Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bộ bộ kinh tâm

Tác giả : Đồng Hoa   
Chương 78
<< Trước    / 105      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Thoáng chốc nước mắt của Ngọc Đàn như những giọt trân châu tuôn rơi. từng giọt từng giọt rơi xuống, lắc đầu khóc to: "Tỷ tỷ muội không muốn lập gia đình. Từ lúc vào cung muội đã không còn có ý niệm này trong đầu, mong muốn của muội cũng chỉ là người nhà được bình an. Em trai đều đã thành gia lập nghiệp, em dâu cũng chưa từng gặp qua, bây giờ quay về để làm gì đây? Còn không bằng ở lại trong cung, khi bọn họ nhắc tới có chị là ngự tiền phụng dưỡng, người bên ngoài đều sẽ nể mặt một chút, cuộc sống của bọn họ cũng thuận lợi, đó là toàn bộ nguyện vọng mà ta vào cung…. và lại ta sẵn lòng được ở bên tỷ tỷ.". Ta khẽ thở dài lẩm bẩm nói: " Người muốn ra thì không ra được, người có thể đi lại không muốn đi.". Ngọc Đàn khẽ năn nỉ:" Tỷ tỷ, người để ta ở lại đi! Để ta bầu bạn cùng tỷ tỷ."
 
Ta gật đầu nói:" Ta vẫn thầm mong ngươi có thể ở bên cùng ta mà! Trong cung này ta còn có thể tìm ai để trút bầu tâm sự đây? Có điều việc này ta không làm chủ được, chỉ có thể đi cầu Hoàng Thượng thôi.". Ngọc Đàn nín khóc rồi cừơi:" Tỷ tỷ đã đồng ý rồi, Hoàng Thượng nhất định sẽ nể mặt tỷ tỷ thôi". Ta kéo nàng đứng dậy:" Bản thân ta còn chưa nắm chắc, mà muội thì lại tràn đầy tự tin." Nàng cười mà không nói.
 
"Muội hiện tại đang ở đâu?" " Còn ở trong viện trước đây không?" "Lý am đạt đâu rồi ?" "Muội không nhìn thấy, có điều nghe nói đã được ra cung an dưỡng tuổi già." Hai người chuyện trò không ngớt, chẳng ngờ đã qua gìơ Tý(11h đêm đến 1h sáng), Ngọc Đàn bèn đứng dậy xin ra về. Ta cười tiễn nàng ra khỏi phòng.
 
Nhìn tẩm cung vẫn tối đen như trước, lại thấy có ánh đèn hắt tới từ đông Noãn các bèn hỏi:" Mấy ngày nay Hoàng Thượng đều thức khuya như thế sao?". Mai Hương đáp:" Đều ở trong đông Noãn các xử lý công vụ, khi mệt thì liền ngủ luôn ở đó, vẫn chưa từng vào ngủ trong tẩm cung.".
 
Chỉ mới ngủ một giấc buổi chiều, trong lòng đã thấy nhớ hắn, cứ để ý tới động tĩnh bên ngoài, một đêm không ngủ, vậy mà mãi đến khi tiếng trống báo canh năm vang lên, thời gian lâm triều đã đến, người vẫn chưa quay về.
 
Vừa mặc quần áo xong, Mai Hương liền bưng chậu nước rửa mặt đi vào :" Hoàng Thượng đã vào triều rồi sao?". Mai Hương giúp ta xắn tay áo, vừa trả lời:" Đã đi rồi ạ".
 
Cho tới lúc hắn hạ triều, tập thơ Đường trong tay ta cũng đã đọc được hơn nửa. Ta đứng trong tây Noãn các, từ cửa sổ nhìn ra, Bát gia, Thập Tam gia, Trương Đình Ngọc đi theo đằng sau Dận Chân vào đại điện. Bảy năm không gặp Bát a ca, đột nhiên nhìn thấy, trong lòng bỗng có một cảm giác khó tả.
 
Năm tháng dần trôi, mỗi người đều có thêm vài phần tiều tuỵ khó cưỡng, vậy mà hắn thì như một kỳ tích, giống như là lá phong cuối thu, gió sương của tháng năm chỉ nhuộm cho hắn càng thêm hoàn mỹ. Bớt đi nét trong sáng của tuổi trè nhưng trung niên lại thêm vài phần trầm ổn. Phong tư không chê vào đâu được, khí độ ung dung vượt trội, Vậy mà vì sao vẫn cứ mong manh, gầy yếu như thế?
 
Đến tận lúc ăn tối, Mai Hương tới nói:" Hoàng Thượng gọi cô cô tới hầu hạ bữa tối". Ta đặt sách xuống rồi theo nàng bước đi, thuận miệng hỏi: "Hoàng Thượng đã thảo luận xong việc rồi sao?". Mai Hương trả lời: " Không biết ạ! Bát Vương gia cùng Trương đại nhân đều đã rời đi, Thập Tam vương gia vẫn ở lại".
 
Lúc ta tiến đến thỉnh an, Dận Chân cùng Thập Tam đang rửa tay, Cúc Vận bưng thau nước, Cao Vô Dung đang giúp Dận Chân xắn tay áo, hắn tỏ ý cho Cao Vô Dung lui ra rồi cười cười nhìn ta. Ta khẽ nhếch môi, tiến lên giúp hắn xắn tay áo, rồi hầu hạ hắn lau mặt rửa tay. Ta ở bên hoàn thành thì Thập Tam cũng đã xong.
 
Thái giám đã chuẩn bị đồ ăn xong xuôi, Dận Chân ngồi vào chỗ của mình rồi nói:" Thập Tam đệ, ngồi đi!". Thập Tam hành lễ tạ ơn rồi mới ngồi vào chỗ. Dận Chân căn dặn:" Cao Vô Dung ở lại hầu hạ, những người khác đều lui ra." . Đợi ngừơi lui ra hết, liền sai Cao Vô Dung:" Lấy thêm ghế tới đây.". Cao Vô Dung vội đi lấy ghế tới, đặt ở bên cạnh hắn. Dận Chân nhìn ta đang đứng ở phía sau, ra hiệu cho ta ngồi xuống.
 
Hắn cười nhìn ta, rồi lại nhìn Thập Tam cười, than thở:" Rốt cuộc cũng có thể cùng nhau ăn cơm rồi.". Thập Tam khẽ mỉm cười nói:" Đa tạ hoàng huynh ban ân.". Ta nhíu mày nhìn Thập Tam. Hắn lại như chưa hề tỉnh giấc, nói xong liền cung kính cúi đầu ngồi đó.
 
Dận Chân nhìn xuống bàn, kéo lấy tay ta nói:" Đây đều là mấy món các ngươi thích ăn, ăn nhiều một chút đi." Nói xong gắp một đũa thức ăn vào bát cho Thập Tam, Thập Tam nhanh chóng đứng dậy tạ ơn.
 
Trong lòng cảm thấy buồn bực, cầm đũa gắp lấy món ăn mình thích rồi cúi đầu vào ăn. Mười năm xa cách, lại không phải như trong tưởng tượng là nói cười rộn rã sau bao lâu xa cách. Dận Chân hết sức thân thiết, Thập Tam cấp bậc lễ nghĩa chu toàn, bầu không khí liền trở nên có phần gượng gạo.
 
Khó chịu dùng xong bữa, Thập Tam xin cáo lui. Ta vẫn ngồi im trên ghế không hề động đậy, Dận Chân lôi kéo tay ta, kéo ta đứng dậy, đi tới ngồi xuống bên giường, Cao Vô Dung bưng trà tiến đến, hầu hạ Dận Chân xúc miệng, Dận Chân uống xong, tiện tay đưa cốc trà vẫn còn lưng cốc cho ta ,ta xúc miệng xong, Cao Vô Dung cúi đầu lẳng lặng lui ra.
 
Dận Chân cười hỏi:" Vẫn còn không vui sao?". "Tại sao lại như vậy ?" Ta rầu rĩ hỏi. Hắn than thở: "Từ lúc gặp ta, vẫn cứ cư xử như thế, một chút cấp bậc lễ nghĩa cũng không thiếu, mười phần cung kính.". Ta có phần bực bội, Thập Tam ca a vui cười không chịu trói buộc cũng sẽ không quay trở lại nữa sao? Hắn ôm ta dựa vào đầu vai hắn, nói:" Ta muốn những người khác đều tôn ta, kính ta, thậm chí sợ ta, riêng đệ ấy thì ta không muốn. Ta chỉ hy vọng làm tứ ca của đệ ấy, không hề là hoàng thượng, không phải là trẫm".
 
Ta trầm mặc một hồi, thở dài:" Cứ để từ từ đi! Thập Tam gia bị giam cầm mười năm, chịu khổ nhiều như vây, vừa ra ngoài lại phải đối mặt với nhiều biến cố như vậy, tạm thời chỉ sợ chưa lấy lại được tinh thần."/ Hắn nói" Ta cũng nghĩ như thế, mặc kệ đệ ấy ngoài mặt thế nào, bên trong đệ ấy vẫn là người duy nhất mà ta có thể tin tưởng được trong triều như lúc trước."
 
Hai người ngồi tựa vào nhau, lẳng lặng ngồi, Ngoài mành Cao Vô Dung bẩm báo: " Hoàng Thượng, Hà Thái y đã truyền tới, đang ở tây Noãn các đợi ạ". Ta giật mình, vội vàng đứng vụt dậy hỏi:" Chàng khó chịu sao?". Hắn vừa đứng dậy, vừa nói:" Là tới khám bệnh cho nàng". Ta bước phía sau theo hắn đi ra, " Ta vẫn đang mạnh khoẻ, làm sao phải xem bệnh chứ?".
 
Nói xong hai người liền đi ra, ta cũng không nói nhiều, bước theo phía sau hắn, tiến vào phòng của ta. Dận Chân đi đến phía sau bình phong nói" Trẫm ở chỗ này nghe, ngươi đi truyền thái y tiến vào đi." Cao Vô Dung vội tiến tới hầu hạ hắn ngồi xuống, mới xoay người bước ra ngoài.
 
Dận Chân ở phía sau bình phong cười nói: " Y thuật của người này vô cùng tốt, khi ta đến GiangNamnăm đó, đã rất nổi danh trong dân gian. Nhưng là có chút ngốc, tính tình lại nóng nay,vào thái y viện ba bốn năm nhưng vẫn không được trọng dụng". Ta nói: "Rất nhiều việc chỉ người ngốc mới có thể chịu được như nghiên cứu trong cô đơn, nếu ngược lại chỉ sợ y thuật lại không thể đạt được trình độ như vậy, may mà hắn hiện tại đã gặp gỡ được Bá Nhạc." Dận Chân nhẹ gõ bình phong không nói gì.
 
Cao Vô Dung dẫn Hà thái y tiến vào, do dự không dám lấy ghế, ta đứng dậy khom người nói" Mời thái y ngồi". Cao Vô Dung lúc này mới lấy ghế đặt ở bên cạnh giường.
 
Thái y chú tâm bắt mạch, tay trái rồi chuyển qua tay phải, tay phải rồi đổi sang tay trái, vừa hỏi han hằng ngày có thoải mái hay không, sau một lúc lâu, vừa muốn nói, ta liền cướp lời: "Đừng nói với ta mấy cái tinh khí âm dương, cứ nói mấy cái mà ta nghe có thể hiểu được ấy." Hắn trầm ngâm một lúc mới nói " Xem mạch tượng thì là bệnh cũ năm xưa ,để tới bây giờ đã thành tích tụ lâu ngày khó mà chữa được." Sau bình phong có vài tiếng động rất nhỏ.
 
Cao Vô Dung lìên hỏi:" Có thể nói rõ hơn được không?". Hà thái y nói" Trong lòng quanh năm ưu tư, tâm tư đè nén, ngũ tạng không thông, cứ thế dần dần toàn ngũ tạng bị tổn hại. Trong cơ thể lại có khí lạnh độc.". Ta nói :" Nhiều năm trước Lý thái y đã từng nói, xác thực như ngươi nói là bệnh cũ nhiều năm. Chỉ là ý sau thì vì sao lại nói thế?". Thái y nói:" Xem tay ngươi này, có thể thấy là quanh năm ngâm trong nước lạnh, nơi ở sinh hoạt hàng ngày cũng quá ẩm ướt, vốn là yếu ớt từ bên trong, khí huyết không đủ, ngũ tạng đã bị tổn hại, trải qua năm tháng, tự nhiên khí độc xâm nhập cơ thể.".
 
Ta cười nói:" Đâu kém đến như thế, ta cũng không có chỗ nào cảm giác không thoải mái cả." Hắn hỏi" Có phải gần hai ba năm nguyệt sự không đều không? Hoặc là nhiều tháng không đến , hoặc đến thì kéo dài mà không sạch." E ngại Dận Chân đang ở, ta có một chút xấu hổ, chỉ đành gật đầu. Hắn than thở" Vì sao không sớm mời người đến khám bệnh chứ?". Trong hoán y cục, nếu như không phải là bệnh nặng ở trên giường không dậy nổi, làm sao có khả năng mời đại phu đây?
 
Cao Vô Dung vội hỏi:" Bây gìơ phải chữa trị thế nào mới tốt?". Hà thái y trầm ngâm không nói, sau một lúc mới mở lời:" Năm đó Lý thái y là nhân tài kiệt xuất trong thái y viện, vãn sinh tới muộn nên không có cơ hội để có thể được chỉ bảo vài điều. Lý thái y nếu từng khám cho, liệu có thể còn phương thuốc không? Cho ta xem qua xem sao, vừă biết được nguyên nhân, vừa biết để kê đơn.". Ta đứng dậy lấy từ trong rương ra phương thuốc mà năm đó Lý thái y kê cho.
 
Hắn như lấy được vật báu, vội vàng đón nhận chăm chú đọc, vừa nhìn vừa gật đầu, sau rồi thở dài một tiếng, nói" Nhiều năm như vậy, nếu như ngươi có thể tuân theo lời dặn của thầy thuốc, bệnh đã sớm khỏi rồi! Cho dù thầy thuốc tốt, mà gặp bệnh nhân không chịu nghe lời khuyên thì cũng không có cách nào để cho thuốc." Nói xong liền thu thập đồ đạc toan đi.
 
Cao Vô Dung vội vàng ngăn cản nói:" Sao lại khám bệnh xong mà đến đơn thuốc cũng không kê chứ?" Hà thái y nói" Kê hay không kê cũng có khác gì nhau, việc gì phải làm điều thừa?" Hai người giằng co không buông, ta thầm than, thật sự là có một chút ngốc nghếch. Với thân phận của Cao Vô Dung hôm nay, lại còn có người trước mặt hắn mà không buồn đếm xỉa nữa.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 105      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
58710
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 858402
Nd: Sủng. SE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 846145
Nd: Sủng. SE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 788671
Nd: Sủng. HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 983444
Nd: Sủng. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1479904
Nd: HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1117859
Nd: Ngược. HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 960063
Nd: Sủng. HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 602241
Nd: Sủng. SE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2172785
Nd: Ngược.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 855621
Nd: Sủng. HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 700091
Nd: Sủng. HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2380124
Nd: HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 726768
Nd: Ngược. HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 357719
Nd: Sủng. SE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 591941
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 723575
Nd: Sủng. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 932459
Nd: Sủng. HE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1302332
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13925291
Thiên Kim trở về   view 2729294
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2270635
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc