Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Lá rơi không vết

Tác giả : Giản Ám   
Chương 6 (hết)
<< Trước    / 6      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Lúc chúng tôi về đến nhà là vừa đúng mười hai giờ, vừa vào cửa, anh liền mở tất cả các đèn, trong phòng nơi nơi ấp ám, tôi ngồi trê sô pha, có chút mệt, ngẩng đầu nhìn anh, anh đã vào phòng tắm, nước ấm từ vòi phun ra, rơi xuống róc rách. Không lâu sau, anh tắm xong, bọc một chiếc khăn tắm quanh hông, lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh dưới ánh sáng rõ rệt như vậy, mặt đỏ lên, vội vàng tìm cái khăn lau không người cho anh. Thân thể Tiếu thật cường tráng, anh là người rất chăm tập thể hình, trước khi chúng tôi kết hôn, anh thường nói, thân khể không khoẻ mạnh, còn làm được cái gì nữa!

 
Tôi vừa lau cho anh, vừa nói, "Mùa thu đến rồi, anh như vậy sẽ cảm lạnh mất!"
 
Anh không nhúc nhích, chỉ cúi đầu nhìn tôi, sau đó nhỏ giọng, "Vào phòng đi, được không?"
 
Tôi kinh ngạc, chiếc khăn trong tay rơi xuống đất, không dám ngẩng đầu nhìn anh, anh cười ha ha, bàn tay to buông bên hông kéo nhẹ, chiếc khăn tắm bao ở trên người rơi xuống.
 
Tôi vội xoay người, nhưng mà trên lưng, lập tức cảm giác được sự ấm áp trong ngực anh, anh dán vào tai tôi hỏi, "Vào trong phòng đi, được không?"
 
Tôi giống như bị mê hoặc, không thể khống chế được ý thức, ngơ ngác gật đầu.
 
Phụ nữ thật sự rất yếu đuối, trong tình huống thế này, lại càng thêm yếu đuối.
 
Phụ nữ thật sự rất dễ dàng cảm thấy hạnh phúc, chỉ cần được ôm như vậy, cũng đã cảm thấy hạnh phúc rồi.
 
Trong phòng ngủ, đèn ngủ cũng không bật, nhưng mà lại làm cho đêm tối càng thêm dịu dàng, kiều diễm. Tôi nằm trên giường, ánh mắt xuyên qua bờ vai anh, nhìn trần nhà cao cao, lại nhất thời phát hiện thế giới này của chúng tôi là cỡ nào nhỏ bé. Nhỏ bé đến thật tịch mịch.
 
Tay anh dao động trên người tôi, hơi thở sít sao thỉnh thoảng thổi bên tóc tôi, lộ ra khuôn mặt nhợt nhạt.
 
"Tiếu, hay là thôi đi, buông em ra. Cơ thể này của em đã không còn cảm giác gì nữa rồi."
 
Tiếu Hoan không nói lời nào, cũng không chịu buông, anh ôm tôi càng chặt, trong chăn rất ấm, làm cho mặt tôi nhiễm hồng, anh nhợt nhạt hôn tôi, lưu lại dấu vết trên từng nơi của cơ thể tôi, anh lần tìm môi của tôi lần nữa, trong lưỡi ướt át ngọt ngào.
 
Tay anh đặt hai bên người tôi, chịu đựng sức nặng của anh, anh càng không ngừng nói bên tai tôi, "Đừng, anh có cảm giác, em có nghe được không? Tư Doanh, anh rất có cảm giác mà. Anh không dừng lại được, anh không dừng được."
 
Tôi hỗn loạn, thân thể khi có cảm giác, có khi lại tê tê dại dại, có khi tôi có thể nghe thấy lời anh, có khi lại không nghe được, nhưng mà anh nói đi nói lại, vì thế tôi cũng nghe thấy lặp đi lặp lại.
 
Anh nói, anh yêu em, Tư Doanh.
 
A, lúc này tôi muốn đáp lại anh, đáp lại lời nói đã muốn nói ngàn vạn lần ở trong lòng, nhưng đối với người đã không thể khống chế được mình như tôi, anh cho tôi sự khoái cảm rất lớn, vô luận là linh hồn hay thể xác, đều rất nhanh trở nên vui sướng, tôi chỉ có thể ôm bờ vai anh thở dốc.
 
Dục vọng của anh cùng thân thể này chỉ ở thời khắc cuối cùng này mới không hề có sự dữ tợn cùng trả thù, sự thô bạo cùng chiếm đoạt của anh cũng không còn lãnh khốc cùng hung tàn nữa.
 
Nụ hôn của anh ẩm ướt, giống như khi dấu giày đạp trên tuyết, in trên nền tuyết một dấu vết thống khổ.
 
Môi anh vương nước mắt của tôi, nước mắt mằn mặn bi ai, không ngừng nói lên tuyệt vọng cùng ưu sầu.
 
Đây không phải là một cuộc chiến răng môi, cũng không phải là sự tiếp xúc dày vò.
 
Anh có chút động dung, cho dù chỉ là ngắn ngủi trong nháy mắt như vậy, lòng tôi cam nguyện trả giá nhu tình cả đời mình. Tôi biết một người phụ nữ thô lỗ giống tôi vậy, dù cho phải truy đuổi tình yêu đến vĩnh viễn cũng sẽ không thể nào đạt được.
 
Tôi sắp phải đi rồi, vì thế tôi thoả mãn.
 
Đó là một đêm khó quên, từ sau đêm hôm đó trở đi, tôi và Tiếu Hoan ở chung càng ngày càng... vui vẻ hơn, nhưng mà càng vui vẻ, về sau sẽ tịch liêu càng nhiều, mỗi một giây phút trôi qua, dường như máu của tôi càng khô cạn, khiến tôi đau đớn vô cùng.
 
Đầu tháng 11, tôi nhập viện, lâm vào hôn mê với tần suất cao.
 
Tiếu Hoan sắp xếp chuyện công ty ổn thoả, liền ở bên giường bệnh trông tôi không rời.
 
"Anh có mệt lắm không?"
 
Lúc thanh tỉnh, tôi cuối cùng cũng hỏi anh.
 
"Không sao!" Mà anh thì vẫn tươi cười. Đầu tóc anh rối bời, tôi biết anh trừ bỏ lúc nhất định phải về công ty xử lý công việc, còn lại những lúc khác đều là ở bệnh viện trông tôi.
 
Chúng tôi nói chuyện không nhiều lắm, lúc tôi tỉnh lại thường cười với anh một cái, anh hôn nhẹ lên trán tôi một chút, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi. Sau đó tôi tiếp tục hôn mê, mang theo một chút ý thức mơ hồ mỏng manh.
 
Trong bệnh viện có rất nhiều y tá hâm mộ tôi, tôi trở thành người đáng hâm mộ nhất trong mắt các cô ấy, có được người chồng hoàn mỹ, cùng với sự che chở toàn tâm toàn ý. Các cô ấy thường không nhịn được mà nói với tôi, "Tiếu tiểu thư, chồng chị đối với chị tốt như vậy, coi như là đã đáng giá cả đời này rồi."
 
Nhưng thật ra, tôi rất sợ người khác nói với tôi như vậy, bởi vì ý nghĩa đó sẽ làm cho tôi rời đi trong tiếc hận. Nhiều người như vậy cứ đến đến đi đi nhìn tôi, bọn họ đều cảm khái rằng tôi cuối cùng cũng được viên mãn. Mà điều này làm cho tôi thật khó chịu, tình đời nóng lạnh, thường làm cho tôi sợ hãi, nhỡ đâu tôi không chết ngay, những điều này rồi hết thảy sẽ ra sao. Điều đó, thật đáng sợ!
 
Cứ như vậy, tình yêu lại trở thành một loại so đo lo được lo mất, hoặc là đến khi chạm vào kết thúc, lại càng thêm khó nắm chắc.
 
Ai cũng không biết, mỗi khi tôi tỉnh lại, sẽ có những loại cảm giác bất đồng, có khi đó là một loại hạnh phúc, có khi đó là một loại chua xót, còn có không cam lòng, bất đắc dĩ, khổ sở, cùng với hờ hững, đó là một cảm giác rất hững hờ của người sắp ly thế, thoát khỏi chật hẹp, đối với vạn trượng hồng trần nhẹ cười, hoàn toàn hờ hững.
 
Mà loại hờ hững này, chỉ có khi trong nháy mắt được nhìn thấy anh, mới có thể biến mất.
 
Lúc tôi nhìn thấy anh, cũng chỉ muốn cười.
 
Lúc anh nhìn thấy tôi, đã muốn hôn môi.
 
Anh cảm thấy đàn ông và phụ nữ một chỗ, chuyện vui vẻ hạnh phúc nhất, chính là hôn môi, chia sẻ hoạn nạn trong lúc đó, an ủi lẫn nhau.
 
Anh nói, đây là suy nghĩ của đàn ông.
 
Một ngày nào đó của tháng 11, lần thứ hai tôi tỉnh lại, ngoài ý muốn tinh thần lại rất tốt. Trên mặt có chút hồng hào, tôi ngồi ở đầu giường, tự mình vươn tay mở cửa sổ, một làn gió thu ùa vào, thổi nhẹ vào Tiếu Hoan đang ghé vào trên giường ngủ.
 
Anh ngẩng đầu mạnh mẽ, nhìn thấy tôi đang dựa vào đầu giường cười với mình.
 
Anh ngây người thật lâu, mới nói, "Em đã tỉnh rồi!"
 
"Vâng, em muốn ăn chút gì đó!" Tôi nói.
 
Anh lại ngẩng ngơ, tôi nhìn cái miệng há hốc của anh lại không nhịn được bật cười. "Ừ, anh đi mua cho em! Muốn ăn cái gì nào?"
 
"Gì cũng được...... Vậy cháo đi! Em không muốn bị dính dầu."
 
Tôi dựa vào sau, sau đó vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh giường, "Anh đi mau về mau nhé!"
 
"Ừ!" Anh xoay người bước đi.
 
Tôi thích nhất, chính là lưng anh, rất đẹp, anh mặt chiếc áo lông màu trắng kia, trên cổ áo vương mấy sợi tóc thật dài, khi anh quay đầu thường hay mím môi, lúc mở cửa ra ánh mắt của anh lại trở nên thâm trầm. Ánh mắt anh luôn luôn thâm trầm, giống như đã nắm hết thảy mọi thứ trong tay.
 
Tôi nhìn anh, nhẹ nhàng nhắm mắt, chờ anh trở về.
 
Rầm!
 
Nhưng mà, tôi còn chưa kịp lắng đọng suy nghĩ, lại chợt nghe thấy một thanh âm vang động bên ngoài cửa. Tiếp theo là tiếng khuyên can, "Tiếu tiên sinh, Tiểu Lý là người mới đến, không hiểu chuyện, nhưng cậu ta cũng chỉ là tốt bụng, nơi này dù sao cũng là bệnh viện, xinh anh bớt giận! Đừng so đo!"
 
Sau đó là trầm mặc.
 
Cạch, cửa mở.
 
"Sao vậy?" Tôi ngồi dậy, người đi vào là Tiếu, tay anh nắm chặc, vẻ mặt xanh lè, giận dữ ngồi vào trên giường.
 
Tiếu nhìn tôi, bỗng nhiên nắm lấy tay tôi, một bàn tay hơi dùng sức, lại chặc thêm một chút, sau đó cả hai tay cùng cầm lấy, lại càng dùng sức nhiều hơn, "Đau không?" Anh hỏi.
 
Tôi gật gật đầu "Đau!" Thật ra tôi đã không còn giảm giác gì nữa.
 
"Bác sĩ Lý làm sao để lại đắc tội với anh?" Tôi hỏi anh.
 
Anh lắc đầu, không chịu nói.
 
"Cháo của em đâu?" Tôi lại hỏi.
 
"Bảo y tá đi mua cho em rồi!"
 
"......” Tôi tựa vào ngực anh, vươn một bàn tay vào bên trong áo lông của anh, anh run lên.
 
"Tay em có lạnh không?" Tôi nhìn anh.
 
Anh lắc đầu, "Không lạnh!"
 
Tay tôi di chuyển đến lưng anh, sau đó lật tay, một góc áo lông lộ ra, trên mặt thêu một mảnh vải, đã bị cuốn góc, tôi vươn tay kia, đẩy mảnh vải ra, trên mặt thêu ba chữ ------- Trình, Tư, Doanh.
 
Anh thấy vậy, mặt run rẩy một chút, tôi cảm giác thấy được sự bi thương, chính là trong khoảng thời gian này, chúng tôi cũng đã quen thuộc với loại chua sót này, cho nên anh chỉ nhíu mày, không nói cái gì cả.
 
Tôi cầm lấy chiếc kéo trên bàn, lật mặt kia tấm vải, 'xoẹt' một tiếng, cắt bỏ tên của tôi, sau đó vò lại trong tay. Anh nhíu mày, "Sao lại cắt bỏ?"
 
"Thêu xấu quá!"
 
"Đưa anh!"
 
"Không đưa!"
 
"Đưa anh!"
 
"Không đưa!"
 
"......" Anh tức giận.
 
"Em sẽ cho anh một thứ khác làm kỷ niệm!"
 
"Cái gì?" Anh hỏi.
 
"Để em suy nghĩ đã......" Tôi nói.
 
Lúc này một trận gió thu lại thổi vào, tóc chúng tôi cùng tung bay, giống như nước.
 
Anh ôm tôi, tôi ôm anh.
 
"Bác sĩ Lý, sao lại chọc giận anh, lâu nay người ta vẫn thật tận tâm chăm sóc em, anh phát giận như vậy, họ sẽ ghét em mất!" Đợi gió thổi đi, tôi mới nhỏ giọng nói.
 
"Hắn nói lung tung!" Khẩu khí của anh thật không tốt.
 
"Hắn nói cái gì?"
 
"Hắn nói......" Anh nhắm mắt lại, "Hắn nói em là đang hồi quang phản chiếu*, tuỳ thời sẽ đi, muốn anh đừng đi đâu cả. Muốn mua gì thì nhờ y tá đi cho!"
 
(*: Trước giây phút đối mặt với sinh – tử, con người thường trở nên khỏe mạnh và minh mẫn lạ thường. Người xưa đã quan sát thấy hiện tượng đó và gọi nó bằng cái tên – Hồi quang phản chiếu.)
 
Tôi cười khanh khách, "Thì ra đây là hồi quang phản chiếu, rất tốt, nhưng mà em không có cảm giác gì khác biệt lắm!"
 
Tiếu Hoan không nói chuyện, còn nói được cái gì nữa chứ.
 
Bộ dạng của tôi nhất định rất xấu, nhưng mà không có vấn đề gì, sẽ không xấu vĩnh viễn được. Tiếu ngồi bên cạnh, chưa từng rời đi nửa bước, chỉ cần ngẩng đầu, anh sẽ hôn tôi, ngọt ngào lại chua sót, không mang theo chút dục vọng.
 
Loại thời điểm này, tôi chỉ cảm thấy thật im lặng, thật thoải mái, không có thống khổ, thì ra, đây là hồi quang phản chiếu.
 
Tôi chính thức rời đi là vào thời điểm ngày 23 tháng 11, cuối mùa thu, mùa ly biệt.
 
Ngày đó, khi anh nhận được điện thoại của Tiểu Bắc, tôi liền tỉnh lại. Vừa lúc là giữa trưa, bác sỹ y tá đều không có đây. Trong phòng chỉ có tôi và anh, tôi nghe thấy anh nói với Tiểu Bắc, "Vẫn như vậy...... sẽ không đâu...... A, cô ấy tỉnh rồi, cô có muốn nói chuyện với cô ấy hay không?"
 
Bên kia tựa hồ trầm mặc một chút.
 
"Ừ!" Tiếu nghe xong, nói, "Vậy được rồi! Tuỳ cô." Sau đó ngắt máy.
 
"Là điện thoại Tiểu Bắc sao?" Tôi hỏi.
 
"Ừ, cô ấy đang làm kiểm tra, một lát nữa...... sẽ gọi lại cho em."
 
Tôi cười cười, nói với anh, "Mở cửa sổ ra đi."
 
Anh nắm lấy tay tôi, thật chặc, sau đó nói vọng to ra cửa, "Y tá! Y tá! Mở cửa sổ ra!" Anh thật hung dữ, trong khoảng thời gian này vẫn thường như vậy, cho nên lúc cô y tá chịu trách nhiệm vào, vẻ mặt thật tức giận, lại chỉ có thể nhẫn nhịn không phát hoả, cô ấy thô lỗ đẩy cửa sổ ra, sau đó hung hăn trừng mắt nhìn anh một cái, lại ngúng nguẩy người đi ra ngoài.
 
"Cô y tá thật hung dữ!" Tôi nói.
 
Mu bàn tay chợt lạnh, anh không nặng không nhẹ cắn tay tôi, cắn mạnh đến hiện lên dấu răng, sau đó trả lời, "Chúng ta đừng để ý đến cô ta."
 
Tôi nhìn ngoài cửa sổ, lá cây khô vàng rực rỡ bay xuống, đột nhiên, tôi phát hiện, mất đi cũng là một loại vẻ đẹp, một vẻ đẹp hoàn mĩ. Tôi quay đầu nhìn Tiếu nói, "Chỉ trách em lúc nhỏ học không giỏi, khi lớn lên lại là một kẻ ngốc nghếch, rõ ràng là có thiệt nhiều điều muốn nói với anh, kết quả lại không thể nhớ được để mà nói!"
 
Anh ngẩng đầu, trong mắt đều là tơ máu.
 
Tôi rút bàn tay bị anh nắm chặc, thả vào chăn, chọn một tư thế nằm đoan chính nhất.
 
Anh ngây người một chút, "Lạnh không?" Nói xong định đóng cửa lại.
 
Tôi nhắm mắt, lại nói, "Lúc còn rất nhỏ, em có đọc một bài thơ, nhớ không được rõ ràng cho lắm, cũng không biết là ai viết, đại khái là như vầy..."
 
Lúc tôi nói những lời này quả thật mệt chết đi, tôi không biết mình đã nói xong chưa, dù sao tôi cũng đã quá mệt mỏi, chỉ nhìn anh, cho đến khi cái gì cũng không thể nhìn thấy, tôi rơi vào bóng đêm vô tận.
 
Vào lúc đó, tôi vẫn còn suy nghĩ, lời nói của mình không biết rốt cục đã xong hay chưa nữa.
 
Nhưng mà, tôi vĩnh viễn cũng sẽ không biết được......
 
Nếu một lần nữa từ núi Vu rời đi anh,
 
Em sẽ quay về,
 
Xuyên qua cây cối rậm rạp,
 
Hoá thành chim sơn ca,
 
Trở về bên cạnh anh!
 
Nếu một lần nữa từ biển rộng ly biệt anh,
 
Em sẽ quay về,
 
Lướt qua sóng gió điên cuồng,
 
Biến thành hải âu,
 
Trở về bên cạnh anh!
 
Nếu em bị lạc ở chốn thảo nguyên kia,
 
Em sẽ truy tìm dấu chân anh,
 
Nguyện hoá làm chú nai,
 
Đạp lên muôn trùng sông núi,
 
Trở về bên cạnh anh,
 
Chỉ là người yêu hỡi!
 
Nếu chính là em cố ý,
 
Buông anh lúc ly biệt,
 
Vậy thì,
 
Em chỉ có thể nói với anh:
 
Nguyện anh cả đời này,
 
Sẽ vĩnh viễn quên em đi!
 
 
Lá rơi xuống rồi, em biết, không lâu sau, mùa xuân lại quay về nhưng đã không còn là mùa của em nữa.
 
Tiếu Hoan, em thật sự từng muốn hỏi anh một lần, cả đời này, xuân có mấy độ......
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 6      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
121437
Gia mặt sẹo
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 128853
Nd: HE.
Ách Dương Tình Quanh Co
Tác giả: Cổ Linh
view: 149865
Nd: HE.
Minh Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 128235
Nd: Sủng. HE.
Đào hoa tiên
Tác giả: Phi Hoa
view: 111652
Nd: SE.
Lá rơi không vết
Tác giả: Giản Ám
view: 564440
Trộm sói
Tác giả: Mạc Nhan
view: 123394
Nd: HE.
Bảo Bối Tình Nhân Của Kiến Trúc Sư
Tác giả: Hạ Vũ
view: 145127
Nd: Sủng. HE.
Thượng thượng ký
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 117214
Nd: HE.
Văn Hương Nguyệt
Tác giả: Hắc Nhan
view: 139771
Nd: HE.
Chỉ mong chầm chậm thích em
Tác giả: Trạm Lượng
view: 220935
Nd: HE.
Mộc Ngọc Thành Ước
Tác giả: Diệp Mê
view: 99498
Nd: HE.
Đẹp như tranh vẽ
Tác giả: Đạm Anh
view: 175306
Nd: Ngược. SE.
Tà Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 121025
Nd: HE.
Tiểu thư, thiếu gia không ở nhà
Tác giả: Hồng Cửu
view: 158723
Nd: HE.
Tim đập thình thịch
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 109386
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 12271317
Thiên Kim trở về   view 2560889
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc