Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Tôi mang tâm trạng rối bời đẩy cửa trường quay số 7, đưa mắt nhìn một vòng, Tần Mạc đang ngồi ghế lật xem tập đề cương phỏng vấn, Tương Điềm mặc áo ghi lê màu xanh ngọc, hơi khom lưng dựa vào tay vịn ghế của Tần Mạc chỉ trỏ tập đề cương phỏng vấn nói gì đó. Hai người đó đều rất tập trung, hoàn toàn không chú ý tới tôi.
 
Tôi đứng dựa vào vách tường một lúc, đến khi lấy di động ra xem giờ, mới thấy đã sáu phút rưỡi trôi qua. Tương Điềm có thể nói lâu như vậy trong tình huống Tần Mạc không hề ngẩng đầu, có thể thấy khả năng dẫn chuyện dông dài khi đứng trước ống kính máy quay của cô ấy hơn hẳn tôi, tổ trưởng không cần lo lắng. Tôi nghĩ tới nghĩ lui, tự thấy bản thân không có gì để chỉ giáo cô ấy, nhiều lắm chỉ có thể nói câu chúc thành công trước khi tiết mục bắt đầu, mà kỳ thật cũng không cần làm thế, đắn đo một hồi, tôi quyết định rời đi.
 
Đúng lúc tôi xoay người đẩy cửa, góc phòng vang lên một giọng nam trầm: “Nhan Tống?”
 
Tôi hoảng sợ, ổn định thân hình, giương mắt nhìn về phía có tiếng gọi, nhìn thấy một thanh niên xa lạ mặc quần áo thể thao màu trắng. Bộ quần áo thể thao anh ta mặc thật là trắng như quảng cáo bột giặt, cơ hồ hòa cùng bức tường, khiến người ta khó mà phân biệt.
 
Tôi lục lọi trí nhớ một phen, xác nhận chưa từng gặp qua người này, chần chừ hỏi: “Anh là?”
 
Anh ta dùng ngón tay chỉ sang phòng bên cạnh, nói: “Thành viên mới của tổ ‘Giai điệu âm nhạc’ , Tống Nham.” Nói xong còn khoa chân múa tay một phen: “Tên tôi chính là đảo ngược của tên cô (Nhan 颜 với Nham 岩 đồng âm, đều là yán), nhưng tên cô là chữ ‘Nhan’ trong câu ‘Thư trung tự hữu nhan như ngọc’, còn tôi là ‘Nham’ trong câu ‘Nhất thanh băng thiết tán nham cốc’.”
 
Tôi tỏ vẻ không hiểu.
 
Anh ta lại suy tư một chút: “Chính là câu ‘Trường thiên hạ viễn thủy, tích vụ đái nham phi’. Tống Nham.”
 
Anh ta có vẻ chờ mong, nhưng tôi vẫn chẳng hiểu nổi, hơn nữa sau khi nghe anh ta giải thích một hồi thì còn thấy mờ mịt hơn. Đây chính là nỗi khổ khi đối thoại với loại người ho ra thơ thở ra văn, tuy rằng hai người nói cùng một ngôn ngữ đấy, nhưng nhóm “ho ra thơ thở ra văn” luôn có khả năng tạo ra chướng ngại vật với người đối thoại, đạt tới cảnh giới hai bên cùng không hiểu nổi đối phương.
 
Đội ngũ nhân viên đã bắt đầu dựng cảnh, chắc Tương Điềm đi trang điểm, bổ sung lần cuối trước khi lên hình. Tần Mạc đang ngồi tại chỗ nghịch di động, tôi thuận tay đẩy cửa, để bạn Tống Nham ra ngoài trước. Vừa bước chân ra khỏi trường quay số 7, tiếng chuông báo tin nhắn vang lên, di động sắp hết pin, nhưng tốt xấu gì vẫn kịp xem tin nhắn vừa gửi đến, người gửi là Tần Mạc, tổng cộng có mười một chữ: “Đề cương câu hỏi là em làm? Không tệ chút nào.” Đầu tiên tôi nghĩ rằng anh ta gửi nhầm, nhưng một lúc sau tỉnh ra, chắc anh ta nói về đề cương phỏng vấn, sửng sốt một lát, không biết vì sao lại có phần mở cờ trong bụng. Tôi đã cùng Trịnh Minh Minh tán gẫu trên MSN nhiều lần, theo Trịnh Minh Minh miêu tả, ông anh họ Tần Mạc của cô ấy là người rộng rãi với bản thân, nghiêm khắc với thiên hạ, rất ít khen ngợi người khác. Cô ấy sống hơn hai mươi năm, cũng chỉ nghe Tần Mạc khen ngợi vỏn vẹn hai người, một là Đỗ Phủ, người còn lại là… Đỗ Tử Mĩ (Tử Mĩ là tên tự của Đỗ Phủ, Trịnh Minh Minh chắc cũng kiểu Chu Việt Việt). Mặc dù cô ấy lớn lên ở nước ngoài, không học môn ngữ văn, nhưng cũng khó lòng tha thứ cho sai sót này của cô ấy, bởi vì bây giờ công cụ tìm kiếm Baidu phổ biến như vậy, chỉ cần gõ một cái, là có thể phát hiện Đỗ Phủ, tự Tử Mĩ, đời sau gọi là Đỗ Công Bộ, Đỗ Thập Di (ông từng giữ chức Tả thập di), thi nhân lớn của chủ nghĩa hiện thực đời Đường…
 
Tống Nham đi đằng sau tôi lại nói: “Không biết tôi có thể cùng cô bàn luận kỹ thuật dẫn chương trình một chút không Nhan Tống, tôi từng xem chương trình cô dẫn, tôi thực sự rất thích phong cách dẫn chương trình của cô.”
 
Phong cách dẫn chương trình của tôi chính là … không có phong cách gì cả, đúng lúc đó Nhạc Lai đi ra khỏi văn phòng, nhìn thấy tôi liền vẫy tay, tôi quay lại xin lỗi: “Lúc này tôi không tiện đi, thật ngại quá, hẹn hôm khác nhé.” Rồi vội vàng chạy về phía Nhạc Lai.
 
“Học thuật quảng giác” lên sóng bao lâu, rốt cục cũng có ngày rạng rỡ như hôm nay, mà lại không do tổ trưởng dùng trò ma, thật là đáng quý. Rất nhiều bạn học ở chuyên mục khác đến thăm hỏi trao đổi, phần lớn là các mỹ nữ phụ trách, trong nhất thời văn phòng cũng trở nên chật chội.
 
Tôi và Nhạc Lai chen vào văn phòng hết sức gian nan, tôi nói: “Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?”
 
Nhạc Lai nói: “Hai mỹ nữ kia là nghiên cứu sinh ngành Kiến trúc , nghe nói là tới tìm kiến trúc sư Tần xin chữ ký, hai cô còn lại mình cũng chả biết tới làm gì, số nam giới là tới ngắm mĩ nữ, phần còn lại chắc là quần chúng không biết chân tướng, thấy ai nấy đều tới văn phòng chúng ta thì tưởng là ở đây phát trợ cấp.”
 
Tôi nhìn quanh: “Không được phát tiền sao bọn họ còn chưa đi?”
 
Nhạc Lai thở dài: “Đã đi một nửa rồi đấy. Không được lĩnh tiền thì ở lại xem náo nhiệt thôi.”
 
Tôi không biết nói gì, đành nói: “Mình cũng không có chuyện gì, mình đi trước.”
 
Cô ấy giữ tôi lại: “Chờ đã, đây là tài liệu cậu cần lần trước, mình đã tìm giúp cậu, cậu xem xem cái nào cần cái nào không để mình còn đi photo, tài liệu này mượn khó lắm, tan học mình phải trả rồi.”
 
Tôi bất đắc dĩ nhận đống tài liệu, yên phận ngồi xuống cạnh cô ấy, chậm rãi lật xem.
 
Một tiếng sau, một người đẹp chắc chán quá, đến cạnh tôi hỏi han: “Ai, Nhan Tống, sao lần này cậu không dẫn chương trình vậy, từ trước đến giờ không phải đều do cậu dẫn sao?”
 
Tôi đang định trả lời, Trần Oánh ở đối diện đã cướp lời, nói: “Kiến trúc sư Tần là Tương Điềm mời phỏng vấn, tổ trưởng chúng tôi thấy hai người có quen biết, để phỏng vấn được hiệu quả tốt nhất, mới cho Tương Điềm thay Nhan Tống .”
 
Người đẹp kia liếc mắt nhìn tôi một cái, lấy tay che miệng, thì thầm: “Chẳng lẽ topic trên BBS là thật?”
 
Ảnh hưởng của cô ấy, tôi cũng thì thầm: “Chắc không đâu…”
 
Trần Oánh cười mờ ám, nói với người đẹp: “Cậu chờ Tương Điềm đi ra hỏi một câu là biết ngay thôi, hôm đó có ‘ai đấy’ ném bóng hành hung Tương Điềm, may là kiến trúc sư Tần nhanh tay nhanh mắt đỡ được cho Tương Điềm…” Nói xong còn lườm nguýt tôi một cái. Tôi cười gượng một tiếng, lòng thầm suy nghĩ có phải Nhạc Lai mới đắc tội Trần Oánh không, liên lụy lên tấm thân này.
 
Người đẹp tiếc nuối nói: “Trước kia mình rất quan tâm đến kiến trúc sư Tần, còn tưởng anh ấy là người thích vẻ đẹp trí tuệ, thì ra anh ấy thích kiểu đáng yêu cute.”
 
Tôi nói: “Thật ra thì…”
 
Cửa văn phòng đột nhiên bị đẩy ra, không gian năm mươi mét vuông đột nhiên im lặng như tờ, khiến câu nói của tôi chói tai một cách đặc biệt. Tôi nhanh chóng ngừng nói, quay đầu nhìn, Tần Mạc vốn đang được phòng vấn trong trường quay số 7 đang đứng ở cửa, nhìn thấy tôi thì thở phào nhẹ nhõm: “Tại sao em lại tắt điện thoại? Lãng Lãng gọi điện thoại nói tối nay muốn ăn bánh chẻo, tôi còn mấy việc chưa làm, tối nay chắc về muộn, tối em về nhớ đi qua cửa hàng ở góc phố mua cân bánh chẻo.” Nói xong như nhớ ra điều gì, đi về phía tôi, chìa ra một túi nilon: “Buổi sáng em đi quên không mang thuốc, không chịu khó uống thuốc là bị hủy dung đấy.”
 
Tôi ngẩn người nhìn túi thuốc trong tay anh ta, anh ta đặt túi thuốc vào tay tôi, mỉm cười nói: “Uống thuốc cũng để người khác phải nhắc, thật là trẻ con.” Không biết ai đó hít một hơi, đúng là tiếng lòng của tôi, tình cảnh này, tôi cũng muốn hít một hơi.
 
Tần Mạc vắt áo gió trên tay, thần sắc tự nhiên nhìn cô gái vừa hít một hơi, cô gái kia lại hít một hơi nữa, quần chúng xung quanh vùi đầu ra vẻ bận rộn, ngay cả mấy mĩ nữ cũng lật tờ báo như thể đang nghiên cứu mục quảng cáo. Tần Mạc không coi ai ra gì, tiếp tục nói: “Mua vỏ bánh chẻo thôi, tối về tôi gói, tôi biết gói bảnh chẻo.”
 
Nhất thời tôi cảm thấy thật xấu hổ, không dám ngẩng đầu nhìn phản ứng của quần chúng nữa, chỉ đành gật đầu bừa.
 
Tần Mạc không nói gì nữa, trước khi đi còn hỏi nốt: “Văn phòng mọi người có nước không, uống thuốc được không?” Tôi vội vàng nói: “Có, có.” Rồi tiễn anh ta ra khỏi phòng. Kết quả vừa đi ra khỏi cửa, lại đụng ngay phải Tương Điềm hớt hải đi tới.
 
Tình huống này tựa như một đề toán, Tần Mạc và Tương Điềm cùng đi về một hướng, mỗi phút Tần Mạc đi được 60 mét, mỗi phút Tương Điềm chạy được 300 mét, hai người xuất phát cách nhau 30 mét, hỏi, hai người mất bao lâu để gặp nhau [ kết quả lấy sau dấu phẩy một chữ số ]. Trải qua một hồi tính toán, 5,0 giây sau (đoạn này bạn cũng không hiểu là 5s sau thì TĐ chạy đến hay là NT tính ra kết quả là 5s nữa, bởi vì kết quả phải là 7,5s mới chính xác, raw), Tương Điềm thở hổn hển chạy đến trước mặt Tần Mạc, bình phục nhịp thở, dịu dàng nói: “Thầy Tần, sao chưa phỏng vấn xong thầy đã đi, cha em nhờ em nhắn với thầy, không biết cuối tuần thầy có rảnh không, muốn mời thầy đến nhà em.”
 
Tần Mạc ra vẻ điểm lại lịch làm việc trong đầu, hai giây sau nói: “Cuối tuần tôi có hẹn rồi, gửi lời cảm ơn của tôi đến cha em hộ tôi, lần sau có cơ hội tôi sẽ đi.”
 
Tương Điềm lộ vẻ thất vọng, sau đó đột nhiên đỏ mặt, nhẹ giọng nói: “Không biết lúc nào thầy Tần rảnh?”
 
Ngực như bị ai cào, tôi cảm thấy mình như hóa thành cây cọc gỗ bị mọt, búa vừa bổ xuống, liền đổ ập. Cảm giác tan vỡ càng lúc càng mãnh liệt, tôi nói: “Tôi về trước.”
 
Tần Mạc đưa mắt nhìn tôi, giơ tay cầm tay tôi: “Em đi với tôi một lát đã.”
 
Tập tài liệu trên tay Tương Điềm rơi xuống đất cạch một tiếng. Tiếng động đột ngột vang lên trong không gian tĩnh lặng khiến tôi suýt nữa thì nhảy dựng. Tương Điềm cũng đột nhiên bừng tỉnh, ngồi xuống nhặt tài liệu, khi đứng dậy sắc mặt trắng bệch, nói: “Thầy Tần…”
 
Lời còn chưa kịp thốt ra đã bị Tần Mạc chặt đứt, anh ta đứng dưới mặt trời ba bốn giờ chiều, thản nhiên nói: “Đã vất vả rồi, gặp lại sau.”
 
Trong lúc bị Tần Mạc lôi đến bãi đỗ xe bên đường, tôi luôn tự hỏi rốt cuộc câu mà Tương Điềm chưa kịp nói đã bị Tần Mạc chặt đứt sẽ biểu đạt gì. Rất nhiều lời thoại kịch lướt qua đầu tôi, cuối cùng, chỉ còn một câu ở lại, đó là: “Thầy Tần, em có rồi……” Tôi phân vân suy nghĩ thật lâu, trước lúc lên xe cố lấy dũng khí hỏi anh ta: “Anh và Tương Điềm là… quan hệ đó sao?”
 
Tần Mạc sửng sốt một chút: “Tương Điềm là ai?”
 
Tôi khoa tay múa chân một phen: “Là người vừa nãy đó, anh còn chặn lời người ta. Có lẽ đó là một câu rất quan trọng, ví dụ như…” Nói đến đây tôi đột nhiên nhận ra thái độ của mình hơi có vấn đề, lập tức ngậm miệng.
 
Tần Mạc dựa vào cửa xe, tựa tiếu phi tiếu hỏi: “Ví dụ như thế nào?”
 
Tôi nói: “A, thời tiết hôm nay đẹp ghê, tối phải mua một cân bánh chẻo về ăn mới được.”
 
Anh ta kéo tôi đứng thẳng, cố ý ép cung: “Ví dụ như thế nào?”
 
Trong lúc nhất thời một loạt ý nghĩ trôi qua đầu tôi, tôi cắn chặt răng: “Tần Mạc, em có rồi.” (thật trùng hợp, trong tiếng Trung, câu 我有了 vừa có nghĩa là “em có rồi”, vừa có nghĩa là “em có bầu rồi” :lol:)
 
Anh ta kinh ngạc nhìn tôi, giật mình nói: “Tôi biết rồi…”
 
Tôi nói: “A?”
 
Mặt anh ta đổi sắc, dùng một giây để ôm tôi và giây thứ hai để ấn tôi lên cửa xe. Anh ta nói: “Là ai?”
 
Rốt cuộc tôi cũng hiểu ra, nhất thời không nói gì, vừa đẩy anh ta vừa nói: “Câu đó không phải lời của tôi, anh vừa bảo tôi lấy ví dụ đấy thôi, tôi chỉ nói một câu làm ví dụ thôi.”
 
Tần Mạc không nói lời nào, chỉ nhìn tôi đăm đăm. Tôi bị anh ta nhìn đến nổi cả da gà, không tự giác nhỏ giọng: “Tôi không có, tôi thực sự không có.” Nói xong hai câu này, nhất thời lòng tự khinh bỉ bản thân một phen, tôi có hay không thì liên quan gì tới anh chứ, tại sao lại phải anh hùng khí đoản, tôi sợ cái gì chứ.
 
Tần Mạc tựa đầu lên vai tôi: “Từ nay về sau đừng đùa kiểu đấy nữa.”
 
Thời điểm anh ta vừa dứt lời, tôi trơ mắt nhìn Chu Việt Việt cùng Hà đại thiếu đi xuống từ chiếc xe đối diện, Chu Việt Việt há hốc mồm: “Wow, Tống Tống, hai người mãnh liệt quá.”
 
Tôi nghĩ, nhân sinh, ngươi thật đúng là vô thường.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 35      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
90331
Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ
Tác giả: Tâm Phạm
view: 276761
Bạch Nhật Huyên Tiêu
Tác giả: Quân Khuynh Tâm
view: 521798
Nd: Sủng. HE.
Cũng Chỉ Là Hạt Bụi
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 360191
Nd: HE.
Bí Mật Vượt Thời Gian
Tác giả: Cô Bát
view: 358440
Nd: HE.
Bẫy tình, tình bẫy?
Tác giả: Hạ Mạt Thu
view: 470916
Nd: HE.
Bán dực
Tác giả: Tối Chung Chương
view: 370594
Nd: SE.
Phát Rồ
Tác giả: Thả An
view: 653123
Nd: Ngược. HE.
Vợ Có Thuật Của Vợ
Tác giả: Dư San San
view: 375229
Nd: HE.
Sự Cám Dỗ Cuối Cùng (Leo cao - 18+)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 725120
Nd: Ngược. HE.
Mãi mãi là bao xa
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 582259
Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 652917
Nd: Sủng. HE.
Thời Gian Tươi Đẹp
Tác giả: Đinh Mặc
view: 509850
Nd: HE.
Viễn cổ y điện
Tác giả: Thanh Ca Nhất Phiến
view: 433321
Nd: Sủng. HE.
Ước hẹn phù hoa
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 1777368
Nd: HE.
Thịnh Yến
Tác giả: Chu Loan Loan
view: 458968
Cớ sao nói không yêu
Tác giả: Cố Tây Tước
view: 409425
Nd: Ngược.
Dấu Mộng
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 388207
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14743935
Hiền Thê Khó Làm   view 6845998
Em Dám Quên Tôi   view 6800884
Không xứng   view 6763083
Thứ nữ sủng phi   view 6705609
Ân nhân quá vô lại   view 6569546
Mưa ở phía tây   view 6473859
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc