Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Tình yêu thứ ba

Tác giả : Tự Do Hành Tẩu   
Chương 14
<< Trước    / 29      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
 Thời gian của đời người có thể giống như biển mùa hè chăng? Đáp án là sự phủ nhận tàn nhẫn.
 
Hai ngày sau, tôi nhận được điện thoại của trưởng phòng Âu Dương, muốn tôi hôm sau bay tới Tam Á: "Hạng mục lớn này đã chính thức bắt đầu đàm phán rồi, có thể chúng ta phải ở bên đó một thời gian. Cô mang thêm ít đồ qua."
 
"Ở bao lâu?" Tôi hỏi
 
"Ngắn thì một tuần, dài thì sợ rằng phải nửa tháng."
 
"Sao phải lâu vậy chứ?"
 
"Một là hợp đồng phải tiến hành chỉnh sửa dựa theo đàm phán, hai là Lâm tổng dặn dò chúng ta phải xem qua một lần tài liệu thỏa thuận trước đây của đối phương, bản hợp đồng này hơn trăm triệu, không thể hồ đồ!"
 
Lâm tổng dặn dò? Tôi không nén được nên hỏi: "Lâm tổng có đích thân tham gia đàm phán không?"
 
"Có, anh ấy bây giờ đang ở Tam Á. Đợi lát nữa công ty sẽ có người liên lạc với cô về việc đặt vé máy bay, cô sắp xếp các công việc khác cho ổn, nhanh chóng qua nhé!" Trưởng phòng Âu Dương cúp máy.
 
Cuối cùng phải gặp anh rồi, tâm trạng tôi có chút mâu thuẫn.
 
Buổi tối trở về nhà, tôi bắt đầu thu xếp hành lý.
 
Trâu Nguyệt đứng ở cửa phòng, hỏi tôi: "Chị lại phải đi công tác à?"
 
"Ừ, công ty bọn em có hạng mục lớn ở Tam Á, phải qua đó bàn hợp đồng." Tôi không ngẩng đầu, vừa thu dọn vừa đáp.
 
"Có phải là hạng mục biệt thự đó không?"
 
"Hình như là thế, rất lớn, phải hơn trăm triệu."
 
"Em nghe nói rồi, đây là sự bạo tay của Lâm tổng, nhưng hình như trong công ty cũng có không ít người phản đối, nói rằng mạo hiểm."
 
"Thế à?"
 
"Vâng, họ nói Lâm tổng có thể tiếp nhận vị trí của chủ tịch hội đồng quản trị Lâm không còn phải xem hạng mục này."
 
Hóa ra như vậy, chẳng trách anh phải đích thân trực tiếp tới. Tôi thầm nghĩ.
 
"Vậy Lâm tổng cũng sẽ ở Tam Á ư?" Trâu Nguyệt như vô tình hỏi.
 
Tôi ngẩng đầu nhìn nó, khó chịu nói: "Liên quan gì tới em?"
 
"Không có." Trâu Nguyệt không vui đi ra, đột nhiên quay đầu nói: "Trâu Thiên kêu em nói với chị một tiếng, nó đã trên đường đi Tây Tạng rồi."
 
Thằng này, đúng thật nói được là làm được. Cũng chẳng biết tiền mang đủ không? Phải gọi điện cho nó.
 
Đang nghĩ vậy thì đột nhiên chuông cửa reo. "Trâu Nguyệt ra mở cửa đi, chắc là thu tiền nước." Tôi gọi to.
 
Trâu Nguyệt chạy rầm rập ra mở cửa, sau đó nghe thấy nó gọi cực kỳ thân thiết: "Anh rể!"
 
Trời ạ! Lão này sao có gan chạy lên vậy.
 
"Chị gái em đâu?" Tả Huy không úp mở mà hỏi luôn.
 
"Trong phòng thu dọn đồ đạc, mai phải đi công tác ạ."
 
"Ừ."
 
Sau đó nghe thấy tiếng bước chân của Tả Huy đi về phía tôi, Trâu Nguyệt vẫn còn nũng nịu: "Anh rể, chị đi rồi, em không có cơm ăn, tới nhà anh ăn được không?"
 
"Được chứ!"
 
"Em muốn ăn món sườn xào anh làm cơ."
 
"Không vấn đề."
 
Giọng nói tới trước cửa phòng, tôi thẳng lưng, đón tiếp anh ta bằng vẻ nghiêm túc.
 
Anh ta bước tới cửa, có chút lưỡng lự, không biết nên vào hay không.
 
"Có việc gì?" Tôi hỏi.
 
"Anh không tìm thấy bằng học vị, không biết có phải rơi bên này không." Anh ta có phần ngại ngùng.
 
"Khi đó anh chẳng phải đều cầm hết đi rồi ư?" Tôi có chút không vui.
 
"Đúng, nhưng anh không tìm thấy, bây giờ cơ quan cần, anh muốn xem xem có phải để bên em rồi không."
 
"Vậy tự anh tìm đi, tôi chưa động vào tủ đâu." Tôi tiếp tục vùi đầu sắp xếp đồ đạc của mình.
 
Chỉ nghe thấy anh ta bước vào, mở tủ, mở ngăn kéo, sau đó đóng ngăn kéo, đóng cửa tủ.
 
"Cũng không có, vậy ở đâu nhỉ?" Anh ta tự nói một mình.
 
Tôi ngẩng đầu liếc anh ta một cái, nói toạc móng heo: "Lần sau tìm lý do gì đó thật hơn đi, cái này giả quá, anh có thể rơi đồ ư? Trái đất không còn quay nữa rồi." Tả Huy là một người rất chu đáo tỉ mỉ, làm việc cực kỳ ngăn nắp, không thể xảy ra loại sai sót này.
 
Anh ta bị tôi nói cho lúng túng, đứng trước cửa tủ hồi lâu không lên tiếng.
 
Tôi vẫn sắp xếp đồ của mình.
 
Đột nhiên anh ta nói: "Ngày mai đi đâu công tác?"
 
"Tam Á."
 
"Mấy giờ bay, anh tiễn em?"
 
"Không cần, công ty đã sắp xếp."
 
"Nhớ mang kem chống nắng, bên đó mặt trời rất độc."
 
Tôi không đáp.
 
"Tốt nhất mang ít thuốc đau bụng, bên đó ăn hải sản, dạ dày em không tốt, cẩn thận không đau bụng." Anh ta nói tiếp.
 
Hành lý vừa vặn sắp xếp xong, tôi kéo khóa, đặt va ly xuống dưới đất, nghiêm mặt nói với anh ta: "Không cần phiền anh, tôi biết nên làm thế nào."
 
Anh ta vội giải thích: "Xin lỗi, anh không có ý gì khác. Anh chỉ quen dặn dò em thôi."
 
"Vậy thì thay đổi thói quen xấu của anh đi." Thái độ của tôi rất kiên quyết.
 
Anh ta hình như muốn nói gì, tôi ngắt lời: "Xin về cho, tôi muốn nghỉ ngơi."
 
Tả Huy hậm hực rời phòng tôi, sau đó là tiếng chào tạm biệt nhiệt tình của con nha đầu Trâu Nguyệt.
 
Ngày hôm sau, tôi vội vàng lên chuyến bay sớm, hơn 10 giờ đã tới Tam Á.
 
Vừa xuống sân bay, khí hậu nhiệt đới nóng bức ẩm ướt khiến lỗ chân lông trên người tôi căng ra, nhìn lên bầu trời vô cùng trong xanh, tâm trạng tôi bất giác cũng hoàn toàn khoan khoái, ra khỏi cửa đón của sân bay đã nhìn thấy trưởng phòng Âu Dương. Anh ta bước tới, giành lấy hành lý trong tay tôi. Tôi vội nói: "Trưởng phòng Âu Dương, anh vất vả quá rồi, còn đặc biệt tới đón tôi."
 
Anh ta xua tay nói: "Không có gì, không có gì, việc nên làm mà."
 
Ra khỏi sân bay, có một chiếc xe nhỏ đang chờ, nhìn ra là một chiếc Mercedes-Benz. Tôi lại được đãi ngộ ở cấp này ư?
 
Tôi hỏi trường phòng Âu Dương: "Chúng ta ở đâu? Có thể nhìn thấy biển không?"
 
"Đương nhiên có thể, ở ngay cạnh bãi biển. Hàng ngày cô có thể xuống biển bơi."
 
"Vậy trưởng phòng ngày nào cũng xuống biển bơi ạ?"
 
"Tôi thì không bơi được, tôi chỉ phơi nắng trên bãi biển thôi. Lâm tổng ngày nào cũng xuống bơi đấy." Trưởng phòng Âu Dương vẫy mạnh tay.
 
Nghĩ tới việc sắp được nhìn thấy Lâm Khải Chính, tâm trạng tôi hưng phấn pha lẫn chút căng thẳng.
 
Khi tôi đang tưởng tượng ra tình cảnh tôi và anh ấy gặp mặt, trưởng phòng Âu Dương đột nhiên quay đầu nói với tôi: "Hôm nay rất trùng hợp, Lâm tổng đáp chuyến 10 giờ bay đi, cô 10 giờ 30 xuống sân bay, tôi tiễn anh ấy xong xuống tầng vừa vặn đón cô, chẳng muộn một chút nào."
 
Nghe anh ấy nói, tim tôi trùng xuống. Anh ấy đi rồi ư?
 
"Anh ấy không phải tham gia đàm phán ư?" Tôi không nén được hỏi.
 
"Anh ấy nào có thời gian ngày ngày hao phí ở đây, anh ấy chỉ đưa ra phương hướng chính và kết cấu thôi, chi tiết cụ thể giao cho người phòng khai thác làm, khi ký anh ấy lại tới lần nữa."
 
Tôi đến thì anh đi, anh lại thu xếp thời gian ổn thỏa như vậy. Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, nghĩ lại lời anh: "Nếu anh xử lý thêm một chút, có thể chúng ta căn bản không phải gặp mặt." Thực sự nói được làm được.
 
Trong phút chốc, tôi cảm thấy bản thân quá ngây thơ một cách buồn cười, so với lý trí và sự quyết đoán của anh, tôi chỉ là một con ngốc tự đa tình.
 
Tới khách sạn thu xếp ổn thỏa xong, trưởng phòng Âu Dương đưa tôi tới dùng bữa trưa tại phòng ăn.
 
Đây là khách sạn 5 sao, trang bị cực kỳ xa hoa. Trước mặt là biển, phong cảnh như trong tranh. Bốn phía thấp thoáng rừng mưa nhiệt đới, thực vật hiếm mọc san sát nhau, trong phòng, ngoài phòng đều rộng rãi thoáng mát. Trong sân vườn bên ngoài của phòng ăn có ao sen, bãi cỏ, hành lang dài uốn lượn được bố trí rất tinh tế làm người ta mê mẩn.
 
Tôi và trưởng phòng Âu Dương vừa ăn vừa nói chuyện, trưởng phòng giới thiệu cho tôi về việc chuyển nhượng hạng mục lần này.
 
"Biệt thự này là công trình lớn nhất ở thành phố Tam Á, chiếm diện tích hơn 1000 mẫu, dự kiến diện tích kiến trúc gần 8 vạn m2, thực ra ban đầu từng thi công rồi, cũng dựng mô hình thu nhỏ, nhưng do nền kinh tế Hải Nam bị suy thoái, toàn bộ đình công, vẫn gác lại nơi đó. Lâm tổng tới xem qua 2 lần, cho rằng ở đây rất có tương lai khai thác, quyết định mua lại hạng mục này. Phá bỏ kiến trúc cũ ban đầu, thiết kế lại, thi công lại từ đầu, muốn trở thành khu biệt thự du lịch cao cấp nhất phía nam Trung Quốc."
 
"Trời ạ, mua lại đã hơn một trăm triệu rồi, xây dựng căn hộ lên phải tốn bao nhiêu tiền nữa!" Tôi than thở.
 
"Đúng vậy, trên dưới Trí Lâm đều vô cùng coi trọng hạng mục này, nhất định không thể xảy ra sai lầm! Đặc biệt là tòa nhà chưa hoàn thành, sợ nhất quan hệ luật pháp trước đây chưa làm rõ, sau này để lại hậu họa, vì vậy nhiệm vụ của chúng ta rất nặng nề." Vẻ mặt trưởng phòng Âu Dương chính là trọng trách đặt lên vai.
 
Tôi gật đầu, ra sức tách mai cua.
 
"Đây cũng là hạng mục Lâm tổng chủ trì từ đầu tới cuối sau khi nhậm chức, vì vậy thành bại thế nào ảnh hưởng rất lớn tới anh ấy." Trưởng phòng Âu Dương tiếp tục nói.
 
"Vậy có ảnh hưởng gì chứ? Dù sao là công ty nhà họ, thắng cũng là anh ấy, thua cũng là anh ấy." Tôi giả vờ không biết gì.
 
"Đâu có, nhà họ Lâm rất phức tạp. Có thể cô không biết, chủ tịch Lâm kết hôn 3 lần, ly hôn với bà vợ đầu rồi, giữ lại cậu con trai lớn Lâm Khải Trọng. Vợ thứ hai chết, để lại con trai thứ Lâm Khải Chính. Bà vợ thứ ba chính là bà vợ hiện tại, lại sinh cho ông ta một cặp song sinh, hai đứa con trai nhỏ, tên Lâm Khải Trí và Lâm Khải Tuệ, năm nay cũng tròn 18 tuổi rồi. Vì vậy, 4 anh em họ long tranh hổ đấu, đều muốn có được sự trọng dụng của chủ tịch Lâm, cuối cùng có thể quản lý gia sản. Có điều xem ra hiện tại khí lực Lâm Khải Chính tốt nhất."
 
"Ý của anh là bây giờ ai là thái tử vẫn còn chưa nói rõ?"
 
"Đúng, chúng ta làm bề tôi, cũng không dễ dàng, có lúc thực sự không biết nên nghe ai. Đầu năm nay, Lâm Khải Chính vẫn còn là giám đốc phụ trách tài vụ, Lâm Khải Trọng qua mặt anh ấy, tự tiện cắt xén 2 triệu ngoại tệ, cô biết làm nhân viên cấp dưới có lúc cũng không có cách nào, kết quả để Lâm Khải Chính biết, nổi cơn lôi đình, sắp xếp lại toàn bộ phòng tài vụ, thay toàn bộ nhân viên. Lâm Khải Trọng cũng vì việc này mà bị thái thượng hoàng mắng một trận to, điều sang bên Mỹ làm về tài chính."
 
Tôi nhớ lại rất lâu trước đây, nhìn thấy cảnh Lâm Khải Chính nổi giận trong văn phòng, nhất định là chuyện đó.
 
"Vì chuyện này Lâm Khải Chính được thăng chức phó tổng?" Tôi hỏi.
 
"Đây là cũng một lý do, nhưng còn có một lý do khác, chính là Lâm Khải Chính theo đuổi được cô con gái độc nhất của nhà họ Giang, hai nhà thông gia, thực lực tự nhiên tăng mạnh, từ cổ chí kim cách này luôn là cách có hiệu quả nhất. Không có sự ủng hộ của nhà họ Giang, hạng mục lần này sợ rằng Lâm Khải Chính cũng không có gan làm. Mà vợ của Lâm Khải Trọng chỉ là một công chức bình thường, đương nhiên không có sức cạnh tranh."
 
Hóa ra như vậy, tình tiết và thủ đoạn lạc hậu vẫn có tác dụng trong hiện tại.
 
"Có điều tôi cũng từng gặp qua Giang tiểu thư, vô cùng đáng yêu. Lâm Khải Chính theo đuổi cô ấy chắc cũng tốn không ít công sức?" Tôi như vô ý dò hỏi.
 
Trưởng phòng Âu Dương lắc đầu nói: 'Tôi chưa từng gặp qua, lần trước khi cô ấy đến, tôi đi công tác. Nghe người khác nói, quả thật xinh đẹp. Có điều, con người Lâm Khải Chính nhã nhặn, thận trọng, đừng thấy anh ý trẻ tuổi mà coi thường, thật sự anh ấy rất lão luyện, trên mặt ít khi biểu lộ yêu thích hay giận dữ, tôi còn thực không nghĩ ra dáng vẻ anh ấy theo đuổi người khác như thế nào nữa."
 
Nhớ tới dáng vẻ anh trước mặt người khác quả thật là như vậy, anh tuy trẻ tuổi nhưng có sự uy nghiêm. Còn Lâm Khải Chính mà tôi đã từng thấy qua – người đàn ông khi cười có phần ngượng ngập, người nào mới là chân thực đây?
 
Trường phòng Âu Dương vẫn đang tự nói: "Có điều dường như người như Lâm Khải Chính, luận về tài sản có tài sản, luận tướng mạo có tướng mạo, luận học vấn có học vấn, luận xuất thân có xuất thân, chỉ sợ không cần theo đuổi, con gái cũng sẽ tranh nhau đòi gả cho anh ấy, tôi nghe nói rất nhiều người còn muốn sống chết vì anh ấy."
 
"Không phải chứ!" Tôi giả vờ kinh ngạc, trong lòng nghĩ, sao ai cũng biết việc này.
 
"Ôi, yêu người đàn ông như vậy có gì tốt, tự mình chuốc khổ, họ đều là người bị tiền và quyền dắt mũi, phụ nữ tính đạt được cái gì chứ?" Trưởng phòng Âu Dương vừa nói vừa nhìn tôi, trong mắt anh ta, tôi dường như đọc ra vài ám thị.
 
Tôi vội kêu no, đứng lên cáo từ, trở về phòng.
 
Đứng trên ban công, nhìn ra bãi cát trắng, nhưng nhìn thấy từng lớp sóng biển cuộn trào, hàng dừa nghiêng trong gió, thế giới trở nên vô cùng giản đơn thuần túy dưới ánh sáng mặt trời nhiệt đới. Nhớ lại lời của trưởng phòng Âu Dương, lòng tôi rất xúc động, anh ta cũng là ý tốt, sợ tôi giống như những cô gái ngốc nghếch khác, yêu đơn phương. Còn tôi, trước nay tuy không hiểu gia thế Lâm Khải Chính, cũng biết tuyệt đối không hề đơn giản, hôm nay mới hiểu thực sự vì sao trên gương mặt Lâm Khải Chính thường thoáng hiện lên sự lo lắng. Tiền và quyền thế, đằng sau đều là sự đấu đá không nể mặt, ngày tháng như vậy khổ cực biết bao?
 
Thời gian cuộc đời nếu có thể giống như biển cả ngày hè thì tốt quá.
 
Mấy ngày tiếp theo, tôi toàn tâm với công việc, khối lượng lớn hợp đồng phải kiểm tra, tình trạng thực thi cẩn thận và hiện trạng nợ nần với quyền chủ nợ, còn phải cùng bộ phận khai thác tiến hành bàn bạc hết lần này tới lần khác với đối phương, sửa đi sửa lại thỏa thuận. Công việc không phải quá vất vả nhưng cũng lộn xộn.
 
Đáng mừng là tôi có thể ngày ngày làm bạn với gió, với biển, đi dạo dọc bờ biển vào lúc hoàng hôn, thật là hạnh phúc lớn trong đời.
 
Bất giác đã ở Tam Á được 2 tuần, đàm phán cuối cùng cũng xong một giai đoạn.
 
Một hôm, tôi ăn tối ở phòng ăn, trưởng phòng Âu Dương chạy vào, vội vàng nói với tôi: "Tiểu Trâu, cô sắp xếp những tài liệu hợp đồng của chúng ta cho tốt, bây giờ tôi phải ra sân bay đón Lâm tổng, anh ấy muốn chúng ta báo cáo."
 
Vẫn chưa đợi tôi phản ứng, anh ta đã vội vàng chạy ra khỏi phòng ăn.
 
Tôi vội vàng kết thúc bữa tối, trở về phòng, sắp xếp một bộ tài liệu có liên quan, dùng giấy trắng ghi rõ thứ tự giấy tờ tiện tìm kiếm.
 
Trời đã dần tối, tôi vào phòng tắm, ngắm mình trong gương. Tuy da rám nắng đen hơn chút nhưng vẫn ổn. Tóc nên thả xuống hay buộc lên? Tôi do dự một lúc, vẫn buộc đuôi ngựa.
 
Ngồi trên giường, tiện tay mở ti vi, một tiết mục nghệ thuật tổng hợp của Hàn Quốc đang trình diễn, hơn chục nam nữ đang thể hiện tâm tình, cười hi hi ha ha, tôi xem mà tư tưởng không tập trung.
 
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, tôi vội vàng nhảy xuống giường, mở cửa.
 
Trưởng phòng Âu Dương đứng ở cửa, nói với tôi: "Đưa mấy tài liệu cho tôi, nhanh lên!"
 
Tôi quay người lấy tài liệu đã chuẩn bị xong trên bàn đưa cho anh ta.
 
Sau khi nhận xong, anh ta lại nói: "Cô không cần đi nữa, Lâm tổng kêu mình tôi báo cáo anh ấy là đủ rồi. Bản thỏa thuận này là bản sửa cuối cùng hả?"
 
Tôi sững một chút, vội đáp: "Vâng, chỉ có thời gian chuyển khoản cụ thể chưa điền, còn đợi quyết định cuối cùng của Lâm tổng."
 
"Được, được, được, cô nghỉ ngơi đi." Trưởng phòng Âu Dương đi ra phía thang máy.
 
Tôi quay trở về phòng, đóng cửa, nằm nhoài lên giường, nhìn trần nhà, sững sờ rất lâu.
 
Bắt đầu vang lên tiếng nhạc trên bãi biển, mở màn sự vui chơi hết mình vào buổi tối. Tôi xốc lại tâm trạng, ra khỏi phòng. Cho dù thế nào cũng sắp rời Tam Á rồi, không thể bỏ qua thời khắc đẹp đẽ ở đây. Buổi tối trên bãi biển có biểu diễn khoảng 1 tiếng, có ca hát, có khiêu vũ, còn có xiếc và ảo thuật. Người biểu diễn thường là dân nghiệp dư, nhưng biểu diễn trên bờ biển và giao lưu với người xem, cũng rất sinh động thú vị. Mỗi tối tôi đều tới cổ vũ, vừa nói chuyện phiếm vừa cười đùa vui vẻ.
 
Tối nay thay một vị ảo thuật khác, khi diễn sai sót chồng chất, bắt đầu là con thỏ trắng từ trong tủ ảo thuật nhảy ra, tiếp đó lại là bài giấy rơi một cây xuống đất, cậu ta trấn tĩnh, cười tít mắt bắt đầu lại từ đầu, quả thật không phải ảo thuật mà là tiểu phẩm. Cả sân biểu diễn vang lên tiếng cười, tôi cười tới nỗi gần như chảy nước mắt, quá nhiều tâm tình giấu trong lòng, cười lớn cũng là tự mình tìm ra cách hay để thoải mái.
 
Tiết mục biểu diễn xong, tôi quay đầu rời đi theo đám người.
 
Vừa ngước mắt lại thấy anh, đứng ở nơi cách tôi không xa, mặc áo T shirt màu trắng, quần màu cát, hai tay đút trong túi, mắt nhìn tôi chăm chú. Gió biển thổi mấy sợi tóc trên trán anh, ánh mắt anh vẫn trong veo như thế.
 
Đã lâu lắm rồi không gặp anh, trừ lần lễ khởi công thư viện trường tôi đứng từ xa nhìn anh. Ngoài sự mong mỏi bao lần tan vỡ, lúc này hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý, bốn mắt nhìn nhau. Khoảnh khắc này, tôi lại có chút hốt hoảng.
 
Do dự hai giây, tôi tiếp tục đi về phía anh, bờ cát mềm khiến mỗi bước chân tôi có phần vất vả, tới chỗ cách anh ba tấc, tôi dừng lại.
 
"Lâm tổng, lâu lắm không gặp." Tôi nặn ra nụ cười, khách khí chào hỏi.
 
Anh gật đầu với tôi, cũng đáp: "Chào em."
 
Nhất thời, hai người im lặng.
 
"Thỏa thuận thế nào? Có cần thay đổi gì không ạ?" Trong đầu tôi chỉ có thể tìm thấy chủ đề của công việc.
 
"Có vài chi tiết cần điều chỉnh, anh đã dặn dò lại Âu Dương rồi." Anh đáp.
 
"Uhm... vậy ngày mai kí ạ?"
 
"Ừ."
 
Đối thoại của hai người đình trệ, anh hướng ánh mắt ra phía biển xa xa, dường như không có ý muốn tiếp tục nói chuyện với tôi, tôi đành nói: "Vậy em về phòng trước."
 
Anh hơi gật đầu.
 
Sau đó tôi tiếp tục đi về phía trước, càng lúc càng cách xa anh, hai thước, một thước, nửa thước, cho tới khi đi lướt qua anh, đi lên đường đi bộ bên bãi biển.
 
Trong gió biển tanh mặn, tôi dường như lại ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc trên người anh.
 
Anh không mời tôi ở lại bên anh thêm một lát, anh không giơ tay ra nắm tay tôi, anh cũng không điên cuồng bước lên hành động thể hiện sự nhiệt tình hoặc nói những lời nói mãnh liệt khi tôi đi được mấy chục bước. Những bức tranh tôi tưởng tượng trong đầu đều không xuất hiện. Anh lãnh đạm mặc kệ tôi rời đi sau sự vô tình gặp gỡ đã lâu không có.
 
Tôi không quay đầu, cố gắng để tư thế mình hoàn toàn tự nhiên. Nhưng lưng tôi cứng lại, trái tim tôi cũng vậy, từng tấc từng tấc cảm thấy lạnh lẽo.
 
Nhưng, Trâu Vũ, chẳng phải mày muốn kết cục này ư? Còn muốn thế nào nữa? Lẽ nào để hai người ôm nhau khóc ròng mỗi lần gặp mặt?
 
Tôi nghĩ ngợi lung tung trở về phòng, bước vào phòng tắm rửa mặt, muốn rửa cho sạch sẽ tất cả tâm tình suy nghĩ.
 
Tóc ẩm ướt không thể ngủ ngổi, tôi bước tới ban công, để gió biển thổi khô tóc.
 
Đột nhiên, tôi nhìn thấy, trên bãi biển tôi và anh gặp nhau cách đây nửa tiếng vẫn có bóng dáng màu trắng.
 
Mượn ánh sáng yếu ớt, tôi nhìn kĩ — là anh! Anh vẫn đứng nơi đó! Hai tay đút túi quần, nhìn thẳng ra biển, vẫn giữ tư thế khi chia tay tôi. Trong bóng tối, sóng biển vô bờ dập dìu, bóng dáng anh, xa xa, mờ mờ, cô đơn đứng.
 
Giọt nước trên tóc tôi đã làm ướt sũng toàn bộ phần sau của áo ngủ. Gió thổi qua sóng biển, thổi qua bãi cát, thổi qua anh, thổi qua hàng dừa rậm rạp, cuối cùng lướt nhẹ qua mặt tôi, thổi toàn thân tôi lạnh buốt.
 
Tôi chỉ biết ngơ ngẩn nhìn chăm chú bóng dáng sau lưng anh, đầy thương cảm. Có lẽ tôi nên ra cửa, xuống tầng, chạy ra ngoài, tới phía sau anh, ôm chặt eo anh, dán sát vào lưng anh, nói với anh suy nghĩ trong lòng tôi. Nhưng, tôi sao có thể làm như vậy chứ? Lâm Khải Chính, chúng ta duy trì bao lâu thế, chẳng phải chính vì sự lựa chọn của chúng ta là lý trí và đúng đắn ư?
 
Anh nhìn ra biển, tôi nhìn anh tới tận đêm khuya, biển phía nam Trung Quốc như hòn đá quý óng ánh sâu thẳm dưới bầu trời đêm.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 29      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
75087
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 925970
Nd: Ngược. HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1071612
Nd: Sủng. HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 807726
Nd: Ngược. HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2382390
Nd: HE.
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 908460
Nd: Ngược. HE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 724193
Nd: Sủng. HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 1956588
Nd: Ngược. HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 936167
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 933798
Nd: Sủng. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 727489
Nd: Ngược. HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 984268
Nd: Sủng. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 727695
Nd: SE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 789907
Nd: Sủng. HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 846866
Nd: Sủng. SE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1304186
Nd: Sủng. HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 961402
Nd: Sủng. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 680933
Nd: Ngược. SE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 857166
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13937445
Thiên Kim trở về   view 2731354
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2271974
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc