Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Ngôi Nhà Có Cánh Cổng Cao Cao

Tác giả : kakatiti88   
Chương 1: Choáng Nhiều Tập
<< Trước    / 38      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Du Du thất thểu dựa vào gốc cây gần đó khi nó vừa bước xuống xe. Đoạn đường 2 tiếng đồng hồ đã làm cho nó mệt mỏi, hoa mắt, choáng váng và say xe. Từ vùng quê xa xôi, chuyến xe mang nó đến thành thị, nơi mà không có đến một người thân, một người bạn, không có một cánh đồng, không có lấy 1 người …ăn mặc nhà quê như nó.

 Bước qua tuổi 16, Du Du trở thành một cô gái…không đẹp, nhưng khuôn mặt Du Du luôn được mọi người ngắm thật lâu không chán, bởi trong đó có cái gì đó rất gần gũi, hiền lành, dễ mến. Ánh mắt không to tròn, sắc sảo, nhưng ẩn trong đó luôn là một sức sống mãnh liệt, và luôn tíu tít, kết hợp cùng với nụ cười xinh như hoa của nó. Làn da rám nắng, mái tóc rễ tre, vì thường phải phụ bố mẹ làm việc trên đồng, Du Du được mọi người trong làng yêu mến vì tính tốt bụng và luôn yêu đời của mình. Sinh ra trong gia đình nông dân, bố mẹ nó thuê một mẩu đất tại quê nhà Đum Cha để trồng trọt. Trong vùng, mọi người cũng thuê đất của chung một “địa chủ” để tự do trồng thứ mình muốn, hoặc chăn nuôi, đào ao, miễn sao hằng năm phải trả tiền thuê. Ông chủ của vùng đất rộng lớn ấy, nghe đâu đang có kế hoạch xây dựng công ty chi nhánh trên mảnh đất này, thì không may bị tai nạn qua đời. Dân trong vùng không biết nên vui hay nên buồn cho ông. Vì nếu xây nhà máy, lấy lại mảnh đất, thì nông dân trong vùng không biết làm gì để sống, nhưng một số người lớp trẻ lại cho rằng: nếu có nhà máy, họ sẽ không phải nối nghề nông nữa, mà trở thành những công nhân năng động của một thành phố tương lai.
 
Gia đình Du Du không quan tâm đến chuyện đó lắm, chỉ biết rằng, 2 năm liền họ đều bị thất mùa.Thiếu tiền thuê đất đã 2 năm, nợ chồng nợ, mà tính đến đời con của Du Du may ra mới trả nổi, nếu cứ tiếp tục nối nghề trồng trọt này. Người chủ miếng đất coi bộ giàu có, và cũng “lắm” lòng từ bi, đã cho gia đình nó nợ tiền thuê đất đến 2 năm, mà cũng không dồn ép mấy, vì có lẽ đó cũng chỉ là số nhỏ trong số tiền mà họ thu được. Nhưng cho nợ mãi cũng không được, vì những người xung quanh sẽ dựa vào đó mà xin khất tiền thuê, rốt cuộc họ đòi lại mảnh đất. Du Du thấy sự khó khăn của cha mẹ mà đau lòng lắm, nó đến gặp người quản lý của khu đất, và xin họ cho gia đình thêm một cơ hội, sẽ cố gắng cải tạo giống cây trồng và để không bị thất mùa nữa, Du Du tình nguyện đến nhà người “địa chủ” để làm thuê, coi như là thế chấp, sẽ trả nợ dần cho bố mẹ, nếu tiếp tục năm nay thất mùa, thì Du Du sẽ làm ở đó… suốt đời. Vài ngày sau, Du Du nhận được tin người quản lý là bà chủ đã đồng ý để nó làm người giúp việc. Và được biết Du Du chỉ mới 16 tuổi mà đã có ý giúp gia đình, bà chủ sẽ cho Du Du vừa đi học, vừa làm người phụ việc, tiền công sẽ trừ dần vào nợ, phần đất tiếp tục cho thuê một năm xem có cơ hội vụ mùa năm sau không? Niềm vui không tả nổi, Du Du báo tin cho ba mẹ và báo rằng sẽ đến nhà bà chủ vào ngày mai, ba mẹ nó vui mừng, nhưng nụ cười đầy gượng gạo, và cho đến bây giờ Du Du mới biết, bà chủ mẩu đất vùng này không sống ở đây mà là ở thành thị, thành phố đầy giàu sang Chu Rung…CHOÁNG TẬP 1!
 
Du Du xách chiếc balo đựng vài bộ quần áo, và một số vật dụng cần thiết đi trên vỉa hè để tìm địa chỉ nhà bà chủ, không dám hỏi han nhiều vì sợ người ta khinh miệt cái giọng nhà quê của nó, với lại mới chỉ 6g30 sáng. Bụng đói meo, trống rỗng, không dám ăn gì nhiều, vì số tiền dằn túi ba mẹ cho chẳng còn bao nhiêu. Cuối cùng Du Du cũng kiếm ra khu nhà của địa chỉ trên, khu biệt thự có cái yếm trắng phía trước, đầu tóc được búi gọn và được buộc bởi một cái nơ màu trắng trên đầu, tiệp với cái yếm phía trước, trông chị xinh xắn, trắng trẻo, chỉ có điều…ánh mắt vô cùng băng giá, chị bảo dẫn nó đi gặp bà chủ, nó có vẻ hớn hở hơn, nó muốn gặp con người tốt bụng ấy để nói tiếng cảm ơn, đã cho gia đình nó nhiều cơ hội. Bà chủ có lẽ thích không khí buổi sáng sớm nên mới dậy sớm và ra vườn sau ngồi tắm nắng. Nó rón rén đi theo chị ra khuôn viên sau nhà. Một lần nữa, nó choáng ngợp trước vẻ đẹp của INNO, 1 cái hồ bơi rộng, làn nước xanh trong, lấp lánh những tia nắng đang rọi xuống, có 1 người đang chăm sóc hồ nước, vài người đang cắt tỉa cây cối vườn sau, và không ai ngước lên nhìn nó. Bây giờ cũng bớt đi phần nào nghi vấn là tại sao bà chủ lại chấp nhận dễ dàng thêm một người làm nữa, vì ở trong tòa nhà này, có tuyển thêm 10 người nữa cũng vẫn thấy khối việc để làm, mà có khi chẳng thể nào gặp nhau nữa vì INNO quá rộng.
 
Bà chủ đội chiếc nón rộng vành, đeo mắt kính râm, đang ngồi sưởi nắng cạnh hồ bơi, xung quanh bà có sẵn 2 chị đang sẵn sàng phục vụ, và có cả một ông mặc đồ comple lịch lãm đứng nghiêm nghị bên cạnh. Nó mong sao, dưới cặp kính đen kia là một đôi mắt nhân từ, để xua tan đi cái không khí ảm đạm của những người nó gặp từ sáng đến giờ. Nhưng trái lại với những gì nó nghĩ, bà chủ nhà tháo cặp mắt kính ra, để lộ khuôn mặt còn lạnh lùng hơn gia nhân của bà gấp bội, ánh mắt sắc như lưỡi dao quay sang nhìn nó, làm nó không thể thốt ra những lời đã chuẩn bị từ trước. Giọng nói của bà đầy uy lực và dứt khoát:
 
- Mỗi tháng lương sẽ được trừ dần vào nợ của gia đình cô, cô vẫn sẽ có tiền tiêu vặt, học phí ở trường sẽ hoàn toàn được tài trợ. Bây giờ quản gia Pix sẽ giao công việc cho cô.
 
Nói rồi, bà INNO đeo mắt kiếng đen lại và tiếp tục tắm nắng. Nó sững sờ trước người đàn bà đầy uy quyền này. Mà cũng đúng thôi, có như vậy, bà ta mới có thể là trụ cột của gia đình sau cái chết của ông chồng, và bây giờ là chủ tịch tập đoàn INNO. Du Du nghe tiếng quản gia Pix bảo rằng theo sau ông ta, nó đi theo như một cái máy, chợt thấy mình quên bẳn điều gì, nó quay đầu lại, cúi xuống trước người đàn bà:
 
- Gia đình cháu rất cảm ơn bà chủ ạ!
 
Ông Pix là một người quản gia tóc muối tiêu, nhưng không phải đã già thì nhìn ông sẽ đôn hậu, vẫn là 2 chữ: “lạnh lùng” dành cho những con người kì quặc trong ngôi nhà này. Vị quản gia đưa nó vào trong tòa nhà chính, cũng y như vẻ ngoài của nó, INNO cổ kính, sang trọng, tất cả được trải thảm bằng thứ thảm rất êm và dễ chịu. Nó tưởng chừng như từng đồ vật, từ cái đồng hồ, cái bình hoa cũng có giá trị bằng mảnh đất nhà nó. Du Du bước đi khẽ khàng, thận trọng từng bước để chắc rằng không đánh đổ bất cứ thứ gì trong nhà. Pix vừa nói, vừa hướng dẫn cho nó lối đi trong nhà và những luật lệ nơi đây, cũng không có gì là quá khắt khe:
 
- Cô sẽ lo phần dọn dẹp tầng trên, phòng của Thiên Tư và Thiên Tứ, lấy những thứ cần giặt giũ đến phòng giặt, dọn dẹp và lau chùi cả hành lang. Cô có thể làm sau khi đi học về.
 
- Dạ, cháu nắm rồi ạ!
 
Quản gia Pix dùng từ “cô” làm cho nó thấy xa lạ quá, ông dẫn nó đi sâu ra sau, đi đến một dãy khuất đằng sau, nằm tách biệt với khu nhà chính, có rất nhìu phòng nhỏ, dành cho nhân viên.
 
- Đây là phòng của cô, cô xếp đồ, dọn dẹp rồi bắt đầu ngay công việc của mình, lên đánh thức Thiên Tư và Thiên Tứ dậy ăn sáng và đem đồ của họ đi giặt. Còn có điều gì thắc mắc thì cứ hỏi tôi.
 
Nói rồi vị quản gia đi khỏi, Du Du nhìn căn phòng nho nhỏ, nhưng đầy đủ giường, tủ và rất sạch sẽ. Sau khi dọn dẹp phòng xong, thay bộ đồ đồng phục ôsin, nó hít thật sâu, và bắt đầu nhiệm vụ đầu tiên: đánh thức Thiên Tư và Thiên Tứ, 2 cô bé con bà chủ, nó nghĩ, may ra nó sẽ tìm thấy nụ cười, hoặc sự thân thiện từ 2 cô bé này thì sao, nó đứng lên, nắm 2 nắm đấm dằn xuống: Cố lên! Cố lên Du Du!
 
Đi về phía sảnh chính, nó thấy một chị đang lau chùi phòng khách, cũng chẳng mảy may cho nó một nụ cười, mặc dù nó ra sức báo hiệu cho chị biết là nó đang chào chị. Nó bước lên những bậc thang lát đá sáng bóng của tòa nhà, nó quyết định, sẽ phải tạo không khí cho tòa nhà này, phải năng động, phải đánh thức niềm vui của những con người lạnh lùng, mà bắt đầu là từ 2 cô bé: INNO Thiên Tư và INNO Thiên Tứ.
 
Cửa phòng ghi một bảng chữ to : THIÊN TƯ, nó gõ cửa gọi, nhưng mãi cô bé vẫn không lên tiếng, nó mở cửa bước vào. Căn phòng khá rộng, và được trang trí cũng rất “cứng nhắt”, ngoại trừ việc trang thiết bị là đồ cao cấp. Nó tiến về phía bàn học, dựng lên tấm hình đã bị úp xuống. Một cô bé rất đẹp, nụ cười tươi như hoa. Thiên Tư trông dịu dàng và đầy thiện cảm, tuy hơi có vẻ già dặn. Bên cạnh cô bé khoác tay lên một anh chàng khá điển trai, đang cười tươi không kém. Nó tiến lại ngồi bên mép giường, tấm chăn che kín mít, cô bé đang cuộn mình ngủ nướng trong chăn. Du Du vỗ vỗ vào mông, vị trí theo nó phỏng đoán, vì thấy tròn tròn chu ra, ắt hẳn là mông:
 
- Dậy đi nào cô bé, sáng bảnh mắt rồi, đừng ngủ nữa!
 
Du Du đứng dậy, đi về phía cửa sổ đối diện giường ngủ, khổ sở kéo tấm rèm che 2 cánh cửa sổ cao ơi là cao, gần bằng chiều cao cả căn phòng, để ánh sáng bắt đầu lọt vào, với ánh sáng đầy sức sống này, nó tin rằng cô bé sẽ không chịu nổi vì chiếu thẳng ngay vào giường và sẽ tỉnh dậy thôi. Quả thật vậy, từ trong chăn bắt đầu lay động, cô bé bắt đầu lồm cồm bò ra, vén cái chăn, nheo mắt nhìn về phía Du Du:
 
- Ai mà chơi kì cục vậy?
 
- Á
 
- Á
 
Chỉ có tiếng la thất thanh rất dài và thay phiên nhau của 2 người vì … giật mình. CHOẮNG TẬP 3!
 
- Cô có im đi ngay không, không thì mọi người sẽ lên đây h ết bây giờ.
 
Du Du lắp bắp:
 
- Thiên Tư không phải là…là…con gái hả?
 
- Câu đó chẳng khác nào nói “ Con trai không phải là con gái hả?” Đứa con trai tỉnh queo trả lời.
 
Du Du đứng im há hốc mồm. Mà đúng rồi, từ nãy đến giờ là do nó nghĩ, chứ có ai cấm cái tên Thiên Tư là của con trai đâu. Nó chợt nhớ đến đứa con trai trong tấm hình, đích thị là tên này. Đang mải mê suy nghĩ, nó quên rằng mình đang nhìn chằm chằm vào Thiên Tư. Đôi mắt to tròn, nằm dưới hàng chân mày đậm, đôi mắt long lanh nhưng đầy lạnh lùng và u buồn, y hệt như bà INNO. Vầng trán cao, mái tóc bồng bềnh, với cái mái che khuất một nửa, trông lãng tử vô cùng, vành tai đeo một cái bông tai sáng lóa cả mắt, và cả nụ cười với chiếc răng khểnh mà nó trông thấy trong tấm hình nữa chứ…Nói tóm lại là một chàng trai khá hoàn hảo, ngoại trừ…ngoại trừ…hắn ta đang cởi trần, và quấn quanh mình bởi một chiếc chăn mỏng, mà trước đó Du Du còn vỗ vỗ vào cái mông nữa chứ. Liệu rằng dưới lớp chăn kia, hắn ta có mặc quần hay không? Nghĩ đến đây, Du Du chợt giật mình, và lại hét toáng lên á á, chạy ra cửa.
 
- Này nhà quê, cô làm cái quái gì vậy?
 
Nó chợt ngưng la ó, và nhớ lại nhiệm vụ của mình, không quay đầu lại, nó cố tỏ ra bình tĩnh:
 
- Tôi là người làm mới, anh có đồ gì cần giặt thì để ra ngoài cho tôi, và anh mau dậy, bữa sáng đã sẵn sàng.
 
Nói rồi, nó phóng nhanh ra ngoài, để lại tiếng đóng cửa cái rầm. Đứa con trai cau mày, sau đó lắc đầu, nhếch mép cười: “Đồ nhà quê”. Kéo rạp tấm chăn ra, thân hình to cao, vạm vớ, cùng chiếc quần sooc hàng hiệu đi vào phòng tắm…
 
Du Du kịp lấy lại bình tĩnh và đi tiếp trên hành lang về phía phòng Thiên Tứ. Cái tên này cũng khó đoán là con trai hay con gái lắm, nó phải cẩn thận mới được, cứ chuẩn bị tinh thần trước, con gái hay con trai thì cũng không sợ nữa, cú choáng lúc nãy đã làm Du Du vững vàng hơn. Nó hít một hơi thật sâu và gõ cửa phòng có bảng chữ THIÊN TỨ, không như lần trước phải gõ thật lâu, lần này núm cửa xoay sau khi nó gõ vài cái, cho biết chủ nhân căn phòng đã dậy, nó hít hơi thật sâu để tìm kiếm một ánh mắt dịu dàng hơn những người từ đầu đến giờ nó gặp. Cái bóng sau cánh cửa từ từ xuất hiện, cánh cửa từ từ hé mở, nó ngước nhìn lên và…
 
Á…Á…Á… Chỉ còn thấy xung quanh mình một màu đen, nó mơ màng về những cơn ác mộng trong căn nhà này. CHOÁNG TẬP 4!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 38      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
105781
Tán Gái Ở Nhà
Tác giả: Thientoi2
view: 276246
Dư vị trà chiều
Tác giả: Minh Hiểu Khuê
view: 272023
Chim Sẻ Ban Mai
Tác giả: Girlne Ya (Quách Ni)
view: 1254643
Nd: HE.
Xu xu đừng khóc
Tác giả: Hồng Sakura
view: 2780485
Nd: HE.
Này Gió, Bao Giờ Anh Mới Trở Về?
Tác giả: Je t’amie
view: 368946
Nd: HE.
Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỷ
Tác giả: Lynk Boo
view: 601005
Nd: Ngược. HE.
Nhẹ bước vào tim anh
Tác giả: Lynk Boo
view: 1276685
Nd: HE.
Thiếu nữ toàn phong full (1,2,3,4)
Tác giả: Minh Hiểu Khuê
view: 4267393
Nd: Sủng. HE.
Cô nàng xui xẻo
Tác giả: Girlne Ya (Quách Ni)
view: 701945
Bong bóng mùa hè
Tác giả: Minh Hiểu Khuê
view: 476890
Nd: Ngược. HE.
Shock tình
Tác giả: Kawi
view: 729755
Nd: HE.
Ngôi Nhà Có Cánh Cổng Cao Cao
Tác giả: kakatiti88
view: 249157
Nd: HE.
Nothing Gonna Change My Love For You
Tác giả: Cheery_kul
view: 454024
Nd: HE.
Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất Em
Tác giả: Kevin Rz
view: 747162
Nd: HE.
Bạn Gái Thiếu Gia
Tác giả: Kawi
view: 492134
Thiên thần bóng tối
Tác giả: Chi chan
view: 592044
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 16830612
Em Dám Quên Tôi   view 9052773
Không xứng   view 8655193
Hiền Thê Khó Làm   view 8446515
Gia cố tình yêu   view 8205289
Thứ nữ sủng phi   view 8200963
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc