Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bộ bộ kinh tâm

Tác giả : Đồng Hoa   
Chương 50
<< Trước    / 105      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Hôm qua tuy cả ngày không hề uống thuốc, nhưng hôm nay lại cảm giác trong người khỏe lên đôi chút. Phỏng chừng nguyên do chắc là ta ngày thường trong viện thường hay nhảy dây, ngoài ra còn luôn tập vài động tác trước khi lên giường đi ngủ, lúc đó chỉ nghĩ sức khỏe là quan trọng nhất, ta chỉ có một thân một mình trong cung, ngộ nhỡ mà bị bệnh thì người gánh khổ chỉ có bản thân mình thôi. Y học cổ đại lại lạc hậu như thế, hãy xem thì rõ, một người chỉ hơi cảm lạnh chút xíu mà cũng có thể chuyển thành lao bệnh hiểm nghèo bất cứ lúc nào, không thể không sợ cho được. Cho nên vẫn luôn ý thức duy trì thói quen tập luyện như thời còn ở hiện đại, nhưng hôm nay đã bắt đầu cảm thấy hối hận rồi. Đặc biệt là sau khi thái y chẩn mạch, cười nói với ta : "Cô nương ngày thường bảo dưỡng thật tốt! Chắc khoảng bốn năm ngày nữa, chăm sóc tốt một chút là khỏi bệnh hẳn đấy!" Bên trong lòng dạ ta đau khổ cực kỳ, trên mặt còn phải cố làm như vui vẻ lắm khi nghe thấy tin tốt lành đó.
 
Ngọc Đàn bê thuốc đi, ta cong người đờ đẫn nằm tựa trên giường, bỗng nghe có tiếng gõ cửa, thuận miệng nói : "Vào đi!" Đẩy cửa vào chính là Tiểu Thuận Tử, hắn bước nhanh đến bên giường vừa đánh tay thỉnh an, vừa thấp giọng nói với ta: "Gia sai ta chuyển lời lại cho cô nương một chữ, "tha" (kéo) 1!". Nói xong đã xoay người vội vã chạy đi mất.
 
--------------------------------
 
1 Kéo : chắc là kéo dài thời gian.
 
Buổi tối xua đẩy Ngọc Đàn trở về phòng nghỉ ngơi, ước chừng nàng đã say giấc nồng. Tiện tay khoác tạm bộ y phục, rời khỏi giường mở rộng cửa, đứng trong sân viện, Bắc Kinh tháng chín, đêm khuya có phần trong trẻo nhưng lạnh giá.
 
Tự đứng một mình trong gió bấc se sắt lạnh run rẩy một hồi lâu, thầm nghĩ đến lần trước khi đột ngột nghe tin dữ ,bên cạnh đau lòng chính là vì trúng gió mà nhiễm lạnh, cuối cùng lại lên cơn sốt, nhưng chỉ sợ lúc ấy do bị sốc là nhân tố chiếm phần lớn. Lần này đã chuẩn bị tâm lý hứng gió, nhưng e sẽ không thành công. Nên tiến vào phòng bên, đổ đầy nước lạnh vào chậu, châu đầu vào dội nước lên , toàn thân từ đầu đến chân đều sũng nhẹp nước. Rồi cứ thế đón gió mà đứng, buộc hai tay để cao trên đầu, nhắm mắt lại, cắn chặt khớp hàm, cả cơ thể vươn thẳng rùng mình đấu tranh với cái buốt lạnh.
 
"Hảo tỷ tỷ! Tỷ sao lại tự đày đọa bản thân như vậy chứ?". Ngọc Đàn một mặt hét to, một mặt xông lên lôi kéo ta vào nhà. Ta đẩy nàng ra, nói: "Không cần xen vào chuyện của ta, tự mình quay về nghỉ đi!". Nàng lại càng kéo ta mạnh hơn, ta nói: "Muội nghĩ là ta vui sướng khi hành hạ bản thân mình lắm sao? Đây là biện pháp duy nhất trong lúc này ta còn có thể nghĩ ra để tự cứu lấy mình! Muội nếu cứ như vậy chính là đang hại ta, uổng cho ta ngày thường vẫn luôn xem muội là người tri tâm!"
 
Ngọc Đàn thả tay, chỉ yên lặng nhìn ta rơi lệ, ta không để ý đến nàng, quay người lại múc cho mình thêm một chậu nước, đứng tại nơi gió lùa trong đêm khuya giá lạnh cho đến khi trời hừng đông, người như bị thiêu cháy, đầu cũng trở nên váng vất.
 
Ngọc Đàn đỡ ta vào nhà, lau khô tóc cho ta, rồi thay đổi y phục,cẩn thận đắp kín chăn mền , ta không ngừng dặn đi dặn lại nàng: "Trước hết đừng vội mời Thái y, đợi khi tóc ta khô, muội sờ vào đầu ta thấy nóng, khi ấy mới đã đi gọi nhé!". Bởi vì phải gánh vác quá nhiều những tâm tư buồn phiền, bao nhiêu ngày rồi chưa có lúc nào là nghỉ ngơi thoải mái, định gồng người chống lại mệt mỏi để thanh tỉnh một lúc, rốt cuộc trong mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
 
Lần này đã bệnh, đúng là bệnh lại càng thêm bệnh, cổ đại lại không có phương thuốc hạ sốt tốt, hôn mê ba đến bốn ngày sau, người mới tỉnh lại, an dưỡng bốn đến năm ngày mới bắt đầu từ từ bình phục, mặc dù vẫn chưa khỏe lắm nhưng cũng đã không cần có Ngọc Đàn suốt ngày bên cạnh chăm sóc, lại nghĩ đến thái độ của Khang Hy không biết đã xoay chuyển được chút nào chưa, liền căn dặn Ngọc Đàn quay trở lại làm việc như bình thường và nhớ lưu tâm hết thảy mọi việc xảy ra, nàng nhu thuận gật gật đầu, tỏ ra mọi thứ đều đã nắm rõ.
 
Nháy mắt đã đến tháng Mười, nhưng vẫn không mảy may có chút động tĩnh nào, Ngọc Đàn chỉ nói với ta, Lý Phúc Toàn có hỏi qua nàng về bệnh tình của ta, vẻ mặt không giống bình thường lắm, nhưng có dặn dò nàng đặc biệt chăm sóc ta cho tốt! Trong lòng ta lại bất an,tự dưng bệnh ở đâu lại kéo đến nhanh như vậy, thật khéo lại đúng vào thời gian này, rốt cuộc trong lòng Khang Hy sẽ nghĩ như thế nào đây?
 
Từ lúc Thập Tứ đến xem ta đến nay đã được mười lăm ngày, nhưng vẫn chưa nhìn ra được bất cứ cái gì có thể xoay chuyển tình thế. Một hôm đang ở trong phòng buồn lo, Ngọc Đàn vội vã bước vào, đóng cửa cẩn thận, lại gần ta ngồi xuống, nhỏ giọng nói " Nghe nói hôm nay trên triều , Trấn Quốc Công Cảnh Hi gia nhắc lại chuyện xưa, khẩn cầu Vạn tuế gia điều tra việc cha con Thống lĩnh bộ quân Thác Hợp Tề đang trong lúc lo việc tang ma cho Đa La An quận vương, Mã Nhi Hồn Vương gia lại mở tiệc chiêu đãi các đại thần cùng với vụ án tham ô ngân khố trái phép."
 
Ta tinh tế suy nghĩ một lần, Cảnh Hi là con trai của An Thân Vương Nhạc Nhạc , cậu của bát phúc tấn, đều thuộc Chính Lam kỳ cùng với Bát a ca, nhất định là người ủng hộ Bát a ca, mà Thống lĩnh bộ quân Thác Hợp Tề là người của Thái tử gia, phải chăng đây là muốn chống lại Thái tử gia! Chẳng lẽ cái này chính là việc dùng để xoay chuyển tình hình sao?
 
"Vậy Vạn tuế gia nói như thế nào?" Ta hỏi. Ngọc Đàn trả lời: "Bởi vì tấu trình nói có dấu hiệu cho thấy tham dự bữa tiệc ước chừng hơn mười người, trừ Thống lĩnh bộ quân Thác Hợp Tề , Đô Thống Ngạc Thiện, Hình Bộ Thượng Thư Tề Thế Võ , Binh Bộ Thượng Thư Cảnh Ngạch đại nhân ra, đa phần là Đô Thống, phó Đô Thống Bát Kỳ cùng võ quan cấp dưới. Vạn tuế gia rất coi trọng chuyện này , hạ lệnh trước mắt giao cho Tam vương gia chịu trách nhiệm điều tra, nếu như xác thực đúng như Trấn Quốc Công sở tấu, sẽ giao do Hình bộ tra xét đến cùng vụ án này."
 
Tất nhiên là muốn tra xét đến cùng rồi! Từ sau khi phục lập Thái tử, Khang Hi vẫn luôn lo lắng Dận Nhưng có thể bức vua thoái vị. Mà lần này những người tham dự tiệc đa phần là quan võ, nắm giữ quyền lực quân sự nhất định. Đặc biệt là Thống lĩnh bộ quân, hàm nhất phẩm, giống như là Tư lệnh thủ vệ kinh thành, trực tiếp chịu trách nhiệm bảo đảm an toàn cuộc sống của Hoàng đế, Khang Hi làm sao có khả năng yên tâm để bọn họ lén kết giao chứ? Một khi tra ra bất cứ điều gì bất lợi cho thái tử, lần thứ hai bị phế của Thái tử cũng sắp tới rồi. Mà nếu Bát a ca chọn việc này để chống đối, sẽ tuyệt đối không bắn tên không vào đích.
 
Nghĩ tới, miệng không nhịn được hé ra một tia cười, thanh kiếm treo trên đỉnh đầu kia rốt cuộc tạm thời được dời đi. Nếu việc lòng nghi ngờ của Khang Hi với thái tử sắp thành sự thật, sẽ không lý nào đem ta gả cho hắn. Nếu theo như suy nghĩ của bọn họ, hôm nay ta cùng với hai đại hiển tộc của Mông Cổ đều có quan hệ! Sao có thể đem tài nguyên tốt như vậy lãng phí cho thái tử chứ?
 
Vậy ra tranh đấu lần hai phế thái tử hiện tại đã từ trong tối chuyển ra ngoài sáng . Bát A Ca chỉ sợ đã sớm bố trí sẵn sàng, chẳng qua là đang chờ thời cơ mà thôi, nếu không sẽ không thể vừa ra tay đã chuẩn xác như vậy; Tứ a ca nếu có thể sai người nói cho ta trì hoãn thời gian, vậy là hắn cũng đã biết sẽ có ngày hôm nay trên triều, xem ra là lần này hắn muốn cùng Bát a ca hợp tác lật đổ thái tử rồi. Chỉ là lần này ta đã sắm vai gì trong đó đây? Có lẽ là chất xúc tác rồi ! Không có ta thì sớm muộn chuyện này cũng vẫn xảy ra , nhưng vì ta có liên quan tới người Mông Cổ, liên quan tới thái độ của Khang Hi, cho nên nhìn từ góc độ nào đó, chuyện này có lẽ sớm hơn so với bọn họ dự kiến một chút. Trong tay không có sách sử nên ta không biết những việc này có giống như lịch sử phát triển mà ta biết hay không? Cảm thấy có phần hoang mang, rốt cuộc là vì ta nên lịch sử mới như thế? Hay bởi vì là lịch sử như thế nên mới có chuyện của ta đây?
 
Nét cười vẫn đó, nhưng đã dần xót xa. Ta trốn qua trốn lại mà không ngờ được mình đã lạc vào giữa gió lốc! Trước kia vẫn một mực làm khán giả đứng nhìn, nhìn mọi người đi tới kết cục của bọn họ, hôm nay thì bản thân cũng bị kéo vào trong vở diễn này. Sau này ta nên đi nơi nào? E rằng từ giờ không phải cứ không phạm sai lầm là có thể vô sự, chỉ sợ là ta không động, gió lốc cũng sẽ không bỏ qua ta. Lần sau sẽ không còn được may mắn như lần này nữa, giờ phải nghĩ cách làm sao để bảo toàn được chính mình.
 
Trong lòng u sầu, mỗi ngày đều lo nghĩ liên miên, bệnh cũng không thể tiến triển tốt được, thậm chì còn bị mấy lần ốm lại. Lúc khoẻ hẳn cũng đã là cuối tháng mười rồi.
 
Đây là lần đầu tiên sau khi ngã bệnh ta nhìn thấy Khang Hi, trong lòng có chút thấp thỏm, vài ba lần kích động đã định để Thu Thần đi dâng trà còn mình rời khỏi đó, nhưng cuối cùng lý trí vẫn khống chế được bản thân, vẫn cùng Ngọc Đàn mang trà đi vào..
 
Thái giám đứng bên ngoài nhìn thấy ta lập tức vén rèm lên, quét mắt một vòng thì thấy Tam, Tứ, Bát, Cửu, Thập, Thập Tam, Thập Tứ a ca đều đang ngồi ở đó. Ta thở sâu, trấn định lại, bước từng bước vào phòng. Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, Khang Hi nghiêng đầu suy tư, ta nhẹ nhàng đặt chung trà trên án, khom mình hành lễ, Khang Hi cũng không hề liếc mắt nhìn ta, thầm thở ra một hơi, đi tới dâng trà cho tam a ca rồi lần lượt đi một vòng, các a ca đều đang ngồi yên vị , mắt nhìn thẳng. Từ đầu đến cuối ta vẫn luôn cúi đầu, tập trung nhìn vào khoảng không trước mặt.
 
Đi ra khỏi Noãn các, bước nhanh về hầu phòng, để khay trà xuống thở dài một tiếng . Chờ trong lòng tĩnh lại, không nhịn được nghĩ đến – bọn họ đang bàn luận về vấn đề gì thế? Tại sao vẻ mặt mỗi người đều tỏ ra nghiêm trọng như vậy?
 
Hai ngày sau Khang Hi ban chỉ, mới hiểu được ngày đó vì sao bầu không khí trầm trọng đến thế."Dùng Ân Đặc Bố làm Đô thống Hán quân, Long Khoa Đa làm Thống lĩnh bộ quân, Trương Cốc Trình làm Đề Đốc Vân Nam" – tất cả đều là những vị trí nắm binh quyền có vai trò quan trọng. Bát a ca dẫn đầu trong việc chống đối nhưng Long Khoa Đa, người của Tứ a ca lại nắm giữ chức vị trọng yếu có trách nhiệm bảo vệ an toàn của kinh thành, khi mọi người vẫn chưa phát hiện được tình huống này, một quân cờ quan trọng của Tứ a ca đã bắt đầu được bố trí tốt.
 
Chợt nhớ ra ta đã từng nhắc nhở qua Bát a ca muốn hắn phòng bị Long Khoa Đa, nếu như hắn để tâm tới lời ta nói, vậy thì có thể nói, vào lúc này Bát a ca nên biết mối quan hệ của Tứ a ca cùng Long Khoa Đa, cho dù hiện tại Long Khoa Đa cùng Tứ a ca vì muốn tránh bị nghi ngờ nên cố ý không qua lại với phía bên kia. Vậy là ta đã lật một con át chủ bài của Tứ a ca lên sao?
 
Trong đầu bắt đầu mơ hồ, lịch sử không rõ ràng cùng tình hình thực tế hiện tại làm ta vốn đã nhìn không rõ thế cục, giờ lại càng thêm khó hiểu, mà thôi , bây giờ cần tỉ mỉ ngẫm lại xem bản thân sẽ đi con đường nào.
 
Ta hiện tại không thể không tin tưởng một điều, ta không thể thoát khỏi vận mệnh bị chỉ hôn. Tô Ma Lặc Cô kháng chỉ không lấy chồng về sau còn có thể bình yên ở lại trong cung đó là bởi vì Khang Hi có tình cảm đặc biệt, sẵn lòng khoan dung tha thứ cho nàng. Còn nếu như ta kháng chỉ, sợ là Khang Hi tuyệt đối sẽ không để ta sống dễ chịu. có lẽ chờ ta chính là ba thước bặch lăng
 
Nhưng rốt cuộc Khang Hi sẽ đem ta ban cho ai đây? Thái tử gia, từ giờ trở đi, phiền phức của hắn sẽ liên tiếp kéo đến mãi đến khi bị phế, cho nên bỏ qua hắn được rồi. Tình thế hiện tại chỉ có hai khả năng, một là Khang Hi sẽ chọn cho ta một người thuộc phe trung lập để ta rời xa phong ba , hai là sẽ chỉ hôn với người mà hắn coi trọng.
 
Chờ Khang Hi chỉ hôn thì kết quả thật khó lường, thà ta tự lựa chọn lấy, ít nhất có thể bảo đảm cho mình tránh được một kết quả không lấy làm tốt đẹp. Nghĩ đến thái tử, toàn thân lại cảm thấy lạnh run. Không nhịn được lại chống đầu, thở dài! Sớm biết như hôm nay, lúc đầu cần gì phải thế? Người xưa mười sáu mười bảy đã thành hôn, hiện tại những người đàn ông tầm tuổi ta, mỗi người đều đã có kiều thê mỹ thiếp, thì ra mệnh của ta cũng vẫn chỉ là làm vợ bé mà thôi
 
Chọn ai đây?
 
Bát a ca trước kia có lẽ là có thể, nhưng hiện tại khối ngọc bội của Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai Vương gia cùng với hôn sự của Mẫn Mẫn cùng Tá Ưng vương tử thì Khang Hi sẽ tuyệt không cho ta theo Bát a ca.
 
Thập Tam a ca khẳng định không được, từ khi ta dẫn hắn đi hồ sen tìm tứ a ca , hắn đã coi ta là người của tứ a ca rồi, nếu không cũng sẽ không dùng Cửu a ca tới thăm dò ta.
 
Thập Tứ a ca cũng không được, hắn bây giờ còn là người của " Bát gia đảng ", đầu tiên là Khang Hi sẽ không đồng ý, thứ hai là chính hắn cũng tuyệt đối sẽ không muốn ta.
 
Đại thần trong triều, đừng nói là ta không quen biết ai, dù có quen đi chăng nữa , bọn họ làm sao dám cưới người Thái tử đã từng cầu tứ hôn đây?
 
Suy nghĩ một vòng, tâm tư của mỗi người , tâm tư của Khang Hi, càng nghĩ lại càng loạn, càng nghĩ càng không biết nên làm thế nào, cuối cùng cảm thấy mình việc gì phải phiền phức như thế chứ? Nếu như muốn tìm một cái cây để che mưa gió, sao không đi tìm cái cây lớn nhất để dựa vào chứ ! Dù sao hắn cũng bằng lòng cưới ta. Mọi chuyện sau này lại phải dò từng bước một rồi.
 
Cầm cây trâm, xem xét cả buổi, Tứ a ka sao lại yêu thích mộc lan đến thế, rốt cuộc xuất phát từ ý nghĩa gì? " Triêu khiên tì chi mộc lan hề, tịch lãm châu chi túc mụ." 1"Triêu ẩm mộc lan chi trụy lộ hề, tịch xan thu cúc chi lạc anh.". Hắn chính là tự cho mình cũng giống như Khuất Nguyên, bản thân cũng có một tấm lòng thơm hay sao? 2 Hay là cho rằng hoài bão cùng tài hoa không có cơ hội để phát huy?
 
Tỉ mỉ cắm cây trâm lên tóc, khi nhìn lại, không kìm được tự cười châm biếm, cứ cho rằng bản thân mãi mãi sẽ không dùng đến, không ngờ nhanh như vậy đã cắm ngay trên đầu.
 
Đợi đến khi Tứ a ka và Thập Tam a ka xuất hiện, ta nhẹ nhàng tiến lên thỉnh an. Thập Tam cười cho ta đứng dậy, Tứ a ka khóe miệng ẩn chứa nụ cười như có như có như không, nhìn chăm chăm cây trâm trên đầu, rồi lại nhìn tới sắc mặt ta. Ta chỉ chúm chím cười, lẳng lặng đứng một bên, cho hắn nhìn thỏa thích. Thập Tam trông thấy vẻ mặt chúng ta hơi dị thường, cũng chỉ điềm nhiên như không mà đứng đó.
 
Tứ a ka nhìn ta một hồi, cất bước đi trước, Thập Tam a ka và ta cùng đi theo sau, đi đến một nơi yên tĩnh, hắn xoay người dừng lại, nhìn ta. Thập Tam tránh đi vài bước, đứng ở xa xa quan sát chung quanh.
 
Ta cúi đầu đứng một hồi, mạnh bạo cười nói : "Tứ Vương gia hẳn là đã hiểu rõ ý tứ của nô tỳ.". Tứ a ka nói : "Ngươi tìm ta, là muốn ta giải câu đố sao?"
 
Ta hít một hơi thật sâu, xốc lại tình thần cười nói: "Cũng đúng, vậy nô tỳ xin nói thẳng. Nô tỳ tới cầu Tứ vương gia cưới nô tỳ" Hắn nói " Nguyên nhân?". Ta thở dài, cười nói " Vương gia không phải đã từng khuyên nô tỳ trước đó sao? Thay vì ảo tưởng không thực tế, chẳng bằng tìm một cửa hôn nhân mà bản thân tương đối vừa lòng. Đã trải qua việc của thái tử, nô tỳ cảm thấy lời Vương gia nói rất có đạo lý, cho nên quyết định nên nghe lời người"
 
Hắn hỏi: "Vì sao chọn ta?" Ta cười nói: "Vương gia muốn nghe lời nói dối hay nói thật đây?" Miệng hắn nhếch nhếch: "Nói dối thì thế nào mà nói thật thì thế nào?" Ta nói: "Lời nói dối chính là , Vương gia luôn coi trọng nô tỳ, nô tỳ trong lòng sợ hãi cùng cảm kích, chỉ mong được ở bên cạnh phụng dưỡng Vương gia, để ngộ nhỡ." Vừa nói miệng vừa nở nụ cười, nhưng sắc mặt hắn vẫn nghiêm túc, ánh mắt lãnh đạm, ta vội chỉnh lại thái độ,nói tiếp: "Nói thật chính là, lần này mặc dù may mắn tránh được một kiếp, nhưng lần sau thì khó nói. Nếu như gả cho loại người như thái tử thì thà rằng chết đi còn hơn, nhưng vì vẫn vương vấn thế gian, cho nên chỉ có thể chọn lấy một cành cao mà túm lấy, tránh né cơn gió không lường."
 
Hắn nhếch mép , buồn cười nhìn ta, ta bị hắn làm cho sởn gai ốc, vội tránh đi tầm nhìn, hắn nói: "Ngươi làm sao dám khẳng định, ta sẵn lòng để cho ngươi trèo lên cành cao này chứ?" Ta ngạc nhiên nhìn hắn, trong mắt, khóe miệng của hắn đều là cười nhạo. Ta sửng sốt một hồi, chán nản hỏi: "Vương gia không bằng lòng cưới ta?" Hắn cười nói: "Đúng vậy! Ta không bằng lòng cưới ngươi!"
 
Ta xem vẻ mặt đùa cợt của hắn, che miệng, cười khổ, hoá ra ta đánh giá bản thân rất cao, cho là tặng vòng cổ, tặng trâm thì chắc chắn hắn bằng lòng cưới . Cười một hồi, thẹn quá thành giận, xoay người bỏ chạy.
 
Hắn hỏi từ phía sao "Ngươi dự đinh đi tìm ai đây? Thập Tứ đệ sao? Nói cho ngươi biết một sự thật là hiện tại không ai dám cưới ngươi đâu." Ta dừng bước, suy ngẫm rồi xoay người bước trở lại hỏi: "Người có thể nói rõ hơn được không?"
 
Hắn ngừng cười, nói: "Thái tử gia tại sao đột nhiên lại muốn ngươi? Bây giờ xem ra, ngọc bội của Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai Vương gia là một nguyên nhân, hắn không cưới được Mẫn Mẫn , nếu như cưới ngươi, ít nhất quan hệ cùng Mông Cổ cũng sẽ được xoa dịu. Vả lại, Tá Ưng Vương tử tháng tám năm ngoái một mạch theo đuổi Mẫn Mẫn , ngay cả bộ lạc của mình cũng không về, cả ngày theo đuôi Mẫn Mẫn, đợi chờ cũng đã hơn một năm. Làm cho Y Nhĩ Căn Giác La Đại Vương tử châm biếm nói " Thấy nữ sắc lìên đắm chìm, ,không thành người tài được". Tá Ưng lại chỉ "" minh tu sạn đạo, ám độ trần thương (ngoài mặt thì làm việc này; thựcra là lén lút làm việc khác) 3 - hắn thu thập chuyện Đại Vương tử âm thầm vơ vét của cải, giả mạo sổ sách và mua chuộc những kẻ hầu cận bên Y Nhĩ Căn Giác La Vương Gia để chúng theo dõi vương gia, khiến cho Y Nhĩ Căn Vương gia mất đi tín nhiệm với Đại Vương tử, hơn nữa được Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai ủng hộ, tương lại Vương gia tộc Y Nhĩ Căn Giác La là người nào, không cần nói cũng đã biết. Việc ngươi có quan hệ tốt cùng Mẫn Mẫn tự nhiên là thái tử muốn lợi dung rồi.
 
--------------------------------
 
1 "Triêu khiên tì chi mộc lan hề, tịch lãm châu chi túc mụ."
 
Mộc lan sớm cắt trên đồi, Ðông thanh chiều hái bên ngoài bến sông
 
"Triêu ẩm mộc lan chi trụy lộ hề, tịch xan thu cúc chi lạc anh."
 
Ăn hoa rụng bên nhành thu cúc, Uống sương sa dưới gốc mộc lan
 
Bốn câu trên nằm trong bài Ly tao của Khuất Nguyên, phần dịch thơ là của Nhượng Tống.
 
2 Khuất Nguyên lúc nào cũng tự cho bên trong mình thơm mát như cỏ cây.
 
3 Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương
 
Để che mắt các nước Tam Tần, ngay khi vào Thục, Lưu Bang cho đốt đường sạn đạo (con đường nối vùng đất phong của mình với Tần) khiến các nước này không chú ý tới mình.
 
Tháng tám năm 206 TCN, Hàn Tín được phong làm đại tướng, bắt đầu ra quân bình định Tam Tần, do các vua chư hầu Chương Hàm (Ung vương), Tư Mã Hân (Tắc vương) và Đổng Ế (Địch vương) án ngữ làm phên giậu cho Sơn Đông để cản đường Lưu Bang. Ông giả cách sai người đi sửa đường sạn đạo, vốn mất rất nhiều công sức thời gian, khiến Tam Tần yên trí rằng quân Hán còn lâu mới ra được cửa ải. Nhưng thực ra Hàn Tín dẫn đại quân đi theo đường Trần Thương đi qua huyện Cố Đạo đánh úp Ung Vương Chương Hàm. Chương Hàm đón đánh quân Hán ở Trần Thương. Ung vương bị thua chạy về, dừng lại đánh đất Hạo Trĩ, lại thua trận, bỏ chạy đến Phế Khâu. Hán vương đuổi theo, bình định đất đai của Ung vương, đi về đông đến Hàm Dương, lại cho một cánh quân riêng vây Ung vương ở Phế Khâu, còn sai các tướng bình định Lũng Tây, Bắc Địa, Thượng Quận.
 
Năm 205 TCN, Hàn Tín lại điều quân đánh Tắc Vương Hân, Địch vương Ế. Bị đánh bất ngờ, Tư Mã Hân và Đổng Ế đầu hàng. Hàn Tín kéo về đông, Hà Nam vương Thân Dương cũng đầu hàng theo.
 
Sau khi giết Hàn vương Thành, Hạng Vũ cho người thân tín của mình là Trịnh Xương làm Hàn Vương. Hàn vương không chịu đầu hàng Hán. Hàn Tín mang đại quân đánh bại Xương.
 
Ta nghe mà ngơ ngác, ta còn cho rằng Tá Ưng là bởi không nén nổi tình cảm mới đi theo đuổi Mẫn Mẫn, không ngờ lại thành ra như vậy,sao ta vẫn tin rằng thứ tình cảm ấy là chân tình? Tại sao phía sau ánh mặt trời luôn tồn tại bóng râm? Trong trận chiến tranh quyền đoạt lợi còn có chỗ cho chân tình sao? Chua xót hỏi : "Tá Ưng vương tử đối với Mẫn Mẫn là thật lòng chứ?". Hắn nói : " Điều này có quan trọng không? Dù có thế nào chăng nữa hắn cũng sẽ luôn nuông chiều Mẫn Mẫn, mọi việc đều nghe theo Mẫn Mẫn, không cần tìm hiểu rõ là thật hay giả? Nếu như là một đời giả dối hay một đời chân thật thì nào khác gì nhau?"
 
Ta lẩm bẩm nói: "Có khác, khẳng định là có khác! Cho dù đau đớn ta cũng nguyện ước chân thật,chứ không muốn sống đời "hoa hảo nguyệt viên" (trăng tròn hoa thắm)nhận lấy thứ hạnh phúc giả tạo ấy."
 
Hắn lắc đầu thở dài : "Sao ngươi lại cứ muốn xen lẫn những việc không rõ ràng như vậy? Điều chúng ta đang nói đến là về Tá Ưng và Mẫn Mẫn ư? Ngươi bây giờ còn lòng dạ mà lo nghĩ thay người khác sao?"
 
Ta ngây người nói : " Nô tỳ không cảm thấy một khối ngọc bội là đã nói rõ Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai Vương gia muốn làm cái gì. Thái tử gia đã quá ảo tưởng rồi!"
 
Tứ a ka nói: "Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai vương gia lại nghiêm túc nói những điều như thế trước mặt hoàng a mã và tất cả người Mãn Mông, tuy chỉ là một thái độ, không hẳn thật là vì ngươi mà suy tính chuyện gì, nhưng mọi người đối với ngươi sao lại không phải cân nhắc một chút đến thái độ của ông ta. Ngươi nếu gả cho thái tử gia, những bộ tộc Mông Cổ khác ắt phải kiêng nể Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai vương gia một phần, huống chi bây giờ lại còn có cả Tá Ưng vương tử."
 
Hắn ngừng một lúc, lại tiếp tục nói: " Thái tử gia muốn ngươi, hoàng a mã sau cùng chỉ nói "muốn giữ ngươi lại bên cạnh một thời gian", kéo dài hòng để việc này trôi vào quá khứ. Nhưng cũng không hoàn toàn gạt bỏ thỉnh cầu của thái tử gia, ngươi hãy tự cân nhắc xem, hiện tại người nào sẽ cầu hoàng a mã muốn ngươi, hoàng a mã ghét nhất là cái gì? Chỉ sợ dám thỉnh chuyện ấy lên còn dẫn tới hoàng a mã nảy sinh hiềm nghi với người đó". Hắn thở dài: "Hiện tại ai dám lấy ngươi chứ?"
 
Ta gượng cười nói: " Bây giờ việc này đúng là "năng thủ sơn dụ" (nan giải) 1, chẳng ai dám cả!". Hắn nói: "Trước khi thái tử gia cầu hôn, ngươi nếu muốn gả cho người khác, tuy không phải chuyện dễ dàng, nhưng cũng không quá khó khăn. Nhưng hôm nay, ngươi chỉ có thể đợi."
 
Ta nhìn chằm chằm hắn nói: "Đợi? Đợi ta gả luôn cho thái tử cho xong chứ gì?". Hắn khẽ cười thấp giọng nói : " Ngươi vừa mới cài trâm của ta, lại còn nói phải gả cho ta, sau này đừng có mà đi muốn người khác nữa!"
 
"Vương gia không chịu lấy, chẳng lẽ còn không cho phép nô tỳ gả cho người khác?" Ta hỏi. Hắn dừng mắt ở ta nói : "Chẳng qua muốn tìm một ngày tốt để lấy.Thời gian hiện tại không được cát lợi. Ngươi ngay cả đợi cũng không đợi nổi? Vậy sao còn gấp gáp đến độ muốn đi theo ta? Không sợ sẽ dấn thân vào chốn lao tù ư?"
 
Ta cười chua chát nói: "Nô tỳ làm sao có thể biết Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai vương gia lại hại nô tỳ ra nông nỗi này chứ?". Hắn khẽ thở dài: "Không phải tất cả đều là ý tốt, ngược lại cũng không phải tất cả đều xấu, chỉ là giống như thanh kiếm hai lưỡi,có sử dụng được, tự nó mới có ích"
 
Ta ngẩn ngơ một hồi, cúi người nói : " Lần này đa tạ Vương gia đã giúp nô tỳ tránh được một kiếp nạn." Hắn thản nhiên nói : "Ta không làm gì cả, là ngươi tự mắc bệnh vừa đúng lúc."
 
Ta còn muốn nói nhiều hơn, hắn đã cướp lời : "Quay về đi! Bị bệnh lâu ngày, nên chú ý đến ăn uống một chút. Hiện tại sắc mặt nhìn thật khó coi, ta không muốn lấy một người phụ nữ xấu xí rước về phủ đâu.". Ta tức giận liếc xéo hắn một cái, xoay người bước đi. Khi ngang qua Thập Tam đứng bên cạnh, hắn nhướn mày cười giễu ta, ta chỉ còn biết thở dài thườn thượt.
 
--------------------------------
 
1 "Năng thủ sơn dụ": khoai lang phỏng tay
 
Lớp vỏ ngoài của khoai lang sần sùi, chia chỉa rễ, lớp thịt bên trong lại tương đối xốp, khi nấu lên sẽ rất nóng, rất khó để gỡ lớp vỏ để ăn, không khéo rất dễ bị phỏng tay.
 
Vì thế người ta mới gọi là "năng thủ sơn dụ" ý chỉ những việc khó giải quyết, gây phiền phức
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 105      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
62830
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 542295
Nd: Ngược. SE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1271226
Nd: Sủng. HE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 5303161
Nd: Sủng. HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 783212
Nd: Ngược. HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 766217
Nd: Sủng. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 898263
Nd: Sủng. HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 345050
Nd: Sủng. SE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1015786
Nd: Sủng. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 1824954
Nd: Ngược. HE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1312529
Nd: HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 664968
Nd: Ngược. SE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 1906324
Nd: Ngược. HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 962123
Nd: Sủng. HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1085723
Nd: Ngược. HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 931841
Nd: Sủng. HE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 648385
Nd: Sủng. HE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 1263089
Nd: Sủng. HE.
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 881989
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13719085
Thiên Kim trở về   view 2700763
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2230568
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc