Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Độc quyền chiềm hữu

Tác giả : Đinh Mặc   
Chương 81
<< Trước    / 86      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
 “Hoa Dao, anh xin lỗi.”
 
Tôi ngẩng đầu nhìn Mục Huyền, ngắm gương mặt anh tuấn không một chút tì vết và đôi mắt đen như bầu trời đêm của anh.
 
Tôi không thể thốt ra lời.
 
Mục Huyền, em có thể nói gì?
 
Đây là lần thứ mấy anh nói câu xin lỗi với em rồi?
 
“Anh đừng nói xin lỗi.” Cuối cùng tôi cũng mở miệng: “Anh chẳng làm sai điều gì.”
 
Từ trước đến nay, anh chưa làm sai điều gì.
 
Anh luôn là người đàn ông thuần khiết và vĩ đại mà em yêu thương. Anh rất tốt, rất tốt.
 
Nhưng tại sao anh lại tốt như vậy?
 
Có anh, thế giới mới rực rỡ sáng sủa. Không có anh, thế giới sẽ sụp đổ trong bóng tối.
 
Giống như đọc hiểu ánh mắt và tâm ý của tôi, đôi mắt trong veo của Mục Huyền tỏa ra tia dịu dàng, khóe miệng mỏng của anh để lộ ý cười nhàn nhạt.
 
Tôi cũng mỉm cười, đồng thời giơ tay lau nước mắt.
 
“Chuyện anh đã hứa với em, anh không được nuốt lời.” Tôi giơ tay ôm thắt lưng Mục Huyền, tựa sát vào người anh. Có lẽ, tôi không được ôm thân hình quen thuộc khiến tôi lưu luyến bao lâu nữa.
 
Mục Huyền hơi ngây người.
 
Tôi nói chậm rãi: “Anh đã hứa với em, chúng ta một giây một phút cũng không xa nhau.”
 
Mục Huyền, anh từng nói, anh hiểu.
 
Từng giây từng phút, từng giờ từng khắc, chúng ta sống chết bên nhau.
 
Nửa đêm tỉnh giấc, đôi cánh tay chỉ có thể ôm lấy ảo ảnh, tôi không muốn trải qua nỗi đau xé ruột đó một lần nữa.
 
Mục Huyền siết chặt eo tôi. Gương mặt anh phảng phất bị một lớp khí lạnh bao phủ, trong đuôi mắt dài của anh hiện lên nỗi đau khôn nguôi.
 
Miệng tôi vẫn cười, nhưng tầm nhìn đã trở nên mơ hồ. Mục Huyền cúi xuống, đặt nụ hôn nồng nàn lên môi tôi. Bàn tay mạnh mẽ của anh ôm chặt lưng tôi, đầu lưỡi lạnh lẽo hung hãn xâm nhập, triền miên tàn sát môi lưỡi của tôi.
 
Em đau, Mục Huyền, nụ hôn của anh làm em đau.
 
Bởi vì anh cũng rất buồn nên anh mới có phản ứng mãnh liệt như vậy?
 
“Không sao đâu... Mục Huyền...” Tôi vỗ nhẹ lưng anh: “Chúng ta sống đủ rồi... đủ rồi...”
 
Bàn tay anh càng siết chặt, mười đầu ngón tay giống như muốn bập sâu vào da thịt tôi. Nước mắt của tôi làm ướt cả mặt anh. Tôi không muốn khóc, nhưng càng cố nhịn, giọt lệ càng tuôn ra như thác lũ. Làn môi Mục Huyền nhanh chóng rời đi, anh giơ tay ấn mặt tôi vào ngực anh, phảng phất để tôi khóc tận lực.
 
Nước mắt của tôi không còn bị đè nén, tôi ôm chặt thắt lưng anh, bất chấp xung quanh có ai đang chờ đợi hoặc theo dõi chúng tôi. Tôi dán mặt vào bờ ngực rắn chắc của Mục Huyền, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của anh, chỉ cảm thấy như cách một đời.
 
Trong lúc rối bời, tôi chợt nghe thấy thanh âm lạnh lẽo của Mục Huyền vang lên trên đầu tôi.
 
“Mạc Phổ, hãy thông báo hạm đội mặt đất, đưa những người có sức mạnh tinh thần đến vị trí chỉ định trên toàn tinh cầu.”
 
“Viện trưởng, có thể chuẩn bị khởi động cỗ máy Stan hồi sinh rồi.”
 
“Khải Á, nếu hôm nay tôi có bề gì, hy vọng anh hãy chỉ huy hạm đội của tôi, phò trợ phụ thân và hoàng huynh.”
 
Tiếng người nói và tiếng bước chân ở xung quanh bỗng chốc dày đặc rồi lại thưa thớt. Từ đầu đến cuối, tôi vẫn ở trong vòng tay ấm áp và mạnh mẽ của Mục Huyền, chẳng nhìn bất cứ ai cũng chẳng bận tâm đến người nào.
 
“Chúng ta về nghỉ ngơi một lát, được không em?” Giọng nói dịu dàng như làn gió đêm vang lên bên tai tôi. Tôi nhướng đôi mắt sưng húp, trong mắt đã khô cạn giọt lệ. Nhưng trái tim tôi vẫn ở dưới vực sâu không đáy.
 
“Được.” Tôi nắm tay Mục Huyền, mỉm cười. Đáy mắt anh không hề có ý cười, mà chỉ một màu đen thuần túy.
 
Ánh mắt của anh khiến lòng tôi nhói đau. Tôi quay đầu về đằng sau, né tránh tầm nhìn của Mục Huyền. Mạc Lâm và Mạc Phổ đứng sau lưng chúng tôi vài bước. Hai người cùng có thân hình cao gầy, cùng là cái đầu kim loại tròn trán dẹt, cùng có đôi mắt đỏ trầm mặc, tôi nhất thời không thể phân biệt ai với ai.
 
Bọn họ cũng đã nghe chúng tôi kể chuyện tương lai.
 
Bọn họ đều biết, tôi và Mục Huyền không có tương lai.
 
Mục Huyền dắt tay tôi đi đến trước mặt Mạc Lâm Mạc Phổ. Anh giơ tay vỗ vai hai người. Mạc Phổ cúi đầu, trầm mặc không lên tiếng. Mạc Lâm ôm mặt, gật đầu.
 
Viền mắt tôi lại cay cay một lần nữa. Tôi vội ngoảnh đầu, ngước nhìn bầu trời u ám.
 
“Chuẩn bị ít đồ ăn đi.” Mục Huyền cất giọng trầm trầm.
 
“Vâng ạ.” Mạc Lâm và Mạc Phổ chạy về nơi ở của chúng tôi. Mục Huyền ôm tôi, chậm rãi đi theo sau bọn họ.
 
“Sau này bọn họ sẽ thế nào?” Tôi hỏi nhỏ.
 
Mục Huyền trầm mặc trong giây lát, trả lời: “Anh có thể xóa sạch ký ức của bọn họ.”
 
Tôi cảm thấy một cơn đau buốt dội lên ngực. Tôi ra sức nghiến chặt răng, mới có thể hàm hồ trả lời: “Ừ.”
 
*** Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chói lọi vô cùng. Nhưng từng đợt khí lạnh như con dao làm bằng băng, cắt qua làn da con người, đau buốt vô cùng.
 
Mạc Lâm và Mạc Phổ trốn trong nhà bếp. Tôi nằm thẳng trên giường ở phòng ngủ. Mục Huyền bỏ mũ sĩ quan, gương mặt anh đẹp đẽ như tuyết, đôi mắt đen nhánh yên lặng nhìn tôi chăm chú.
 
Không cần bất cứ ngôn ngữ nào, tôi ôm cổ Mục Huyền, nhẹ nhàng hôn anh. Mục Huyền chợt bừng tỉnh, anh giữ chặt hai tay tôi, môi lưỡi lạnh giá của anh bắt đầu lướt qua mặt tôi, môi tôi, xuống đến cổ tôi.
 
“Hoa Dao... Hoa Dao...” Thanh âm của Mục Huyền trầm khàn và ẩn nhẫn. Mỗi nụ hôn và động tác vuốt ve của anh đều chân thực và nóng bỏng. Tôi cảm thấy thân hình nặng nề của anh quấn chặt lấy người tôi. Mỗi tấc da thịt của tôi, phảng phất khao khát sự đụng chạm của anh. Trong đầu tôi lặp đi lặp lại ý nghĩ, như thế này sao đủ? Mục Huyền, em yêu anh vô cùng, đối với em, thế này không bao giờ đủ.
 
“Anh yêu em, Hoa Dao.” Mục Huyền thì thầm bên tai tôi.
 
Nhìn vào đôi mắt sáng như sao buổi sớm của anh, tim tôi cắt thành từng mảnh, nhưng tôi vẫn cố mỉm cười.
 
“Em cũng yêu anh, Mục Huyền, em yêu anh vô cùng.”
 
Trong lòng em chỉ có anh, từ trước đến nay chỉ chứa một mình anh, bất kể là ba mươi triệu năm trước hay ba mươi triệu năm sau.
 
Tôi chưa bao giờ có cảm giác, thời gian trôi qua nhanh như hiện tại. Tôi và Mục Huyền dường như mới thân mật một lúc, Mạc Lâm đã đến gõ cửa: “Ngài chỉ huy, tiểu thư, kế hoạch Stan hồi sinh sẽ được khởi động sau 40 phút. Chúng ta có thể ăn cơm rồi.”
 
Đây là bữa cơm cuối cùng của chúng tôi?
 
Gương mặt Mục Huyền để lộ ý cười vui vẻ. Anh giúp tôi chỉnh lại quần áo lộn xộn, cúi người bế tôi đứng dậy. Tôi để mặc anh bế tôi rời khỏi phòng ngủ, đi vào nhà ăn.
 
Mạc Lâm và Mạc Phổ đứng chờ sẵn bên cạnh bàn ăn. Mục Huyền đặt tôi ngồi xuống ghế, rồi anh ngồi xuống cạnh tôi.
 
“Ăn cơm.” Anh nói dịu dàng: “.... Mới có sức lực.”
 
Tôi gật đầu. Trên bàn ăn đều là những món tôi thích nhất. Nhưng bây giờ, thân thể tôi giống như chìm trong biển nước mắt chua xót, không hề có một chút khẩu vị.
 
Tuy nhiên, Mục Huyền nói rất đúng. Một lát nữa, chúng tôi sẽ giải phóng toàn bộ sức mạnh tinh thần để cứu tinh cầu. Chúng tôi cần ăn no bụng.
 
Tôi cầm bát, từ tốn nhấm nháp. Khoang miệng của tôi toàn là vị đắng, dạ dày nhói đau. Ăn hết nửa bát cơm và vài miếng thức ăn, tôi không thể nuốt trôi. Mục Huyền ngược lại bình thản dùng bữa như mọi ngày. Anh đích thân múc bát canh đưa cho tôi. Tôi miễn cưỡng uống vài hớp rồi lắc đầu. Anh cũng buông bát đũa.
 
Đúng lúc này, chuông cửa reo vang.
 
Tháp Thụy xuất hiện ở cửa ra vào, anh ta đích thân đến đây.
 
“Nặc Nhĩ, chú đã xong chưa?” Tháp Thụy cất giọng ôn hòa.
 
“Tôi xong rồi.” Mục Huyền đã khôi phục vẻ mặt thanh lãnh. Anh đứng dậy, nhận chiếc mũ sĩ quan và găng tay từ Mạc Phổ đội lên đầu.
 
Tôi cũng đứng dậy.
 
Nỗi bi thương đã bị đè nén một cách triệt để, trong lòng tôi vô cùng bình tĩnh. Tôi chỉ có một ý nghĩ, Mục Huyền ở đâu, tôi ở đó.
 
Mục Huyền đi đôi găng tay trắng, cánh tay dài của anh thõng xuống hai bên thân. Tôi vừa định nắm tay anh, anh liền quay đầu nhìn tôi chăm chú.
 
“Mạc Lâm.” Mục Huyền lên tiếng, ngữ khí lạnh lùng và bình tĩnh: “Đưa cô ấy về phòng.”
 
Đầu tóc tôi nổ tung một tiếng. Bàn tay tôi run rẩy trong không trung.
 
Mục Huyền nói gì? Chẳng phải anh đã hứa, tôi sẽ cùng đi với anh hay sao? Tôi có thể giúp anh mà.
 
“Mục Huyền, anh...” Vừa thốt ra ba từ, một cơn buồn ngủ rã rời dội vào đầu tôi, tầm nhìn nhòe đi trong tích tắc.
 
Chuyện này là thế nào? Tại sao lại như vậy?
 
Đồ ăn đã bị bỏ thuốc? Anh định, anh định...
 
Thế giới của tôi trời đất quay cuồng.
 
Gương mặc trầm mặc của Mục Huyền, ánh mắt u tối của anh rõ ràng ở gần trong gang tấc nhưng lại xa xôi không thể chạm tới. Trước mắt tôi dần tối đen, ý thức bắt đầu mơ hồ.
 
Đừng, đừng mà!
 
Mục Huyền, sao anh có thể làm vậy? Tại sao anh không hiểu?
 
Đừng rời xa em!
 
Trong lúc mơ hồ, tôi cảm giác thân thể tôi rơi vào vòng tay quen thuộc. Cả người nhẹ bẫng, tôi đã được Mục Huyền bế lên. Dung nhan của anh lúc gần lúc xa, mơ hồ không rõ, giống như anh được ánh sáng chói lòa bao phủ, cũng giống như anh ôm tôi đi trong bóng tối.
 
Mục Huyền, sao anh có thể làm vậy?
 
Lẽ nào đến lúc chết, anh vẫn cứ cố chấp. Anh không hiểu, thứ em cần là gì ư?
 
“Anh hiểu.”
 
Một thanh âm khàn khàn và ôn hòa phảng phất từ một nơi rất xa truyền đến.
 
Anh xin lỗi, Hoa Dao, anh không đành lòng.
 
Dù thế nào, anh cũng không đành lòng để em hy sinh tính mạng.
 
Nếu lịch sử đã định anh phải chết, nếu mọi nỗ lực của anh đạt kết quả, em đừng đến, em không cần xuất hiện.
 
Là một người đàn ông, một quân nhân, anh không cho phép bản thân chết trước mặt người phụ nữ anh yêu thương.
 
Em hãy nghe lời, hãy ngủ một giấc. Sau khi tỉnh dậy, Mạc Lâm sẽ đưa em về Trái Đất. Mạc Lâm sẽ xóa sạch trí nhớ của em. Em hãy về bên bà ngoại, về với cuộc sống của em, về Trái Đất xa xôi và an bình.
 
Bất kể anh chết đi hay tiếp tục trầm luân trong Dục ba mươi triệu năm, anh sẽ không bao giờ quên em.
 
Vợ yêu của anh, Hoa Dao của anh.
 
*** Cuối cùng, tôi chìm trong bóng tối sâu thẳm.
 
Không có ánh sáng, cũng không có bất cứ thanh âm nào. Chỉ có tôi một mình đứng trong bóng tối, khóc nức nở.
 
Mục Huyền, anh đã nghe thấy chưa, anh đã nhìn thấy chưa?
 
Một mình em ở đây, ôm mặt khóc đau khóc đớn.
 
Là em ngốc nghếch. Em quên mất anh dịu dàng biết bao, cũng lạnh lùng tàn nhẫn biết bao. Anh tàn nhẫn đến mức có thể một mình xông vào chỗ chết, tàn nhẫn đến mức có thể xóa sạch mọi ký ức của em. Nhưng anh có biết, điều đó đồng nghĩa với việc xóa đi sinh mệnh của em?
 
Đừng bắt em quên anh, đừng để em sống trong niềm vui giả tạo, như chưa từng yêu anh. Em hứa với anh, em sẽ không chết. Em hứa với anh, em sẽ sống thật tốt. Ít nhất hãy để em nhớ đến anh!
 
*** Tiếp theo đó, tôi rơi vào trạng thái mù mịt, thân thể đau đớn đến cốt tủy.
 
Không biết bao lâu sau, tôi nghe thấy một thanh âm quen thuộc gọi khẽ bên tai: “Tiểu thư, tiểu thư!”
 
Tôi lập tức mở mắt, phát hiện tôi đang nằm trong phòng ngủ bật đèn sáng trưng. Mạc Lâm đứng bên cạnh giường cúi xuống, mở to đôi mắt đỏ nhìn tôi.
 
Đầu óc tôi váng vất, cổ họng đau rát. Tôi túm cánh tay Mạc Lâm, nói một cách khó nhọc: “Mục Huyền đâu rồi? Anh ấy đâu rồi? Đừng xóa ký ức của tôi, đừng...”
 
Vừa dứt lời, người tôi tỏa ra luồng sáng màu trắng, trong nháy mắt trở thành một quả cầu ánh sáng. Tôi từ giường ngủ bay lên không trung, nhìn Mạc Lâm bằng ánh mắt hoảng loạn.
 
“Không, không!” Mạc Lâm vội lên tiếng: “Tôi không... Tiểu thư, tôi đương nhiên không làm vậy! Tiểu thư, cô mau đi núi Dục đi. Mạc Phổ vừa ra ngoài tôi mới dám đánh thức cô dậy. Ngài chỉ huy đã rời khỏi đây một tiếng đồng hồ rồi. Tôi, tôi... Tiểu thư, tôi làm trái lệnh của ngài chỉ huy. Tôi không biết gọi cô dậy là hành động đúng đắn hay sai lầm. Tôi.... tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi!”
 
Tôi lắc đầu: “Cám ơn anh, cám ơn anh, Mạc Lâm. Anh làm rất đúng...” Nói xong, thân thể của tôi lập tức vụt bay về phía trước.
 
“Tiểu thư!” Mạc Lâm hét một tiếng đầy hoảng sợ. Tôi nghe thấy tiếng kính vỡ loảng xoảng, người tôi bay ra khỏi cửa sổ. Miếng kính vỡ sắc nhọn lập tức tan biến khi cắt qua quả cầu sức mạnh tinh thần của tôi.
 
Bầu trời u ám vô cùng.
 
Trong mắt tôi chẳng có bất cứ thứ gì ngoài cột ánh sáng màu xanh lam ở phía xa xa. Cột sáng đó giống như ‘một đầu đội trời, chân đạp đất’, xuyên thẳng vào tầng mây. Dưới ánh sáng chói lọi của nó, mặt đất phảng phất tối sầm, không trung trở nên mờ mịt. Cây cối, cung điện, hồ nước xung quanh tôi phủ một màu xám trắng như đống hoang tàn.
 
Anh đang ở đó, Mục Huyền đang ở đó.
 
Tôi giơ tay ôm miệng, cổ họng trở nên khô rát vô cùng, nước mắt giàn giụa trên gò má. Luồng sáng trắng bao bọc quanh thân thể tôi chói lòa đến mức nhức mắt, đến mức nóng ran.
 
Mọi cảnh vật ở bên dưới lướt qua chân tôi lùi lại phía sau, cây cối trước mặt tôi uốn cong đứt đoạn, hồ nước bên dưới sôi sục, cung điện trước mắt tôi sụp đổ.
 
Tôi rơi lệ tiếp tục bay về phía trước.
 
Khoảng cách mỗi lúc một gần. Tôi đã nhìn thấy núi Dục, nhìn thấy những gương mặt quen thuộc và xa lạ, những dung mạo đầy hoảng sợ hoặc đau khổ. Cuối cùng, tôi nhìn thấy Mục Huyền.
 
Anh và Khải Á vai kề vai, đứng trong cột sáng trên đỉnh núi Dục. Tấm lưới màu xanh lam trên đầu bọn họ chằng chịt đan xen. Ngọn núi Dục trắng toát rung lên dưới chân bọn họ. Trong khi đó, Mục Huyền giống bức tượng điêu khắc phát sáng, lặng lẽ đứng yên. Vẻ mặt của anh trầm tĩnh và trang nghiêm. Anh ngẩng đầu dõi mắt lên bầu trời xa xăm, không rõ anh đang ngủ say hay đã tắt thở.
 
Lịch sử đang diễn lại cảnh tượng này, khiến tôi hồn bay phách tán.
 
“Mục Huyền... Mục Huyền.” Tôi cất giọng khản đặc và run rẩy.
 
Trong tiếng ồ lên kinh ngạc, tôi đã hạ xuống đỉnh núi Dục, chỉ cách anh vài bước.
 
Đúng lúc này, một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Cột sáng trước mặt và tấm lưới xanh lam trên đỉnh đầu phảng phất chấn động. Tiếng thét phát ra từ Khải Á trong cột sáng.
 
Khải Á cúi khom người, nghiến chặt răng, khóe miệng hắn rỉ máu tươi.
 
Hắn không xong rồi.
 
Tuy nhiên, một vài giây tiếp theo, Khải Á lập tức đứng thẳng người, ánh mắt hắn vừa tàn nhẫn vừa kiên cường. Nhưng bộ dạng của hắn có vẻ rất đau đớn, phảng phất hắn sẽ gục xuống ngay tức thì. Mục Huyền đứng bên cạnh vẫn điềm tĩnh tắm trong ánh sáng xanh lam, giống như anh không hề phát giác ra sự suy sụp của Khải Á, cũng như sự xuất hiện của tôi.
 
Đây là... điềm báo của cái chết và thân thể tan biến.
 
Tôi chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn cùng cực. Tôi giang rộng hai tay, chậm rãi đi vào cột sáng, tiến lại gần Mục Huyền.
 
Luồng sáng màu trắng của tôi từ từ chạm vào cột sáng màu xanh lam. Tôi đã có cảm nhận rõ ràng về nguồn năng lượng cực lớn lưu chuyển trong cột sáng đó. Chúng như lưỡi dao sắc nhọn, từ bốn phương tám hướng chọc vào thân thể tôi...
 
Đau quá, Mục Huyền, em đau quá.
 
Có phải... anh còn đau hơn em?
 
Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu óc, ánh sáng trắng xung quanh thân thể tôi bất thình lình rực sáng chưa từng thấy, xuyên qua cột sáng xanh lam.
 
“A...” Cổ họng tôi phát ra một tiếng thét đau đớn.
 
Nhưng tôi đã ôm Mục Huyền từ phía sau. Cuối cùng, tôi cũng có thể tiến lại gần anh.
 
Thời gian phảng phất dừng lại ở khoảnh khắc này.
 
Sau đó, gương mặt của Khải Á đứng bên trái chúng tôi đột nhiên nhăn nhúm thành hình dạng quỷ quái. Thân thể hắn phình to như khí cầu. Một tiếng bụp vang lên, tôi nhìn thấy cơ thể hắn nổ tung, máu thịt bắn tung tóe khắp không trung, phủ đầy đỉnh núi Dục rồi tan biến trong cột sáng bên tôi và Mục Huyền.
 
Rất nhiều người trèo lên đỉnh núi Dục, ôm mặt khóc nức nở khi chứng kiến cảnh tượng vừa xảy ra.
 
Tôi chợt bừng tỉnh. Đúng vậy, chúng tôi sẽ chết, bất cứ ai có mặt ở nơi này cũng sẽ chết.
 
Bởi vì tai họa lần này mạnh hơn và thảm khốc hơn lần trước. Do đó, việc di chuyển tâm tinh cầu cũng cần một nguồn năng lượng lớn hơn. Một mình Mục Huyền không thể chống đỡ, ngay cả cộng thêm Khải Á vẫn chưa đủ.
 
Nếu cộng thêm tôi thì sao?
 
Nếu thêm sinh mạng của tôi, liệu có đủ không?
 
Mục Huyền, em rất yêu anh. Vì chủng tộc của anh, tổ quốc của anh, vì những thứ anh yêu quý và bảo vệ, em nguyện thịt nát xương tan.
 
Ánh sáng trắng của tôi từ từ hợp nhất với cột sáng màu xanh lam tỏa ra từ người Mục Huyền.
 
Cảnh tượng này rất đỗi quen thuộc, tôi đã từng nhìn thấy ở đâu?
 
Là đời trước.
 
Trong không gian hư ảo biến dạng, quái vật điên cuồng tấn công. Ánh sáng màu xanh lam trải rộng đến vô cùng vô tận, luồng sáng màu trắng giao thoa hòa quyện với nó.
 
Hóa ra ở đời trước, chúng tôi đã từng cùng nhau chiến đấu mà tôi không biết.
 
Còn lần này thì sao?
 
Cột năng lượng lưu chuyển không ngừng, như chiếc búa nặng hàng vạn tấn gõ xuống đỉnh đầu tôi. Chỉ trong một giây, tôi suýt nữa không chịu đựng nổi, đổ ụp xuống đất. Nhưng nghĩ đến Mục Huyền, tôi làm sao có thể gục ngã? Hóa ra Mục Huyền cũng phải chịu đựng nỗi đau đớn cùng cực như vậy.
 
Tôi đứng thẳng người đằng sau Mục Huyền, để mặc dòng năng lượng chuyển động như vô số mũi dao sắc nhọn, đâm xuyên qua da thịt tôi...
 
Bên ngoài cột ánh sáng, tất cả mọi người phảng phất hóa đá. Bọn họ lặng lẽ quan sát chúng tôi. Mạc Lâm, Mạc Phổ, gồm cả Dịch Phố Thành, Tháp Thụy... Không, mọi người không cần đau thương, đây chính là điều tôi và Mục Huyền mong muốn.
 
Đúng lúc này, bờ vai rộng trước mắt tôi đột nhiên động đậy.
 
Mục Huyền từ từ quay đầu.
 
Thân thể tôi đau đớn đến mức tê liệt. Nhưng một nỗi vui mừng vô vờ bến dội vào lòng tôi trong giây lát.
 
Anh vẫn còn sống.
 
Gương mặt nghiêng anh tuấn của Mục Huyền mơ hồ trong ánh sáng chói lòa. Nhưng đôi mắt đen của anh bao trùm một nỗi kinh ngạc và đau đớn khôn nguôi.
 
Tôi không nhịn được, mỉm cười với anh.
 
Không, Mục Huyền, anh đừng ngạc nhiên, cũng đừng buồn.
 
Ở đời trước, em từng đứng tại nơi này ôm anh, nhưng hoàn toàn bất lực. Nếu lịch sử đã không thể thay đổi, tất nhiên em đã sớm có sự chuẩn bị từ trước.
 
Tôi đã sớm lấy danh nghĩa chủng tộc thời gian, yêu cầu Dịch Phố Thành, tức hoàng đế giả mạo phát một mệnh lệnh bí mật cho tôi. Tôi cử Mạc Lâm đến Viện khoa học thực hiện mệnh lệnh này. Đó là mệnh lệnh thay đổi từ trường và tần suất của cỗ máy ‘Stan hồi sinh’, để nó cuối cùng có thể dung nạp cả tôi và Mục Huyền.
 
Hình như đọc được tâm tư của tôi, vẻ kinh ngạc từ từ biến mất trong đáy mắt Mục Huyền, thay thế vào đó là tia yêu thương nóng bỏng.
 
Mục Huyền lại ngoảnh đầu về phía trước. Bàn tay lớn lạnh lẽo của anh, vuốt ve mu bàn tay tôi đang ôm trước bụng anh.
 
“Ôm chặt lấy anh.” Anh nói nhỏ.
 
“Vâng.” Tôi áp mặt vào lưng Mục Huyền.
 
Chúng tôi sẽ không bao giờ xa nhau.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 86      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
58916
Có chạy đằng trời
Tác giả: A Đào Đào
view: 405099
Nd: Sủng. HE.
Mèo hoang (Kiêu sủng)
Tác giả: Đinh Mặc
view: 539205
Mật Mã Tây Tạng
Tác giả: Hà Mã
view: 301893
Blood X Blood
Tác giả: Yêu Chu
view: 144200
Nd: SE.
Chiến thần
Tác giả: Đinh Mặc
view: 2227993
Trở về năm 1981
Tác giả: Tú Cẩm
view: 227424
Hai Lần Gặp Gỡ
Tác giả: Đinh Mặc
view: 375332
Nd: SE.
Phiếu cơm
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 366062
Nd: Sủng. HE.
Độc quyền chiềm hữu
Tác giả: Đinh Mặc
view: 626858
Nd: Sủng. HE.
Mẫu Đơn của Hắc Báo
Tác giả: Điển Tâm
view: 254925
Nd: Ngược. HE.
Không thể không yêu
Tác giả: Huyền lộng
view: 722648
Nd: HE.
Trọn kiếp yêu
Tác giả: Huyền Mặc
view: 258324
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13934767
Thiên Kim trở về   view 2730530
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2271665
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc