Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Lá rơi không vết

Tác giả : Giản Ám   
Chương 3: Phế Tích
<< Trước    / 6      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Khi anh trở về, anh sẽ lại nói: “Con mắt cô ngày càng sáng, mà mặt lại ngày càng tái nhợt.” Anh nói xong, cũng sẽ không suy nghĩ nhiều thêm nữa.

 
Mặc dù anh đối với tôi vẫn là thói quen thờ ơ đó, nhưng tôi cũng không ngại. Thứ nhất, bởi vì tôi biết, không lâu sau đó, cái nhà này cũng không còn người cho anh không để mắt đến nữa, thứ hai là tôi đã không còn sức lực để nghĩ đến chuyện của anh, bởi vì thị lực của tôi ngày càng kém, cũng bắt đầu thường ù tai, chỉ riêng cố giữ nguyên trạng thái bình thường để nói chuyện cùng anh, cũng đã là cố hết sức rồi.
 
Nhưng mà, thật ra Tiếu Hoan cũng có lúc rất dịu dàng, chẳng qua là sự dịu dàng ấy của anh lại càng khiến tôi thêm cô đơn.
 
Ví dụ như, anh hỏi tôi muốn cái gì, muốn ăn cái gì, sau khi tôi trả lời, anh sẽ cho tôi tiền, để tôi một mình đi mua, một mình ăn. Tôi làm những chuyện để cho anh mong đợi, có một ngày tôi sẽ mở miệng ra dáng muốn một thứ nào đó. Hay để cho anh cảm thấy có chút khiêu chiến, tôi thường chọn những thứ mà với năng lực của anh mà không ai có thể so được. Mà cuối cùng muốn để cho anh thất vọng, tôi thường nói tản bộ, hoặc là muốn ăn bánh ngọt.
 
Anh đối với câu trả lời của tôi rất không hài lòng, thường giống như một đứa trẻ đang hờn giận, căm tức bỏ ra khỏi cửa.
 
Nói vậy, đại khái cũng là một chuyện tôi chấp nhất mà thôi, bởi vì tôi tuyệt đối cũng sẽ không nói với anh, thật ra thì việc em muốn làm là cùng anh đi tản bộ, món em muốn ăn là bánh ngọt anh tự làm.
 
Tôi sẽ không nói, bởi vì từ đầu đây không phải là sự khiêu chiến, mà là thất bại!
 
Tôi chính thức lấy được chẩn đoán bệnh lý là một tháng trước, cũng may tôi bình thường cũng hay bị bệnh, cho nên Tiếu Hoan cũng không có tâm đa nghi.
 
Bác sĩ chủ trị cho tôi là một nữ giáo sư hơn năm mươi tuổi, họ Lý. Sau khi chẩn đoán chính xác cho tôi, bà lắc đầu nói rằng cô còn trẻ như vậy, tôi thật không thể tin tưởng đây là sự thật!
 
Khi đó tôi đã chết lặng, nghe được bà nói như vậy, chẳng qua chỉ ngây ngốc cười.
 
Bà nhìn tôi, hỏi, “Cô có muốn nói gì không?”
 
Tôi lắc đầu, sau đó nói, “Muốn về nhà nhanh một chút!”
 
Tôi nắm thật chặc bệnh án, khi đó thật chỉ muốn về nhà, muốn gặp anh.
 
Tiết Thanh minh, chúng tôi đến mộ đốt tiền giấy cho cha mẹ, bốn ông bà lão cũng rời đi rất sớm.
 
Mỗi khi đến lúc này, tôi và anh sẽ cùng cảm thấy đặc biệt đồng cảm. Chúng tôi ở trước bia mộ đốt tiền giấy, cha mẹ tôi và cha mẹ anh đều là vợ chồng hợp táng, tôi nhìn ngọn lửa đang cháy, ném từng tờ tiền giấy vàng mã ném vào bên trong. Ném, ném, nước mắt chảy thành sông.
 
“Cô sao vậy, khóc cái gì chứ?” Anh ở bên cạnh, vừa đốt tiền giấy vừa nói.
 
Tôi không lên tiếng, cùng anh bái cha mẹ, sau đó đứng lên, lại không khống chế được một cơn choáng váng. Thật may là anh phản ứng nhanh, lập tức đỡ được tôi, nếu không nhất định tôi sẽ ngã lên bia mộ của nhà người khác.
 
“Lại thiếu máu!” Anh cau mày, một bàn tay ấm áp đặt trên trán tôi, nhẹ xoa một hồi, anh nói, “Thôi, về nhà đi!”
 
Anh ôm tôi xuống núi, tôi dựa vào ngực anh, không nhịn được nói nhỏ, “Tiếu, sang năm, anh sẽ đến thăm em sao?”
 
Anh nhét tôi vào trong xe, sau đó khởi động máy, tôi nghe thấy anh nói, “Cô thật phiền phức, cả ngày chóng mặt, không biết lại đang suy nghĩ cái gì?”
 
“Em sẽ nhớ anh!”
 
Tôi chóng mặt nói, sau đó, lại bắt đầu ù tai, anh nói gì tôi một câu cũng không còn nghe được nữa.
 
Tháng 4, Tiểu Bắc biết mình sinh đôi, bởi vì khoảng thời gian này cô ấy một mực lo lắng cho tôi, ngược lại không để mắt đến bản thân mình. Có một ngày cô ấy đi kiểm tra thân thể, bác sĩ mới nói cho cô ấy biết nghi ngờ có thể là long phượng thai. Cô ấy lập tức gọi điện cho tôi, khi đó tôi đang ngủ trên ghế sa lông, đã bốn giờ chiều. Tôi vừa nhận điện thoại Tiểu Bắc, cô ấy vui vẻ nói với tôi, “Tư Doanh, tớ nói, con trai kêu Nam, con gái kêu Doanh, cậu đồng ý với tớ đi, có được không?”
 
Tôi bật cười, nói, “Chồng cậu họ Mai, con gái kêu Mai Doanh (không thắng), có phải có chút buồn cười hay không? Tớ đây làm mẹ nuôi sẽ không đồng ý đâu nhé!”
 
Tiểu Bắc trầm mặc một chút, nói, “Được rồi! Vậy thì gọi là Mai Tư Doanh.”
 
Tôi lại cười thật to, nói, "Vậy cậu phải chịu đựng, chờ đến thời khắc tớ chết đi mới được sinh, như vậy tớ có thể trực tiếp đầu thai làm con gái cậu, thật là tốt!
 
Bên kia không nói gì, sau đó truyền đến một trận tiếng khóc.
 
Tôi lại nói, "Tiểu Bắc, đừng tìm tớ nữa, cũng đừng gặp tớ, phụ nữ có thai không thể lúc nào cũng khóc. Tiểu Bắc, hẹn gặp lại!"
 
Kể từ ngày đó, tôi không nhận điện thoại Tiểu Bắc, cũng không chịu gặp cô ấy. Mỗi ngày cô ấy đều đến gõ cửa nhà tôi, tôi lại không chịu ra, sau đó, chồng cô ấy liền mang cô ấy về nhà tĩnh dưỡng, chồng cô ấy gọi điện cho tôi, nói, "Tư Doanh, bọn em đều là những cô gái tốt, bọn em chính là những người bạn tốt nhất! Tư Doanh, cảm ơn em!"
 
Có những lời này là đủ rồi, Mai tiên sinh cảm ơn tôi, nói tiểu Bắc đã bình tĩnh trở lại, ở nhà tĩnh dưỡng một thời gian, trong lòng cô ấy đã chân chính chấp nhận sự ly biệt của chúng tôi, tự quý trọng bản thân mình. Cho nên, tôi yên tâm.
 
Ngày 14 tháng 7 năm 2005, tôi và Tiếu Hoan kết hôn được ba năm. Tiếu Hoan mua cho tôi một chiếc sườn xám màu trắng, tôi mặc nó vào cùng anh đi ra ngoài.
 
Chúng tôi cùng ăn cơm ở một nhà ăn thật đắt, xung quang đều là ánh sáng nhàn nhạt, trong không khí là âm nhạc phiêu lãng kỳ ảo, anh bao cả nhà hàng, dáng vẻ thanh cao quý, khi chạm cốc, anh cũng không nói cái gì mà CHEERS, sau đó anh lấy ra một cái hộp, đặt lên bàn đẩy lại đây.
 
Tôi mở hộp ra, bên trong là một cái chìa khoá.
 
"Đây là?"
 
Anh cười cười, "Chìa khoá quỹ bảo hiểm ngân hàng, mấy năm nay anh dồn cho em một số tiền, cũng không nhỏ!"
 
"Dạ!" Tôi đậy nắp hộp. Cúi đầu ăn cơm.
 
Ăn thật lâu, cũng không nghe thấy anh nói gì nữa, cảm thấy có chút kỳ lạ, bỗng nhiên nhìn thấy một bàn tay đưa đến trước mặt tôi lay lay, tôi ngẩng đầu, anh mất hứng mở miệng, cái miệng khép khép mở mở, không biết là đang nói cái gì.
 
Tôi hốt hoảng, vội vàng giả bộ dáng vẻ đang bị thiếu máu, một bàn tay xoa ở mi tâm thật lâu, rốt cục lại bắt đầu nghe thấy thanh âm.
 
"Anh nói chuyện em có nghe không vậy?" Anh quả nhiên thật tức giận.
 
"Có, có, vừa rồi đột nhiên có chút choáng váng, cho nên không có nghe rõ ràng lắm!" Tôi vội vàng giải thích.
 
"Ừ, xem bộ dáng không có sức lực này của em, làm sao tự lực được chứ!" Anh nhấp một ngụm chất lỏng màu sắc vàng óng, còn nói thêm, "Số tiền kia cho em, mở cửa hàng, mở công ty, đều tuỳ em! Có gì không hiểu có thể hỏi anh!"
 
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, "Tiếu, nếu em gây dựng sự nghiệp, anh sẽ giúp đỡ em sao?"
 
"Sẽ! Anh sẽ giúp đỡ em!"
 
"Vậy, anh sẽ vui chứ?"
 
"Sẽ! Anh sẽ vui!"
 
Tôi nhìn anh, ánh mắt tràn ngập trêu cợt và châm chọc, dường như chắc chắn rằng tôi sẽ không có khả năng tự mình gây dựng sự nghiệp, anh như cười như không nhìn tôi.
 
Sau đó tôi cúi đầu, nhìn chằm chằm cái hộp nhỏ trước mặt, "Tiếu, em muốn đem số tiền này, quyên góp cho viện phúc lợi. Có thể không?
 
Anh sửng sốt, sau đó nói, "Em có bệnh sao! Có biết đây là bao nhiêu tiền không?!"
 
Đầu tôi cúi càng thấp, tôi nói, "Em có bệnh!"
 
Hôm đó anh rất tức giận, sau đó không thèm để ý đến tôi. Buổi tối, chúng tôi nằm ở trên giường, anh không ngủ được, ở bên cạnh lăn qua lăn lại, sau đó ngồi dậy, đốt điếu thuốc, tôi cũng không ngủ được, tôi nghĩ đến rất nhiều chuyện......
 
"Tiếu!"
 
"Ừ?"
 
"Anh có còn nhớ em đã từng tỏ tình với anh như thế nào không?"
 
"......."
 
"Không nhớ sao?"
 
"Em thật nhàm chán!" Anh tức giận vùi mẩu thuốc lá, nghiêng người ngủ. Anh luôn không hứng thú với những đề tài của tôi.
 
Nhưng tôi vẫn tiếp tục nói, bởi vì về sau chỉ sợ không còn cơ hội để nói, tôi kể, "Ngày đó mưa rất lớn, anh đứng ở quảng trường Nguyên Thịnh, cả người đề ướt đẫm, đó là một ngày cuối tuần, quảng trường không có ai cả, lúc em giúp cha mang tài liệu đến, liền nhìn thấy anh đứng ở đó, dáng vẻ rất bi thương. Em lại hỏi anh, anh có biết em là ai không? Anh liếc mắt nhìn em một cái, nói, biết, thiên kim của Trình tiên sinh. Khi đó em liền ngây người, ánh mắt em nhìn em, đó là một sự trào phúng cùng thống hận, còn có cả cô đơn. Sau đó đầu của em liền nóng lên, liền nói với anh, em cũng biết anh, lại rất thích anh!"
 
Tôi vừa kể, quá khứ liền giống như một bộ phim dần tái hiện trước mắt, tôi quay đầu nhìn anh, "Tiếu, anh còn nhớ rõ không? Sau đó......."
 
Nhưng anh đã ngủ mất rồi.
 
Tôi nhìn chằm chằm trần nhà tối như mực, bên tai truyền đến tiếng hít thở đều đặn của anh, thực dịu dàng.
 
"Tiếu!" Tôi nhỏ giọng gọi anh, anh đương nhiên không nghe thấy, tôi nói, "Ngày đó là anh đang thất tình!"
 
Bà Lưu ở viện phúc lợi nói, tình yêu không được đáp trả, đó là một mảnh phế tích!
 
Tôi thừa nhận, tôi chỉ mong mình là một chiếc lá trên mảnh phế tích kia, rơi xuống rồi, khi gió thổi qua thì sẽ không còn lưu lại dấu vết gì nữa.
 
Tôi nghĩ đổi lại nếu là người khác, có thể đã chuẩn bị di chúc cho chính mình, nhưng nếu là tôi, không biết trên đó sẽ viết những gì. Tiếu của tôi xuất sắc như vậy, trong tay đều có hết thảy mọi thứ, tôi còn có thể cho anh cái gì nữa đây?
 
Trừ bỏ tự do!
 
"Em với Tiểu Bắc còn chưa hết giận nhau sao?"
 
Có một lần anh mang tôi đến một bữa tiệc rượu, ngày đó tôi mặc chiếc sườn xám mà anh tặng, kéo cánh tay anh, lúc không có ai lại đây bắt chuyện, anh liền hỏi tôi. Anh vẫn cho là tôi và Tiểu Bắc cãi nhau, cho nên tôi phát cáu không để ý đến Tiểu Bắc.
 
Tôi gật đầu, nói, "Phụ nữ có thai không thể nói lý lẽ, em không thèm để ý đến cô ấy nữa!"
 
Anh nhíu mày, tôi biết, anh vẫn rất tán thưởng Tiểu Bắc, trước kia anh nói với tôi, anh nói, cô gái ngốc nghếch, không có đầu óc như cô nhưng cư nhiên lại có được một người bạn như vậy, tôi thật kinh ngạc.
 
Khi đó tôi cũng rất kiêu ngạo mà trả lời rằng, đúng vậy, em cái gì cũng không tốt, chỉ có ánh mắt là tốt. Người khác cả được cũng không tìm được thứ mình muốn, em lại có tất cả.
 
Nghe được lời tôi nói, anh tựa hồ rất không cao hứng, lập tức đẩy tay tôi ra, cầm lấy ly rượu từ phục vụ, ngửa đầu uống. Lúc này, một đôi tay ngọc mềm dẻo giống như rắn xoa lên mặt anh, tôi nhìn thấy anh ngượng ngùng cười, ánh mắt bịt kín một lớp đắc ý, sau đó anh xoay người, ôm lấy người phụ nữ xinh đẹp kia vào ngực.
 
"Nhảy một điệu đi, Tiếu tiên sinh!" La Tình cười nói, cô ta cười mềm mại đáng yêu tựa trước ngực anh, cố tình vươn nhẹ đầu lưỡi, làm cho người ta thấy được, cô ta rất gợi cảm.
 
Tay Tiếu ôm thắt lưng cô ta khiêu vũ, một tay vẫn còn cầm chiếc cốc chân dài, thỉnh thoảng lại uống một ngụm rượu, thành thạo cùng cô ta di chuyển. Anh thật sự rất phong lưu, phong lưu mà tao nhã.
 
Tôi hạ tay xuống, một mình đi đến một góc, ngồi ở bàn nhìn bọn họ, nhìn thế giới hoa lệ này.
 
......
 
"Chị dâu!"
 
Nhưng rất nhanh, một tiếng gọi lớn làm tôi hồi phục tinh thần, tôi ngẩng đầu nhìn người đứng ở bên cạnh. Đỗ Viễn Phong.
 
"Đỗ tiên sinh, xin chào, lần trước thật thất lễ!" Tôi vội vàng đứng dậy, vẫn muốn giải thích với hắn, lại không có cơ hội gặp lại.
 
"Ha ha! Không có việc gì!" Đỗ Viễn Phong phất tay, sau đó giống tôi nhìn La Tình và Tiếu đang khiêu vũ với nhau. Trong chốc lát, không biết là suy nghĩ cái gì, hắn quay đầu lại nói với tôi, "Tôi có thể mời chị nhảy một điệu được không?"
 
Tôi ngây người, gật gật đầu.
 
Chúng tôi khiêu vũ.
 
"Chị dâu, chuyện bọn họ chị đều biết cả sao?" Đỗ Viễn Phong hỏi tôi.
 
Tôi không trả lời.
 
"Chị dâu, trước kia bọn họ có yêu nhau, nhưng mà bây giờ chỉ là trêu đùa mà thôi. Thật ra bọn họ đều cùng là một loại người, đối với những thứ mình đã buông tay, vẫn có thể vui vẻ nói hẹn gặp lại." Đỗ Viễn Phong tiếp tục nói, "Chị dâu, kỳ thật Tiếu là một người đàn ông rất tốt, vô luận hắn có yêu hay không yêu chị, hắn đều sẽ xem chị như một phần cuộc sống của hắn, chưa từng nghĩ đến sẽ vứt bỏ chị!"
 
Tôi gật đầu, "Tôi biết!"
 
"Chị dâu, kể cho chị nghe một chuyện, nhưng chị đừng trách móc nhé!" Đỗ Viễn Phong cười cười, lại nói, "Tôi và Tiếu cùng theo đuổi La Tình, nhưng mà tôi lại thất bại, vì thế xuất ngoại du học, bởi vì thời điểm đó thật sự quá khó khăn. Nếu là người đàn ông khác, tôi còn có thể nói, La Tình không có mắt nhìn, tìm một kẻ ngu ngốc làm bạn trai, chính là cô ấy lựa chọn Tiếu, tôi thua tâm phục khẩu phục. Chị đừng cười, tôi biết suy nghĩ của phụ nữ khác với đàn ông, nhưng đàn ông là vậy, chuyện gì đều phải tranh thắng bại, so mạnh yếu. Nhưng mà, chị biết không, La Tình vẫn chủ động giữ liên lạc với tôi, cô ấy vẫn một mực liệt tôi vào danh sách một trong những người theo đuổi mình, cho dù tôi không bằng Tiếu, nhưng thuỷ chung vẫn là một cổ phiếu có tiềm năng, đây là cách nghĩ của cô ấy, cũng là cách nghĩ đối với tất cả các người đàn ông khác. La Tình chính là loại phụ nữ cho dù cô ấy đùa bỡn người khác, vẫn làm cho họ cảm thấy thật vinh hạnh."
 
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu.
 
Đỗ Viễn Phong ảm đạm cười, "Chị dâu, quan hệ nam nữ có rất nhiều loại, rất nhiều lúc yêu nhau là tất nhiên, mà cái loại lãng mạn ngẫu nhiên này, trên cơ bản đều là tình đơn phương, yêu khổ, thầm mến."
 
Tình đơn phương, yêu khổ, thầm mến, bảy từ này làm cho lòng tôi một trận chua sót, nhưng chưa kịp không nhịn được sụt sịt cái mũi, lại nghe Đỗ Viễn Phong nói, "Được, trao đổi bạn nhảy!"
 
Tôi mạnh mẽ ngẩng đầu, người đứng ở trước mặt ôm lấy thắt lưng tôi, đã đổi thành Tiếu. Nghiêng người nhìn qua, chỉ thấy Đỗ Viễn Phong cùng La Tình đang nhảy.
 
"Hai người nói chuyện gì vậy?" Tiếu hỏi.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 6      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
139668
Nhật ký gái gọi
Tác giả: Mạc Nhan
view: 131016
Nd: HE.
Pháo hoa
Tác giả: Lục Xu
view: 136990
Nd: HE.
Bồi thường ông chủ
Tác giả: Minh tinh
view: 180456
Nd: HE.
Đào hoa tiên
Tác giả: Phi Hoa
view: 150998
Nd: SE.
Thượng thượng ký
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 167890
Nd: HE.
Mộc Ngọc Thành Ước
Tác giả: Diệp Mê
view: 142758
Nd: HE.
Lá rơi không vết
Tác giả: Giản Ám
view: 642411
Đẹp như tranh vẽ
Tác giả: Đạm Anh
view: 2792742
Nd: Ngược. SE.
Trộm sói
Tác giả: Mạc Nhan
view: 168714
Nd: HE.
Người tình nguy hiểm
Tác giả: Mạc Nhan
view: 205588
Nd: Sủng. HE.
Khuynh thế
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 538896
Nd: Ngược. SE.
Ách Dương Tình Quanh Co
Tác giả: Cổ Linh
view: 198172
Nd: HE.
Tim đập thình thịch
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 152028
Chỉ mong chầm chậm thích em
Tác giả: Trạm Lượng
view: 2842491
Nd: HE.
Văn Hương Nguyệt
Tác giả: Hắc Nhan
view: 191580
Nd: HE.
Tà Ngọc Thần Y
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 170774
Nd: HE.
(Tuyển tập) Sư Phụ
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 863037
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14133248
Hiền Thê Khó Làm   view 3619935
Em Dám Quên Tôi   view 3574615
Thứ nữ sủng phi   view 3515699
Không xứng   view 3502000
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc