Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Lá rơi không vết

Tác giả : Giản Ám   
Chương 5: Lá Rụng
<< Trước    / 6      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Cuối tháng 9, thời tiết có chút quái đản, khi nóng khi lạnh. Nhưng trên đường cái, đã có vài chiếc lá ngô đồng rụng xuống, tôi nghĩ chuyện như thế này, nhất định rất ít người để ý đến. Mà tôi ngồi trong xe Tiếu Hoan, rất thích nhìn thấy hình dáng của chúng khi rơi xuống.

 
Tiếu Hoan đi đâu đều mang theo tôi, tôi cũng rất ít đi tái khám ở chỗ bác sĩ, cũng không định miễn cưỡng nhận hoá trị, tôi muốn ly biệt ở tình huống tự nhiên nhất, mà anh cũng hiểu được suy nghĩ của tôi, cho nên tôi quyết định như thế nào, anh cũng ngầm đồng ý.
 
Tiếu Hoan là một người đàn ông kiên cường, ở cùng với anh, không hiểu sao cuối cùng dũng khí của tôi lại tăng lên rất nhiều.
 
Từng ngày từng ngày cứ vậy trôi qua, tôi càng ngày cũng càng quen với sự suy yếu của bản thân mình, thỉnh thoảng lại xuất hiện ù tai, thị lực mơ hồ, hay ngủ cùng với hôn mê, tôi cũng không cảm thấy đáng sợ, bởi vì mỗi khi tỉnh lại, tôi đã ở trong lòng anh.
 
Tôi nguyện, cứ như vậy mà ly biệt.
 
Ngày 1 tháng 10, tuần lễ vàng*.
 
(*: ngày 1/10 là quốc khánh của TQ, kỳ nghỉ lễ kéo dài trong một tuần, bắt đầu từ ngày 1/10, do vậy được gọi là Tuần lễ vàng.)
 
Tiểu Bắc ôm bụng đến thăm tôi, đương nhiên Mai tiên sinh cũng đến đây. Chúng tôi bốn người cùng đến 'Diệp' để ăn cơm.
 
Trên bàn cơm, di động Tiếu không ngừng vang, tin nhắn một cái lại một cái bay đến.
 
"Ai vậy?" Tiểu Bắc hỏi. Sau đó đẩy tôi, "Tư Doanh, gặp tình huống này, cậu có thể chất vấn hắn ta, cậu có quyền lợi này, đừng quá thành thực như vậy!"
 
Tiếu nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười, không nói gì.
 
Tiếu không kiên nhẫn gõ gõ bàn, "Hỏi mau đi!"
 
Tôi đỏ mặt, cúi đầu cắn môi, tôi chưa từng hỏi đến chuyện của anh bao giờ!
 
Lúc này Tiếu xích lại gần tôi hơn một chút, tôi cảm giác được nhiệt độ thân thể anh, nhất thời cảm thấy an tâm, rốt cục, tôi dùng thanh âm rất nhỏ hỏi, "Ai tìm anh vậy?"
 
Tiếu Hoan bắt đầu cười ha ha, vươn tay, ôm lấy tôi.
 
“Không có gì! Mấy người phụ nữ nhàm chán mà thôi!" Anh nói, sau đó gắp rau vào bát cho tôi.
 
"Anh nói ai là phụ nữ nhàm chán cơ?" Nhưng thật ngoài ý muốn, một giọng nói lập tức đáp lại lời anh.
 
Bốn người chúng tôi nhìn về cánh cửa bên cạnh bình phong, người phụ nữ xinh đẹp, lúc nào cũng sẽ xinh đẹp như vậy cả.
 
"Tôi nói cô!" Tiếu nói, thần sắc cao ngạo.
 
Tôi vừa nhìn thấy La Tình đến liền cảm thấy rất xấu hổ, vì thế lập tức đẩy Tiếu Hoan ra, theo bản năng cách xa ra một chút. Tiếu Hoan sửng sốt, nhìn tôi ngây ngốc.
 
"Em làm sao nhàm chán cho được. Thấy bạn cũ liền chào hỏi, còn anh lại lãnh đạm vậy!" La Tình đi đến, thật tự nhiên ngồi giữa tôi và Tiếu.
 
Cô ta hít điếu thuốc, nhìn anh, "Em rất nhớ anh, khi nào thì anh đi tìm em đây?"
 
Lúc này Tiểu Bắc đứng lên, cầm lấy một ly rượu trên bàn hắt về phía cô ta. Tôi nhìn thấy điếu thuốc của cô ta tắt ngúm đi, không thể tin nhìn Tiểu Bắc, định mở miệng, Tiểu Bắc liền nói trước, "Cô con mẹ nó có bệnh sao, ngồi giữa vợ chồng người ta, cư nhiên quyến rũ ông xã nhà người ta nữa!"
 
La Tình bỏ điếu thuốc, xoa xoa quần áo, sau đó nhìn Tiếu.
 
Tiếu ngồi chỗ kia, cười như không cười. Cái gì cũng không thèm nói.
 
Tiểu Bắc tiếp tục hét, "Hồ ly tinh, còn chưa cút đi!"
 
La Tình không để ý đến tiểu Bắc, cô ta nhìn Tiếu, "Em là người phụ nữ nhàm chán sao?" Cô ta hỏi.
 
Tiếu nhấp ngụm rượu, trả lời, "Hiện tại thì đúng!"
 
La Tình đứng lên, châm điếu thuốc, lại hút một ngụm, "Tiếu, em mới chỉ thắng anh có một lần, nhưng anh đã thắng em đến vô số lần." Nói xong, lại nhìn tôi.
 
Tiểu Bắc kéo tôi ra sau, hung ác nhìn hai người bọn họ, gằn từng chữ, "Các người làm cho tôi cảm thấy thật ghê tởm!"
 
Tiếu bình tĩnh cười, ngẩng đầu nhìn tôi, "Tư Doanh, em ra xe trước chờ anh! Anh sẽ rất nhanh ra với em thôi!"
 
Tôi gật đầu.
 
Tiểu Bắc giữ tay tôi lại, "Dựa vào cái gì, Tư Doanh, chúng ta ngồi lại đi, xem bọn họ định làm gì!"
 
Tôi tóm Tiểu Bắc, "Xin cậu, đi thôi!"
 
Tiểu Bắc hung dữ trừng La Tình một cái, mới cùng tôi rời đi.
 
Tôi ngồi trong xe, hạ cánh cửa kính màu trà xuống, ngắm mấy chiếc lá ngô đồng thi thoảng lại rơi xuống ven đường.
 
"Có mệt lắm không?" Tiểu Bắc ngồi ở một bên, lau mồ hôi trên trán tôi.
 
Vốn hôm nay, chúng tôi định đi đâu xa xa chơi một chút, bởi vì sắp tới, Mai tiên sinh sẽ đưa Tiểu Bắc đến bệnh viện chờ sinh, mà tôi không biết sẽ ra sao nữa.
 
"Tiểu Bắc, cái này, là tớ và Tiếu cùng nhau chọn cho em bé, cậu cầm lấy đi!" Tôi lấy từ trong ngực ra một cái túi tơ tằm, phía trên thêu hình rồng phượng bằng kim tuyến lấp lánh. Tiểu Bắc cầm lấy, mở ra xem, bên trong là hai con búp bê, trên người mặc chiếc yếm đỏ, một cậu bé và một cô bé.
 
"Thật nặng!" Tiểu Bắc cầm hai con búp bê nói, "Thật nặng à nha! Nếu trong vòng một phần ba giờ không ló mặt ra, tớ sẽ mượn hai con búp bê này ném vào đầu họ cho thành hai cái lỗ luôn!"
 
Tôi cười, Tiểu Bắc chính là đáng yêu như vậy.
 
Nhưng Tiếu Hoan rất nhanh ra đây, La Tình đi phía sau, La Tình giữ chặt anh, sau đó lấy từ trong túi ra một điếu thuốc, Tiếu cười cười, đốt điếu thuốc giúp cô ta, La Tình ngậm thuốc, nhìn anh, sau đó đeo kính râm, quay đầu bước đi.
 
Tiếu Hoan vỗ vỗ quần áo, đi về phía chúng tôi.
 
Tiểu Bắc vừa nhìn thấy anh liền kêu to, "Anh không phải là người mà, cư nhiên kêu vợ mình chờ ở bên ngoài này đây!"
 
Tiếu nhìn thấy tôi, nói, "Mệt lắm sao, chúng ta về nhà đi!"
 
Tôi gật gật đầu.
 
Dọc đường đi, Tiếu trầm mặc rất lâu, tôi cảm thấy được anh dường như là đang đợi tôi mở miệng hỏi anh, chính là tôi cũng không chịu thua kém, không hỏi.
 
Xe chạy trên đường cao tốc, rất nhanh, cảnh vật xung quanh tựa hồ đều trở thành một đường thẳng tắp, chúng tôi giống như người lọt vào thời không, chỉ cần nhắm mắt lại, thế giới này dường như chỉ còn lại hai người chúng tôi.
 
"Em vẫn không có gì để hỏi sao?"
 
Một lát sau, Tiếu tắt nhạc trong xe đi, tiếng ghita nhẹ nhàng ưu thương ngừng lại. Tôi nghe được câu hỏi của anh.
 
Không biết vì cái gì, tôi vừa nghe được lời này, trong lòng liền cảm thấy rất ngọt ngào, anh là đang hy vọng tôi hỏi anh sao? Anh từ hận tôi không thể là một kẻ câm điếc, tôi từ từ nhắm hai mắt, khoé miệng nhịn không được mà mỉm cười.
 
"Phì! Em cái cô ngốc này! Thật không có tiền đồ gì cả!" Anh sửng sốt, nhưng anh thông minh như vậy, lập tức liền đoán dược tôi đang suy nghĩ cái gì. Anh cũng cười, tiếng cười của anh đặc biệt dễ nghe, mang theo chút hấp dẫn, ngạo mạn lại tao nhã. Chúng tôi cứ như vậy cùng nhau cười, cười trong chốc lát, lại nghỉ ngơi một chút, lại tiếp tục, cười.
 
Đường vào nhà chúng tôi đi ngang qua một cái hồ, tháng chín hồ nước đặc biệt xinh đẹp, nhất là lúc hoàng hôn, mặt trời lặng một mảng ráng đỏ, ánh sáng trong suốt. Khi ngang qua ven hồ, xe anh đi rất chậm, ánh sáng chiết xạ từ hồ nước chiếu vào xe, từng tia từng tia chớp lên người chúng tôi.
 
Tiếu dừng xe lại, chúng tôi cùng đến hồ tản bộ.
 
"Em vẫn còn cười nữa!" Anh nhìn tôi.
 
Anh càng nói tôi lại càng muốn cười, làm sao muốn nín liền nín được chứ!
 
Chúng tôi đi đến một chỗ không có ai, anh ôm tôi, ôm tôi vừa ngồi ngắm mặt hồ, vừa lúc la lúc lắc, mặt anh dán vào mặt tôi, anh tức giận hít sâu, sau đó nói, "Ngay cả chỉ một câu như vậy cũng làm cho em vui vẻ, trước kia anh đã làm gì chứ?"
 
Mặt chúng tôi hồng hồng, dán vào một chỗ, tôi rất thích mùi thuốc lá nhàn nhạt từ miệng anh cùng với mùi nước hoa khoan khoái trên quần áo anh.
 
"Tư Doanh, mấy năm nay, cuộc sống bên ngoài anh chưa từng chia sẻ với em, anh không nói cho em, em cũng không hỏi, em cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không biết. Cho nên, cuối cùng anh vẫn không có cách nào giao trái tim mình cho em. Anh chỉ khát vọng kích thích, La Tình, hoặc là những người phụ nữ khác, xinh đẹp, thông minh, mang độc, thậm chí là khờ dại hoạt bát, anh ở cùng với các cô ấy, cảm thấy thật thả lỏng, đó chỉ là tìm vui, em hiểu không? Anh thật vui vẻ!"
 
Chúng tôi nhìn hồ nước. Hồ nước vẫn xán lạn như vậy.
 
"Nhưng vui vẻ xong rồi, anh lại cảm thấy thật trống rỗng, anh có thể mỗi ngày hoặc từng tháng đi thưởng thức những loại phụ nữ thông mình hoặc là tự cho mình là đúng, cũng có thể phối hợp cho các cô ấy không gian để thi triển mị lực bản thân, thậm chí bị mị lực của các cô ấy chinh phục, nhưng điều này cũng không phải là vĩnh viễn. Anh sẽ không có ý định kết hôn với một trong bọn họ, cũng sẽ không định rời bỏ em......"
 
Anh ôm sát tôi.
 
"Anh từng cho rằng, tình yêu chỉ cần ngang hàng, năng lực ngang hàng, trí tuệ ngang hàng, bởi vì tình yêu không thể cho nhau sự khâm phục, sẽ không thể tiếp tục được nữa. Tựa như anh cùng La Tình, bọn anh đều tự đại như vậy, bọn anh đều tự cho là mình có thể nhìn thấu thế giới này, bọn anh đùa giỡn lẫn nhau, thậm chí ủng hộ thủ đoạn của nhau, bọn anh cười nhạo thế nhân, thật sự rất say mê sự cô độc phong tao này. Nhưng mà Tư Doanh, em có biết hay không, anh nhìn em, liền hối hận, anh hối hận loại kiên trì ngu xuẩn này, anh thật sự hối hận, em tin không?”
 
Tôi nằm trong ngực anh, lắc đầu.
 
Anh thở dài, buông lỏng một chút, sau đó nhìn tôi, "Tư Doanh, anh có được tất cả duy lại không có được sự thuần khiết, anh có được tất cả duy lại bỏ qua sự yên bình, anh nhìn em, nhìn thấy em như vậy, thật sự rất hối hận!" Lời nói của anh, rất nặng nề.
 
"Vì cái gì mà anh lại muốn nói với em điều đó?" Tôi cúi đầu, bởi vì dù cho ánh nắng rất mờ nhạt, tôi cũng biết mặt mình, có bao nhiêu là tái nhợt gầy yếu.
 
Hai tay anh dán tại cố tôi trượt xuống, không có ép tôi ngẩng đầu nhìn mình, anh nói, "Anh không muốn quan tâm, cái gì là đồng tình, cái gì là tình yêu, anh chỉ quan tâm, bây giờ anh muốn đối tốt với em, hận không thể móc tim mình ra mà đối xử với em thật tốt."
 
Tôi bật cười, trong đầu hiện ra một nghi vấn, "Tiếu, anh thật sự là không thích hợp nói lời ngon tiếng ngọt, chẳng lẽ La tiểu thư chưa từng cười anh sao?"
 
Mặt Tiếu Hoan có chút hồng, anh nghiêng đầu, "Đây là lần đầu tiên anh nói loại lời nói này!" Sau đó nhìn hồ nước, cười cười, quay đầu nói với tôi, "Lúc đại học có nhiều loại sách, nhớ có một câu anh không hiểu lắm, nhưng mà bây giờ thì anh đã hiểu rồi!"
 
"Câu gì?" Tôi hỏi.
 
"Trước tiên phải dặn, em không được cười đấy." Anh thật nghiêm túc nói.
 
Tôi gật mạnh, chính là, khoé miệng đã có chút muốn cười.
 
"Chính là......" Anh đang chuẩn bị nói, tôi liền cười, anh giận dữ, "Anh đã nói là đừng cười! Là một câu rất thâm ảo!"
 
"Được, em không cười nữa!"
 
Trán anh dán lên tôi, nhẹ hôn chóp mũi của tôi, nói, "Người vì yêu mà yêu, là thần; người vì bị yêu mà yêu, là người!"
 
Tôi mở to mắt, nhìn thấy anh mỉm cười như gió xuân, anh ôm lấy tôi, "Được rồi, thiên thần của anh, để người trần như anh ôm em về nhà đi!"
 
Hôm nay, tôi hình như đã cười rất nhiều, mà quên cả thời gian.
 
Chỉ vì câu này của anh, tôi đã có thể quên hết tất thảy.
 
Ngày nghỉ cuối cùng của tuần lễ vàng, buổi tối bảy giờ, anh bao trọn một quán bar nhỏ, gần nhà chúng tôi, còn mới mấy người bạn tốt đến chơi, đều là những gương mặt quen thuộc, Lô Quân, Lưu Cẩm, Đỗ Viễn Phong, bọn họ đều dẫn theo bạn gái.
 
"Chị dâu!" Bạn gái Lô Quân là một cô gái trẻ, nhìn qua thật ngây thơ, cô ấy vừa đi đến, bộ dáng liền thật thẹn thùng, xấu hổ đến bên cạnh tôi, gọi tôi một tiếng. Tôi cười cười nhìn cô ấy.
 
"Tiểu Bắc không đến được, để các cô ấy chơi với em đi!" Tiếu kéo áo khoác giúp tôi, sau đó nhìn mấy người Lô Quân, bá đạo nói, "Còn không đem mấy thứ kia lấy ra đi!"
 
Lô Quân cùng Lưu Cẩm cười cười, để bạn gái lấy quà ra. Một cái, là một ghim cài áo đính kim cương hình con bướm, một cái, là áo khoác trắng hơi cổ điển bằng tơ tằm. Tôi có chút ngượng ngùng nhận lấy, sau đó Tiếu nghiêng người đi qua bọn họ, tự mình phủ áo choàng cho tôi, ánh sáng từ chiếc ghim trên ngực lốm đốm, vừa lúc chiếu trên mặt anh, anh ngẩng đầu nhìn tôi, cách trong gang tấc, sau đó chúng tôi nhẹ nhàng hôn nhau.
 
"Chị dâu, đây là tâm ý, chị nhận lấy đi!" Đợi chúng tôi tách ra, Đỗ Viễn Phong liền lấy ra một chiếc hộp rất hình chữ nhật rất tinh xảo đưa cho tôi, bên trong là một chiếc dao nhỏ bằng bạc tinh khiết, tôi lấy ra khỏi vỏ, 'xoạt' một tiếng, dưới ánh đèn mờ ảo, thấy được dòng chữ ghi trên mặt lưỡi dao: Mênh mông nửa đời người, quay đầu vẫn như cũ!
 
Trong lòng nhấp nhô một chút, tôi ngẩng đầu nhìn Đỗ Viễn Phong, ý thức mơ hồ nói, "Cảm ơn!"
 
Lúc này, Tiếu nhăn mày lại, "Đỗ!" Trong giọng nói có chút hờn giận.
 
Đỗ Viễn Phong cười cười, nói, "Chị dâu, chị không vui sao?"
 
"Cậu còn hỏi nữa!" Tiếu nói xong liền thật sự tức giận, trừng mắt nhìn Đỗ Viễn Phong, "Tớ đã sớm bảo cậu, đừng tặng cái gì làm cho cô ấy thương cảm rồi mà!"
 
Tôi vội vàng trấn an Tiếu, "Không phải, em rất thích, đừng như vậy!"
 
Tiếu quay đầu lại, xoa mặt tôi, miệng nhẹ gọi tên tôi, "Tư Doanh......"
 
Hôm nay, không phải ngày lễ, cũng không phải kỷ niệm gì cả, lại càng không phải sinh nhật của tôi, là một ngày gần như là bình thường, trong bữa tiệc này, bạn bè tốt của Tiếu đều thận trọng đến gặp tôi, mỗi người tặng cho tôi một món quà, mọi người đều chân thành gọi tôi một tiếng chị dâu. Mà tôi trừ bỏ cười khẽ, cũng chỉ là quay đầu lại nhìn Tiếu Hoan.
 
Cuối cùng, Tiếu cầm lấy tay tôi, ánh mắt dừng ở chiếc nhẫn kết hôn ngày càng mờ đi kia, thật lâu không dời đi. Tôi cả kinh, sợ anh lại đem nó ném đi, vì thế vội muốn rút tay về, nhưng mà anh vẫn nắm chặt, không có chút thả lỏng.
 
"Tiếu, đừng mà!"
 
Tôi thấp giọng cầu xin, tôi biết, hạnh phúc không phải được tạo nên từ sự gạt bỏ quá khứ, mặc dù tôi rất đáng buồn, nhưng mà tôi cũng không muốn cố tình quên đi tất cả, cũng không muốn trốn tránh sự thật đã từng tồn tại. Cho nên tôi không muốn anh cởi bỏ chiếc nhẫn đã từng chứng kiến hôn lễ của chúng tôi này, tôi không muốn.
 
Tiếu lại cười, vươn tay, còn thật sự mang cho tôi một chiếc nhẫn khác, ở trên ngón áp út. Viên kim cương trên chiếc nhẫn kia rất nhỏ, nhưng mà rất được, mỹ lệ, lộ ra một vòng linh khí.
 
Anh nắm tay tôi áp lên ngực, nói, "Tiểu thư Trình Tư Doanh, em có đồng ý để cho anh chăm sóc em cả một đời không?"
 
Mắt tôi đỏ hoe, không khỏi vội đảo đảo con ngươi, ép nước mắt chua xót chảy ngược vào trong, tôi đáp, "Ông xã, em đồng ý."
 
Sau đó anh ôm tôi, tay tôi vòng qua lưng anh, ôm trọn bờ vai anh, gắt gao quấn quýt anh, trên ngón áp út, tôi đeo hai chiếc nhẫn, rạng rỡ chói loà.
 
Tôi biết, tất cả.. một lần nữa lại bắt đầu.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 6      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
139565
Tiểu thư, thiếu gia không ở nhà
Tác giả: Hồng Cửu
view: 182619
Nd: HE.
(Tuyển tập) Sư Phụ
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 825957
Nd: HE.
Văn Hương Nguyệt
Tác giả: Hắc Nhan
view: 163564
Nd: HE.
Đào hoa tiên
Tác giả: Phi Hoa
view: 133385
Nd: SE.
Thượng thượng ký
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 141522
Nd: HE.
Minh Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 151513
Nd: Sủng. HE.
Cặp đôi xui xẻo
Tác giả: Trạm Lượng
view: 91773
Nd: HE.
Nhật ký gái gọi
Tác giả: Mạc Nhan
view: 113403
Nd: HE.
Đẹp như tranh vẽ
Tác giả: Đạm Anh
view: 206206
Nd: Ngược. SE.
Bồi thường ông chủ
Tác giả: Minh tinh
view: 157899
Nd: HE.
Gia mặt sẹo
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 152955
Nd: HE.
Người tình nguy hiểm
Tác giả: Mạc Nhan
view: 179014
Nd: Sủng. HE.
Lá rơi không vết
Tác giả: Giản Ám
view: 604301
Trộm sói
Tác giả: Mạc Nhan
view: 145951
Nd: HE.
Tà Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 144097
Nd: HE.
Ách Dương Tình Quanh Co
Tác giả: Cổ Linh
view: 172319
Nd: HE.
Mộc Ngọc Thành Ước
Tác giả: Diệp Mê
view: 119583
Nd: HE.
Tà Ngọc Thần Y
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 150483
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13577460
Thiên Kim trở về   view 2686343
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2175463
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc