Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bầy Hạc

Tác giả : Scotland Chiết Nhĩ Miêu   
Chương 66
<< Trước    / 87      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Buổi chiều, tuyết rơi càng lớn. Tin dự báo thời tiết lại không ngại phiền phức thông báo lần nữa, nói mùa đông năm nay sẽ lạnh đến mức kỷ lục trong vòng mấy năm trở lại đây, nghe mà khiến lòng người kinh hoàng. Nhưng lúc này hệ thống sưởi có vấn đề, đội sửa chữa cả khu nhà bận rộn cả buổi trưa, lạnh đến mức người trong khu oán thán dậy trời.

 Từ Nghi bị cơn rét đánh thức, lúc tỉnh lại anh vẫn ngồi trên ghế salon, duy trì tư thế lúc mới ngồi. Thời điểm mở mắt ra sắc trời đã lờ mờ, anh giơ tay lên nhìn đồng hồ, đã là năm giờ bốn mươi lăm phút chiều, anh ngủ ba tiếng rồi.
  
Đã hai ngày hai đêm chưa chợp mắt, cho nên ba giờ này cực kỳ giống một giấc mơ. Từ Nghi vịn tay vịn ghế salon, rồi lại nhắm mắt. Cả căn nhà trở nên yên ắng, chỉ có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi ngoài cửa sổ, thế nhưng anh cũng không ngủ được nữa. 
 
Không lâu sau, chiếc điện thoại đặt trên chiếc tủ thấp bên cạnh salon đột ngột vang lên, tiếng chuông vang dội cả phòng khách, Từ Nghi hơi giật mình, ban đầu cho rằng mình nghe lầm, nhưng âm thanh kia vẫn còn kéo dài. Anh mở mắt ra, nhanh chóng cầm ống nghe lên.
 
“A lô?”
 
Nhịp tim tăng tốc kịch liệt khiến giọng anh hơi bất ổn.
 
“Là tham mưu Từ phải không? Đây là trạm gác, xin báo với anh là hệ thống sưởi đã sửa xong, anh thử kiểm tra xem, nếu có vấn đề gì xin kịp thời báo cho chúng tôi biết.”
 
“…Được, tôi biết rồi.”
 
Cúp điện thoại, trái tim thấp thỏm cũng theo đó rơi bịch xuống. Nhìn căn phòng trống trải, Từ Nghi đột nhiên cảm thấy một nỗi quạnh quẽ trước nay chưa từng có.
 
 
Ngồi thừ trên ghế gần nửa giờ, Từ Nghi đứng dậy, bật đèn phòng khách, trong tích tắc ánh đèn màu vàng ấm áp chiếu sáng cả căn phòng. Anh cởi áo khoác quân đội, đi vào phòng ngủ.
  
Trên tủ quần áo trong phòng ngủ đặt mấy chiếc thùng, những thứ này trước kia đều đặt trong nhà cũ, lúc dọn đến khu gia thuộc Từ Nghi lại mang chúng theo. Khi đó Chử Điềm cũng chú ý đến, cô rát muốn mở ra xem, nhưng cô thích sạch sẽ, nhìn thấy trên đó đóng một lớp bụi thì không muốn chạm đến. Hơn nữa, anh nói cho cô biết, thứ đựng trong đó đều là vài món đồ cũ.
 
 Quả thật đều là đồ cũ, cho nên anh chưa bao giờ mở ra. Ngẩng đầu nhìn mấy chiếc thùng đặt trên tủ quần áo, Từ Nghi vươn thẳng cánh tay, ôm một chiếc thùng trong đó xuống.
  
Vừa mới đặt xuống đã bị sặc bụi đến ho khan. Bình phục lại mới phát hiện trên thùng lại đóng thêm một lớp bụi, Từ Nghi tìm giẻ lau, cẩn thận lau sạch sẽ bụi trên mặt thùng, rồi lấy ra một cây kéo mở băng dính dánh lên thuở trước, nhẹ nhàng mở thùng ra.
 
 Thứ mùi đặc trưng của chiếc thùng đóng kín lâu ngày xộc thẳng vào mũi, ánh mắt Từ Nghi lướt qua từng món trong thùng, sau đó lấy ra một cuốn album.
  
Đó là cuốn album rất cũ, rất cũ. Bốn góc cuốn album đều cong lại, hình đặt bên trong cũng đã hơi ố vàng. Từ Nghi chăm chú nhìn bìa cuốn album một lúc lâu, ngồi xuống bên cạnh giường, bắt đầu lật xem từng tờ từng tờ một.
  
Là một vài tấm ảnh cũ xưa. Ba mẹ ôm anh cả Từ Hoàn mới sinh ở quảng trường Thiên An Môn Bắc Kinh, anh và anh cả ở trên nóc nhà bà ngoại đã qua đời nhiều năm, hình hai anh em từ hồi tiểu học đến trung học, anh cả mới thi đậu học viện phi công, anh cả mặc quân phục không quân đứng trước máy bay tiêm kích 8, vân vân… 
 
Là một vài tấm ảnh rất bình thường, càng về sau hình của chính anh lại càng ít, nhưng lại có một bóng dáng thường xuyên xuất hiện trong hình của anh cả Từ Hoàn với tần suất càng lúc càng nhiều, đó chính là Mạnh Phàm.
  
Mạnh Phàm và anh cả Từ Hoàn làm bạn học sáu năm, từ hồi vào trung học cơ sở cho đến khi tốt nghiệp trung học phổ thông. Khi đó anh thường theo sau hai người họ chơi đùa, cũng không nhớ rõ đến tột cùng họ đã bắt đầu quen nhau từ lúc nào.
  
Cất cuốn album, Từ Nghi lấy trong thùng ra bốn mô hình máy bay. Thực ra anh sưu tầm rất nhiều mô hình như vậy, chất đầy mấy thùng, số bạn bè ít ỏi của anh đều biết. Với lại lúc dạy lớp giáo dục chính trị tại đại đội trinh sát, anh còn từng triển lãm một máy bay nho nhỏ trước toàn đại đội.
 
Tuy nhiên anh chưa từng cho bất cứ ai xem mô hình trong chiếc thùng này.
 
 
So sánh với những mô hình máy bay kiểu Mỹ và kiểu Liên Xô chất đầy trong những thùng khác, mô hình trong thùng này đơn giản đến gần như thô sơ, một chiếc là tiêm kích 8 làm bằng nhựa, một chiếc là tiêm kích 10 chế tạo bằng thuỷ tinh hữu cơ, một chiếc là máy bay báo động không 200 cải tạo từ Thiểm Tây Y-8 trang bị thêm cầu thăng bằng, một chiếc là oanh tác 6 hai súng. Đều là những mô hình máy bay chủ chiến đã hoặc đang phục vụ trong không quân, mà những mô hình này cũng là anh Từ Hoàn tặng cho anh.
  
Anh vẫn còn nhớ năm đầu tiên vào trường quân đội, lúc anh nghỉ đông đến đơn vị của anh trai mình để thăm, đó cũng là lần đầu tiên anh chứng kiến cảnh tượng máy bay quân sự cất cánh.
  
Anh được phê chuẩn đi vào đài quan sát, tận mắt nhìn thấy máy bay chiến đấu tiêm kích 10 trượt nhanh trên đường băng, kéo cần lái lên, cuối cùng vươn tới mây xanh, giương cánh chao liệng.
  
Khoảnh khắc đó, anh thật sự cảm nhận được thứ gọi là máu sôi trào khắp người, càng khiến anh kiêu ngạo hơn hết vì người lái máy bay chính là anh cả của anh.
  
Sau hai lần bay qua sân bay, máy bay bắt đầu chậm lại, cuối cùng đáp vững vàng xuống bãi đáp máy bay. Anh chạy ra ngoài, muốn nhìn chiếc máy bay kia từ khoảng cách gần. Cuối cùng vẫn bị anh cả ngăn cản, anh cả tháo nón an toàn xuống, cười tít mắt hỏi anh cảm thấy thế nào.
 
Từ Nghi còn nhớ lúc đó anh đã nói:
 
“Thật hối hận không bắt anh dẫn em cùng bay.”
 
Anh cả cười khanh khách:
 
“Được, đợi lần tiếp theo anh nhất định dẫn em đi.”
 
Từ Nghi lại tỉ mỉ quan sát bốn mô hình máy bay này, sau đó cẩn thận bỏ chúng qua một bên.
 
 Trong thùng còn vài vật linh tinh, sau khi Từ Nghi lấy chúng ra hết thì mới thấy được vật đặt dưới đáy thùng. Đó là bộ quân phục kiểu 07 mới toanh nhưng lại rất xưa, dù thời gian có mài mòn, màu xanh da trời cũng không phai nhạt, cảm giác vẫn dày nặng như lúc ban đầu.
 
 Anh trải bộ quân phục trên giường, đeo lon một gạch ba sao, quân hàm cổ và bảng tên lên, phủi lớp bụi không hề tồn tại trên quần áo, đi đến trước gương. Nhìn vào gương, động tác anh chậm rãi cẩn thận tỉ mỉ mặc quân phục lên người. Bộ quân phục này như thể may theo số đo của anh, vô cùng vừa vặn.
  
Từ Nghi lặng lẽ nhìn người đàn ông trong gương, từng có một người mang khoé mắt đuôi mày giống anh như thế. Đó là may mắn của anh, cũng là bất hạnh của anh. Mặc dù những chuyện đã xảy ra bất chợt lại ùa về, nhưng hình ảnh anh trong gương lúc này rất ôn hoà trầm lắng, không ai có thể biết được suy nghĩ trong lòng anh như thế nào.
  
Anh cứ lẳng lặng nhìn người đàn ông trong gương, sau đó cởi hết nút áo khoác quân đội ra, tháo hết đồ ra cất kỹ, gấp áo lại theo nếp gấp cũ, lại vuốt lên dấu vết trên bộ quân phục thêm một lần. Cuối cùng anh bỏ nó vào túi, cho vào trong tủ.
  
Đến tối, cảm xúc của Chử Điềm đã ổn định lại. Hà Tiêu cũng thở phào nhẹ nhõm theo. Cả ngày hôm nay, cô đều thấp thỏm ở bên trong chừng Chử Điềm, không dám hỏi cũng không dám nói, sợ Chử Điềm nghĩ quẩn xảy ra chuyện.
  
Tối đó hai người ngủ rất sớm. Trong phòng ngủ chỉ mở chiếc đèn mờ tối trên tường, hệ thống sưởi toả nhiệt vừa đủ, cả căn phòng ấm áp vô cùng. Chử Điềm và Hà Tiêu vai kề vai nằm trên giường, nghe tiếng kim đồng hồ kêu tích tắc bên giường, hết sức yên tĩnh.
  
Hoàn cảnh yên tĩnh cũng dễ khiến người ta buồn ngủ, chỉ chốc lát sau, Hà Tiêu đã mơ màng lim dim ngủ. Cũng vào lúc này, cô ấy bỗng nghe thấy Chử Điềm khẽ cất lời:
 
“Tiếu Tiếu, có lúc mình nghĩ, hết thảy mọi chuyện lúc này liệu có phải đều do mình tự làm tự chịu hay không?”
 
 
Hà Tiêu lập tức tỉnh lại, cô trở mình nhìn Chử Điềm, phát hiện hai tay Chử Điềm vẫn đặt lên chăn, mắt nhìn trần nhà, vẻ mặt bình tĩnh, dường như câu nói kia không phải phát ra từ miệng cô ấy vậy.
 
“Sao lại thế được?” - Hà Tiêu nhét tay Chử Điềm vào chăn - “Đừng nghĩ vẩn vơ, mau ngủ đi.”
  
Chử Điềm ngoan ngoãn để Hà Tiêu dém góc chăn cho mình, nhìn vẻ mặt căng thẳng của cô ấy lại bật cười. Nằm trong tấm chăn ấm áp, tâm trạng của cô dường như cũng không còn tệ nữa.
 
 “Thật đó, Tiếu Tiếu.” - trong bóng tối, cô nói thật khẽ - “Trước kia lúc theo đuổi Từ Nghi, bao giờ mình cũng nghĩ nếu ngày đó không tham gia hoạt động hữu nghị ở nông trường thì tốt biết bao, như vậy sẽ không gặp anh ấy. Lúc đau lòng vì bị anh ấy từ chối, mình liền nghĩ, không thích anh ấy là tốt rồi. Mình cũng nghĩ, việc gì phải luôn tốn công tốn sức mà chẳng được kết quả tốt đẹp chứ. Trong lòng cũng đã tự nói với mình vô số lần, từ bỏ đi. Nhưng tại sao mình vẫn thích anh ấy như vậy chứ. Tiếu Tiếu, mình đúng là tự làm tự chịu mà.”
  
Nói xong, lòng cô đượm buồn. Hà Tiêu không biết an ủi cô thế nào, một lúc lâu sau mới nói:
 
“Tuy mình không biết, cũng không hỏi tại sao hai người cãi nhau. Mình chỉ hỏi cậu, bình thường Từ Nghi đối với cậu tốt không?”
 
Chử Điềm im lặng hồi lâu. Anh có đối tốt với cô không?
  
Nếu như nói không tốt, có lẽ cô thật sự sẽ tìm được một đống lý do. Bình thường anh rất ít ở nhà với cô, có chuyện gì cũng giấu kín không bao giờ nói với người khác, bề ngoài có vẻ ôn hoà nhưng thật ra lại bá đạo chết đi được. Anh cũng quản lý rất nhiều việc của cô, nào là không cho mặc váy ngắn, không cho trang điểm đậm, không cho ngủ nướng. Có thể nói là anh thật sự quản cô khá chặt.
  
Nhưng anh đối với cô thật sự không tốt ư? Khi anh ở nhà, cô chẳng cần làm việc gì hết, biết cô tiêu tiền như nước còn giao hết thẻ lương cho cô, bao dung tính trẻ con của cô, cho dù cãi nhau cũng sẽ xuống nước trước. Nếu không chạm đến điểm mấu chốt của anh, có thể nói rằng anh thật sự nuông chiều cô.
  
Nghĩ đến những điều này, cô cảm thấy tất cả vấn đề đều không thành vấn đề nữa, cô có thể tha thứ cho anh tất cả. Tuy nhiên mỗi khi cô ra quyết định này, trong lòng luôn luôn có một tiếng nói nhắc nhở cô: Có lẽ tại một phút giây nào đó trong quá khứ, cô không hề biết, anh cũng từng đối xử với một cô gái khác tốt như vậy.
 
Cô yêu người đàn ông này, cho nên không thể nào chấp nhận được.
 
Không nhận được câu trả lời của Chử Điềm cũng nằm trong dự liệu của Hà Tiêu. Cô ấy cười cười, nói:
 
“Xem đi, anh ấy đối với cậu cũng không tệ như cậu nghĩ, đúng không?”
 
Chử Điềm cũng cười, cười đến mức có chút thương cảm:
 
“Đúng vậy, cho nên mình mới rối rắm, muốn nói chia tay với anh ấy cũng không mở lời được.”
 
Lần này Hà Tiêu thật sự bị doạ rồi, thoáng cái bật dậy khỏi giường:
 
“Điềm Điềm, cậu lên cơn gì thế? Chia tay gì chứ?”
 
Chử Điềm phiền muộn dẩu môi:
 
“Mình chỉ nói gàn thôi mà.”
  
“Nói gàn cũng không được.” - Hà Tiêu tự nhận bản thân mình thật sự rất hiểu cô, biết nếu cô đã nói ra miệng thì chắc chắn trong lòng đã từng có ý nghĩ này. Hơi giật mình, cô ấy nói - “Cậu đừng nghĩ lung tung, có mâu thuẫn gì không thể giải quyết mà phải đến mức chia tay chứ? Còn nữa, bây giờ cậu muốn chia tay vậy ban đầu kết hôn làm gì?”
 
Chử Điềm thật phục bản lĩnh mồm mép của cô nàng này.
  
“Cậu không phải là Từ Nghi, cậu hốt hoảng gì chứ?” - thấy sắc mặt Hà Tiêu không dịu đi, cô đành lay cánh tay Hà Tiêu xin tha thứ - “Mình thật sự chỉ nói thôi, đây là quân hôn, dù mình muốn chia tay cũng phải có sự đồng ý của Từ Nghi mới được mà, nào có đơn giản như vậy.”
 
Hà Tiêu “Hừ” một tiếng, hất tay cô ra:
 
“Nếu cậu thật sự sống chết đòi ly hôn, cậu xem Từ Nghi có đồng ý hay không?”
 
Chử Điềm bị câu hỏi của cô làm sững sờ. Đúng vậy, nếu như cô thật sự cảm thấy không chịu nổi nữa, muốn ly hôn với anh, anh có đồng ý không?
  
Trong lúc nhất thời, hai người đều im lặng, trong phòng chỉ có tiếng hít thở và tiếng bông tuyết rơi trên cửa sổ. Qua hồi lâu, lâu đến mức Chử Điềm cho rằng Hà Tiêu không để ý đến mình nữa thì bỗng nghe thấy cô ấy hỏi:
 
“Sẽ không đâu, Điềm Điềm.”
 
Giọng điệu của cô ấy chắc chắn và kiên định, Chử Điềm nghe mà trái tim se thắt, hốc mắt nóng lên. Đến cuối năm nay họ đã kết hôn đầy một năm. Giờ phút này hồi tưởng lại tình cảnh ban đầu quyết định lấy nhau, vẫn rõ ràng như ở trước mắt.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 87      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
52221
Chỉ là chuyện thường tình
Tác giả: Tâm Văn
view: 6381571
Hoa lửa
Tác giả: Đản đản 1113
view: 507378
Nd: Ngược. HE.
Khó có được tình yêu trọn vẹn
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 6473653
Nd: Sủng. HE.
Bệnh Tình Yêu
Tác giả: Phương Tranh
view: 611717
Nd: HE.
Trời sáng rồi, nói tạm biệt
Tác giả: Đản đản 1113
view: 409322
Nd: Ngược. HE.
Năm tháng vội vã
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
view: 189314
Xin lỗi ! Em chỉ là con đĩ
Tác giả: Tào Đình
view: 569178
Nd: SE.
Sắc yêu ngọt ngào
Tác giả: Duy Kỳ
view: 886006
Nd: HE.
Cưới hỏi sinh tử duyên
Tác giả: Cổ Linh
view: 323626
Nd: HE.
Anh trai em gái
Tác giả: Tào Đình
view: 226394
Mộ phần trái tim
Tác giả: Đản đản 1113
view: 300554
Nd: HE.
Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp
Tác giả: Nhân Hải Trung
view: 235767
Nd: HE.
Đũa lệch dễ thương
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 737686
Nd: HE.
Mưa ở phía tây
Tác giả: Ngũ Nguyệt Ngải Thảo
view: 6549564
Nd: HE.
Chỉ được yêu mình anh
Tác giả: Nam Lăng
view: 573916
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14942210
Hiền Thê Khó Làm   view 6928398
Em Dám Quên Tôi   view 6885550
Không xứng   view 6857740
Thứ nữ sủng phi   view 6778121
Ân nhân quá vô lại   view 6638247
Mưa ở phía tây   view 6549564
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc