Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bộ bộ kinh tâm

Tác giả : Đồng Hoa   
Chương 84
<< Trước    / 105      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Hôm nay là ngày cuối cùng năm Khang Hi sáu mươi mốt, ngày mai chính là năm đầu tiên Ung Chính. Dận Chân đặc biệt triệu Thập Tứ vào cung cùng đón năm mới với ngạch nương. Trước khi đi nhắc đi nhắc lại ta, ở yên tại Dưỡng Tâm điện, không được phép đến bất cứ nơi đâu. Bằng không lúc quay về mà không thấy ta, hắn khẳng định sẽ giận dỗi. Ta cười chấp thuận. Hắn vừa mới đi, nét cười trên gương mặt cũng lập tức lịm tắt, hắn tuyệt không muốn cho ta gặp Thập Tứ.
 
Ta ở Đông Noãn các, trong phòng tranh ngồi xem sổ sách, nghe tiếng động bên ngoài, vội vàng đứng dậy ra ngoài nghênh đón, một mặt thắc mắc không hiểu sao trở về nhanh như thế? Dận Chân sắc mặt thanh đạm, khóe miệng thậm chí còn hàm ẩn một nụ cười, nhưng ánh mắt lạnh băng. Ta hướng về phía Cao Vô Dung nháy mắt ra hiệu, hắn lập tức phất tay cho mọi người lui ra.
 
Dận Chân ngồi bắt chéo chân trên giường, lặng lẽ xuất thần. Ta đi ra ngoài mành, căn dặn Cao Vô Dung chuẩn bị đơn giản một ít rượu và thức nhắm. Rót cho hắn một chén rượu, tự mình cũng rót một chén. Hắn lặng lẽ cầm chén rượu uống một hơi cạn sạch , ta lập tức lại rót đầy thêm cho hắn, hắn liên tục uống liền ba chén, mới ngừng lại, cầm đũa gắp một ít thức ăn.
 
Từ sau khi Khang Hi qua đời, hắn vẫn luôn chôn chặt mọi thứ. Ta cố ý chuốc say hắn, muốn hắn nương theo men say phát tiết một chút. Tửu lượng Dận Chân kém hơn ta rất nhiều, lặng lẽ bồi cho hắn uống liền ba bầu rượu, hắn đã tương đối say ngà. Đột nhiên Dận Chân đem chén ném xuống mặt đất, cầm lấy bầu rượu trực tiếp trút vài ngụm, "Nàng biết bây giờ ngoài Tử Cấm Thành đang bàn tán gì không? Nói trẫm bóp méo thánh chỉ, đoạt vị trí của lão Thập Tứ. Cho dù những người này có mưu tính, cố ý tuyên truyền tin đồn, bọn chúng cũng chỉ là hùa theo những lời nói hồ đồ.Nhưng hôm nay, ngạch nương lại cư nhiên ở trước mặt lão Thập Tứ chất vấn trẫm! Người cư nhiên chất vấn trẫm!" Dận Chân tựa như cười tựa như khóc.
 
"Ngay trước sự có mặt của trẫm, Người nói với Doãn Đề rằng hoàng a mã chỉ ưu tiên mình hắn. Nói chỉ cần trẫm một ngày còn làm làm hoàng thượng, Người sẽ tuyệt không làm thái hậu. Trẫm không cần sắc phong Người, xét thấy Người sau này không còn mặt mũi nào để đi gặp hoàng a mã ở dưới suối vàng nữa! Vì sao? Lẽ nào chỉ có Doãn Đề mới là con Người sinh ra thôi sao?"
 
Nói xong cầm bầu rượu lại ném xuống mặt đất, day lấy ta hỏi: "Nhược Hi, tương lai hoàng a mã sẽ không muốn nhìn thấy ta sao?" Ta ngồi bên cạnh hắn, ôm hắn nói: "Sẽ không đâu!" Hắn đẩy ta ra nói: "Nàng gạt ta! Người khác có khi còn hồ đồ! Nhưng trong lòng nàng hiểu rõ nhất. Hoàng a mã sẽ không tha thứ cho ta! Sẽ không đâu!"
 
"Nàng có biết ngày hôm ấy,hoàng a mã trước khi ra đi đã âm thầm triệu kiến ta nói điều gì hay không? Hoàng a mã nói từ năm Khang Hi bốn mươi bảy đã bắt đầu một mực quan sát Thập Tứ đệ, khen Thập Tứ đệ trọng tình cảm huynh đệ, đối với người khác luôn chịu trách nhiệm, giải quyết công việc thưởng phạt phân minh, văn võ toàn tài, nếu lập Thập Tứ đệ làm thái tử tương lai không gặp phải cục diện huynh đệ tương tàn." Dận Chân cười nằm úp mặt trên bàn. Ta nhớ đến ánh mắt hắn ngày ấy, vô cùng đau đớn, hắn ngày ấy đang giữa muôn trùng tuyệt vọng làm sao có thể vân đạm phong khinh mà lắng nghe những câu nói này? [vân đạm phong khinh=nhẹ nhàng thanh thản]
 
Dận Chân nói: "Chỉ có điều may mà những câu nói này của hoàng a mã khiến ta trước đó cùng Long Khoa Đa có thể thương lượng, hai bên tâm lý đã có sự chuẩn bị, về sau mới không còn quá vội vàng." Trong lòng ta chớm lạnh, chuẩn bị? Bọn họ vốn từ đầu đã chuẩn bị cái gì chứ? Tức khắc xua tan đủ loại ý niệm trong đầu, không muốn đi sâu vào đó nữa. Dận Chân cười nói: "Hoàng a mã sẽ không tha thứ cho ta đâu!"
 
Ta chắc giọng nói: "Ta không hề gạt chàng! Thánh tổ gia khẳng định sẽ tha thứ! Điều thánh tử gia quan tâm chính là giang sơn Đại Thanh trường trì cửu an [ổn định hòa bình lâu dài], chỉ cần chàng cai trị giang sơn tốt, Người khẳng định sẽ tha thứ cho chàng!"
 
Dận Chân nằm úp mặt trên bàn, thì thào lẩm bẩm: "Hoàng a mã sẽ tha thứ cho ta, sẽ tha thứ, trẫm không làm sai, trẫm nhất định làm tốt hơn lão Thập Tứ!" Khuôn mặt ta dán tại lưng hắn nói: "Sẽ là như vậy! Nhất định sẽ là như vậy!"
 
Giọng khẽ gọi Cao Vô Dung tiến vào thu dọn, hắn trông thấy Dận Chân say ngủ trên giường, hỏi: "Có cần đưa hoàng thượng quay về tẩm cung không?" Ta nói: "Cứ để nghỉ ở chỗ này đi!" "Vậy nô tài gọi người đến hầu hạ!" Ta ngăn hắn lại nói: "Không cần! Ngươi ta là đủ rồi, giúp ta thêm chăn nệm nằm dưới đất, còn trà nước tự ta sẽ hầu hạ. Ngươi ở bên ngoài nghỉ ngơi, có việc ta sẽ gọi ngươi." Dận Chân bây giờ còn đang say khước, lại nói ngộ nhỡ nói ra điều gì, có người nghe thấy chỉ sợ tai họa sẽ xảy ra.
 
Nghe tiếng ngáy nhè nhẹ của Dận Chân, trong lòng ta buồn bã,năm ấy đi thăm quan Thanh Đông Lăng , hướng dẫn viên đã từng giảng giải: "Mồ mả của hoàng đế Đại Thanh phải thực hành theo qui thức "tử tùy phụ táng" [con an táng theo cha], "tổ bối diễn kế" [tổ tiên kế thừa], "chiêu mục chi chế". Đông Lăng an táng Thuận Trị, Khang Hi, Càn Long, nhưng Ung Chính lại làm cho người đời sau cảm thấy vô cùng khó hiểu, một mình an táng tại Thanh Tây Lăng.Như vậy xem ra khúc mắc sau cùng của hắn với Khang Hi vẫn chưa loại bỏ hết, cho dù hắn có đem hết toàn lực cai trị Đại Thanh thật tốt, nhưng vẫn không bao giờ dám đối mặt với Khang Hi.
 
Chiêu mục chi chế: Trong sách "Chu Lễ" có đoạn: "Tiên vương an táng chính giữa lấy chiêu mục đặt ở hai bên"
 
Chiêu mục ở thời phong kiến tức là chế độ tông pháp,qui định ở tông miếu và mộ địa theo trật tự thế hệ, thủy tổ ở chính giữa. Thế hệ thứ hai, thứ tư, thứ sáu ở bên trái thủy tổ, làm CHIÊU. Thế hệ thứ ba, thứ năm, thứ bảy ở bên phải, làm MỤC.
 
 
"Nhược Hi!" Dận Chân đưa tay nắm lấy tay ta. Ta cười nhìn hắn hỏi: "Tỉnh dậy rồi à?Có nhức đầu không?" Hắn cười nói: "Trước đây Thập Tam đệ khen nàng tửu lượng tốt, ta vẫn luôn không cho là vậy. Đêm qua cư nhiên lại bị nàng chuốc cho say khướt." Ta cười nói: "Phải nói là tửu lượng của chàng kém mới đúng."
 
Dận Chân cười không lên tiếng, nhìn ta hồi lâu, bỗng nhiên nói: "Đêm qua ai hầu hạ ta?" Ta nói: "Ta hầu hạ,khi ấy chỉ gọi Cao Vô Dung vào thu dọn sàn nhà." Hắn nhẹ bám lấy tay ta, trở người ngồi dậy. Hầu hắn rửa mặt, dùng xong bữa sáng. Hắn cười lấy ra từ trong ngăn tủ một cái hộp bé dài đưa cho ta, ta cười nói: "Quà năm mới à?" Nói xong mở hộp, thấy được vật trong ấy, tâm tình xao động. Ngày ấy, hắn hỏi ta vì sao không mang trâm, ta nói không cần thận làm vỡ, hắn cười cho qua, không lường trước việc hắn đã sai người chạm trổ một cái giống y vậy.
 
Dận Chân cầm cây trâm giúp ta cắm lên đầu, cười hỏi: "Có thích không?" Ta dùng sức gật đầu, đây vẫn luôn là sự nuối tiếc ẩn trong lòng, hôm nay đã được bù đắp.
 
Hai người lặng lẽ ôm nhau một hồi, hắn do dự nói: "Hôm nay là ngày đầu năm mới, ta muốn đi xem một chút Niên…." Ta gượng cười nói: "Đúng lúc ta có chút mệt mỏi, trở về ngủ một giấc nghỉ ngơi luôn." Xoay người muốn chạy. Hắm túm ta lại nói: "Nhược Hi!Thông cảm cho ta." Đầu ta chưa ngoảnh lại, hất khỏi tay hắn nói: "Ta đã rất cố gắng, lẽ nào chàng còn muốn ta mặt mày tươi tắn đưa tiễn chàng đi sao?". Nói xong, chạy nhanh đi.
 
Quay về phòng ngồi đờ đẫn, chợt nghe bên ngoài có tiếng thỉnh an, vội vàng hấp tấp mở cửa hướng về phía hoàng hậu thỉnh an, tâm trạng rất không thoải mái, thời gian qua hoàng hậu hành sự cẩn thận ổn thỏa, vô duyên vô cớ đến chỗ ta làm gì chứ? Hoàng hậu liền đi đến vài bước nâng ta đứng dậy, cười nói: "Nghe nói chân ngươi bất tiện, sau này không cần phải quỳ." Ta cúi đầu nói: "Nô tỳ không dám!"
 
Hoàng hậu cười nắm tay ta bước vào phòng, phất tay cho mọi người lui ra, lôi mạnh ta ngồi xuống bên nàng,nói: "Trông ngươi so với năm ấy gầy đi nhiều, thường ngày phải lưu ý thân thể nhiều vào." Ta yếu ớt cười gật đầu. Nàng cười nói: "Còn nhớ rõ năm ấy hoàng a mã lâm hạnh đến Viên Minh Viên không?" Ta cười gật đầu, nàng thở dài: "Mười năm rồi! Đó là lần thứ hai ta tỉ mỉ quan sát ngươi." Ta thoáng mỉm cười, cúi đầu ngồi im.
 
Hoàng hậu cười nói:" Ngươi không khó hiểu vì sao ư?" Ta ngẩng đầu nhìn nàng, nàng nói:" Năm năm mươi mốt, chuyện ngươi bị phạt quỳ ở trong cung lan truyền xôn xao, mọi người đều phỏng đoán rốt cuộc là đã gây ra chuyện gì. Sau đó trời liền đổ mưa lớn không ngừng, hoàng thượng vội vã vào cung, khi trở về toàn thân ướt đẫm, ta hầu hạ Hoàng Thượng tắm rửa thay quần áo, bữa tối người không ăn, cũng không ngủ được, vẫn đứng ở trước cửa sổ nhìn mưa, sau đó thì đi vào trong mưa, đứng dầm một đêm, ta lúc đó quỳ khóc khẩn cầu người vào nhà, Hoàng thượng chỉ thản nhiên sai người mang ta đi."
 
Ta kinh ngạc nhìn hoàng hậu, " Là Hoàng thượng để người tới nói cho ta biết những chuyện này sao?" Hoàng hậu lắc đầu nói:" Hoàng thượng đến cũng chỉ nói ngươi trong lòng không vui , bảo ta tới nói chuyện với ngươi một chút, đừng để ngươi một mình ở trong phòng suy nghĩ miên man. Những lời này là ta bứt rứt ở trong lòng từ lâu, hôm nay thực sự không nhịn được mới nói ra. Năm đó ta chỉ là nghi ngờ không chắc chắn, không đoán được là rốt cuộc vì ngươi hay vì Thập Tam đệ, hoặc là vì chuyện khác. Sau đó vào đêm trừ tịch, thấy Hoàng thượng đến một cái liếc mắt cũng không nhìn ngươi, ta mới hiểu được vài phần."
 
Đau khổ của hắn năm đó cũng không thể dùng lời nào để tả, Thập Tam bị giam cầm, ta bị phạt qùy, hắn lại chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn , hắn có thân phân tôn quý nhưng không có năng lực bảo hộ người chính mình quan tâm, có lẽ chỉ có cơn mưa lạnh giá kia mới có thể giảm bớt đau thương trong lòng hắn. Chút khó chịu tích tụ ở trong lòng ban sáng dần dần tan đi, lúc này chỉ còn lại cảm giác tiếc thương..
 
Hoàng hậu nói:" Ta nói những lời này chỉ mong có thể cho ngươi tâm tình thoải mái một chút, Hoàng thượng cũng sẽ không cần phải thêm lo lắng." Nói xong đứng dậy:" Ta biết ngươi không muốn gặp chúng ta, ta đi về đây."
 
Ta sửng sốt một chút , kêu lên :" Hoàng hậu nương nương." Nàng quay đầu lại nhìn ta, ta nói:" Ta không có ý cũng các ngươi tranh giành, cũng không phải tận lực nghĩ chuyện trừ bỏ ai, ta chỉ là có chút việc, ta… chính ta cũng rất dằn vặt cùng mâu thuẫn." Nàng cừơi gật đầu:" Ta hiểu, ta chú ý tới ngươi đã mười một năm, nếu không rõ ràng cung cách làm người của ngươi, hôm nay cũng sẽ không nói những lời này." Nói xong, dáng vẻ đoan trang bước đi
 
 
Còn vài ngày nữa là tới tết nguyên tiêu, năm trước lúc này mọi người trong cung đều bận rộn treo hoa đăng, chuẩn bị đón mừng ngày tết, năm nay vì còn đang trong kỳ tang, hoa đăng và pháo hoa đều không được ngắm.
 
Thừa Hoan mấy ngày nay đã thân thiết hơn với ta rất nhiều. đại khái là vì ta khá nuông chiều con bé. Những chuyện khác người không tuân thủ quy củ,ở chỗ ta đều được cười cho qua chuyện. Nàng leo cây, cung nữ thái giám theo hầu sốt ruột đến độ nhảy lên, ta thì lại vui vẻ ở bên ngắm nhìn, chỉ dặn nàng cẩn thận đừng ngã xuống. Nàng vén váy đuổi theo bắt chó,lão ma ma ở bên kêu quát nàng đứng lại ,ta lại vội vàng cho người dụ lão ma ma đi chỗ khác, kệ cho nàng một mình lăn lộn với chó con. Đánh nát ngọc như ý Dận Chân mới ban cho hoàng hậu, sợ đến mức trốn ở trên cây không chịu xuống, ta dạy nàng tự cấu chính mình đến phát khóc, rồi tới ôm chân hoàng hậu xin hoàng hậu trách phạt, Hoàng hậu đương nhiên là không có khả năng đánh nàng rồi, Thừa Hoàn lại lậo tức đến trước mặt Dận Chân nói Hoàng hậu đối xử với nàng tốt lắm, khen Hoàng hậu tới mức trên trời dưới đất không ai sánh bằng, Hoàng hậu thầm có chút không hài lòng cũng lập tức tiêu tan, thấy Thừa Hoan càng như thấy được bảo bối tâm can. Ba bận bốn lần, một con quỷ linh tinh như nàng cũng biết gây phiền toái xong thì tìm ai là tốt nhất, ai sẽ tốn tâm tư thay nàng giấu diếm, giúp nàng nói dối.
 
Dận Chân nói ta vài lần , nói ta không thể tuỳ ý để Thừa Hoan làm bậy như thế, nếu còn tiếp tục, nói không chừng một ngày nàng sẽ đem ngói của Dưỡng Tâm điện dỡ ra mất. Ta nói:" Vậy thì để người ta lợp lại đi!" Hắn nhìn ta một hồi, lắc đầu, không buồn nói thêm.
 
Thừa Hoan cũng ta ở bên nhìn tiểu thái giám giúp chúng ta quấn đèn lồng, rốt cuộc định làm thành đèn lồng hình thù thế nào, Thừa Hoan vẫn chưa quyết định xong, lúc thì nói muốn hình hoa sen, một lúc lại nói muốn hình Tôn hầu tử, hai người đang thầm thì bàn bạc, Ngọc Đàn sắc mặt khó coi vội vã chạy tới: "Tỷ tỷ Hoàng thượng múôn gặp người!" Ta dặn Thừa Hoan vài câu rồi cùng Ngọc Đàn rời đi.
 
"Có chuyện gì vậy?" Ngọc Đàn nói:" Tỷ tỷ đi sẽ biết thôi." Ta thầm khó hiểu, vội vàng bước nhanh hơn.
 
Tiến vào Dưỡng Tâm điện, thấy ngồi bên dưới không ngờ là Bát gia, trong lòng chợt kinh hãi. Dận Chân dù không nói rõ, nhưng trong lòng cũng không mong muốn để ta nhìn thấy bọn Bát a ca, Thập a ca, vì thế vẫn hết sực tránh cho chúng ta gặp nhau. Nhưng sao lúc này lại gọi ta tới chứ?
 
Dận Chân cho ta đứng dậy, do dự một chút, nhìn Bát a ca nói:" Ngươi trực tiếp nói cho nàng đi!" Bát a ca sắc mặt tái nhợt, lông mày nhíu chặt lại, đôi môi bình thường luôn luôn mỉm cười giờ thì mím chặt lại, đã không còn một chút nào thong dong ưu nhã của lúc xưa, còn có thêm vài phần hoảng loạn đau xót.
 
Ta cắn chặt môi, hai tay nắm chặt lấy nhau, trong lòng trăm lần sợ hãi nhìn về phía hắn. Hắn thở sâu nói:" Nhược Lan muốn gặp muội!" Nước mắt ta lập tức trào ra, xoay người chạy ra khỏi cung. Dận Chân ở phía sau kêu lên:" Nàng có thể chạy nhanh hơn ngựa sao?"
 
Ta liền dừng lại, xoay người nhìn về phía Dận Chân, Bát a ca tiến lên nói:" Đã chuẩn bị ngựa xong rồi, chúng ta đi luôn thôi." Nói rồi dẫn đầu bước đi. Ta vội chạy theo phía sau.
 
Ta đi theo phía sau Bát a ca nhảy lên xe ngựa, trước sau xe đều có thị vệ. Bát a ca nhắm mắt lặng im ngồi đó. Ta bưng mặt khóc một hồi, ngẩng đầu hỏi:" Đã bao lâu rồi?" Hắn nói:" Từ ba ngày trước, trước đó vẫn hết thảy bình thường, đột nhiên thì ngã bệnh." Ta lau nước mắt hỏi:" Thái y nói thế nào?" Hắn cúi người, lấy tay che mặt, sau một lúc lâu, giọng nói đầy đau xót:" Năm đó sau khi đẻ non thân thể cũng chưa hoàn toàn bình phục, lại quanh năm uất ức, bên trong từ lâu đã là dầu hết đèn tắt, hiện tại, được một ngày thì biết một ngày."
 
Ta chẳng nhịn được nữa, nghiêng người tựa vào thành xe khóc lớn. Đi một đường,cũng khóc theo một đường, lúc xe ngựa dừng lại trước phủ , hắn nói:" Đừng khóc nữa, bây gìơ nàng chỉ không yên lòng về muội, không nên để nàng lại lo lắng." Ta cố kìm nén đau thương, lau khô nước mắt, "Muội biết rồi."
 
Còn chưa bước tới phòng của tỷ tỷ, Xảo Tuệ đã chạy ra, quỳ dưới chân ta im lặng rơi lệ. Ta nâng nàng dậy, nước mắt lại muốn trào ra, mười tám năm không thấy, lúc gặp lại ai ngờ sẽ trong hoàn cảnh này chứ. Bát a ca đứng ở bên sai bảo nha đầu:" Đem nước tới hầu hạ cô nương rửa mặt."
 
Ta rửa mặt xong, lại thoa một chút son môi, tự nói với chính mình, đừng khiến tỷ tỷ không an lòng, làm cho nàng yên tâm rời đi thôi! Cố nặn ra một nụ cười, hỏi Bát a ca:" Thế này đã được chưa?" Hắn gật đầu nói:" Không tồi."
 
Ta thở sâu mấy cái, bước vào phòng tỷ tỷ. Phất tay cho nha đầu hầu hạ ở bên lui hết ra ngoài,quỳ xuống bên giường tỷ tỷ, cúi đầu khẽ gọi:" Tỷ tỷ", gọi vài tiếng sau nàng mới chậm rãi mở mắt, nhìn thấy là ta, thản nhiên cười nói:" Ta đang nằm mơ sao?" Ta cúi sát vào, kề sát mặt vào mặt nàng:" Không phải đâu."
 
Nàng cúi đầu thở dài nói:" Ta vừa mơ thấy ngạch nương." Ta theo ý hỏi nàng:" Ngạch nương nói gì vậy?" Nàng nói:" Ngạch nương chỉ cười, cười đẹp lắm, trước lúc sinh bệnh ngạch nương vẫn thường cười như vậy" Ta dựa đầu vào nàng nói:"Đúng là rất đẹp."
 
Nàng nói:" Lại bắt đầu nói nhảm, lúc ngạch nương đi ngươi mới sinh ra chưa được bao lâu, sao có thể nhớ kỹ dung mạo của ngạch nương chứ?" Ta cọ cọ mặt nàng:" Ngạch nương cũng sẽ không thiên vị, tỷ có thể mơ tới, muội đương nhiên cũng có thể mơ tới." Nàng cười nói:" Lên đây nằm cùng ta đi, ta có rất nhiều điều muốn nói với muội,"
 
Ta bèn cởi hài, nằm đến bên cạnh nàng. Nàng khẽ thở dài:" Ta biết là ta rất nhanh có thể gặp được ngạch nương rồi." Ta ôm nàng dằn giọng kêu:" Tỷ tỷ." Nàng thì thào hỏi:" Muội còn nhớ rõ Tây Bắc không?" Ta nói:" Nhớ kỹ chứ! Sao có thể quên được?"
 
Nàng nhắm mắt lại nói:" Ta vẫn không thích thành Bắc KInh, tuyệt đối không thích. Mỗi lần nhắm mắt lại, là có thể thấy sa mạc mênh mông ở Tây Bắc, màu bạc của nước băng tan bềnh bồng hiện ra dưới ánh mặt trời , còn có liễu bách thành hàng,có cả con lạc đà luôn luôn thích nhai váy ta,." Ta nói:" Còn có nhót đắng rõ là khó ăn mà nhìn thì không nhịn được lại muốn nhấm nháp. Nàng cười nói:" Đúng rồi! Ngửi hương thì thật mê người, không nhịn nổi muốn ăn, vậy mà một lần cho vào miệng liền thấy hối hận,mùi hương quấn mãi trong miệng khiến cho không ngửi thêm được bất cứ vị nào." Ta nói:" Muội còn nhớ tới nho ở đó."
 
Nàng cười nói:" Nho ở Bắc Kinh mà cũng gọi là nho sao? Vỏ dày còn chưa nói, độ ngọt cũng không đủ." Ta nói:" Đúng thế ! Nho ở chỗ chúng ta, vừa đưa vào trong miệng, chỉ khẽ nhấp mà miệng đã tràn đầy ngọt ngào. Vỏ cũng sớm đã tan ra rồi." Nói xong hai chị em khẽ cười rộ lên.
 
"Năm đó lúc ta rời đi, vẫn cho rằng mình còn có cơ hội quay lại, chẳng ngờ rằng lại là vĩnh biệt." Giọng nói đã dần thêm phần bi ai:" Hơn hai mươi năm rồi." Ta ôm chặt lấy nàng, cố nén lệ rơi.
 
"Muội muội, đừng đau lòng. Kỳ thực ta lúc này rất hài lòng, thực sự rất hài lòng, ta sẽ có thể gặp được ngạch nương cùng Thanh Sơn rồi." Ta nói:" Thanh Sơn?" Lập tức hiểu ra đó là người mà bấy lâu nay tỷ tỷ vẫn đặt ở trong lòng. Nàng nghiêng đầu cười nhìn ta hỏi:" Muội còn nhớ tới huynh ấy không?" Ta vội đáp:" Muội nhớ chứ."
 
Tỷ tỷ mỉm cười nói:" Ta thật là ngốc, phàm đã gặp qua huynh ấy , có ai lại quên được cơ chứ? Ta cười nói:" Đúng vậy.!" Nàng khẽ thở dài, nhắm hai mắt lại.
 
Sau một lúc lâu, tự nhủ:" Ta biết lúc mới bắt đầu căn bản huynh ấy không muốn dạy ta cưỡi ngựa, chê ta yếu ớt, lại mau khóc, Nếu như không phải vì thân phận của ta, huynh ấy sớm đã không muốn nhận đồ đệ này rồi.". "Tỷ tỷ thích khóc, sao muội lại không biết chứ? Nàng mỉm cười nói :"Đúng vậy, chính bản thân ta cũng thấy lạ. Ngạch nương đi từ sớm. từ nhỏ ta vẫn luôn kiên cường, cũng không bao gìơ tỏ ra yếu thế trước người khác. Vậy mà chẳng hiểu tại sao, thấy hắn nừa cười nừa không, thêm một chút đùa cợt nhìn ta vụng về cưỡi ngựa, nước mắt muốn nhịn cũng không nhịn được, chỉ thấy đầy uất ức trong lòng."
 
Ta càng thêm chua xót, cười nói" Huynh ấy lúc sau khẳng định không còn tiếp tục cười nhạo tỷ tỷ đi.!" Nàng cười nói:" Vậy thì muội lầm rồi! Huynh ấy có ngày nào là không cười ta chứ? Huynh ấy từ nhỏ lớn lên từ nơi đầu đường, chưa từng ỷ lại vào người khác, lại đọc được một chút sách, nói năng với người ta luôn không chút khoan dung, ăn nói thô lỗ hay nhã nhặn, thế nào thì huynh ấy cũng có thể xoi mói tìm lỗi."
 
"Vậy tỷ tỷ không giận sao?" Nàng khẽ mím môi cười, đến một lúc sau mới nói:" Sao có thể không giận chứ? Có điều huynh ấy nói, chính là thích nhìn bộ dạng ta lúc tức giận, nói rằng như thế mới sinh động toả hương, như là một cô nương đang tuổi thanh xuân, nói rằng mọi cử động bình thường của ta đều nhất nhất làm theo quy củ, giống như một người rối tinh xảo vậy."
 
Ta thấy nàng có vẻ mệt mỏi, vội hỏi:" Tỷ tỷ, cứ ngủ trước đi một lát nhé!" Nàng vội mở mắt nhìn ta nói:"Ta còn rất nhiều điều vẫn chưa nói mà! Ta đã giữ những lời này trong lòng rất nhiều năm, nói ra mới có thể thoải mái một chút." Ta cười nói:" Muội sẽ vẫn ở đây với tỷ, chờ tỷ tỉnh dậy, chúng ta lại tiếp tục nói ."
 
Nàng theo lời nhắm hai mắt lại, bỗng lại mở to:" Muội không cần hồi cung sao?" Ta nói:" Muội ở đây với tỷ tỷ, không quay về." Nàng nở nụ cười yếu ớt:"Chuyện không hợp quy củ như vậy, Hoàng thượng đều có thể đồng ý, ta cũng có thể yên tâm mà đi rồi." Ta cười nói:" Tỷ tỷ yên tâm, Hoàng thượng đối đãi rất tốt, sau này muội sẽ không còn chịu bất cứ khổ cực nào nữa đâu." Tỷ tỷ chăm chú nhìn ta một hồi, gật đầu , dần khép mắt lại.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 105      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
54487
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 931841
Nd: Sủng. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 708640
Nd: SE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 831004
Nd: Sủng. SE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 648385
Nd: Sủng. HE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 703902
Nd: Sủng. HE.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 715644
Nd: Sủng. SE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 570208
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1015786
Nd: Sủng. HE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1271226
Nd: Sủng. HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1042772
Nd: Sủng. HE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 3912455
Nd: Ngược. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 831004
Nd: Sủng. HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1167196
Nd: HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 1906324
Nd: Ngược. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 710597
Nd: Ngược. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 1824954
Nd: Ngược. HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 564955
Nd: Sủng. HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 783212
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13719085
Thiên Kim trở về   view 2700763
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2230568
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc