưng trực phòng ngoài, Hoàng thượng và Nhị a ca lại ở phòng trong, nô tỳ không nghe rõ.
 
Nàng dứt lời, Cửu a ca bật cười nhạt, bảo Bát a ca:
 
- Thấy chưa? Đây là người anh đổ bao nhiêu tâm huyết nhé! Em thà nuôi con chó…
 
- Cửu đệ! – Bát a ca đanh giọng cắt ngang. Chàng không nhìn Nhược Hi, ánh mắt chỉ chầm chậm lướt qua khuôn mặt từng a ca, cuối cùng dừng lại ở Cửu a ca – Không ai được phép dò hỏi Nhược Hi bất cứ điều gì liên quan đến Hoàng a ma nữa.
 
Cửu a ca chằm chằm ngó anh trai hồi lâu, vẻ mặt tăm tối, Bát a ca đáp lại y bằng cái nhìn lãnh đạm. Thập tứ lạnh lùng quan sát Nhược Hi, Thập a ca thì hết nhìn Bát lại nhìn Cửu, miệng hết há ra lại ngậm vào, nhưng không thốt được một tiếng.
 
Cuối cùng, Cửu a ca chuyển ánh mắt sang Nhược Hi, cười khẩy rồi phất tay áo bỏ đi. Thập tứ nhếch mép, lập tức nối gót Cửu a ca. Thập a ca nhìn từ đầu xuống chân Nhược Hi mấy lượt, gãi gãi đầu, xong cũng bước đi nốt.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 105      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
61594
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 664968
Nd: Ngược. SE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1042772
Nd: Sủng. HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 564955
Nd: Sủng. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1574458
Nd: HE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 874367
Nd: Ngược. HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1167196
Nd: HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 826884
Nd: Sủng. SE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 683508
Nd: Sủng. HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 831004
Nd: Sủng. SE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 1824954
Nd: Ngược. HE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 1263089
Nd: Sủng. HE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1312529
Nd: HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 783212
Nd: Ngược. HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 582980
Nd: Sủng. SE.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 715644
Nd: Sủng. SE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 542295
Nd: Ngược. SE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 766217
Nd: Sủng. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 710597
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13719188
Thiên Kim trở về   view 2700763
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2230568
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc