Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Trừ Em Ra Còn Có Ai

Tác giả : Lâu Vũ Tình   
Chương 18
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 "Anh ta. . . . Xâm phạm anh." Quan Tử Ngôn cắn răng, bực tức mà xấu hổ khạc ra.

 
"Hả? !" Uông Điềm Hinh chấn động, thiếu chút nữa từ trên đùi anh té xuống.
 
Điều anh nói. . . . . . Không phải như cô nghĩ chứ? !
 
"Anh nói, anh ta, anh ta, anh ta. . . . ép. . . . Ách, chuyện này. . . ." hai chữ cường bạo không sao nói ra được.
 
"Anh ta bỏ thuốc vào cà phê, anh căn bản không có phòng bị."
 
"Lúc đó anh hôn mê sao?" Bị bạn bè mình tin tưởng nhất phản bội xâm phạm, chắc chắn sẽ bị tổn thương khắp người?
 
"Không có. Anh không biết anh ta bỏ thuốc gì, tôi có ý thức, rõ ràng biết hắn ta đang làm cái gì, nhưng mà anh lại không có hơi sức phản kháng. . . . . ." Vì vậy, anh không có biện pháp chịu được ánh mắt Hà Vũ Luân nhìn anh, nóng bỏng như vậy sẽ làm anh cảm thấy bị xâm phạm, như bị lột sạch y phục đứng ở trước mặt hắn ta, thậm chí sẽ nghĩ đến từng ly từng tý vào đêm bị xâm phạm, làm anh buồn nôn, đó là trí nhớ sỉ nhục mà đời này anh không muốn nhớ lại nhất.
 
"Con mẹ nó biến thái, súc sinh, cầm thú, hạ lưu!" Cô vừa nghe, liền không nhịn được tức giận mắng.
 
Nếu như thực hôn mê thì thôi, cố tình anh lại nhớ, rõ ràng biết quá trình khuất nhục này. Cô không nhịn được muốn hoài nghi, tên khốn kiếp đó cố ý? Cố ý muốn Tử Ngôn nhớ hắn ta, nhớ kỹ những dấu ấn hắn ta để lại trên người anh. . . .
 
Biến thái, biến thái, biến thái khốn kiếp! Lúc nãy cô thật không nên ngăn cản anh đánh tên kia, sớm biết là như thế này, cô sẽ xông lên đá thêm mấy đá, nhiều nhất thì đến bót cảnh sát qua đêm mà thôi, có gì ghê gớm đâu!
 
"Anh cũng mắng hắn ta như thế." Anh thở dài, gối lên bả vai mảnh khảnh. "Anh dùng tốc độ nhanh nhất chuyển đi, nghỉ việc, cắt đứt tất cả dính líu với hắn ta, không muốn nhìn thấy hắn ta nữa, nhưng hắn ta vẫn quấn anh không thả, anh đã, đã chịu đủ rồi, mới đến nói rõ ràng với hắn ta, muốn hắn ta thực hiện cam kết, đừng quấy rầy anh nữa."
 
"Cam kết gì?"
 
"Đánh cuộc, anh nói với hắn ta. Hắn ta muốn anh khuất phục, anh thì muốn hắn ta từ bỏ. Hắn ta muốn chờ, anh không cách nào ngăn cản, nhưng nếu như có một ngày, anh có đối tượng thích hợp, chứng minh đời này cũng sẽ không động lòng với hắn ta, hắn ta sẽ chết tâm. Hôm nay anh chỉ đến nói cho hắn ta biết chuyện này để chấm dứt."
 
Làm ra chuyện vô sỉ như vậy, còn có mặt mũi trâng tráo nói yêu? Khó trách anh sẽ phát điên. "Không muốn bị quấy rầy, sao không đổi số điện thoại?"
 
"Đó là do ban đầu đã ước định với hắn ta. Hắn ta đồng ý sẽ không xuất hiện quấy rầy cuộc sống của anh, nhưng ít ra phải cất giữ một phương thức liên lạc với anh, anh không muốn bị hắn ta phiền ngày đêm không được an bình, không thể không đồng ý. Em có tin hay không, vô luận anh biến mất hoàn toàn cỡ nào, hắn ta vẫn có cách tìm được anh, sự điên cuồng đó anh đã chứng kiến rồi.
 
"Lúc đầu, anh không để ý hắn ta, nhưng hắn ta không tiếc cắt tay, quậy lớn chuyện, buộc anh đến bệnh viện gặp hắn ta, cha mẹ hắn ta vì hắn ta mà phiền não không biết bạc bao nhiêu tóc, khóc đỏ mắt đến xin anh. Anh có thể nói hắn ta gieo gió gặt bão, không để ý tới sống chết của hắn ta, nhưng mà anh lại không có cách nào nhìn hai người già đau lòng bất lực."
 
Vậy cũng đúng, mặc dù anh thoạt nhìn lạnh lùng, dáng vẻ không quan tâm người khác, nhưng lòng dạ mềm cỡ nào cô cũng biết, người già, phụ nữ và trẻ nhỏ là điểm yếu của anh, không thể nào ngồi yên không để ý.
 
"Ba mẹ hắn ta không lo cho con trai sao?" Bọn họ không nghĩ đến, con họ đã quấy rầy người khác cỡ nào à! Mặc dù nói như vậy vô cùng máu lạnh, nhưng tại sao người khác lấy chết đe dọa, Tử Ngôn sẽ phải khuất phục? Mạng của mình cũng không biết quý, thì ai có nghĩa vụ trân trọng giùm?
 
"Cha mẹ hắn ta . . . . Không mấy tha thứ cho anh, cho rằng anh làm gì con trai họ." Nếu như không phải anh có lòng dẫn dụ, Hà Vũ luân há có thể đơn phương, mê anh như thế này.
 
"Vậy —— có phải quá không phân phải trái không?" Anh mới là khổ chủ chứ? Vậy mà anh nhịn được, tu dưỡng quả nhiên tốt vô cùng.
 
Có cha mẹ cưng chiều con trai, không phân phải trái như vậy, cũng khó trách cưng chiều con trai thành tùy hứng làm bậy, mạnh mẽ cưỡng đoạt không để ý cảm thụ của người khác.
 
"Thật ra thì mấy năm qua, anh cũng đã tự hỏi mình không chỉ một lần, có phải do anh trong lúc lơ đãng, đã cho anh ta ảo giác gì không."
 
"Là chính bản thân anh ta biến thái lại còn ảo tưởng tùm lum, mắc mớ gì tới anh?"
 
"Anh không biết, Điềm Hinh." Anh nhắm mắt, giãy giụa cực kỳ mới chậm rãi nói ra: "Anh ta không phải người đầu tiên, giáo sư đại học, sở nghiên cứu, ra vẻ đạo mạo, người quyền uy trong giới học thuật, cũng giở trò với anh; ra xã hội thì nữ quản lý không ngừng quấy rầy tán tỉnh, khách hàng lui tới làm việc cũng ám hiệu anh dùng cơ thể đổi hợp động . . . . Bọn họ xem anh là cái gì? Ngưu Lang sao? Anh thật sự chịu đủ rồi!"
 
"Cho nên anh thà lạnh lùng kéo ra khoảng cách với người khác, bởi vì một khi cự ly gần, chờ đón chính là tình cảm rối rắm, làm anh khốn đốn, không biết xử lý như thế nào."
 
Khó trách anh ghét đụng chạm tứ chi người khác như thế, anh thậm chí ru rú trong nhà, chọn không xuất đầu lộ diện, không có công việc rối rắm với anh, có thể thấy được việc đó tạo cho anh ám ảnh sâu cỡ nào.
 
"Anh thật rất bài xích người khác quấy rầy thân thể anh sao?"
 
"Vô cùng."
 
"Vậy, như vậy à?" Cô ngửa đầu, khẽ chạm khóe môi anh.
 
"Em có thể quấy rầy nhiều hơn."
 
Cô cười khẽ, hôn môi của anh.
 
Anh hừ nhẹ, há mồm nhiệt liệt đáp lại, hiển nhiên bị quấy rầy rất vui vẻ.
 
Cô dứt khoát thuận theo tâm ý, trực tiếp đẩy ngã anh, tay nhỏ bé không an phận lặng lẽ leo lên lồng ngực anh, thấy anh không có phản ứng quá lớn, liền được voi đòi tiên chui vào trong áo, chạm vào cơ thể hoàn mỹ vô hạn.
 
Cô đã sớm muốn làm như vậy rồi, quả nhiên. . . . Cảm giác khiến người ta yêu thích không buông tay.
 
Trong khi hôn hít Quan Tử Ngôn đột nhiên chấn động, cau mày, cắn răng nói: "Ngừng! Điềm Hinh."
 
"Hả?" Không thể nào? Độ nhẫn nại của anh chỉ đến đây mà thôi? Cô tưởng rằng còn có thể thâm nhập chút nữa. . . .
 
"Em muốn sang năm cho Duyệt Duyệt thêm đứa em sao?" Âm điệu của anh rất nhỏ, trầm thấp lại chứa tình dục dày đặc.
 
Ah? Hơi dịch hạ thân, nghe anh ảo não rên rỉ, lại cảm nhận được nửa người dưới cứng rắn như sắt, cô liền hiểu ra, mặt đẹp nổi hai đóa mây hồng.
 
"Sắc lang!" Cô thẹn thùng khiển trách, đứng dậy muốn lui ra, eo lại bị vịn, anh thu hẹp sức tay, ôm chặt lấy cô.
 
"Đừng động, để cho anh ôm một lát, được không?"
 
"Ừ." Cô dịu dàng dựa vào vai anh, khẽ vuốt gương mặt xuất chúng tuyệt luân, lại hơi có vẻ ủ dột của anh, không có nhiều cử động kích tình hơn, chỉ ấm áp tựa sát.
 
Người đàn ông này, trừ dung mạo trác tuyệt xuất chúng, còn có phong cách phong hoa trầm ổn, và một trái tim ấm áp tốt đẹp nhất, anh không cần làm hay nói gì, cũng có thể khiến cho người ta thần hồn điên đảo vì anh rồi.
 
"Tử Ngôn."
 
"Hả?" Anh nhắm mắt đáp nhẹ, cảm thụ sự an ủi dịu dàng như nước của cô.
 
"Câu sau cùng anh nói lúc nãy là có ý gì? Muốn nói làm cái gì?"
 
"Anh nói cho anh ta biết, anh ta có thể cắt tay, anh cũng có thể hủy dung."
 
Cô chống nửa người trên lên trừng anh. "Anh không phải nghiêm túc chứ?"
 
"Anh phải." Nếu như hủy diệt thứ anh ta thích mà có thể cắt đứt tất cả, cũng có thể thuận tiện thoát khỏi một số chuyện phiền phức, thì anh cảm thấy rất đáng giá.
 
"Sau đó anh thoát khỏi anh ta, ngay cả em cũng có thể thuận tiện thoát khỏi!"
 
Anh mở mắt, kinh ngạc nhìn. "Em quan tâm dáng ngoài thế sao?" Anh biết gương mặt này đẹp mắt, nhưng anh vẫn cho rằng cô khác, cô để ý không phải gương mặt này. . . .
 
"Vui tai vui mắt mà, thứ tốt đẹp người người thích xem, có cái gì không đúng?"
 
Anh trầm mặc không nói .
 
"Dù sao, anh bảo vệ tốt gương mặt này cho em, dám có bất kỳ tổn thương thì cứ đợi xem." Nếu cô không nói như vậy, sợ anh ngày nào đó bị bức ép đến mức nóng nảy, thực sẽ làm ra hành động hủy dung, cô không nỡ thấy anh đau đớn.
 
"Nói được đi, Tử Ngôn."
 
Anh há mồm, ngậm một hồi lâu, mới nhẹ nhàng gật đầu. "Được."
 
Nếu cô thích, anh liền cất giữ tất cả thứ cô thích. 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
251938
Chỉ được yêu mình anh
Tác giả: Nam Lăng
view: 1213237
Nd: HE.
Bị Độc Thân
Tác giả: Triệu Cách Vũ
view: 918657
Canh Bạc Tình Yêu
Tác giả: Kim Bính
view: 3350693
Nd: Ngược.
Ngao du giang hồ
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 689997
Nd: HE.
Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết
Tác giả: Lạc Hòa
view: 413854
Nd: SE.
Tựa như tình yêu
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
view: 981075
Nd: Ngược. HE.
Dụ tình (Lời mời của Boss thần bí - 18+)
Tác giả: Ân Tầm
view: 7374285
Nd: Sủng. HE.
Nửa Vòng Tròn
Tác giả: Hà Xứ Thính Vũ
view: 843776
Nd: HE.
Thù đồ
Tác giả: Diệp Tử
view: 884667
Dạ Khúc
Tác giả: Ploy Ngọc Bích
view: 753239
Bong bóng
Tác giả: Tây Tây Đông Đông
view: 7834077
Nd: HE.
Sự nham hiểm của Tiêu Đồ
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1369900
Nd: HE.
Hoa hồng giấy
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 1086753
Nd: HE.
Sống Chung Sau Ly Hôn
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 1208602
Nd: HE.
Giày Thủy Tinh Nối Duyên
Tác giả: Ngữ Lục
view: 653947
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 16830612
Em Dám Quên Tôi   view 9052773
Không xứng   view 8655193
Hiền Thê Khó Làm   view 8446515
Gia cố tình yêu   view 8205289
Thứ nữ sủng phi   view 8200963
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc