Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bộ bộ kinh tâm

Tác giả : Đồng Hoa   
Chương 48
<< Trước    / 105      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
ừa mới lập hạ, thời tiết vẫn chưa hoàn toàn chuyển nóng, Khang Hi đã sai bảo chuẩn bị hành trang đi biên ngoại. Tuy rằng hằng năm đều đi biên ngoại, nhưng mỗi lần được đi ta vẫn rất vui vẻ. Dù sao rời khỏi Tử Cấm thành, quy củ cũng giảm đi nhiều, đấu tranh cũng không còn gay gắt. Phóng ngựa rong ruỗi dưới trời xanh mây trắng, hưởng thụ ánh mặt trời rực rỡ, làn gió ấm áp, hương cỏ tươi nhè nhẹ, ta sẽ cảm thấy được cuộc sống vẫn rất tốt đẹp, trong lòng cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
 
Lần này đi biên ngoại, có Thái tử gia, Ngũ A ca, Thất A ca, Bát A ca, Thập Tứ A ca, Thập ngũ A ca, cùng chín a ca khác. Ngoại trừ thỉnh thoảng nói giỡn vào câu cùng Thập Tứ, còn lại ta có thể tránh được thì đều tránh, thật sự tránh không được thì hành lễ xong là đi ngay.
 
Mấy ngày này dường như là những ngày cực kỳ thoải mái của ta, lúc không phải trực ban, ta luôn một mình cưỡi ngựa rong ruổi trên thảo nguyên. Bốc đồng thì đánh ngựa cuồng lên chạy dọc thảo nguyên, mệt thì nằm trên lưng ngựa thả cho nó chậm rãi đi. Nhiều khi một người cùng một ngựa, từ lúc mặt trời lên đến khi bầu trời đầy sao, chỉ ăn lương khô, uống nước, dạo ngắm nơi này, thưởng ngoạn nơi đó, vui cười cả ngày đã trôi qua. Ngọc Đàn cười nói: "Tỷ tỷ cả ngày cùng ngựa một chỗ, cứ như không muốn cùng người nói chuyện vậy ."
 
Ta cúi đầu cười, nghĩ ngay cả bản thân cũng không biết từ khi nào đã biến thành như vậy. Nhớ rõ từ nhỏ đến lớn, ta là người không thể chịu nổi tịch mịch dù chỉ một buổi tối, luôn muốn cùng bạn bè, tụm năm tụm ba. Khi mới tới Thâm Quyến công tác thì không có bạn bè, sau khi tan tầm cũng không dám trở về phòng, luôn ngồi ở quán bar. Khi còn tại Bối Lặc phủ thì cũng muốn bọn nha đầu cùng mình đùa giỡn, đã như vậy mà nhiều khi còn lớn tiếng ca than: "Nhàm chán quá là nhàm chán". Ta dường như vẫn không học được cách nên làm gì khi chỉ có một mình. "Thời gian khéo dễ đẩy người theo, anh đào thêm đỏ, chuối thêm xanh" 1. Trải qua trong đám "hồng lục" đó, ta đã lặng lẽ thay đổi, bắt đầu hưởng thụ sự thanh tịnh của một người. Kỳ thật cuộc đời này nếu có thể thanh tịnh như vậy mà qua đi, vậy cũng là phúc khí của ta rồi.
 
Năm nay Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai Vương gia cùng Mẫn Mẫn không đến, chỉ có Hợp Thuật vương tử đến yết kiến Khang Hi, có điều Mẫn Mẫn đã nhờ cậy Hợp Thuật vương tử đem cho ta một phong thư. Thư chưa đọc xong, ta đã ôm bụng cười ngã vào thảm. Trong thư nàng nói từ tháng tám năm ngoái, sau khi từ biệt Khang Hi, Tá Ưng vương tử ngay cả bộ lạc của mình cũng không về, một mạch theo đuổi nàng, được A Mã của nàng mời đến ở trong vương phủ. Trong thư còn nói Tá Ưng vương tử như thế nào đi theo nàng cả ngày, lấy lòng nàng như thế nào, nàng cự tuyệt ra sao, như thế nào tự cao tự đại trêu cợt hắn. Tá Ưng vương tử lại cùng nàng đấu trí so dũng khí ra sao. Đọc từ trên xuống dưới, có vẻ như Mẫn Mẫn vẫn chưa động tâm, nhưng trong từng câu chữ lại biểu lộ sự tán thưởng của nàng đối với Tá Ưng, cùng với niềm vui không chủ ý!
 
Ta mơ hồ cảm giác được rằng đây sẽ là ánh sao của Mẫn Mẫn, mà Mẫn Mẫn cũng sẽ không để vuột mất hắn, bởi vì Tá Ưng vương tử sẽ không cho phép Mẫn Mẫn bỏ qua hắn. Ta dường như đã thấy hạnh phúc của bọn họ ở cách đó không xa.
 
Cầm thư đọc đi đọc lại, tâm tình trở nên thật tốt. Ta rốt cuộc có thể nhìn thấy ở bên cạnh mình có một cuộc tình mà cả hai người đều đồng lòng rồi, không có chỉ hôn, không có cưỡng ép, không có uất ức! Tất cả đều thuộc về chuyện của hai người – nàng và hắn!
 
Chương 49
 
Ta xem xong thư, chạy ra khỏi trướng, dắt ngựa nhằm về hướng đại thảo nguyên, vừa giục ngựa phi thật nhanh, vừa cười lên. Mẫn Mẫn hạnh phúc khiến ta không thể không vì nàng mà cười vui. Mãi đến lúc cảm thấy mệt mỏi, mới giảm dần tốc độ, ghé vào trên lưng ngựa nghỉ ngơi , trên miệng vẫn còn nở nụ cười.
 
Đột nhiên nghe được tiếng vó ngựa, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bát A ca đang giục ngựa đi chậm bên sườn ngựa của ta. Nụ cười trên mặt lập tức biến mất, liền ngồi thẳng người, vừa thỉnh an hắn, vừa nói: "Nô tỳ còn có một số việc phải làm, Bối Lặc gia nếu như không có gì sai bảo, nô tỳ liền cáo lui ."
 
Hắn chằm chằm nhìn ta, nhỏ giọng nói: "Vừa rồi từ trên sườn núi nhìn ngươi, đã rất lâu rồi không thấy ngươi cao hứng như thế.". Ta không biết nói gì, chỉ có thể cúi đầu trầm mặc . Hắn ngắm nhìn phương xa, ngưng giọng hỏi: "Ngươi thực sự buông tay sao?" Trong lòng có chút đau đớn, nhưng nét mặt vẫn bình thản, trả lời: "Đã buông!". "Trong lòng ngươi có người khác phải không?" Hắn hỏi. Ta có chút bối rối, không dám suy nghĩ sâu xa cái vấn đề này. Ta biết hắn hiểu lầm, nhưng là hiểu lầm liền hiểu lầm đi, miệng chỉ thản nhiên trả lời: "Không có."
 
Hắn nghiêng đầu nhìn ta một hồi nói: "Ba năm sau đến tuổi ra cung , chẳng lẽ ngươi nguyện ý để hoàng a mã chỉ hôn cho ngươi?". Ta thuận miệng nói: "Chuyện của ngày mai, để ngày mai tính! Chạy trời cũng không khỏi nắng, cần gì phải suy nghĩ nhiều?". Nói xong khom người cáo lui, miệng hắn mang theo tia cười lạnh gật đầu, phất tay để cho ta đi. Ta giục ngựa quay đầu, giương lên roi đánh ngựa đi.
 
--------------------------------
 
1 Câu thơ dẫn từ Nhất tiễn mai – Chu quá Ngô giang của Tưởng Tiệp:
 
Nhất phiến xuân sầu đãi tửu kiêu,
 
Giang thượng chu diêu,
 
Lâu thượng liêm chiêu.
 
Thu nương độ dữ thái nương kiều,
 
Phong hựu phiêu phiêu,
 
Vũ hựu tiêu tiêu.
 
Hà nhật quy gia tẩy khách bào?
 
Ngân tự sanh điều
 
Tâm tự hương thiêu.
 
Lưu quang dung dịch bả nhân phao,
 
Hồng liễu anh đào,
 
Lục liễu ba tiêu.
 
Người dịch: Nguyễn Chí Viễn
 
(Thuyền quá sông Ngô)
 
Một mảnh xuân sầu đợi rượu chiêu
 
Dòng nước chèo thuyền
 
Cờ rượu lầu treo
 
Thu Nương độ với Tần Nương kiều
 
Gió lại hiu hiu
 
Mưa lại leo teo
 
Tới lúc nao về tẩy khách bào
 
Sinh chữ ngân điều
 
Hương chữ tâm thiêu
 
Lưu quang khéo dễ đẩy người theo
 
Hồng đậm anh đào
 
Lục đậm ba tiêu
 
Đây là bài thơ xuất phát từ thương xuân mà cảm hoài, bày tỏ nỗi nhớ quê nhà của kẻ tha phương.
 
Chạy chưa được bao xa, đã thấy Thập Tứ đang ghìm cương ngựa đứng ngay trên sườn núi xa xa trông sang phía bên này. Thầm nghĩ lúc này mà thúc ngựa chạy lên trên ấy , với tính khí của hắn chỉ sợ lại cùng nhau cãi cọ một trận to , đơn giản là cứ giả vờ làm như không thấy, tự thúc ngựa quay trở về doanh trại.
 
Sau khi đã đem ngựa dắt về chuồng,ta chầm chậm đi về phía lều trướng của mình, trong lòng dấy lên một vị chua xót khó tả, tự cúi đầu trầm mặc, chợt nghe có tiếng gọi : "Nhược Hi! Đang suy nghĩ cái gì vậy?". Vội vàng ngước đầu lên, đã thấy Hợp Thuật Vương tử cùng Thái tử gia đứng cách đó không xa đang mỉm cười tủm tỉm, ta vội cúi người thỉnh an. Không biết là vì Mẫn Mẫn hay do khối ngọc bội kia mà Hợp Thuật vương tử lại đối đãi đặc biệt với ta không giống như những người khác, bình thường đều gọi thẳng tên ta, như gọi tên Mẫn Mẫn vậy; lại nhiều lần bảo ta ở trước mặt hắn không cần phải câu nệ khách khí quá như thế , ta cũng nói với hắn rằng đó là việc mà ta phải làm thôi.
 
Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)
 
Hợp Thuật vương tử cười nói: "Quan sát ngươi cả buổi, từ đầu đến cuối cũng không thèm để tâm xung quanh gì cả!". Ta cũng cười cười hối lỗi cúi người nói: "Đúng là nô tỳ đã thất lễ, thỉnh Thái tử gia cùng Vương tử trách phạt ạ!". Hắn thở dài: "Chỉ là một câu nói đùa vui , lại không có trách cứ gì ngươi, vậy mà đã gấp gáp nhận lỗi, cần gì phải cẩn thận đa lễ đến vậy? Mẫn Mẫn nếu được một nửa như ngươi, a mã và ta cũng sẽ đỡ phải bận tâm biết bao nhiêu! Hiện tại ngươi ở trong cung hầu hạ, không có cơ hội, đợi sau này khi ngươi đã ra khỏi cung, tiếp đó hãy đến Mông Cổ mà chơi vui vẻ một thời gian, tới lúc ấy nhân tiện cũng sẽ từ từ sửa lại cho ngươi cái tính đa lễ này!". Thái tử gia cười nói : "Hiện tại đúng là không có cơ hội thật, Hoàng a mã đi đến bất cứ nơi nào cũng phải có nàng bên cạnh. Song chỉ có điều sang năm, nàng đã đến tuổi ra khỏi cung, hoàng a mã cũng sẽ ban cho một cái hôn sự, Vương tử mà muốn mời á, chỉ sợ là không mời nổi người thôi!" Hợp Thuật vương tử khẽ cười nhẹ, cũng không nói thêm gì nữa.
 
Sao mà tất cả mọi người ai cũng quan tâm đến hôn sự của ta thế không biết, người người trong lòng đều lo lắng đến thế ư? Còn không thấy ta chưa rước đủ phiền phức ,cứ năm lần bảy lượt phải nhắc khéo ta mới được à! Không muốn dây dưa hơn nữa, khóe miệng ta cố nặn ra một nụ cười, hành lễ xin cáo lui, thái tử gia liếc mắt nhìn ta cười, rồi cũng để cho ta lui ra.
 
Khi gió thu dần thổi đến, Khang Hy quyết định dỡ trại quay về kinh, ngồi trong xe ngựa thầm nghĩ đến liệu sang năm có thật mọi thứ đều trôi qua không dễ dàng như vậy, phải xốc lại tinh thần trước đã, mới đủ sức để chống chọi lại một cơn phong ba bão táp cung đình. Lại nghĩ đến khả năng bị chỉ hôn là rất lớn, càng gieo sầu lên đuôi mắt. Rốt cuộc ta nên làm cái gì bây giờ?
 
Khang Hy năm năm mươi lăm, tháng chín, Sướng Xuân Viên
 
Khang Hy sau khi đi tái ngoại trở về ,nhân tiện trực tiếp vào ở thẳng luôn tại Sướng Xuân Viên, cách phủ đệ của các vị a ka cũng gần, trái lại thuận tiện cho các vị đó ngày ngày ra ra vào vào!
 
Hôm nay đúng lúc đụng phải Thập Tứ a ka, trông hắn cũng không có vẻ gì vội vàng, liền gọi hắn lại,kín đáo dò hỏi hắn sự tình của Thập a ka và Thập phúc tấn hồi đó. Từ cái lần ở ngự hoa viên Khang Hi lệnh cho các vị a ka cùng nhau đi dạo chơi, nhưng về sau Thập a ka lại cáo ốm, việc này ta vẫn cứ luôn thắc mắc trong đầu, muốn tìm Thập Tứ hỏi cho ra nhẽ nhưng sau cùng lại chưa có cơ hội. Khi không chạm mặt thì ta đã quên; khi nhớ tới lại là lúc không thích hợp để hỏi.
 
Hắn cười nhạo nói: "Nếu không phải từ nhỏ đều đã biết việc của ngươi, không thì sẽ hiểu lầm ngươi! Sao ngươi lại như vậy nhỉ? Cứ quan tâm đến chuyện riêng của vợ chồng nhà người ta như thế! Không biết là trong cái đầu ngươi cả ngày suy nghĩ cái quái gì nữa?" Nói tới nói lui, nhưng lại cũng chính là hắn tình nguyện cười nói kể lể lại hết sự tình mà hắn chứng kiến, ta một mặt nghe, một mặt nghĩ đến đều là thẳng tính này, tính khí đều cấp bách này, đều là nhịn không nổi tức giận, nhưng cũng có thể xem đều là những con người tính tình chân thật, thật đúng là một đôi oan gia vui vẻ, nhao nhao ào ào vậy mà vẫn sống được qua ngày!
 
Hai người đang vừa nói vừa cười, Ngọc Đàn sắc mặt tái mét ở đâu chạy đến trước mặt, hấp tấp thỉnh an Thập Tứ, nhìn ta muốn nói mà lại thôi. Ta ngừng cười hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?" Nàng liếc nhìn Thập Tứ, rồi nhìn chằm chằm vào ta nói: "Thái tử gia….vừa mới…cùng vạn tuế gia muốn…tỷ tỷ! …Là cầu vạn tuế gia tứ hôn!"
 
Trong đầu ta một tiếng nổ "đùng", trong nháy mắt trời long đất lở. Chân muốn nhũn ra, thân muốn ngã quỵ, Ngọc Đàn vội đỡ lấy ta. Hai bên tai chỉ nghe thấy tiếng "ong ong", Ngọc Đàn dường như vẫn đang nói chuyện, nhưng một câu ta cũng không nghe thấy, thầm nghĩ ta rốt cuộc đã gây ra oan nghiệt gì, ông Trời cuối cùng đối với ta một chút rũ lòng thương xót cũng không có sao?
 
Đợi đến khi ta phục hồi lại tinh thần, mới biết mình đã ngồi ở trong phòng. Ngọc Đàn thấy ta đang nhìn nàng, khóc lóc nức nở nói: "Hảo tỷ tỷ! Người đừng làm muội sợ!". Ta cạn kiệt sức lực chỉ chỉ vào chén trà, nàng vội vã bê qua đối diện ta, để ta uống vài chén, ta chỉ còn cảm giác được một nỗi trống trải mênh mang, không biết ta nên nghĩ cái gì, nên làm cái gì.
 
Ta thuận miệng hỏi: "Thập Tứ a ka đâu?" Ngọc Đàn nói: "Thập Tứ gia vừa nghe xong, đã chạy đi một mạch, chỉ căn dặn muội chăm coi tỷ cho tốt thôi!"
 
Ngọc Đàn dỗ dành nói: "Tỷ tỷ! Trước tiên tỷ chớ vội, vạn tuế gia còn chưa có gật đầu mà!"
 
Ta im lặng một hồi lâu, nghĩ không thể như thế được, sự việc tuyệt đối không thể để như vậy! Quay qua Ngọc Đàn nói: "Muội tỉ mỉ đem hết chuyện hôm nay kể từ đầu đến đuôi, từng câu từng chữ mà nói hết một lần, ngay cả ánh mắt của hoàng thượng trông ra sao cũng phải thuật lại cho ta nghe hết!"
 
Ngọc Đàn nói: "Sau khi Thái tử gia tới, Vân Hương tỷ tỷ lệnh muội đi dâng trà, khi muội bưng khay trà đi vào trong, thì Thái tử gia đang quỳ trên mặt đất, nói với hoàng thượng "…Nhược Hi sang năm đã đến tuổi xuất cung, nàng tính nết ôn thuận, biết lễ nghi, nhân phẩm và tướng mạo cũng là xuất chúng hơn người, cho nên nhi thần cả gan, muốn cầu xin hoàng a mã làm chủ, ban nàng cho nhi thần làm trắc phi!" Hoàng thượng im lặng một hồi mới nói "Nhược Hi ở bên cạnh trẫm cũng đã nhiều năm, vẫn luôn tận tâm hầu hạ. Trẫm vốn định sẽ để nàng ở lại lâu hơn một thời gian, đợi năm tới tìm một nơi tốt chỉ hôn cho nàng, cũng không uổng nàng bao năm hầu hạ bên trẫm. Hôm nay sự tình đột ngột, trẫm phải cân nhắc một chút đã…" Sau đó, muội cố làm cho xong việc dâng trà, không có biện pháp nào để lưu lại, chỉ có thể rút lui! Cũng tại lúc đó trong lòng đang hết sức kinh hãi, sợ là với vẻ mặt khác thường lại khiến cho Hoàng thượng và thái tử gia nhìn ra mà sinh nghi, vẫn luôn không dám ngẩng đầu lên, vì vậy cũng chưa có chú ý qua vẻ mặt của hoàng thượng và thái tử gia."
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 105      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
60255
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 1918684
Nd: Ngược. HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 723472
Nd: Sủng. HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 988491
Nd: Sủng. HE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1257836
Nd: HE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 968303
Nd: Ngược. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 700194
Nd: Ngược. SE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4060054
Nd: Ngược. HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 627991
Nd: Sủng. SE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 578551
Nd: Ngược. SE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 748604
Nd: Ngược. HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2006543
Nd: Ngược. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 969230
Nd: Sủng. HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1011460
Nd: Sủng. HE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1393075
Nd: HE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 755917
Nd: Sủng. HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2418955
Nd: HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 965831
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 601726
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14146123
Hiền Thê Khó Làm   view 3780203
Em Dám Quên Tôi   view 3736943
Thứ nữ sủng phi   view 3675040
Không xứng   view 3664740
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc