Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bộ bộ kinh tâm

Tác giả : Đồng Hoa   
Chương 35
<< Trước    / 105      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Mấy bữa nay, nàng liên tục tự vấn mình vì sao. Vì sao nàng không thể đồng sinh cộng tử với chàng? Bây giờ mới là năm Khang Hy thứ bốn mươi tám, nếu không thể tránh được bất hạnh thì cũng phải đến năm Ung Chính thứ tư chàng mới qua đời. Chỉ cần nàng quyết định ở bên chàng, hai người vẫn còn mười sáu năm chung hưởng.
 
Chẳng phải tình yêu chân chính là sống chết cùng nhau đấy ư? Chẳng phải năm xưa nàng đã từng mùi mẫn rơi lệ vì mối tình bi thiết của Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài, Romeo và Juliet đấy ư? Nhưng khi ngang trái xảy ra với mình, tại sao nàng lại ngần ngừ không quyết? Rốt cục nàng yêu hay không yêu chàng? Có lẽ yêu nhưng yêu chưa đủ chăng? Hay vì sự cảm kích lớn dần lên suốt những năm qua và sự thương hại cảnh ngộ chàng, mà nàng chỉ gắng hết sức cứu mạng chứ chưa từng muốn cùng chàng vào sinh ra tử?
 
Nàng không nhìn rõ lòng mình, không xác định được tình cảm của mình nữa.
 
oOo
 
Bắc Kinh tháng Mười. Mưa thu rơi, trời dịu mát.
 
Nhược Hi rất thích Tử Cấm thành vào thời tiết này. Hoàng cung chìm trong hơi mưa mờ mịt, khiến dáng vẻ nghiệt ngã hà khắc thường ngày pha thêm chút gì hiền hoà mềm mại. Dẫu biết rõ đây chỉ là ảo giác, cơn mưa qua tất cả lại trở về như cũ, nhưng Nhược Hi vẫn bị thu hút bởi nét êm đềm hiếm có ấy, nên thường cầm ô trúc lang thang mãi trong mưa.
 
Cũng như đời người, tiết trời thay đổi thật khó lường, vừa mưa lâm thâm, thoắt cái đã sầm sập hệt thác đổ. Chiếc ô trúc nhỏ không đủ chắn che mưa gió, nước đã bắn ướt cả gấu váy xanh, Nhược Hi giương ô chạy hộc tốc vào tránh ở hành lang gần đấy.
 
Có người cũng đang trú trên hiên, vì mưa giăng mịt mùng, đến tận nơi Nhược Hi mới nhìn rõ mặt, và hối hận không sao kể xiết. Giá biết là họ, nàng thà dầm mưa còn hơn vào đây, nhưng bây giờ thì không kịp rút lui nữa rồi. Vẫn để nguyên ô xoè, Nhược Hi thả luôn xuống sàn, lo cúi mình thỉnh an trước:
 
- Bát phúc tấn cát tường! Thập phúc tấn cát tường!
 
Minh Ngọc không đáp, ngoảnh mặt đi chỗ khác. Minh Tuệ cười phớt:
 
- Cho đứng!
 
Nhược Hi đứng dậy, cảm xúc vô cùng phức tạp, chỉ muốn khuất mắt thực mau, bèn nhún gối thưa:
 
- Nếu phúc tấn không có gì sai bảo, nô tỳ xin cáo từ.
 
Bát phúc tấn chẳng nói chẳng rằng, cứ giương mắt nhìn chằm chặp. Cô ta chưa cho phép, Nhược Hi cũng chưa dám động đậy.
 
Đang sởn gai ốc vì cái nhìn ấy, nàng chợt nghe tiếng chân chạy uỳnh uỵch từ mé bên hành lang, tiếp đến là giọng trẻ con lảnh lót:
 
- Ngạch nương!
 
Nhược Hi lé mắt nhìn. Một đứa bé trai chừng bốn, năm tuổi, không màng bận tâm đến tiểu thái giám đang lóc cóc đuổi theo sau, chạy ào tới lao vào lòng Bát phúc tấn. Trông mặt mũi giống Bát a ca đến bảy tám phần, chắc hẳn là Hoằng Vượng. Tim se lại, Nhược Hi không muốn nhìn nữa, bèn cúi gằm mặt xuống.
 
Bát phúc tấn ôm hờ đứa bé, cười mắng:
 
- Bận sau cấm được chạy như thế nữa, chẳng ngã thì a ma con lại xót. Bữa trước cũng vì mải chơi, nhằm lúc bọn a hoàn chểnh mảng, con đánh đổ đài nến, làm mấy giọt sáp bắn vào mu bàn tay. Nào phải bị thương nặng đâu, nhưng a ma con đã phạt roi khắp lượt bộc phụ trong nhà, đến nỗi có đứa nằm liệt ba tháng trời không dậy nổi đấy!
 
Nhược Hi giữ nguyên tư thế nhún gối, lặng lẽ nghe Bát phúc tấn chèo bẻo, không sao ngờ được tình cảnh này lại diễn ra sớm như vậy. Dẫu đã từng chuẩn bị tâm lý, nhưng vấp chuyện thực nàng vẫn thấy tủi phận bẽ bàng. Đang tự do yên ổn, can gì phải lao vào vòng đấu đá với mấy mụ đàn bà? Mỗi ngày gặp một vụ tương tự, thì nàng còn sống làm sao?
 
Hoằng Vượng hiển nhiên chả hề chú ý đến lời mẹ, nó xoay nghiêng trong lòng Bát phúc tấn, nhìn Nhược Hi chòng chọc rồi kêu lên:
 
- Trông cô ta giống dì Hai quá nhỉ!
 
Thập phúc tấn mát mẻ:
 
- Lại chẳng giống! Chị em mà.
 
Nghe vậy, Hoằng Vượng liền hẩy bật người ra khỏi tay mẹ, nhảy xổ lại đá bốp Nhược Hi, hằm hằm mắng:
 
- Đồ xấu xa các ngươi, toàn làm ngạch nương ta bực tức!
 
Thằng ranh đá trúng vào đầu gối. Nhược Hi áp tay lên vết đau, nhìn gương mặt giống Bát a ca như lột, cảm giác nhoi nhói bỗng biến thành quặn thắt.
 
Bát phúc tấn quát khẽ:
 
- Hoằng Vượng? Con làm gì thế? Mau quay lại đây!
 
Thập phúc tấn ngó Nhược Hi, vẻ mặt hể hả. Hoằng Vượng không để lời mẹ vào tai, tiếp tục xỉa xói:
 
- Các ngươi hành hạ ngạch nương, thời ta hành hạ các ngươi.
 
Nói đoạn nó lừ lừ nhìn Nhược Hi, tựa hồ đang tính đến chuyện đá thêm phát nữa.
 
Các ngươi? Chắc là gom cả Nhược Lan rồi. Mấy mụ này đã làm gì Nhược Lan? Nhược Hi vụt nổi giận. Nhẫn nhịn đã không hoá giải được can qua, hà tất cần nhẫn nhịn? Nàng đứng phắt dậy, dịch ra xa Hoằng Vượng, nói với Bát phúc tấn:
 
- Xem ra phúc tấn cũng chẳng có chuyện gì cần, nô tỳ xin đi.
 
Bát phúc tấn ngớ người. Rõ ràng bất ngờ vì chưa được phép mà Nhược Hi đã dám bỏ lễ, đứng lên nhìn thẳng vào mặt cô ta nói này nói nọ. Thập phúc tấn cười khẩy:
 
- Em đã từng kể với chị rồi, ả này là cái loại mọi rợ không có nề nếp chi hết. Chị ả còn phải chỉn chu giữ phận trước mặt chị, mà một cung nữ như ả lại dám ngang ngược hỗn láo đến thế đấy.
 
Nhược Hi liếc Minh Ngọc, quay ngoắt mình đi. Bát phúc tấn quát:
 
- Đứng! Ai cho ngươi đi?
 
Nhược Hi ngoái đầu nhìn lại, nhếch mép bảo:
 
- Nước có luật nước, cung có phép cung. Nô tỳ dù thấp kém đến đâu cũng là người của Càn Thanh điện. Nếu phúc tấn muốn trách phạt, cứ đến mách thẳng với Lý an đạt chỗ thất lễ của nô tỳ. Lý an đạt tự khắc xử lý theo quy định. Hay là phúc tấn định lén lút đánh chửi nô tỳ ở đây?
 
Hai vị phúc tấn cùng sững sờ, nhất thời không biết ứng đối sao cho phải. Mắt Minh Tuệ loé lên căm hận. Nhược Hi hếch cằm trừng trừng nhìn lại, chẳng chịu nhún nhường chút nào.
 
Ba người đang sưng sỉa, chợt Bát phúc tấn và Thập phúc tấn cùng chỉnh lại tư thế, dịu nét mặt, hướng ra phía sau Nhược Hi làm lễ:
 
- Tứ vương gia cát tường.
 
Hoằng Vượng cũng líu lo thỉnh an.
 
Nhược Hi quay phắt lại, thấy Tứ a ca đang từ mé bên đi sang, đằng sau là hai thái giám theo hầu. Tuy khoác áo choàng, lại có thái giám che ô, nhưng áo trong của chàng vẫn lấm tấm ướt, xem ra cũng vào đây để tránh cơn mưa bất chợt. Nhược Hi vội cúi mình bái chào.
 
Tứ a ca quét mắt qua mặt mấy người, điềm đạm bảo:
 
- Đứng hết lên đi!
 
Nhược Hi cung kính hỏi:
 
- Vương gia có gì sai bảo không? Nếu không, nô tỳ xin được lui.
 
Tứ a ca ngoảnh nhìn làn mưa tầm tã bên ngoài, ngẫm nghĩ một chốc rồi cất giọng đều đều:
 
- Đi đi!
 
Nhược Hi nhấc chân định đi, ngó mưa ào ạt, chợt nhớ chưa lấy ô, bèn trở gót nhặt chiếc ô đang đặt dưới đất lên. Mấy người kia cùng đưa mắt nhìn nàng, Nhược Hi chỉ nhún mình với Tứ a ca:
 
- Nô tỳ quay lại lấy cái này.
 
Nói đoạn nàng giương ô, vừa nhìn lướt vẻ mặt trầm tư của Tứ a ca, vừa bước xuống bậc cấp, nghĩ sao lại dừng chân, trông ngang Bát phúc tấn, cười bảo:
 
- Người ta cả ngày tụng kinh, vốn không hề ganh đua với mình, thế mà lợi dụng mấy kẻ trung thành để đi ức hiếp người ta – Nàng liếc mắt ngó Thập phúc tấn đang sửng sốt, rồi lại tiếp tục nhìn Bát phúc tấn đang hậm hực – Còn bản thân thì núp sau lưng kẻ khác, giả bộ hiền lành thục đức, hay ho lắm nhỉ?
 
Xong, nàng quay mình nhẩn nha tiến ra trời mưa. Cảm thấy mấy luồng mắt đổ dồn vào lưng, nàng bèn thẳng người, bước đi với dáng điệu duyên dáng nhất, hệt như đi dạo trong gió xuân tháng Tư. Dẫu chịu ướt, cũng phải ướt một cách đường hoàng.
 
Nhược Hi thong thả bước, chân giẫm lõng bõng nước, bốn bề hơi mưa đùng đục, trời đất mênh mang chỉ còn mình nàng đi trong cô độc và gian nan. Ràn rạt, ràn rạt, mưa quất xuống mặt ô, quất xuống mặt đất, quất xuống trái tim nàng. Dòng lệ thương tâm của ông trời, một cây dù bé nhỏ làm sao ngăn nổi? Chẳng mấy chốc, nửa người Nhược Hi đã ướt sũng.
 
Về tới phòng, nàng ngâm mình trong nước nóng thật lâu để xua tan hơi giá, cũng may bình thường chú ý giữ gìn nên sức đề kháng tương đối tốt, ngoài việc hơi ngạt mũi ra thì không có gì đáng ngại cả.
 
Nhược Hi ôm chăn ngồi ườn trên sập, đờ đẫn nhìn ra cửa sổ. Mưa đã tạnh từ lâu. Mưa làm cây hoa quế ngoài sân thưa hẳn tán. Nước trên những chiếc lá còn lại vẫn tí tách rỏ giọt, hệt như lệ rơi buồn khóc bè bạn đã lìa cành.
 
Một cái bóng nháng lên trong sân. Nhược Hi chẳng tâm trí đâu mà để ý, vẫn lẳng lặng ngồi yên. Thấy cửa sổ mở, người kia bèn bước tới gần, thò đầu vào nhìn, nhận ra Nhược Hi đang ngồi trên sập, vội cúi đầu hành lễ:
 
- Nhược Hi cô nương cát tường!
 
Bấy giờ Nhược Hi mới lơ đãng thu ánh mắt về, ngó người mới đến. Chính là Tiểu Thuận Tử hôm mùng một Tết vừa rồi đã mang dây chuyền sang cho nàng. Nhược Hi lại nhìn đi chỗ khác, hờ hững bảo:
 
- Đứng lên!
 
Thấy nàng vẫn ngồi lì trên sập, Tiểu Thuận Tử đành cúi đầu tự giải thích:
 
- Tôi mang thứ này đến cho cô nương.
 
Nhược Hi đăm đăm ngó cây hoa quế, nhẹ nhàng bảo:
 
- Mang về đi, tôi không thiếu thứ gì cả.
 
Tiểu Thuận Tử tỏ vẻ khó xử, lúng túng nhìn nàng. Thấy nàng vẫn không để ý đến mình, hắn thò tay vào ngực áo móc ra một ống thuốc hít, đặt luôn lên cái bàn trong cửa sổ, cúi đầu thưa:
 
- Giọng cô nương nghèn nghẹt đấy! Hít ít bột này rồi hắt xì hơi, sẽ dễ chịu hơn.
 
Không đợi Nhược Hi trả lời, hắn sải chân chạy tuốt ra khỏi sân.
 
Trời nhá nhem. Cảm thấy lành lạnh, Nhược Hi bèn rúc sâu hơn vào chăn, chẳng muốn nhúc nhích gì nữa. Ngọc Đàn về đến cổng, ngó cửa sổ mở toang thì hấp tấp chạy vào, thở dài thườn thượt:
 
- Chị lúc sớm dầm mưa, sao giờ còn mở cửa sổ?
 
Vừa nói vừa đóng cửa lại. Nhược Hi đáp:
 
- Ngại chẳng muốn đứng dậy.
 
Ngọc Đàn thắp đèn trên bàn, tiện tay nhấc lọ thuốc hít lên ngắm nghía rồi cười khúc khích:
 
- Tinh xảo làm sao! Mấy con cún vẽ trên này thật là sống động, đáng yêu quá chừng! – Cô bước đến bên sập – Nghe giọng thì bị tắc mũi đấy, có thuốc hít đây, sao chị không dùng?
 
Nhược Hi lắc lắc đầu. Ngọc Đàn mở nắp, rút cây trâm trên đầu xuống, khêu ít bột san ra ngón tay Nhược Hi. Nàng ghé đến cạnh mũi, cảm thấy vị hắc xộc lên tận óc, không kìm được gập người hắt hơi liền ba bốn bận, chẳng mấy chốc đã thoải mái hơn, liền cười bảo:
 
- Công hiệu thật!
 
Nàng cầm lọ thuốc lên xem xét. Vỏ là hai lớp lưu ly, ở giữa vẽ ba con chó lông xoăn đang cắn nhau, điệu bộ hung hăng y như thật, quả là thú vị!
 
Đang chăm chú ngắm nghía, Nhược Hi sực nhớ lại chuyện giữa mình và hai phúc tấn ban sáng, bèn quan sát kỹ càng, thấy hình ảnh này vô cùng ý nghĩa. Hai con chó lông vàng đang hợp sức bắt nạt con chó lông trắng, con trắng tuy thân cô thế cô, nhưng dáng điệu vẫn ung dung nhàn tản, khiến hai con vàng càng thêm tức tối.
 
Nhược Hi không nhịn được bật cười. Cái ông này, lại dám ví bọn họ như súc sinh, phải chăng muốn ám chỉ “Cắn nhau với chó ích chi, việc mình không được mồm thì đầy lông”? Chẳng hiểu Tứ a ca lấy đâu ra một món đồ hợp ngữ cảnh như vậy! Bình thường chàng toàn giữ vẻ lãnh đạm, kiệm nói ít cười, không ngờ cũng biết đùa bỡn và hài hước ngầm. Càng ngẫm càng thích thú, bao ủ ê tích kết trong hồn suốt một buổi chiều đã bay biến tự lúc nào.
 
oOo
 
Khi thị hầu trước điện, một tiếng ho bất cẩn cũng có thể gây ra tai vạ, bởi vậy tuy bệnh tình không lấy gì làm trầm trọng, nhưng để đề phòng bất trắc, Nhược Hi vẫn xin phép Lý Đức Toàn cho nghỉ, bảo Ngọc Đàn đi trực thay.
 
Nàng cân nhắc chán chê, cuối cùng đi tìm Phương Hợp nhờ nhắn:
 
- Mấy ngày này tôi ở nhà, có việc muốn trực tiếp hỏi Bát gia.
 
Nàng khép hờ cổng, ngả mình trên ghế xích đu, mặt đậy quyển sách, vừa đung đưa vừa lim dim sưởi nắng. Chợt nghe cổng cộc cộc, nàng nhấc sách, mở mắt nhìn ra:
 
- Xin mời!
 
Kẹt một tiếng, Bát a ca đẩy cửa đi vào, tiện tay khép hờ cổng lại như cũ. Liếc qua lò hương và bộ đồ trà cạnh Nhược Hi, chàng cười bảo:
 
- Biết hưởng thụ quá nhỉ!
 
Nhược Hi đứng dậy:
 
- Miễn là Bát gia muốn, cách hưởng thụ thiếu gì.
 
Bát a ca nhìn làn khói mỏng lượn lờ trên lò hương, trầm ngâm một lát rồi hỏi:
 
- Trong người vẫn ổn chứ? Sao lại không biết thương thân, nhằm ngay lúc trời mưa mà đi vơ vẩn?
 
Nhược Hi lắc đầu:
 
- Hôm nay mời Bát gia đến đây là vì việc khác. Theo lời Hoằng Vượng a ca, hình như cậu bé hay đến quấy phá chị em lắm, có chuyện ấy không?
 
Bát a ca đưa mắt nhìn Nhược Hi, chân mày nhíu lại. Tư lự đôi hồi, chàng hỏi:
 
- Hoằng Vượng nói thế bao giờ?
 
Nhược Hi nhếch mép:
 
- Nói bao giờ thì quan trọng gì, quan trọng là nội dung kìa.
 
Bát a ca tỏ vẻ cam chịu, lắc lắc đầu:
 
- Chẳng qua chỉ là lời trẻ con, em lại đi tin lấy tin để.
 
Nhược Hi chằm chằm nhìn chàng, cười nhạt:
 
- Lời trẻ con mới trung thực chứ!
 
Bát a ca cau mày:
 
- Thi thoảng Hoằng Vượng có đến quấy rầy Nhược Lan. Nhưng chính Nhược Lan cũng bảo, trẻ con thường nghịch ngợm. Nàng đã chẳng để tâm, em lại phải vẽ ra cái việc kéo quân vấn tội này làm gì?
 
Nhược Hi điềm tĩnh nói:
 
- Bát gia mới chỉ có mình Hoằng Vượng. Cưng chiều cậu bé là việc của Bát gia. Nhưng nếu có kẻ muốn lợi dụng trẻ con để đi chèn ép người khác, Bát gia nhìn thấy mà vẫn thờ ơ, thì kể cũng quá đáng.
 
Bát a ca căn vặn:
 
- Em tưởng ta chưa từng trách mắng Hoằng Vượng à? Việc trong nhà ta em biết được bao nhiêu mà đi kết tội ta như vậy?
 
Nhược Hi đã hơi giận, lạnh lùng bảo:
 
- Việc nhà của Bát gia, em căn bản không quan tâm. Chỉ hi vọng Bát gia thương tình Nhược Lan nhỡ nhàng cả một đời vì ai đó mà bảo vệ chị ấy cho chu đáo. Còn Hoằng Vượng, liệu có phải những việc cậu bé làm chỉ là trò nghịch ngợm con trẻ hay không, Bát gia nên tự mình tra xét cho kỹ.
 
Bát a ca phẩy tay áo quay phắt ra, tới cổng, chàng dừng chân rồi đi trở vào, nhìn Nhược Hi, hỏi:
 
- Chúng ta sao thế này? Hồi ở thảo nguyên đã từng rất vui vẻ đấy thôi! Cớ sao bây giờ em lại đổi khác? Chẳng mấy khi gặp nhau mà em còn muốn cãi cọ với ta à?
 
Nhược Hi cúi đầu đứng lặng, lòng nhen nhúm buồn đau. Ở thảo nguyên chỉ có đôi ta, không có ngôi báu, không có vợ anh con anh, giờ ngăn cách hai bên là đủ người đủ việc thế này, lấy đâu ra mà giống thế được nữa?
 
Bát a ca thở dài, vươn tay ôm Nhược Hi vào lòng:
 
- Ta sẽ hỏi Hoằng Vượng. Em đừng vì một câu nói của con trẻ mà nổi trận tam bành.
 
Nhược Hi tựa vào vai chàng, không nói năng gì. Một lát sau, Bát a ca âu yếm bảo:
 
- Nếu em thực lòng lo lắng cho Nhược Lan, chi bằng sớm về với ta, chẳng phải sẽ tốt hơn ư? Như thế ngày nào em cũng được gặp nàng. Có mặt em, còn ai dám lấn lướt chị gái của Nàng Liều nữa? Lại không sợ ăn tát hay sao?
 
Nhược Hi thấy lòng lặng ngắt. Đối với bọn họ, việc chị em hầu chồng chung là một thứ tình sử hay ho, nhưng với nàng, đấy lại là một điều nhức nhối.
 
Bát a ca lặng thinh nhìn Nhược Hi, thấy nàng không hưởng ứng, lại nhẹ nhàng hỏi:
 
- Em vẫn chưa nghĩ xong à? Ta thật bồn chồn vì em đấy! Không hiểu rốt cục em tính toán thế nào nữa. Ta không tin em là kẻ nhát gan sợ chết, vậy em đang do dự điều gì? – Chàng nâng mặt nàng lên, nhìn vào mắt nàng – Em thiếu lòng tin ở ta thế ư?
 
Ngừng một lát, chàng chậm rãi hỏi:
 
- Hay, có nguyên nhân nào khác?
 
Nhược Hi gượng cười:
 
- Bát gia đến cũng lâu rồi, nên về đi thôi. Cho em thêm chút thời gian được không? Em còn muốn suy nghĩ.
 
Bát a ca nín thinh, nhìn nàng hồi lâu rồi thở dài, giọng kiên định:
 
- Nhược Hi! Ta không phải Hạng Vũ, cũng quyết không để em phải làm Ngu Cơ.
 
Nói đoạn, chàng quay mình đi ra khỏi sân.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 105      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
61079
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 617794
Nd: Sủng. SE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 572886
Nd: Ngược. SE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 692469
Nd: Ngược. SE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1094787
Nd: Sủng. HE.
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 930193
Nd: Ngược. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 741909
Nd: SE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 689173
Nd: Sủng. HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 981075
Nd: Sủng. HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 886933
Nd: Sủng. SE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2197093
Nd: Ngược.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1658300
Nd: HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 368019
Nd: Sủng. SE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 740879
Nd: Ngược. HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2404947
Nd: HE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 405305
Nd: Sủng. HE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1245888
Nd: HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 1989136
Nd: Ngược. HE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1322932
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14072375
Hiền Thê Khó Làm   view 2903776
Em Dám Quên Tôi   view 2857838
Thứ nữ sủng phi   view 2799437
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc