Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Lá rơi không vết

Tác giả : Giản Ám   
Chương 2
<< Trước    / 6      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Phòng tắm nhà chúng tôi là thuỷ tinh trong suốt, tôi nhìn anh dưới vòi hoa sen, lưng phập phồng nặng nề, anh thở thật sâu. Nhất định anh cảm thấy mệt chết đi được, bởi vì trong nhà không có ai có thể cùng anh chia sẻ áp lực, cũng không có ai có thể cùng anh chia sẻ thắng lợi. 

"Tiếu, anh thật sự rất tuấn tú!" Tôi đi đến gần phòng tắm, si mê nhìn anh.
 
Anh quay đầu, mạnh mẽ kéo tôi qua, chúng tôi hôn nhau, tất cả đều là hương vị của hơi nước ấm phun ra.
 
"Anh thật hoàn mỹ!" Tôi nói.
 
Anh xé áo của tôi, chui đầu vào khe cổ tôi, tôi nghe thấy giọng anh nói, "Đúng, mà cô chính là nét bút hỏng của tôi!
 
Ngày 13 tháng 1 năm 2005, sinh nhật của Tiếu, anh đã 30 tuổi.
 
Tôi tặng cho anh một chiếc áo lông, là mới mua, bởi vì anh sẽ không thích mấy thứ tôi tự làm, nhưng mà tôi đã lén thêu vào mảnh vải phía trong chiếc áo, trên đó có ba chữ: Trình Tư Doanh.
 
Vì điều này, mà tôi trộm vui vẻ thật lâu, mỗi lần anh mặt chiếc áo lông kia đi đánh golf, tôi sẽ không nhịn được mà cười lên.
 
"Cô cười ngu ngốc gì chứ!" Tất yếu có lúc, anh sẽ mang tôi đi cùng, sau đó tôi an vị trong xe che miệng cười.
 
Thật sự rất vui vẻ......
 
Tháng 2, tôi tham gia một lớp nấu ăn, mỗi ngày đều tham gia một buổi hai giờ, đó là đoạn thời gian tôi rất vui vẻ.
 
Sau đó tôi liền mang mấy món học được ở lớp, từng chút từng chút đút cho anh ăn. Anh thật sự rất mệt, cũng không quan tâm đến hương vị, chỉ lo điền đầy bụng. Ăn xong rồi, anh đi tắm rửa, sau đó nằm trên giường, tôi mát xa cho anh, làm cho anh ngủ thật ngon.
 
Tuy rằng nhiêu đó cũng không phải là chuyện giỏi giang gì, nhưng vì anh rất bận, cho nên tôi cảm thấy cuộc sống thật phong phú, thật thoả mãn.
 
Có một ngày, tôi học được một món mới, ở phòng bếp dồn sức làm, thi thoảng lại nhìn đồng hồ, 9 giờ, anh cũng sắp về rồi. Đang lúc nghĩ như vậy, chuông cửa quả nhiên vang lên. Tôi vội vàng chạy ra mở cửa.
 
"Chị dâu!"
 
Là giọng của Lô Quân, hắn cùng Lưu Cẩm dìu Tiếu Hoan đã say như chết. Tôi cả kinh, vội vàng cho họ đi vào.
 
"Sao lại thế này?" Tôi sốt ruột hỏi.
 
"Chị dâu, không sao!" Lưu Cẩm nói, "Hạng mục thành công, Tiếu rất vui, uống hơi nhiều!"
 
"A! Như vậy là tốt rồi." Tôi quỳ gối cạnh sô pha lau mồ hôi cho anh. Tôi rất lo lắng, cho nên không chú ý đến bên cạnh còn có một người nữa đang đứng.
 
"Đang làm gì trong phòng bếp vậy?" Trong im lặng, bên tai bỗng truyền đến một giọng nói nhẹ nhàng quen thuộc.
 
Tôi một trận mồ hôi lạnh, quay đầu lại, chỉ thấy một đôi mắt xinh đẹp, nửa cười nửa không nhìn tôi.
 
"La tiểu thư!" Tôi không khỏi nhẹ kêu lên thành tiếng.
 
La Tình hơi nghiêng đầu, quyến rũ đến điên đảo chúng sinh, cô ấy nói, "Lại gặp nhau rồi!" Sau đó, đến tiếp lấy chiếc khăn trong tay tôi, "Có tôi đây thì cô nên vào trong bếp đi!"
 
Tôi nhìn cô ấy, tay cô ấy vẫn xinh đẹp như vậy. Tôi nhìn lại tay của mình, không có chút máu, không có nhẵn nhụi. Tôi đi vào bếp, hung hăn cắn mu bàn tay mình.
 
Tôi thật sự rất muốn đuổi cô ta đi, tuy rằng cô ta rất thân mật với Tiếu Hoan, nhưng Tiếu Hoan chưa từng đưa cô ta vào nhà. Mà tôi vẫn, xem đây là sự dịu dàng trực tiếp nhất của anh.
 
Tôi cắn mu bàn tay, cắn đến hiện lên dấu răng màu tím.
 
Tôi thật muốn đuổi cô ta đi!
 
Tôi ngồi trên sô pha đối diện với Tiếu Hoan, ôm chén Mark, vừa uống cà phê, vừa nhìn chằm chằm La Tình.
 
"Tiếu, có đỡ hơn chút nào không?" Cô ta nhẹ giọng, "Đã bảo anh đừng uống nhiều như vậy, anh lại không nghe!"
 
Đừng nói nữa! Tôi kêu gào trong lòng.
 
Tiếu Hoan tựa hồ có chút thanh tỉnh, mở ánh mắt mê say, anh lắc lư ngồi dậy, nhìn Lô Quân cùng Lưu Cẩm, lại nhìn nhìn La Tình. Bỗng nhiên vung tay, hung hăn ôm cô ta vào ngực, "Anh lại thắng!" Anh nhìn cô ta, uy phong nói, "Tình, em vĩnh viễn cũng không đuổi kịp anh!"
 
Sau đó, ngay tại trước mặt tôi, bọn họ hôn môi, điên cuồng đến cực điểm.
 
Xoảng, cái chén của tôi dừng trên sàn nhà, Lô Quân cùng Lưu Cẩm xấu hổ nhìn tôi, "Chị dâu!"
 
Tôi lắc đầu, không kịp thu dọn chén, xoay người, nghiêng ngả lảo đảo về căn phòng ngủ tối om kia.
 
Cạch một tiếng, cửa khoá lại.
 
Ngày hôm sau, lúc tôi rời giường, phòng khách đã không còn ai. Tôi đứng lên, mặc một chiếc áo khoác màu xám, bỏ chạy ra ngoài tìm Tiếu Hoan. Tôi chạy đến dưới Nguyên Thịnh, ngẩng đầu nhìn toà nhà cao ngất tận mây xanh, Tiếu Hoan đang ở ngay trên tầng cao nhất, tôi muốn gặp anh.
 
Vừa nghĩ vậy, tôi liền đi vào trong, nhưng khi vọt đến cửa thang máy, lại nhìn thấy anh cùng một đám người phong thái sáng láng từ thang máy đi ra, trên mặt anh không có chút suy sút nào của vụ say rượu đêm qua. Tôi sửng sốt, nhìn anh, lại nhìn mình một cái, áo khoác xám, tóc rối bời, khuôn mặt tiều tuỵ, tôi làm sao còn dám đi qua.
 
Tiếu Hoan vui vẻ đưa tiễn hộ khách xong, một tay vẫn còn bỏ trong túi quần tây trang, tay kia tao nhã thả bên người, xoay người chuẩn bị đi vào thang máy, anh sửng sốt, thấy tôi, đang tránh ở bên cạnh bồn hoa.
 
"Cô đến đây làm gì?" Anh nhíu mày.
 
Tôi cứng ngắc đi đến, túm góc áo, "Em có chuyện......"
 
"Đến quán trà đối diện chờ tôi!" Anh mặt không thay đổi, bỏ lại những lời này, liền vượt qua người tôi, tôi xoay người định gọi anh, chỉ nghe thấy ‘đinh’ một tiếng, cửa thang máy đã đóng lại.
 
Tôi thành thật ngồi trong quán trà đợi hai giờ, rốt cục anh mới khoan thai mà đến.
 
"Chuyện gì!" Còn chưa ngồi xuống, anh liền hỏi.
 
"Tối hôm qua, anh có tiễn La tiểu thư về không?" Tôi hỏi.
 
"Chính cô ta tự mình trở về!" Anh thuận miệng trả lời.
 
"Vậy, về sau cô ấy còn đến nhà chúng ta không?" Tôi lại hỏi.
 
"Sẽ không!" Anh chém đinh chặt sắt nói, sau đó có chút hồ nghi, "Cô tìm tôi vì việc này sao?"
 
Tôi gật đầu, hơi dừng lại, rồi lại lắc đầu,
 
“Còn có chuyện gì không?”
 
“Tiểu Bắc mang thai, em muốn tặng quà cho cô ấy, anh biết mà, Tiểu Bắc là người bạn duy nhất của em!” Tôi cúi đầu.
 
Tiếu Hoan cười một tiếng, “Không thành vấn đề.” Sau đó đưa cho tôi một tấm thẻ bạch kim, “Bây nhiêu đủ chứ!”
 
Tôi lắc đầu.
 
“Còn gì nữa chứ!” Lúc này trông anh thật không kiên nhẫn.
 
Tôi bị doạ đến mặt cũng trắng bệch, vuốt tóc, nhỏ giọng trả lời, “Em đói bụng!”
 
Không biết tại sao, sau khi anh nghe nói vậy cũng không phát giận, trầm mặc một hồi, anh gõ tắt khói thuốc nói, “Phục vụ, thực đơn!”
 
Sau đó, tôi kinh ngạc nhìn anh, anh thế nhưng không đi, ngồi ở đó cùng tôi ăn cơm.
 
“Tư Doanh!” Ánh mắt anh quét tôi một cái, anh nhàn nhạt nói, “Cô là vợ của tôi, tôi nhất định sẽ mua cho cô những thứ tốt nhất, tôi cho cô sự thoả mãn mà bất luận kẻ nào cũng không cho được. Nhưng cô lại quá dễ dàng thoả mãn, điều này làm cho tôi thật mất hứng, biết không! Thứ tôi nợ cô chính là tiền, cô phải cho tôi có hội để tôi trả cho cô!” Anh nói, giọng rất nghiêm túc.
 
Tôi cúi đầu, không nói lời nào.
 
“Nói chuyện!” Trông anh hơi giận.
 
Nói gì, không biết, tôi cười, nói, “Tiếu, còn nhớ rõ lần đầu tiên anh và em gặp nhau không?”
 
Anh không lên tiếng, dĩ nhiên là không còn nhớ rõ.
 
“Em ở phòng làm việc của cha nhìn thấy anh, khi đó anh đang nói chuyện với một vị khách hàng nước ngoài, anh tao nhã lễ độ, hào phóng tự nhiên, mặc dù em một câu tiếng Anh nghe cũng không hiểu, nhưng em lại biết anh đã chinh phục được vị khách hàng nước ngoài đó, bởi vì ông ấy giơ ngón tay cái lên với anh! Mà anh chẳng qua là cười nhạt, cô cùng thản nhiên tự tin.”
 
Tiếu uống một ngụm trà, “A? Phải không?”
 
“Ừ!” Tôi gật đầu một cái, sau đó nói, “Tiếu, cả đời này chuyện duy nhất không thản nhiên, chính là thông qua cưới em mà có được Nguyên Thịnh. Cho nên anh chán ghét em!”
 
Tiếu lại uống một ngụm trà, lắc đầu một cái, anh không nhanh không chậm nói, “Tư Doanh, thật ra tôi cũng không phải là ghét cô, chẳng qua là cô không theo kịp bước chân của tôi, cho nên tôi không có cách nào yêu cô. Nhưng tôi sẽ chăm sóc cô, không có cô, sẽ không có tôi của hôm nay, điều này tôi vĩnh viễn cũng không quên.”
 
Tôi nhìn anh, không biết tại sao, chỉ cần anh có dụng tâm trong những lời nói với tôi, bất kể anh nói gì, tôi cũng sẽ không tức giận.
 
“Vậy anh yêu La Tình sao?” Tôi hỏi.
 
Tiếu Hoan bật cười, anh nói, “Đã từng có yêu!”
 
“Tiếu!”
 
“Ừ?”
 
“Anh sẽ cùng em cả đời sao?” Tôi lại hỏi, trong lòng ấm áp.
 
Tiếu Hoan đổi tư thế, lại ngậm điếu thuốc lên môi, nghĩ một lát, anh nói, “Có lẽ vậy! Dù sao tôi cũng sẽ không nói ly hôn trước!”
 
Tôi nhìn anh, “Vậy, nếu em chủ động rời khỏi anh thì sao? Anh có thể cảm thấy cô đơn hay không? Dù sao chúng ta đã chung sống ba năm!”
 
“Phì! Cô rời khỏi tôi?” Anh cười lớn, “Cô rời tôi thì có thể đi nơi nào, còn tôi ngay cả muốn rời đi thì cũng lười phải muốn đấy!” Vừa nói, anh vừa đứng lên, “Ăn xong rồi cũng mau trở về đi, bộ dáng này của cô bị người ta thấy cũng thật mất mặt!”
 
Tôi nhìn bóng lưng anh, anh vừa ra đến cửa quán trà thì cô lễ tân đỏ mặt nói với anh, hoan nghênh lần sau lại đến, anh lạnh lùng đi ra ngoài, sau đó băng qua đường, đối diện, là Nguyên Thịnh, vương triều của anh!
 
Qua một tuần lễ, tôi đi thăm Tiểu Bắc, tiểu Bắc mang thai, vô luận là con trai hay con gái, đều gọi là Nam.
 
Tôi ngồi ở bên giường gọt táo cho Tiểu Bắc, Tiểu Bắc cười nói, “Tư Doanh cậu đừng khẩn trương như vậy, mới chỉ có một tháng thôi!”
 
Tôi gõ đầu cô ấy, “Từ giờ trở đi, cậu cái gì cũng không thể làm, chỉ có thể vui vẻ ca hát, chỉ có thể cười mà thôi! Nhất định phải sinh Tiểu Nam ra thật xinh đẹp đấy!” Nói xong tôi đưa quả táo cho cô ấy.
 
Tiểu Bắc cắn mạnh một cái, nhìn tôi, ánh mắt chợt trở nên ưu thương, “Tư Doanh, cậu đến ở với bọn tớ đi! Đừng ở chung với hắn ta nữa!”
 
Tôi sửng sốt, nở nụ cười, “Tiểu Bắc muốn nuôi tớ sao, nhưng tớ là một con ký sinh trùng, cái gì cũng không biết à nha!”
 
Tiểu Bắc áp trán mình vào tay tôi, “Tư Doanh, cậu cái gì cũng không cần làm, tớ và ông xã sẽ chăm sóc cho cậu, cho cậu nhà, cho cậu ấm áp, con tớ cũng sẽ gọi cậu là mẹ! Tư Doanh, đừng ở với hắn ta nữa!”
 
Tôi lắc đầu một cái, “Tiểu Bắc……”, đang muốn nói chuyện, lại cảm thấy một hồi trời đất xoay chuyển, đầu nện mạnh vào trên giường.
 
Không biết là qua bao lâu, tôi cảm thấy có người một mực vỗ vào mặt mình, tôi lại mở mắt ra, nhìn thấy Tiểu Bắc đang rất sốt ruột.
 
Tiểu Bắc lau mồ hôi trên trán tôi, ưu tâm hỏi, “Rốt cục là bệnh gì? Gần đây sao lại té xỉu nhiều như vậy?”
 
Tôi nhắm mắt lại, không nhìn cô ấy, hỏi, “Tiểu Bắc, cha tớ vì sao lại chết?”
 
Bàn tay bận rộn trên trán ta của Tiểu Bắc dừng lại, mấy giây sau rồi cô ấy ôm tôi khóc, nói, “Bác ấy là bị ung thư não mà chết.”
 
Tôi liền nhắm hai mắt lại, nói với tiểu Bắc, “Tiểu Bắc đừng khóc, trừ cha ra, cái ôm của cậu làm ấm áp nhất. Tớ không muốn cậu thương tâm. Thật ra chuyện này tớ đã sớm có chuẩn bị tư tưởng rồi, bệnh ung thư vốn có tính di truyền, chẳng qua là tỷ lệ phát bệnh của mỗi người là khác nhau mà thôi, giống như tớ đây, cả ngày mặt mày sầu khổ, đầu óc trống rỗng, không bị bệnh mới là lạ!”
 
Tiểu Bắc ngồi xuống, ánh mắt đỏ hoe, vừa thút thít vừa hỏi, “Hắn có biết không?”
 
“Không biết.” Tôi lắc đầu, “Tớ cũng không có ý định nói cho anh ấy biết.”
 
Tiểu Bắc gật đầu một cái, cái gì cũng không nói, cô ấy hiểu rõ tôi nhất.
 
Một hôm chủ nhật, anh ngủ lấy lại sức, đến hai giờ chiều mới rời giường, vừa mới từ phòng ngủ bước ra, đã nhìn thấy tiểu Bắc kiểm tra thị lực cho tôi. “Cô bị bệnh à? Có đi bệnh viện kiểm tra chưa?” Anh vừa ngáp vừa hỏi tôi.
 
“Rồi, chỉ là thị lực bị giảm sút thôi, không có việc gì!” Tôi nói.
 
“Ừ!” Anh gật đầu, lại ngáp một cái, tóc rối bời, trông rất đáng yêu.
 
“Tiếu!” Tôi gọi tên anh, “Có thể xin anh một chuyện được không?”
 
Anh tựa vào ghế sô pha, “Nói đi!”
 
Tôi đi đến, ngồi bên cạnh, đặt một bàn tay lên đùi anh, “Chúng ta phân phòng ngủ đi!”
 
Anh chợt ngồi dậy, không thể tin nhìn tôi, “Tại sao?”
 
“Bởi vì hiện tại em tín Phật, cho nên muốn lục căn thanh tịnh!” Tôi thuận miệng viện một lý do.
 
Anh tựa như nghe được chuyện cười, cười ha ha thật lâu, mới không lo lắng mà nói, “Không được!” Sau đó anh kéo tay tôi lên cọ vào cằm mình, tôi cảm thấy thật nhột, anh đùa như vậy một hồi lâu, mới nói, “Tư Doanh, đừng giận dỗi với tôi, cô cũng biết, tôi cũng có nhu cầu!”
 
“Nhưng mà, anh còn có La Tình mà!” Khi nói những lời này tôi không dám nhìn anh.
 
Tiếu Hoan cười, “Cô ấy có một sống của mình, Tư Doanh, cô ấy cũng không phải là vợ tôi!”
 
Tôi ngồi trong lòng anh, nhìn chiếc nhẫn trên ngón vô danh của anh, ánh sáng đã có chút mờ đi. Kết hôn mấy năm, chúng tôi chưa từng nói chuyện quá nhiều. Chiếc nhẫn của tôi cùng của anh cũng chưa từng chạm nhau, bởi vì chúng tôi cũng chưa từng dắt lấy tay nhau.
 
Tôi ôm anh thật chặt, “Tiếu, em thật rất yêu anh, cho nên sợ nhất là ân ái với anh, bởi vì anh chẳng qua là đang phát tiết mà thôi! Có phải không? Anh không muốn có con, không sao, em không ngại. Cuộc sống của em nằm trong lòng bàn tay anh, nhưng anh có thể cho em một chút không gian ảo tưởng, để em có thể dần tự mình tự lực có được hay không?”
 
Tiếu Hoan nhìn tôi, như có điều cần suy nghĩ, “Cô muốn tự lực, tôi có thể giúp cô, nhưng việc này cùng việc có cùng giường hay không cũng không mâu thuẫn!” Vừa nói, anh vừa ôm lấy tôi, đi vào phòng ngủ. Tôi biết, anh chính là đang muốn phát tiết!
 
“Tiếu!”
 
“Ừ?”
 
Lúc đóng cửa lại, tôi hỏi anh, “Anh thật không yêu em sao?”
 
Anh cởi áo ngủ ra, nhẹ nhàng hôn tôi, giữa răng môi, anh chẳng qua chỉ trả lời, thật xin lỗi!
 
Ánh mặt trời xuyên qua hơi thở mờ ám, vào lúc tôi còn không kịp kéo rèm cửa, nó đã đem căn phòng dung hợp thành một bức tranh sặc sỡ. Tôi cúi đầu nhìn vào ánh sáng chiếu trên mặt đất kia, dường như có một sinh mạng đang dần chuyển động.
 
Lúc này là 8 giờ sáng, bên giường trống rỗng, anh đã đi làm. Tôi mở chăn, bước xuống sàn, trên đó có tóc, còn cả mùi nước hoa nhàn nhạt, đó là hương vị đêm qua anh đã lưu lại.
 
Tôi là một cô gái có cuộc sống rất đơn điệu, lúc không có anh lại còn thêm đơn điệu, mỗi ngày chính là rời giường, ăn sáng, xem ti vi, một mình đi dạo phố, sau đó đi đến khi đói bụng, sẽ tìm chỗ ăn cơm. Nếu như không muốn dạo phố, tôi liền ngồi ở nhà cả ngày, cho đến lúc anh trở về, cùng anh trò chuyện, mặc dù nói chẳng nhiều lắm, thế nhưng đó lại là thời khắc tôi vui vẻ nhất trong một ngày.
 
Trước kia Tiếu có giới thiệu một vài người bạn đã có chồng của anh, anh nói các cô ấy đều giống tôi, mỗi ngày chỉ hưởng thụ, anh muốn tôi học hỏi một chút các cô ấy. Nhưng mà, Tiếu Hoan phải biết, tôi cùng đám bà lớn kia không giống nhau, những món trang sức đắt đỏ cùng các hội quán hưu nhàn sang trọng không thích hợp với tôi, mỗi khi tôi ở cùng với các cô ấy, tôi liền không vui, sau đó tôi gọi điện cho Tiểu Bắc, bất kể trong tình huống nào Tiểu Bắc cũng sẽ đến đón tôi, sau đó dẫn tôi đi ăn.
 
Lúc ăn cơm liền gõ đầu tôi, nói” Tư Doanh nhà chúng ta nhà một cô ngốc! Có tiền mà không biết xài!”
 
Khi đó, tôi liền vui vẻ, lúc ở chung với Tiểu Bắc luôn thật là thoải mái.
 
Thật sự, trừ Tiếu ra thì người tôi thích nhất là Tiểu Bắc, mặc dù Tiểu Bắc hoàn toàn khác biệt với tôi, cô ấy là một cô gái đáng được ca tụng hơn so với cả La Tình, cũng không dễ dàng thoả hiệp với cuộc sống, hơn nữa ý chí rất kiên định, lại sáng sủa hoạt bát, am hiểu ý người. Cho nên, từ nhỏ tôi rất nghe lời cô ấy, duy nhất có một chuyện, đó là lúc tôi kết hôn với Tiếu Hoan.
 
Nhưng tiểu Bắc nói, “Nhưng Tư Doanh, từ nhỏ chúng ta cùng nhau lớn lên, tớ rất hiểu cậu, cũng biết rõ là hắn lợi dụng cậu, cậu lại nguyện ý gả cho hắn, tớ còn có thể nói gì đây? Bởi vì Tư Doanh nhà chúng ta là một cô ngốc, cho nên tương lai dù chồng cậu không thể cho cậu hạnh phúc cũng không sao, tớ cho cậu hạnh phúc là được rồi.”
 
Tiểu Bắc chính là một cô gái như vậy, cô ấy kiên cường, còn có suy nghĩ của cô ấy, đó là khát vọng, tâm nguyện mà tôi muốn có ở kiếp sau, tôi thường thường nghĩ như vầy: Nếu như kiếp sau, tôi có thể biến thành cô ấy, tôi sẽ đi gặp Tiếu Hoan, làm một cô gái mà anh tán thưởng; nhưng nếu như kiếp sau, tôi vẫn là tôi, tôi nhất định sẽ không đi gặp anh ấy, nếu như có gặp, cũng chỉ là thoáng qua, đừng có ‘vừa thấy đã yêu’ nữa.
 
Mở TV, tuỳ tiện chọn một kênh. Tôi bắt đầu ngồi trên sô pha uống cà phê, một cốc lại một cốc, trong miệng tràn đầy vị đắng, làm cho người ta phải nhức đầu.
 
Lúc bị đau đầu, tôi sẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng rèm cửa bị gió thổi lay động, bên khung cửa hiện lên thế giới bên ngoài
 
Trên đường cái là những cô gái khác biệt, tôi đột nhiên nghĩ… Người ta nói đàn ông không thích phụ nữ thông minh, nhưng thật ra theo tôi, đàn ông càng ưu tú, lại càng khát vọng có một người phụ nữ thông mình làm bầu bạn. Cho nên bọn họ sẽ không yêu một người phụ nữ ngu muội, cho dù anh ta đã cưới cô ta.
 
Uống xong cà phê, đáy cốc vẫn còn lớp thuốc màu trắng chưa tan hết, tôi quết chúng lên, từng chút từng chút nuốt vào. Gần đây tôi chỉ có thể quen với cuộc sống yên tĩnh, nếu không thanh tỉnh, cũng thường hay ngất xỉu……
 
Tính mạng của tôi bắt đầu đến lúc đếm ngược. Vậy mà, một cuộc sống đơn điệu không có sinh khí như vậy, vẫn làm cho tôi lưu luyến không dứt, không dứt bỏ được!
 
……
 
Tiếu!
 
Anh có biết hay không?
 
Em yêu anh rất nhiều.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 6      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
114639
Lá rơi không vết
Tác giả: Giản Ám
view: 564440
Tướng công không xuất gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 106502
Nd: HE.
Sắc đẹp trêu ngươi
Tác giả: Huyến Lạn Như Hoa
view: 190653
Nd: HE.
Tim đập thình thịch
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 109386
Thượng thượng ký
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 117214
Nd: HE.
Nhật ký gái gọi
Tác giả: Mạc Nhan
view: 94966
Nd: HE.
Pháo hoa
Tác giả: Lục Xu
view: 94760
Nd: HE.
Tà Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 121025
Nd: HE.
Mộc Ngọc Thành Ước
Tác giả: Diệp Mê
view: 99498
Nd: HE.
(Tuyển tập) Sư Phụ
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 782594
Nd: HE.
Minh Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 128235
Nd: Sủng. HE.
Tú hồn
Tác giả: Minh tinh
view: 108356
Nd: HE.
Bảo Bối Tình Nhân Của Kiến Trúc Sư
Tác giả: Hạ Vũ
view: 145127
Nd: Sủng. HE.
Văn Hương Nguyệt
Tác giả: Hắc Nhan
view: 139771
Nd: HE.
Gia mặt sẹo
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 128853
Nd: HE.
Ách Dương Tình Quanh Co
Tác giả: Cổ Linh
view: 149865
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 12271317
Thiên Kim trở về   view 2560889
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc