Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bí mật tình yêu phố Angel

Tác giả : Girlne Ya (Quách Ni)   
Chương 1: Câu chuyện của khỉ đột và hổ (1)
<< Trước    / 151      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Chương 1: Câu chuyện của khỉ đột và hổ
 
“Trong núi không có hổ
 
Khỉ đột liền xưng vương
 
Ta, Tô Hựu Tuệ
 
Sinh ra để tiêu diệt lũ khỉ đột vênh váo các ngươi!
 
Chúa ơi! Xin ngài hãy tiếp cho con thêm sức mạnh!”
 
One
 
“Lễ khai giảng của trường Minh Đức bắt đầu…”
 
“Vâng, sau đây xin một tràng pháo tay giòn giã nhất, nồng nhiệt nhất để chào đón bạn Tô Hựu Tuệ, người đã đỗ vào trường ta năm nay với kết quả rất cao: 799 điểm. Xin bạn tiết lộ chút ‘bí kíp’ học tập của mình…”
 
MC vừa dứt lời, cả sân động rộ lên những tràng vỗ tay nhiệt liệt.
 
Tôi nghển cổ nhìn MC. Ngay cả cô hiệu trưởng Bạch Ngưng từ trước đến giờ nổi tiếng với biệt danh ‘mặt sắt’ ấy thế mà khi nhìn tôi cũng gật đầu mỉm cười trìu mến.
 
Hà hà hà hà… Hay lắm…
 
Tôi tràn đầy kiêu hãnh từ trên ghế đứng dậy, dáng đi thướt tha qua các hang ghế của những học sinh khác đang ngồi trên sân vận động, đi thẳng về phía khán đài.
 
Hai chân thon dài, dáng người mảnh mai, mái tóc đen nhánh, nước da trắng mịn, chưa kể tôi đã luyện đến mòn chân kiểu đi uyển chuyển ‘diều bay ó lượn’, dù không gây ‘shock rớt hàm’ thì cũng đủ làm người khác phải trầm trồ khen ngợi.
 
“Là con nhỏ đó đấy! Tô Hựu Tuệ! Oài, chỉ thiếu có một điểm là đạt điểm tuyệt đối…”
 
“Này, này, nhìn kìa, học sinh ưu tú của trường Minh Đức năm nay có khác…”
 
“Xinh phết! Nhìn xinh quá đi mất! Xem ra mình chọn đúng trường rồi!”
 
 
Hô hô hô hô hô! Mở to con mắt ra chưa? Được lắm! Ta vẫn chưa giở hết tuyệt chiêu ra đâu!
 
Bất chợt tôi nhìn xuống các fan, duyên dáng vuốt mái tóc đen bóng đầy quyến rũ của mình nở một nụ cười kiểu nàng Monalisa…
 
“Bis bis! Tô Hựu Tuệ! Tô Hựu Tuệ!”
 
“Tách! tách! tách!”
 
“Hu hu hu hu… bạn ấy đẹp như nữ thần ý, mình xúc động quá!”
 
Tiếng vỗ tay gào rú rồi cả tiếng chụp hình bằng máy di động vang lên tới tấp trên sân vận động.
 
Hơ hơ hơ hơ hơ… Ha ha ha ha… Hơ hơ hơ hơ…
 
Nữa đi! Khen ta nữa đi! Thần tượng ta nữa đi! Lũ con trai tự cao tự đại ngu si kia!
 
Tô Hựu Tuệ ta đây tài năng ‘găm’ đầy mình, mĩ nữ xuất chúng đệ nhất thiên hạ, đứng bên các ngươi chẳng khác nào bông hoa nhài cắm bãi phân trâu.
 
Đúng, phải thế chứ! Hay lắm!
 
Ngưỡng mộ cuồng nhiệt hơn đi, tung hô nhiều nữa vào…
 
Chỉ vì ngày hôm nay mà tôi đã hy sinh biết bao thời gian tươi trẻ!
 
Chỉ vì ngày hôm nay mà tôi đã không màng đến chuyện ‘tình củm’ nam nữ.
 
Chỉ vì ngày hôm nay… Nhớ lại những tháng cuối cùng trước khi thi tôi phải học như nhồi gà, đúng… đúng là khóc hết nổi luôn! Hu hu hu hu hu… Cuộc sống lúc đó chẳng khác nào bị rớt xuống chín tầng địa ngục.
 
Nhưng mà giây phút này… tôi ngạo nghễ đứng trên khán đài, nhìn xuống bên dưới là hàng ngàn con mắt sáng lấp lánh tràn đầy vẻ thán phục!
 
Nghe thấy những tràng vỗ tay như sấm dậy, tôi thấy hào quang quanh mình bỗng sáng lóa, những tháng ngày học như cuốc kêu kể cũng đáng công.
 
Dù trong bụng thấy sương sướng, cánh mũi phập phồng muốn văng đi từng mảnh xuống khán giả, mặt chỉ muốn vênh ngược lên giời cười khoái trá, nhưng biết mình đang đứng trên sân khấu nên tôi phải cố giữ gìn ‘hình tượng’.
 
Tôi vờ bẽn lẽn tay vuốt mái tóc hơi rối, cười e thẹn nhìn xuống các fan đang muốn phát cuồng phía dưới để phát biểu những lời mà tôi đã viết đi viết lại, viết tái viết hồi rồi tập luyện đến rách cả miệng ở nhà.
 
“Chào các bạn, tôi là Tô Hựu…”
 
“Các bạn thân mến, buổi lễ khai giảng của trường Sùng Dương xin được bắt đầu…”
 
Cả sân vận động đang lặng ngắt như tờ bỗng có một giọng nói oang oang trên loa vọng vào.
 
“Hừ! Loa của trường Sùng Dương đối diện có vẻ mở to quá thì phải! Ngay cả trường chúng ta cũng nghe rõ mồn một!”
 
Các thầy cô đứng trên khán đài nhăn mặt bàn ra tán vào.
 
“… Các bạn học sinh trường Sùng Dương thân mến, xin một tràng pháo tay nồng nhiệt nhất để chào đón bạn Kim Nguyệt Dạ, người đã đỗ vào trường ta với số điểm tuyệt đối…”
 
Kim Nguyệt Dạ? Điểm tuyệt đối? Trường Sùng Dương?
 
Một ngọn gió lạnh buốt thổi mấy chữ to đùng đoàng đó bay vút về phía tai tôi. Tôi khẽ rùng mình.
 
Kim! Nguyệt! Dạ!
 
Ba chữ này cứ quanh quẩn đeo bám lấy suốt cuộc đời cấp hai của tôi. Nơi nào có thằng cha đó xuất hiện là y rằng đời tôi đi vào ngõ cụt, xui xẻo liên hoàn, dù cho đó là thi học sinh giỏi hay thi hùng biện tiếng Anh, thi sáng tác văn thơ hay bất kể là thi cái gì chăng nữa…
 
“Eo ôi! Điểm tuyệt đối! Điểm tuyệt đối đó bà con!”
 
“Cậu ấy đỗ vào trường Sùng Dương với số điểm tuyệt đối kìa!”
 
Các học sinh dưới khán đài xì xầm bàn tán như cái chợ vỡ, mặt cô hiệu trường Bạch Ngưng phía trên khán đài mỗi lúc một tối sầm lại.
 
Tô Hựu Tuệ! Mày phải bình tĩnh, bây giờ phải nói cái gì đó mới được. Đúng thế!
 
Tôi hít một hơi thật sâu cố gắng trấn tĩnh, mỉm cười dịu dàng nhìn xuống khán đài:
 
“Chào các bạn! Tôi là Tô Hựu Tuệ, tôi rất vinh dự vì được trờ thành một thành viên trong đại gia đình trường Minh Đức. Minh Đức là một trong tám trường điểm toàn quốc và cũng là niềm ước mơ ấp ủ bấy lâu nay của tôi. Được bước chân vào đây, cánh cửa trường đại học không còn xa nữa…”
 
Tôi đang say sưa diễn thuyết, ai dè cái loa âm to tổ chảng bện trường Sùng Dương vang lên một giọng nam sinh nghe như đấm vào tai:
 
“Chào các bạn, tôi là Kim Nguyệt Dạ! Là một học sinh của trường Sùng Dương, chúng ta phải làm cho trường tự hào bởi có những học sinh như chúng ta…”
 
Grừ… Kim Nguyệt Dạ! Thằng cha đáng chết vạn lần! Ta không tin ngay cả bài phát biểu nhỏ nhoi ở lễ khai giảng này ta cũng thua mi! Tô Hựu Tuệ, cố lên!
 
“… Ngôi trường này giống như một mảnh đất yên bình, tôi xin hứa rằng trong thời gian ở đây, tôi sẽ dành nhiều thời gian ở đây, tôi sẽ dành nhiều thời gian và tâm huyết học tập hơn…”
 
“… Học không chỉ cần có thời gian và tâm quyết là đủ. Tôi không nghĩ rằng mình bỏ ra thế nào sẽ thu lại được như thế. Điều quan trọng là phải biết tìm tòi các phương pháp học tập phù hợp…” Trên loa vẫn vang lại giọng nói của tên nam sinh đó như kiểu muốn cầm dép chọi thẳng vào mặt tôi không thương tiếc.
 
Kim Nguyệt Dạ! Qủy tha ma bắt mi đi! Ngay cả ngày đầu tiên khai giảng mi cũng muốn đối đầu với ta sao?
 
Tô Hựu Tuệ! Mày không được thua nhục nhã thế này! Hừ!
 
Mày tuyệt đối không thể thua tên khỉ đột trụi lông đầu óc ngu si tứ chi phát triển đó!
 
Trong bụng tôi chỉ muốn băm vằm mổ xẻ thằng cha Kim Nguyệt Dạ, dù chưa nhìn thấy mặt hắn lần nào. Nhưng ngoài mặt, tôi vẫn tiếp tục cười hiền dịu nhìn những học sinh đang nhao nhao ở dưới khán đài. Tôi lên ‘cơ bụng’ gào rõ to:
 
“… Vâng, bỏ ra thế nào chưa chắc thu lại được như thế, nhưng nếu không bỏ ra chút nào thì tôi chắc chắn một điều là không thu được gì hết! Ví dụ như trước đây, tôi học rất kém môn toán. Thậm chí hồi cấp hai, tôi từng thi rớt môn này. Từ đó trở đi, tôi kiên trì làm một trăm cuốn toán nâng cao. Tuy ngón tay đau đến mức bị chai cả lên nhưng thành tích thì…”
 
Qủa đúng như tôi nghĩ, phía dưới khán đài ồ lên những lời ca ngợi nghe muốn sướng vỡ mũi:
 
“Ái chà, không tin nổi…”
 
“Một trăm cuốn cơ á? Tôi làm có hai mươi cuốn là tẹt ga…”
 
“Ngón tay bị chai cả lên, đúng là đứng đầu trường Minh Đức có khác!”
 
“Rào rào rào…” Các fan phía dưới nghe thấy ‘sự tích anh hùng’ lẫm liệt một thời của tôi liền cảm động vỗ tay ầm lên.
 
Hơ hơ hơ, tên khỉ đột kia, có ngon mi ‘bật’ lại ta lần nữa xem, mi thua đứt đuôi rồi!
 
Tôi còn chưa kịp thầm ăn mừng thì loa bên trường Sùng Dương lại dội lên giọng nói nghe chỉ muốn cho xơi mấy ‘củ đậu bay’:
 
“Chỉ có con chim ngu ngốc mới hung hăng bay trước mũi tên. Học tập là một niềm vui chứ không phải tu hành khổ hạnh…”
 
Chim ngu? Khổ hạnh? Kim Nguyệt Dạ! Mi… mi… mi…
 
Ngọn lửa uất hận từ chân bốc lên tận đầu tôi cháy xèo xèo. Tô Hựu Tuệ, mày không thể để thằng cha đó lên mặt như vậy. Kiềm chế! Hết sức kiềm chế.
 
Chậm rãi hít một hơi thật sâu, tôi lại nở một nụ cười rất ‘nhà nghề’:
 
“Trường Minh Đức không cần những kẻ tự cho mình là thiên tài, mà cần những con chim ngu ngốc nhưng cần mẫn. Chúng ta sẽ dùng thực tế để chứng minh nỗ lực phấn đấu trong học tập cũng là một niềm vui. Có thể biết ước mơ của chúng ta thành sự thật, đó mới là hạnh phúc thật sự!”
 
“Tô Hựu Tuệ tuyệt quá!”
 
“Nói hay lắm…”
 
 
Nhìn thấy ánh mắt khen ngợi của hiệu trưởng khán đài phía dưới như muốn nổ tung bởi tiếng vỗ tay, tôi vẫn giữ nụ cười hình bán nguyệt, gật đầu một góc ba mươi độ: “Cảm ơn! Xin cảm ơn!”
 
Hơ hơ hơ hơ! Kim Nguyệt Dạ, mi có giỏi thì nhào ‘dzô’!
 
Kể từ giây phút Tô Hựu Tuệ này nhận được giấy thông báo nhập học của trường Minh Đức, đã quyết tâm hừng hưc một điều rằng: Trong những năm học cấp ba sắp tới, tất cả những danh hiệu đứng đầu đều phải thuộc về tay tôi, giống như hồi cấp hai oanh liệt trước kia!
 
Khà khà khà khà khà khà!
 
Bắt đầu từ bây giờ, hãy gọi tôi là ‘Đông phương bất bại’ Tô Hựu Tuệ tái xuất giang hồ!
 
YES!
 
 
“Nghe nói cậu ý chẳng thức đêm học bao giờ, cũng chẳng đi học thêm!”
 
“Thế mà vẫn đạt điểm tuyệt đối…”
 
“Đúng đó! Cậu ấy giỏi hơn Tô Hựu Tuệ trường mình nhỉ!”
 
“Nhưng mình thấy Tô Hựu Tuệ cũng tuyệt lắm!”
 
 
Tôi ngồi trong lớp, dỏng tai nghe những tiếng bàn tán xôn xao vọng lại, nụ cười hình bán nguyệt của tôi cứ đông cứng dần.
 
Không ngờ thằng cha Kim Nguyệt Dạ đó cũng được lòng người gớm! Tôi cứ đinh ninh ‘trận chiến’ vừa rồi thắng lợi đã thuộc về mình, ai ngờ…
 
Người tôi như bị tạt một gáo nước lạnh, đóng băng cả sự hưng phấn vừa rồi. Tôi chán nản nằm bò trên bàn học, đờ đẫn nhìn sách giáo khoa mới được phát.
 
“Hựu Tuệ! Bà không sao chứ?” Bà bạn Tô Cơ nhìn tôi thương cảm. Hiểu Ảnh đứng bên cạnh ngoan ngoãn cắn ngón tay.
 
“Ừm!… Tôi không sao!”
 
Hừ, không… không sao mới lạ! Kim Nguyệt Dạ ta nguyền rủa mi, ta và mi quyết không đội trời chung!
 
Chỉ vì muốn trở thành cái rốn của vũ trụ, tâm điểm trong mắt mọi người mà ngày nào tôi cũng phải căng mắt ếch ra học, học đến phát điên. Thế mà vẫn thua đứt thằng cha đó! Tại sao lại thế? Tại sao ông trời lại bất công thế chứ?
 
Không hiểu sao tên Kim Nguyệt Dạ cứ thích tranh giành vị trí số một với tôi?
 
Thằng cha đó đúng là khắc tinh của đời tôi! Tại sao hắn lại nhè đúng trường Sùng Dương mà vào học chứ? Tại sao chứ?
 
Hiểu Ảnh đi đến bên cạnh, mắt lúng la lúng liếng nhìn tôi, sau đó móc ở túi ra một miếng khoai tây chiên rồi bỏ tọt vào mồm.
 
“Hựu Tuệ, bà đừng quên tụi mình là Tuyệt Đại Tam Kiều, cái tên họ Kim gì đó chẳng là cái đinh gì!”
 
“Chậc, hay là tôi đành hi sinh một chút, đi ‘cua’ tên đó rồi đá hắn, giúp bà hả giận. OK không?”
 
Nhìn Tô Cơ – hot girl có sắc đẹp ‘nghiêng thùng đổ nước’, hung hăng làm động tác tay xử đẹp đối thủ, tôi cố gắng trấn tĩnh không thì suýt té xỉu.
 
Hic, chẳng nhẽ hot girl đều là một lũ đầu đất hết sao? Đương nhiên là trừ tôi ra.
 
“Yeah! Cua hắn sau đó đá bay luôn! Hay là để Hựu Tuệ ra tay!” Hiểu Ảnh cao hứng ‘chõ mỏ’ vào làm tôi càng thấy suy nghĩ của mình sao mà đúng thế.
 
“Không được đâu! Hựu Tuệ bề ngoài hiền thục, đoan trang khiến tụi con trai đỗ rầm rầm, nhưng mà thật chất thì ngố rừng lắm, tính thì xuềng xoàng, dữ như chằn lửa, đã thế còn mắc chứng căm ghét tụi con trai!”
 
“Hiểu Ảnh, Tô Cơ, hai bà im ngay, chán sống rùi hử?” Tôi cố hết sức ghìm giọng xuống rồi lấm lét nhìn xung quanh. Phù, may mà không ai để ý đến tụi tôi cả, không có ai nghe thấy hết… Hơ hơ hơ…
 
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
 
“Hựu Tuệ, bà không thấy mệt à? Ngày nào cũng phải vờ vịt hiền dịu, tội bà quá!”
 
“Bà nói gì hả Tô Cơ… tôi vốn là người hiền dịu… Hơ hơ hơ…”
 
Tôi che mặt cười khúc khích, chưa được đầy nửa giây tôi đã tức sôi máu, mắt gườm gườm nhìn Tô Cơ.
 
“Tô Cơ chết tiệt, bà ngậm cái miệng giùm tôi! Bà mà dám đi hót chuyện này trước mặt người khác thì cứ liệu hồn!”
 
“Hứ! Bà không thích thì thôi vậy! Tôi tạm tha cho bà đó! Nhưng mà này… bài viết giới thiệu bản thân, bà viết hộ tui nhé, bà đi guốc trong bụng tôi còn gì…”
 
Mắt Tô Cơ đảo qua đảo lại, nhét ngay một quyển vở vào tay tôi.
 
“Tôi nữa, cả tôi nữa…”
 
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì hai bà bạn ‘chí cốt’ đã giúi ngay vở vào tay tôi rồi đánh bài chuồn thẳng cẳng.
 
Hừ, hai con nhỏ này, hôm nay bản cô nương đang không vui, lại còn đổ thêm dầu vào lửa! Có tin tôi ‘cạp’ hai bà te tua không?
 
“Hựu Tuệ tốt bụng quá, có người bạn như thế thì còn gì bằng!”
 
“Phải đấy! Nếu có cơ hội mình cũng muốn được Hựu Tuệ giúp đỡ!”
 
“Ừ… Thế à, nếu giúp được, mình sẽ cố hết sức!”
 
Phù, nguy hiểm quá! Quên béng mất là tôi đang ở trong phòng học. Suýt nữa thì sụp đổ hình tượng…
 
Tôi quay đầu lại, mỉm cười duyên dáng. Nghe thấy những tiếng trầm trồ, xuýt xoa vọng lại, tôi biết lại có biết bao nhiêu bé fan ‘sập bẫy’ của tôi… He he… 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 151      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
38831
Nhẹ bước vào tim anh
Tác giả: Lynk Boo
view: 514897
Nd: HE.
Dư vị trà chiều
Tác giả: Minh Hiểu Khuê
view: 93009
Nothing Gonna Change My Love For You
Tác giả: Cheery_kul
view: 123806
Nd: HE.
Tán Gái Ở Nhà
Tác giả: Thientoi2
view: 103206
Xu xu đừng khóc
Tác giả: Hồng Sakura
view: 348964
Nd: HE.
Lẽ nào em không biết
Tác giả: Lan Rùa
view: 647767
Bong bóng mùa hè
Tác giả: Minh Hiểu Khuê
view: 142346
Nd: Ngược. HE.
Thiếu nữ toàn phong full (1,2,3,4)
Tác giả: Minh Hiểu Khuê
view: 304365
Nd: Sủng. HE.
Này Gió, Bao Giờ Anh Mới Trở Về?
Tác giả: Je t’amie
view: 125866
Nd: HE.
Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỷ
Tác giả: Lynk Boo
view: 213931
Nd: Ngược. HE.
Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất Em
Tác giả: Kevin Rz
view: 259560
Nd: HE.
Thiên thần bóng tối
Tác giả: Chi chan
view: 136578
Nd: HE.
Biệt thự hoàng tử
Tác giả: Chirikamo
view: 160268
Sẽ để em yêu anh lần nữa
Tác giả: Granty
view: 156045
Ngôi Nhà Có Cánh Cổng Cao Cao
Tác giả: kakatiti88
view: 96099
Nd: HE.
Bạn Gái Thiếu Gia
Tác giả: Kawi
view: 206000
Shock tình
Tác giả: Kawi
view: 191889
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13732063
Thiên Kim trở về   view 2702308
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2234894
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc