Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bộ bộ kinh tâm

Tác giả : Đồng Hoa   
Chương 38
<< Trước    / 105      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Ngày tháng bình lặng trôi qua thật nhanh, chiếc khăn tay mà Nhược Hi đem thêu cho hết thời gian còn chưa hoàn tất, Khang Hy đã từ Ngũ Đài sơn trở về. Gặp lại Bát a ca, trông chàng hồng hào tươi tỉnh hơn hẳn lúc mới rời kinh. Khi nàng bái chào, chàng cười phớt, ánh mắt bình thản, cất tay cho nàng đứng dậy.
 
Nhược Hi ủ rũ nghĩ, vậy là tình đã nhạt, chàng đã buông xuôi. Có lẽ cảnh sắc miền núi khiến người ta quên được tục luỵ nhân gian, cũng có lẽ chàng không còn muốn dư hơi thừa sức vào tư tình nhi nữ nữa. Đối với chàng, tất cả là chuyện quá khứ. Đây chẳng phải là điều nàng hằng mong muốn ư? Vì sao nàng vẫn thấy hẫng hụt? Câu trả lời thật hiển nhiên, nhưng nàng không muốn tự giải thích, đành cứ phó thác mọi việc cho thời gian.
 
oOo
 
Mùa xuân đã sang, Ngự Hoa viên cỏ cây tươi tốt, vạn vật toả sức sống dồi dào. Những ngày không phải trực, Nhược Hi thường ra đây dạo chơi.
 
Đang bước theo con đường nhỏ lát đá trứng ngỗng thì thấy có người đi ngược lại. Tới lúc nhìn rõ mặt, muốn tránh thì thành lộ liễu quá, nàng đành đứng nép sang lề đường, nhún mình thỉnh an:
 
- Bối lặc gia cát tường!
 
Chàng nhẹ nhàng đáp:
 
- Bình thân!
 
Nhược Hi đứng dậy, cúi đầu đứng yên. Xem ra chàng chưa định rời đi ngay, Nhược Hi nhấp nhổm muốn cáo từ, đang lựa lời thì chàng đã chậm rãi nói:
 
- Thập tứ đệ sẽ không làm phiền em nữa đâu.
 
Nhược Hi không rõ lòng mình vui hay buồn, cũng không biết nên trả lời thế nào cho phải, đành tiếp tục giữ yên lặng.
 
- Những lời em nói lần trước nghĩa là sao? Long Khoa Đa, Niên Canh Nghiêu, Lý Vệ, ta còn hiểu được phần nào. Nhưng Ô Tư Đạo, Điền Kính Văn, ta thực thắc mắc lắm.
 
Sau một lúc ngẫm nghĩ, Nhược Hi ướm thử:
 
- Bên Tứ vương gia không có tay tham mưu nào chân đi cà thọt, tên là Ô Tư Đạo à?
 
- Không có – Chàng quả quyết.
 
Ý nghĩ đầu tiên ập đến trong trí Nhược Hi là, mình bị cái phim Vương triều Ung Chính kia lừa rồi! Nàng đang thừ người ra, chàng lại nói:
 
- Trong triều cũng không có ai tên là Điền Kính Văn, nhưng lại có một kẻ tên là Điền Văn Kính.
 
Nhược Hi vội chữa:
 
- Thế thì Điền Văn Kính, nô tỳ nhớ nhầm.
 
Mắt đầy nghi hoặc, chàng hỏi:
 
- Những người những việc không liên can gì đến em như thế, làm sao em biết được?
 
Nhược Hi ngẩn người, đáp:
 
- Quan trọng là Bát gia cần lưu tâm. Còn làm sao nô tỳ biết, thì thật sự rất khó để giải thích từ đâu.
 
Và nàng hấp tấp cáo từ. Lặng yên chốc lát, chàng nhẹ nhàng bảo:
 
- Đi đi!
 
Nhược Hi chạy về, chửi rủa tơi tả cả biên kịch và bản thân, kẻ thì đơm đặt vô trách nhiệm, kẻ thì trí nhớ thật tồi, có mỗi cái tên cũng lẫn lộn.
 
oOo
 
Tiễn xuân đi, lại đón hạ về. Vì muốn tránh nóng, Khang Hy dọn ra Sướng Xuân viên ở ngoại thành, phía tây bắc Bắc Kinh. Nhược Hi cũng đi theo hầu hạ.
 
Năm Hàm Phong thứ mười, khi kéo vào Bắc Kinh, liên quân Anh Pháp sẽ tiến hành cướp bóc và phá huỷ trên diện rộng các khu viên lâm của hoàng gia. Sướng Xuân viên, vốn được hậu thế xưng tụng là viên lâm thanh tịnh nhất cũng không tránh khỏi tai vạ, các kiến trúc trong vườn đều bị thiêu rụi. Chỉ một sớm một chiều, danh viên hoàng gia lừng lẫy một thời đã biến thành tro bụi.
 
Thật không ngờ, một người sinh ra trong thế kỷ hai mươi như Trương Tiểu Văn lại có ngày được tận mắt mục kích khu viên lâm mà các nhà kiến trúc đời sau hết lòng ngưỡng mộ.
 
Sướng Xuân viên, ngụ ý bốn mùa đầy xuân, tám phương lộng gió, sáu hướng thoáng hơi. Cảnh sắc trong vườn tự nhiên tao nhã, như trời đất sinh. Dẫn lời miêu tả trong sử sách thì Sướng Xuân viên “Tường cao chưa đầy trượng, sắc lục dìu dịu, nét đỏ xuê xoa. Núi non gò đống thoai thoải, chẳng cheo leo ghềnh dốc hiểm trở. Hành lang cột nhà giản dị, chẳng vân vi chạm vẽ cầu kỳ.”
 
Khác với hoàng cung, Sướng Xuân viên trồng khá nhiều kỳ hoa dị thảo, bốn mùa triền miên nối nhau khoe sắc. Giờ là lúc sen trong hồ mới hé vài bông, ngậm hương chưa nở, trông lại có một vẻ thanh tao ý nhị riêng. Nhược Hi bước men theo hồ, vừa thưởng hoa, vừa vơ vẩn dạo bộ, bất giác nổi hứng, nhủ bụng sẽ hoạ mấy bông rồi nhờ người thêu hộ một chiếc khăn tay toàn sen chúm chím.
 
Nàng đang mải mê ngắm nghía thì Vương Hỉ tất tả chạy lại. Chưa đến nơi, hắn đã bô bô cái miệng:
 
- Chị ơi chị ơi! Tìm thấy chị rồi! – Nói dứt thì cũng là lúc tới chỗ Nhược Hi, hắn khoát tay chào – Vạn tuế gia cho đòi chị.
 
Nhược Hi đi theo, thắc mắc:
 
- Có biết là chuyện gì không?
 
Vương Hỉ thoăn thoắt bước, miệng cười hì hì:
 
- Chưa rõ. Nhưng trước tiên cứ báo cho chị một tin mừng. Mã Nhi Thái tướng quân từ tây bắc về kinh thuật chức, Vạn tuế gia vừa mới tiếp kiến, tâm trạng vui vẻ lắm. Người truyền “Tây bắc gió cát, đất đai hoang vu”, nên lệnh cho mấy vị a ca đến kiến giá lúc ấy dẫn tướng quân đi thăm vườn. Thật nở mày nở mặt chưa!
 
Nhược Hi ngẫm nghĩ, Khang Hy truyền gọi ta có việc gì? Mấy tháng trước, nàng từng nghe nhắc đến người cha trên danh nghĩa của mình khi Thập tam a ca kể ông ta sắp vào kinh. Song le, một là không thân thiết, hai là nàng ở chốn thâm cung không thể nào gặp gỡ các triều thần phương xa, nhiều lắm cũng chỉ chạm mặt nhau thoáng chốc, vì vậy nàng không hề bận tâm, ngờ đâu lại vấp phải tình huống này.
 
Xem ra thành tích của ông ta cũng xuất sắc lắm, nếu không Khang Hy đã chẳng ban cho vinh dự như vậy, lòng Nhược Hi bỗng khấp khởi theo. Vinh thì cùng vinh, nhục thì cùng nhục, đằng nào nàng cũng không tránh được quan hệ với ông ta.
 
Vào tới Thanh Khê thư ốc, Nhược Hi liền quỳ xuống thỉnh an. Khang Hy cho đứng:
 
- Từ khi vào cung, đã hơn năm năm chưa gặp a ma phải không?
 
Nhược Hi cười thưa:
 
- Vâng ạ! Vạn tuế gia nhớ tài quá! Những việc thế này mà cũng thấu tỏ.
 
Khang Hy bảo:
 
- A ma ngươi đang tản bộ trong vườn đấy. Đi gặp đi! Khấu đầu trực tiếp cho trọn phần nào chữ hiếu, năm nay đỡ phải cúi lạy mặt trăng.
 
Nhược Hi cảm động, vội vàng quỳ xuống. Khang Hy còn nhớ việc nàng và Ngọc Đàn khấu đầu dưới trăng, quả là hiếm có, dù rằng không phải là khấu đầu với người cha này. Nàng vừa lạy vừa thưa:
 
- Tạ ơn Hoàng thượng!
 
Khang Hy tủm tỉm:
 
- Đi mau đi!
 
Nhược Hi quay mình đi ra, bất giác đâm bối rối. Vườn rộng thế kia, làm sao biết Mã Nhi Thái tướng quân đang ở chỗ nào? Đành đi tới đâu hỏi tới đấy vậy, cũng may cả đoàn vừa a ca vừa tướng quân như thế, nhất định phải có người chú ý.
 
Nàng vừa hỏi, vừa tìm. Dạo phân nửa vườn, đến đình hóng mát Lâm Hương Sơn Thuý mới trông thấy mấy người lố nhố bên trong, hình như là Tứ a ca, Bát a ca, Thập tam và Thập tứ a ca. Nàng vội vàng chạy tới, nhưng trong lòng ngập ngừng, lại chậm bước. Một lát nữa gặp Mã Nhi Thái tướng quân, nàng phải nói sao đây?
 
Nàng vò đầu bứt tai, chân càng rề rà, gần tới nơi thì nấp sau thân cây, lòng thêm lưỡng lự. Đang cúi đầu nghĩ ngợi, chợt thấy một tên thái giám phóng ào qua. Vốn đã chạy quá, hắn vẫn hớt hải quay lại thỉnh an, mỉm cười lấy lòng:
 
- Nô tài thật đáng chết! Không nhìn thấy cô nương!
 
Nhược Hi đáp:
 
- Tôi cố ý đứng lánh vào đây, công công không nhìn thấy cũng là chuyện thường mà – Trù trừ một lát, nàng hỏi – A ma tôi có ở trong đình không?
 
Hắn toét miệng:
 
- Có đó!
 
Nhược Hi gật đầu, cho hắn đi, tiếp tục đứng lặng một chốc. Trên có thánh chỉ, nhất định phải khấu đầu rồi, không thể tránh được. Sực nhớ đến Nhược Lan, nàng hít sâu một hơi, lấy hết can đảm, siết chặt nắm tay, sải bước thật nhanh lên đình, sợ bước quá chậm, bao nhiêu dũng khí vừa tập trung lại tản mát đi hết thì không còn đủ gan dạ nữa.
 
Vào tới đình, trước tiên nàng thỉnh an khắp lượt a ca, vừa thỉnh an vừa kín đáo đảo mắt một vòng. Trong đình chỉ có một người lạ hơn bốn mươi tuổi, mặt chữ điền, mày rậm mắt to, oai phong lẫm liệt. Tứ a ca đưa tay cho Nhược Hi bình thân. Nàng đứng lên, thầm nhủ quả nhiên có khí phách tướng quân, rồi nghiến răng quay lại ông trung niên, quỳ xuống tung hô:
 
- Mã Nhi Thái Nhược Hi phụng thánh chỉ khấu đầu trước a ma đại nhân!
 
Vừa nói, nàng vừa dập đầu binh binh binh.
 
Thấy Nhược Hi quỳ xuống, ông trung niên nhảy nhổm khỏi chiếc ghế đẩu tre, mặt đầy vẻ kinh hoàng, nhào tới định đỡ nàng đứng dậy, nhưng tay sắp chạm tới nàng lại cảm thấy không ổn nên lập tức rụt về, choáng váng xua lia lịa, giọng lắp bắp:
 
- Không phải! Không phải! Không phải!
 
Mấy a ca xung quanh đều đã nghệt mặt ra. Nụ cười ấm áp của Bát a ca tan biến, mặt nhuốm nét hãi hùng. Tứ a ca vốn thản nhiên lãnh đạm mà cũng không giấu được nỗi ngạc nhiên. Thập tam và Thập tứ a ca thì càng chẳng phải nói.
 
Nhược Hi nghe trong đầu nổ rầm một tiếng, tức thì hiểu ra, nàng nhận nhầm cha rồi! Nhất thời cứ ngồi ngẩn tại chỗ, đầu ong ong.
 
Tứ a ca là người đầu tiên lấy lại bình thản:
 
- Còn không đứng lên đi?
 
Bấy giờ, Nhược Hi mới choàng tỉnh, lật đật bò dậy. Biết làm thế nào? Giải thích ra sao? Mặt nàng đỏ lựng, tay nắm chặt, người cứng đờ.
 
Mọi người yên lặng một lát, rồi Thập tứ a ca bật cười nhạt:
 
- Bây giờ không chỉ trái tim, mà đầu óc cũng hư hoại nốt.
 
Tứ a ca và Thập tam đều đưa mắt về phía gã. Nhược Hi liếc Thập tứ, thấy ánh nhìn của gã lạnh băng, nàng ngoảnh đi chỗ khác.
 
Bát a ca quay sang Tứ a ca và Thập tam a ca, mỉm cười giải thích:
 
- Trước khi vào cung, hồi còn ở phủ em, Nhược Hi bị ngã thang gác, sau đó quên lãng rất nhiều việc. Đại phu nói là tại kinh hoàng quá độ. Chỉ không ngờ được là quên cả a ma – Nói đoạn, chàng lãnh đạm nhìn phớt qua mặt nàng.
 
Thập tam mỉm cười thông cảm, trỏ ra sau lưng Nhược Hi:
 
- A ma cô đi rửa tay, đang quay lại kia kìa!
 
Nhược Hi vội đứng dậy, nhìn thấy một người hơn bốn mươi thong thả tiến vào, mi dài mắt sắc, mặt trắng râu chòm, khí chất nho nhã, trông chẳng hề giống tướng quân, mà giống văn nhân Giang Nam hơn. Nhược Hi không còn dũng khí tiến lên quỳ lạy nữa, cứ đứng đực ra.
 
Trông thấy Nhược Hi, Mã Nhi Thái tướng quân ra chiều sửng sốt, nhưng bước chân vẫn rất khoan thai. Vào tới nơi, trước tiên hành lễ với các a ca, sau ngồi xuống, bấy giờ ông ta mới đưa mắt nhìn Nhược Hi.
 
Nhược Hi vẫn đứng như trời trồng, Thập tam bèn nhắc:
 
- Bây giờ khấu đầu được rồi đấy!
 
Nhược Hi thở dài tiến lại, quỳ xuống thưa:
 
- Mã Nhi Thái Nhược Hi vâng thánh chỉ khấu đầu trước a ma đại nhân.
 
Kế đó dập đầu ba lần. Mã Nhi Thái tướng quân cất giọng từ tốn:
 
- Đứng lên đi!
 
Nhược Hi làm theo. Mã Nhi Thái liếc sang người đàn ông ngồi bên, thấy ông ta lộ vẻ lúng túng, bèn hỏi Bát a ca:
 
- Tề Tề Cách sao vậy?
 
Bát a ca nín cười:
 
- Vừa rồi Nhược Hi nhận nhầm Tề Tề Cách phó tướng là tướng quân.
 
Mã Nhi Thái cau mày, đăm chiêu nhìn Nhược Hi:
 
- Nhược Lan viết thư kể là đã bình phục rồi cơ mà. Tại sao còn không nhớ ra ta?
 
Nhược Hi nghĩ bụng, không thể im lặng là vàng nữa, phải nghĩ cách đưa đẩy cho xong. Ngẫm nghĩ một lát, nàng thưa:
 
- Nhiều việc nhớ rõ, nhưng có những việc hãy còn mù mờ. Vừa nãy trông mặt phó tướng quen quen nên tiến lên tham bái. Vốn dĩ không muốn a ma biết bệnh tình của con mà lo lắng. Nào ngờ lại… – Càng nói, giọng nàng càng nhỏ rí đi.
 
Mã Nhi Thái nghe xong, gật đầu ngắm Nhược Hi một lúc rồi đứng dậy đưa mắt về phía các a ca:
 
- Tạ ơn Hoàng thượng thương tình, để cha con chúng thần gặp mặt nhau – Và bảo Nhược Hi – Về đi, tận tâm hầu hạ Hoàng thượng.
 
Nhược Hi gật đầu xin vâng. Vâng dạ xong định lui ra, Bát a ca liền gọi nàng lại, cười nói với Mã Nhi Thái tướng quân:
 
- Đã vâng chỉ ý của Hoàng a ma mà đến, thì ở thêm một chốc cũng không sao.
 
Chàng ngoảnh nhìn Tứ a ca. Tứ a ca cũng gật đầu với Mã Nhi Thái:
 
- Chẳng mấy khi được gặp nhau, hẵng cho Nhược Hi nán lại thêm một lát.
 
Mã Nhi Thái tướng quân bèn bảo Nhược Hi ở lại. Nhược Hi đâm buồn bực, Tứ a ca, Bát a ca có ý tốt, nhưng biết đâu lòng nàng khổ sở chỉ mong ngóng được đi cho mau.
 
Còn Thuỵ Cảnh hiên, Diên Sảng lâu chưa đi xem, cả đoàn nghỉ một chốc, lại tiếp tục dạo vườn. Các a ca cố ý đi trước, để hai cha con Mã Nhi Thái đi sau. Nhược Hi không biết nên nói gì, chỉ lẳng lặng cất bước. Được một quãng, Mã Nhi Thái tướng quân bỗng cảm khái:
 
- Năm năm không gặp, hệt như đã biến ra người khác ấy rồi!
 
Nhược Hi chột dạ, vội thưa:
 
- Đã mười tám hơn, làm sao còn giống cô bé con mười ba được ạ?
 
Mã Nhi Thái quay sang nhìn nàng, thở dài:
 
- A ma hiểu mà, con lại ở hoàng cung nữa. Chỉ là bùi ngùi trong dạ mà thôi.
 
Bấy giờ Nhược Hi mới yên tâm. Mã Nhi Thái tướng quân lại tiếp:
 
- Lúc trước nghe kể, nhị tiểu thư nhà chúng ta vào cung rất được Hoàng thượng trọng vọng, cứ nhớ cái tính của con, ta thật không sao tin nổi. Bây giờ nhìn lại, Hoàng thượng đặc cách cho con đến gặp ta, quả là ơn huệ ít thấy.
 
Nhược Hi vội nói:
 
- Đây không phải công lao của con, chắc là vì a ma chiến tích lẫy lừng, Hoàng thượng mới thưởng cho đấy chứ.
 
Mã Nhi Thái cau mày:
 
- Con với cha mà còn phải khách sáo ư?
 
Nhược Hi ngán ngẩm, thực tôi không biết nên nói với ngài thế nào nữa, càng nói càng sai, chỉ còn nước im lặng mà đi thôi.
 
Nhìn theo bóng mấy a ca đằng trước, Mã Nhi Thái tướng quân khẽ bảo:
 
- Không phải a ma trách cứ. Xót con đấy thôi. Cuộc sống trong cung gian nan thật.
 
Nói rồi thở dài thườn thượt.
 
Nhược Hi bùi ngùi trong dạ, ai cũng nói nàng thay đổi, e dè giữ kẽ, nhưng họ đâu biết phía trước là tương lai khắc nghiệt, không thay đổi mà được ư? Bất giác, nàng thấy thêm phần thân thiết với người cha xa lạ.
 
Đường dù dài, rồi cũng có lúc đi hết, huống hồ đây vốn chẳng phải đường dài. Thấy sắp đi trọn một vòng, Mã Nhi Thái tướng quân bèn hãm bước, ngó quanh, lại trầm tư dõi theo các a ca, hạ giọng dặn Nhược Hi:
 
- Không được giúp bất kì ai cả. Nhớ chưa?
 
Nhược Hi ngơ ngác quay sang. Mã Nhi Thái tướng quân vẫn đăm đăm trông ra phía trước, mặt không biểu lộ gì, khẽ khàng tiếp:
 
- Tình hình còn chưa rõ ràng, giữ mình là quan trọng nhất – Ngừng một lát, ông thêm – Con không phải là nữ quan bình thường, hành xử dứt khoát phải cẩn thận.
 
Nhược Hi sực hiểu, cảm giác ấm áp lan toả khắp người. Bao nhiêu năm nay, chưa một ai khuyên nhủ nàng như thế, nàng chỉ dựa vào chút ít kiến thức lịch sử của riêng mình và vốn liếng học hành nhiều năm mà giỏi hơn các thái giám cung nữ khác trong việc dò đoán ý muốn Khang Hy, rồi đi bước nào dò bước ấy mà thôi.
 
Các a ca đã đứng cả lại, ngoảnh nhìn hai cha con đang chậm chạp tới gần. Thấy sắc mặt Nhược Hi buồn bã âu sầu, tưởng nàng xót xa việc phụ tử mới gặp mặt đã phải chia phôi, ai nấy bèn quay đi giả vờ ngắm nghía phong cảnh.
 
Nhược Hi tiến tới, nhún gối cáo từ, Tứ a ca nói:
 
- Đi đi!
 
Nhược Hi quay đi, chợt bắt gặp Mã Nhi Thái tướng quân mỉm cười nhìn mình, mắt ánh lên nét bịn rịn. Nàng bỗng thấy xúc động, bèn đi lại chân thành xá dài, kêu: “A ma!” Mã Nhi Thái tướng quân gật đầu:
 
- Về đi! Tận tâm hầu hạ Hoàng thượng!
 
Nhược Hi thưa vâng, rồi bước thật mau.
 
oOo
 
Xuyên qua vòng lại giữa những hòn giả sơn, hành lang, nhịp cầu, Nhược Hi đến một bờ hồ trồng toàn thuỳ liễu. Những cành nhánh dài mảnh rủ xuống sát nước, gần đấy là một chiếc cầu nhỏ cong cong nối liền sang những ngọn núi giả nhấp nhô cao thấp, trên núi có nước, dẫn xuống đổ vào mặt hồ, làm nước rào rào sủi bắn tung toé. Nhờ giả sơn, thuỳ liễu, hồng kiều vây bọc, ngăn cách tầm mắt bên ngoài, nên nơi đây tự thành một không gian riêng biệt.
 
Nhược Hi ngắm cảnh sắc xung quanh, thầm khen thực là một nơi thú vị, vừa lúc cũng hơi mệt, bèn ngồi xuống ven hồ khoả nước nghịch chơi. Chợt nghe bên cạnh có tiếng động, nàng ngoảnh sang nhìn thì thấy Tứ a ca đứng giữa hàng liễu tự bao giờ, mình vận y phục xanh dương. Bởi cành liễu quá dày, rủ xuống tận đất, Tứ a ca ẩn phía sau, quần áo gần như tiệp màu với cây lá, Nhược Hi không tài nào phát hiện ra sớm hơn.
 
Lúc nàng trông thấy là lúc chàng đang rẽ một tán liễu. Qua cơn giật mình, nàng chỉ biết ngây ra mà nhìn, chàng lặng lẽ nhìn lại một lúc lâu, Nhược Hi mới sực tỉnh, vội vàng thỉnh an.
 
Tứ a ca cho nàng đứng dậy, rồi vừa rẽ liễu đi ra, vừa phủi đám lá vụn rơi trên người. Từ hôm mùng Một Tết, hôm nàng trả lại sợi dây chuyền, đến nay đã hơn bốn tháng, chàng tuyệt nhiên chưa phản ứng gì, đối xử với nàng như với những người khác, hai bên cũng chưa có dịp nào gặp riêng. Bây giờ bất ngờ chạm mặt chàng, Nhược Hi không khỏi ngốt lên, gắng trấn tĩnh cúi mình cáo từ. Tứ a ca ra điều không nghe thấy, nghiễm nhiên đi đến chỗ mố cầu, cúi xuống lôi dưới gầm cầu ra một chiếc thuyền rất xinh đẹp, chỉ hiềm hơi cũ.
 
Nhược Hi nói cho có chuyện:
 
- Sao vương gia biết ở đây có thuyền?
 
Tứ a ca vừa xoay xở vừa đáp:
 
- Hồi mười bốn tuổi, ta theo Hoàng a ma đến ở trong vườn, lúc ấy rất thích sự thanh tĩnh của cái hồ này, bèn sai người làm thuyền đặt ở đây – Chàng đứng thẳng dậy, đánh mắt ra hiệu bảo nàng lên thuyền.
 
Nhược Hi ngẩn người, nghi hoặc nhìn chàng:
 
- Vương gia chắc là còn dùng được chứ?
 
Tứ a ca chẳng buồn trả lời, liếc nhanh nàng rồi tự mình trèo lên trước. Ngồi xuống đâu đấy, chàng lặng lẽ quan sát nàng, ánh mắt rất kiên quyết, rõ là không cho nàng từ chối. Nhược Hi do dự, chỉ muốn bỏ đi, nhưng biết nhất định sẽ không được như ý, nên cứ lần lữa mãi một chỗ.
 
Tứ a ca không thúc giục, chờ đợi chán chê, cuối cùng vươn vai bảo:
 
- Ta hẵng ngủ một chốc, cô cứ từ từ suy nghĩ. Quyết định rồi thì lên gọi ta – Nói đoạn, chàng rục rịch nằm xuống.
 
Nhược Hi siết nắm tay, nghiến răng trèo lên thuyền. Đã không tránh được thì chỉ còn cách tuân theo thôi. Vả đang lúc thanh thiên bạch nhật, chàng ăn thịt nàng được chắc?
 
Nhìn quai hàm nàng bạnh ra, Tứ a ca mỉm cười lắc lắc đầu, lấy mái chèo đẩy vào bờ hồ, con thuyền bắt đầu dạt ra xa.
 
Càng xa bờ, lá sen mọc ken càng dày, Nhược Hi buộc phải cúi thấp đầu, lúc nghiêng trái, lúc né phải, lúc gập người xuống để tránh những chiếc lá tạt đến. Tứ a ca ngồi quay lưng lại hướng tiến, bởi thế lá sen chỉ trượt qua lưng chàng, không gây trở ngại gì hết. Thấy nàng luống cuống, chàng phì cười bảo:
 
- Trước ta toàn nằm xuống lòng thuyền, hay là cô cũng nằm xuống đi.
 
Nhược Hi không đáp, chỉ nhớn nhác né mình tránh lá sen.
 
Tứ a ca chèo đến một chỗ thì dừng lại, nhấc mái chèo lên, tiện tay ngắt bỏ mấy chiếc lá xoà vào mạn thuyền, gác mái cho thật chắc rồi ngả người ra đằng sau, hơi ngửa mặt, nhắm mắt nghỉ ngơi. Nhược Hi ngó quanh, bốn bề lá sen dày mướt, khắp nơi ngập một màu xanh, tưởng chừng lạc vào thế giới toàn sắc lục, không phân biệt nổi đâu với đâu nữa.
 
Không gian lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng lá lay khẽ trong gió nhẹ. Nhược Hi liếc Tứ a ca. Chàng hơi ngửa đầu, mặt nửa tối nửa sáng dưới tán lá ken nhau, thần sắc thư thái, không hề nhiễm vẻ băng giá như ngày thường.
 
Vẻ tận hưởng của chàng lây cả sang nàng. Nỗi căng thẳng và bất an lúc đầu từ từ tan biến, Nhược Hi bắt chước chàng ngả người ra sàn, đầu tựa lên đuôi thuyền, lim dim mắt. Bên trên có lá sen che nắng mà vẫn thấy chói, nàng bèn ngồi dậy, nhặt một trong những chiếc lá Tứ a ca vừa ngắt bỏ, chao qua nước rồi úp lên mặt, nhắm mắt lại như cũ.
 
Hương sen thơm mát rịn bên cánh mũi, sau theo hơi thở luồn vào tận tâm phế. Thuyền nhẹ dập dềnh cùng sóng khiến người bồng bềnh như ở trên mây. Không gian hoàn toàn yên tĩnh, tâm hồn Nhược Hi cũng thanh thản theo. Nước man mát và nắng âm ấm pha trộn nhau, không lạnh mà cũng không nóng, cảm giác thật vừa vặn.
 
Thoạt tiên, Nhược Hi vẫn còn bồn chồn trong dạ, thi thoảng nhấc lá sen ra len lén kiểm tra Tứ a ca. Nhưng thấy chàng cứ nhắm mắt nằm yên, nàng dần dần an tâm, thể xác và tâm hồn cùng ngập chìm trong chiều hè tuyệt diệu, các lỗ chân lông như cũng nở căng, háo hức hưởng thụ ánh nắng, làn gió, mùi hương và nếp sóng tinh khiết.
 
Đang lơ mơ ngủ, chợt cảm thấy con thuyền lắc mạnh, Nhược Hi giật mình trụt lá sen xuống, mở bừng mắt ra. Tứ a ca đã đổi vị trí đến ngồi ngay bên chân nàng, khuỷu tay chống mạn thuyền, bàn tay đỡ lấy đầu, âu yếm ngắm nàng.
 
Nhược Hi ngồi bật dậy. Hai khuôn mặt bỗng thành kề sát nhau, nàng lập tức ngả ngay ra như cũ. Thấy nàng chồm lên rồi lại nằm xuống, chàng bất thần toét miệng cười.
 
Mắt chàng ngời sáng và nồng ấm khác thường. Nhược Hi thấy lòng xao động, mặt mày nóng ran. Thà chịu đựng ánh mắt lạnh băng, nàng còn tỉnh táo nghĩ được cách ứng đối, chứ sự dịu dàng của chàng chỉ khiến nàng bấn loạn. Hệt như đang ngày đông gió lạnh căm căm, bỗng đâu chen vào một hôm đẹp trời ấm áp, khiến người ta không biết nên ăn mặc thế nào.
 
Nhược Hi gắng trấn tĩnh nhìn Tứ a ca. Mắt họ giao nhau, nàng cảm thấy đôi mắt thường khi lạnh lùng kia bỗng như nhuốm thêm rất nhiều sắc thái, khiến người ta cầm lòng không đậu, những muốn dò tìm, muốn chìm đắm vào nhiều tầng sâu kín hơn.
 
Và nàng cứ mông muội ngắm chàng, quên bẵng rằng mình muốn dùng ánh mắt ra ý cho chàng nhìn đi chỗ khác. Đến lúc sực tỉnh, nàng vụt khép mi, không dám ngó chàng nữa.
 
Nhắm mắt mà vẫn cảm thấy ánh nhìn của Tứ a ca nấn ná trên mặt mình, Nhược Hi đâm sợ, thầm nhủ không thể để chàng tiếp tục, nàng liền đậy lá sen lên mặt rồi lúng búng kêu:
 
- Đừng nhìn như thế nữa!
 
Tứ a ca bật cười. Đây là lần đầu tiên Nhược Hi nghe tiếng chàng cười, sàn sạn, kìm nén, không xác định được là cảm xúc gì, nhưng dẫu sao cũng mới mẻ, bởi chẳng dễ gì mà nghe được tiếng cười của vị lãnh diện vương gia này. Tứ a ca với tới định nhấc lá sen trên mặt Nhược Hi, nàng bèn chặn một tay giữ lá, một tay đẩy chàng ra.
 
Tứ a ca lật tay, nắm luôn lấy tay Nhược Hi. Nàng vội giật mạnh về. Chàng bèn bảo:
 
- Bỏ lá sen xuống, ta sẽ thả ngay.
 
Nhược Hi mặc cả:
 
- Vậy vương gia không được nhìn như ban nãy nữa.
 
Tứ a ca ừ khẽ. Nhược Hi ngần ngừ, chậm chạp nhấc chiếc lá khỏi mặt.
 
Tứ a ca vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy, tay đỡ đầu chống trên thành thuyền, chỉ khác là tay còn lại đang nắm tay nàng. Nhược Hi cau mày, liếc chàng thật nhanh rồi nhìn lảng đi:
 
- Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy.
 
Tứ a ca buông tay. Một lát sau, cảm thấy chàng đã dời ánh mắt đi chỗ khác rồi, Nhược Hi mới quay mặt lại:
 
- Vương gia hẵng dịch ra một chút, để nô tỳ ngồi dậy.
 
Nàng những tưởng lại phải đôi co thêm một lúc nữa, không ngờ chàng nhích ngay ra sau, tuy không xa, nhưng cũng không đến nỗi sát rạt như vừa nãy. Nhược Hi hơi bất ngờ. Dễ thoả hiệp thế à? Và ngồi thẳng dậy.
 
Hai người cùng im lặng. Chẳng hiểu vì sao niềm hân hoan của Nhược Hi tan đi rất nhanh. Ngoài sự trầm ngâm đang ngự trị, có một chút gì là lạ lẫn vào. Nàng vội vàng hắng giọng, hầu cắt đứt cảm giác mơ hồ ấy đi:
 
- Vương gia có hay nằm nghỉ ở đây không?
 
- Cũng chẳng hay. Thi thoảng dăm ba bận, nhưng năm nào cũng lại kiểm tra xem thuyền còn dùng được không.
 
- Xem chừng vương gia rất thích chỗ này, vì sao thi thoảng mới tới?
 
Tứ a ca mím chặt môi, nét dịu dàng trên mặt phai dần, thay vào đó là vẻ lạnh lùng thường nhật. Một lúc lâu sau, chàng mới đáp khẽ:
 
- Say với phù hoa, chỉ tàn ý chí.
 
Chàng nhấc mái chèo, đưa thuyền trở lại. Lần này người ngồi quay lưng về hướng tiến là Nhược Hi. Lá sen thi nhau xô tới, Tứ a ca không hề né tránh. Mặc cho chúng táp vào đầu, vào mặt, vào người, chàng cứ dứt khoát quạt nước từng nhát, từng nhát một, không vì chúng mà làm chậm trễ hành trình.
 
Lòng nhộn nhạo đủ mọi cảm xúc, Nhược Hi chỉ biết thở dài. Lại là con người cũ, Ung Thân vương Dận Chân!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 105      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
58607
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 766217
Nd: Sủng. HE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 648385
Nd: Sủng. HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2345825
Nd: HE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 1263089
Nd: Sủng. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 710597
Nd: Ngược. HE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 703902
Nd: Sủng. HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1042772
Nd: Sủng. HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 911859
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1015786
Nd: Sủng. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 664968
Nd: Ngược. SE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1167196
Nd: HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 345050
Nd: Sủng. SE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 377701
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2136220
Nd: Ngược.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 595546
Nd: Ngược. SE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 542295
Nd: Ngược. SE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1187590
Nd: HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 1906324
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13718776
Thiên Kim trở về   view 2700660
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2230568
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc