Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mãi mãi là bao xa

Tác giả : Diệp Lạc Vô Tâm   
Chương 33
<< Trước    / 70      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
 Một trăm giờ cuối cùng cũng trôi qua, Lăng Lăng lấy mẫu vật ra, làm vài thí nghiệm, kết quả còn mỹ mãn hơn cả dự đoán của cô, tính chống ôxy hóa tăng ba mươi phần trăm so với trước. Đó là một cảm giác thỏa mãn chưa từng có, cô rất muốn nói với tất cả mọi người: Cô làm được rồi, cô thực sự làm được rồi! Người đầu tiên xuất hiện trong đầu cô là Dương Lam Hàng.
 
Cô hớn hở cầm số liệu bước hai bậc một chạy lên cầu thang, đứng trước cửa văn phòng anh, ngay cả hô hấp cũng chưa kịp điều chỉnh, vừa gõ cửa hai tiếng liền gấp gáp đi vào trong. Mùi cà phê lan tỏa khắp căn phòng, loại mùi hương này dường như đang trút nỗi lòng kể với người khác về sự mỏi mệt của khổ chủ…
 
Dương Lam Hàng vì quá mức chuyên tâm nên không chú ý cô vào cửa, vẫn cúi đầu viết viết vẽ vẽ trên giấy, hình như đang suy luận công thức toán học. Lăng Lăng hơi hối hận vì đã đường đột, cô nhìn số liệu trong tay, cố gắng áp chế sự hào hứng trong lòng, chờ anh tính toán xong.
 
Từ lâu đã nghe nói đàn ông lúc nghiêm túc làm việc là quyễn rũ nhất, bây giờ cô tin rồi! Anh suy nghĩ sâu xa, trầm tĩnh như thế, hàng loạt con chữ cùng những phép toán rối rắm phức tạp cứ liên tiếp hiện lên dưới ngòi bút như mây trôi nước chảy, rành mạch lưu loát. Anh lúc này càng khiến người ta ngưỡng mộ hơn bất kỳ lúc nào khác!
 
Sau khi lập xong công thức ngắn gọn, Dương Lam Hàng dừng bút, dùng ngón cái và ngón trỏ xoa chóp mũi, cầm tách cà phê uống một ngụm, tầm mắt vẫn đang dừng lại trên kết quả cuối cùng của công thức…
 
“Thầy Dương!”
 
Anh chậm rãi ngước mắt lên, thời gian như ngừng lại, mọi động tác, mọi biểu hiện của anh đều ngưng trệ…
 
Một giây, hai giây, ba giây…
 
“Em xin lỗi, em có gõ cửa những thầy không nghe thấy!” Cô giải thích.
 
Bốn giây, năm giây, sáu giây, anh nuốt cà phê trong miệng, rút mấy tờ khăn giấy từ trong hộp, lau cà phê dính trên phiến môi mỏng…
 
“Em tìm tôi có việc gì không?”
 
“Dạ!” Lăng Lăng nhớ tới mục đích đến đây của mình, ý cười bừng sáng trên khuôn mặt, hai má hồng hồng.
 
“Thầy xem, đây là kết quả thí nghiệm vừa có, sau khi xử lý bên ngoài mẫu vật, tính chống ôxy hóa được nâng lên rất nhiều.” Cô giống như một đứa trẻ đang khoe bài kiểm tra được điểm mười, đem sổ ghi chép số liệu giơ cao trước mắt, chỉ vào hai số liệu cũ mới ghi bên trong cho anh xem.
 
Tuy nhiên Dương Lam Hàng không hào hứng như cô nghĩ, nói chính xác, anh căn bản không xem số liệu trong tay mà nhìn thẳng vào mặt cô, trong đôi mắt như phản chiếu trời xanh mây trắng trên cao.
 
Cô sờ sờ mặt mình.
 
Nghe thấy anh nói: “Lần đầu tiên tôi thấy em cười. Rất đẹp!”
 
Trong đầu Lăng Lăng nổ “bùm” một tiếng, choáng váng! Thầy Dương à, đây là Trung Quốc, lời này của thầy mang khuynh hướng “tán tỉnh” rõ ràng, thầy có biết không vậy?
 
Cũng may Lăng Lăng không hiểu lầm, cô biết ở Mỹ người ta vẫn hay khen nhau như thế, nhưng mà, là một cô gái Trung Quốc truyền thống, Lăng Lăng vẫn khó mà thích ứng, đầu cô bỗng nóng lên, tư duy bị chập mạch, thốt ra một câu: “Thầy dù có cười hay không cũng đều đặc biệt có khí chất…”
 
Lời vừa ra khỏi miệng, cô liền hối hận! Lăng Lăng lau mồ hôi lạnh trên trán, hè năm nay thật là nóng bất thường nha!
 
Dương Lam Hàng ho nhẹ một tiếng: “Cảm ơn em!”
 
Cầm lấy sổ ghi chép từ tay cô, cẩn thận xem kỹ số liệu bên trong. “Ừ, ở bốn trăm độ tính năng tốt lắm, em chuẩn bị thêm một ít mẫu vật, đo tính năng ở nhiệt độ năm trăm độ và sáu trăm độ trong một trăm giờ.”
 
“Dạ?” Nhiệt độ không khí lập tức tụt xuống mười độ.
 
Làm lại hơn hai trăm giờ nữa, xấp xỉ mười ngày mười đêm. Lăng Lăng khẽ cắn môi, liều mạng nói: “Được ạ, lát nữa em sẽ đi chuẩn bị mẫu vật, ngày mai bắt đầu làm.”
 
Cô vừa mới xoay người, Dương Lam Hàng đã gọi giật lại: “Em chờ một chút!”
 
Cô ngoái đầu.
 
“Hôm qua tôi có liên hệ với văn phòng sinh viên, họ nói các sinh viên muốn làm thêm bán thời gian có thể đảm nhận việc này, mỗi đêm trả thù lao khoảng năm mươi đến một trăm tệ.”
 
Làm thêm bán thời gian? Anh phải dùng tiền thuê người ta làm thí nghiệm? Theo như cô biết, các sếp có trong tay “lao động miễn phí” rất hiếm khi “tiêu hoang” như vậy.
 
“Em giúp tôi đến văn phòng sinh viên và phòng tài vụ hỏi xem kinh phí nghiên cứu khoa học chuyển khoản như thế nào, nếu không thể chuyển khoản thì thanh toán bằng tiền mặt cũng được.”
 
“Vâng!” Tính toán kỹ lưỡng, một tổ thí nghiệm ít nhất cũng tốn năm, sáu trăm tệ, có hơi đắt. “Thầy Dương, thầy thực sự không cần em làm sao?”
 
Cô chính là lao động miễn phí đó.
 
“Em còn phải thi, cứ tập trung ôn tập đi. Còn nữa, có thời gian em phân tích nguyên nhân tính ôxy hóa của mẫu vật được nâng cao rồi viết một cái đơn xin cấp bằng độc quyền sáng chế.” Nhìn vẻ mặt không hiểu sự tình của Lăng Lăng, Dương Lam Hàng hỏi: “Em viết được không?”
 
Thứ high-tech như vậy, cô làm sao biết viết chứ. Sau một giây do dự, cô gật đầu. “Dạ được!”
 
“Em viết xong đưa tôi xem.”
 
“Dạ. Thầy còn có việc gì không ạ? Nếu không em xin phép đi.”
 
“Ừ. Có gì không rõ cứ đến tìm tôi bất kỳ lúc nào.”
 
“Em biết rồi ạ, em chào thầy.”
 
Ra khỏi văn phòng, Lăng Lăng đứng ngoài cửa, hít sâu rồi lại hít sâu, một lúc mới hô hấp thông suốt. Gần đây văn phòng Dương Lam Hàng hình như thông gió không tốt, càng ngày càng thiếu dưỡng khí.
 
******
 
Bốn giờ sáng hôm sau, Lăng Lăng đã rời giường đi hẹn lịch làm thí nghiệm, không còn cách nào khác bởi đây là quy định của trường.
 
Do thiết bị thí nghiệm rất thiếu hụt, cô tốn không ít công sức thuyết phục năn nỉ giáo viên phụ trách, ở trong phòng thí nghiệm đợi cả ngày, cuối cùng đến hơn sáu giờ tối mới cầm được kết quả trong tay. Cô cầm ảnh chụp khổ sở nghiên cứu nguyên một ngày vẫn không nghĩ ra tại sao lại thế này.
 
Tối hôm sau, ăn vội cơm tối xong cô liền chạy tới phòng thí nghiệm của thầy Chu. Đúng lúc Tiếu Tiếu và Kiều Kiều đều không ở đó, có lẽ đã đi ra ngoài dạo phố. Cô nhìn quanh phòng thí nghiệm một lượt, có vài anh chị năm trên cô không quen lắm.
 
Cô lặng lẽ đi vào, một chị đang xem tài liệu, chắc là không muốn có người quấy rầy;
 
Cô tiếp tục đi về trước, có một anh đang xem phim đến đoạn cao trào, cũng không thể quấy rầy;
 
Anh trai gầy này đang chat QQ, không thể làm phiền người ta cua gái;
 
A! Anh ở góc kia đang chơi tưới nước trên BBS, BBS từ lâu đã nước tràn Kim Sơn0, chắc sẽ không để ý một thùng nước kia đâu.
 
Chính anh ta!
 
Lăng Lăng đi qua, ngọt ngào cười: “Sư huynh à, em có thể làm phiền anh chút xíu không?”
 
Bạn nam tiến sĩ đang chán muốn chết vừa nghe thấy giọng nói hàm lượng đường cao như vậy tinh thần liền phấn chấn, quay lại còn thấy mỹ nữ nét mặt tươi cười như hoa, tinh thần liền tăng vọt thêm trăm lần. “Em có việc gì à?”
 
“Em nghe nói anh hiểu biết rất nhiều, em có một vấn đề muốn nhờ anh chỉ giúp ạ.” Sinh viên được thầy Chu thu nhận chắc chắn là loại xuất sắc, khen tặng vài câu cũng đáng.
 
Đàn anh vừa nghe, trong ánh mắt rõ ràng nhấp nháy ánh sáng hàm ý “tìm đúng người”. “Em đừng nghe người ta nói lung tung, anh biết cũng không nhiều… Có vấn đề gì em cứ hỏi đi.”
 
“Anh nhìn hai ảnh chụp tổ chức0 này xem.” Cô đem hình đặt trên bàn anh ta. “Hai tổ chức không khác nhau mấy, tại sao tính năng lại tăng thêm ba mươi phần trăm?”
 
 
Sau khi vị đàn anh nghiền đi ngẫm lại cả chục phút, Lăng Lăng bèn kéo một cái ghế ngồi xuống. Hai mươi phút sau, sư huynh bắt đầu tra tài liệu, lật sách giáo khoa, cô vẫn kiên nhẫn chờ. Một giờ sau, các đàn anh đang xem phim, chat QQ cũng tụm lại, đội ngũ thảo luận đông đảo lên. Hai giờ sau, toàn bộ phòng thí nghiệm bắt đầu tranh luận kịch liệt. Mọi người ai cũng khăng khăng giữ ý kiến của mình, không ai nhường ai!
 
Lăng Lăng nhìn mọi người tranh luận đến khô họng rát lưỡi bèn chạy một mạch đi mua về ít đồ uống, hạt dưa, khoai tây chiên, thịt bò khô, vân vân…, toàn các món phổ biến trong giới sinh viên.
 
“Các anh chị, mọi người nghỉ một lát, ăn chút gì đi rồi thảo luận tiếp ạ.”
 
Theo truyền thống của người Trung Quốc, tọa đàm một khi đã bắt đầu thì đề tài càng đi càng xa, từ trợ cấp tiến sĩ cho tới mua nhà mua xe, từ kiếm người yêu cho tới lấy chồng sinh con, cổ kim nội ngoại, không gì là không nói tới… Tiếp đó, họ lại tám chuyện các giáo viên ở đại học T, trong phòng thí nghiệm tiếng cười mãi không ngớt.
 
Chẳng hạn như:
 
Thầy Trần cùng sinh viên đánh bài không biết ngượng, còn nói đó là “quy tắc hướng dẫn tiến sĩ”.
 
Thầy Trương mời cơm, chuốc cho nguyên một bàn sinh viên đều say khướt, xong tống từng người một về phòng ngủ.
 
Thầy Tần ôm một người đẹp bãi biển chụp ảnh bên bờ biển, đẹp đến nỗi đôi mắt híp lại thành đường chỉ.
 
Thầy Vương rất dễ xúc động, xem phim Hàn Quốc cũng có thể khóc đến nỗi nước mắt giàn dụa, vợ thầy về nhà vừa trông thấy cảnh đó liền nổi cơn tam bành: “Anh không phải là đàn ông!” Thầy Vương lau lau nước mắt, chạy vào phòng bếp.
 
Ai nói làm nghiên cứu nhất định phải chịu được cô đơn, thế này không phải tốt lắm sao, không khí học thuật rất vui vẻ! Kỳ thực, những chuyện này nếu xảy ra ở một người bình thường thì chẳng có gì, nhưng chúng lại xảy ra với các thầy giáo được cả đám sinh viên ngưỡng mộ nên có vẻ đặc biệt buồn cười. Dù sao, trong mắt sinh viên, các thầy giáo thông minh tuyệt đỉnh này đều phải rất hoàn hảo, giống như những vị thần được dân thường tôn kính. Nhưng họ đều là người, mà người thì ai cũng có khuyết điểm…
 
Lăng Lăng nhớ tới Dương Lam Hàng, có thể khẳng định anh gần như hoàn hảo, bất kể là phong cách bề ngoài hay năng lực bên trong. Nhưng anh cũng có nhược điểm trí mạng. Anh theo đuổi sự hoàn hảo, trong mắt anh không thể chấp nhận một chút tì vết nào, trong lòng cũng không thể chấp nhận dẫu chỉ một chút tiếc nuối. Vì thế trong buổi bảo vệ anh đặt ra những câu hỏi sắc bén, yêu cầu nghiêm khắc đối với việc học tập của cô, cũng như không thể chấp nhận cô có bất kỳ sự qua loa đại khái nào trong nghiên cứu. Không thể phủ nhận anh rất quái gở, nhưng anh… làm đúng!
 
“Bạch Lăng Lăng!” Có người gọi cô: “Em cũng xả đi, kể chút chuyện của Dương Lam Hàng nghe coi…”
 
Lăng Lăng bỗng cảm thấy á khẩu không biết nói gì. Cô cố gắng suy nghĩ, từng hình ảnh một quay chậm trong đầu cô. Cô nhớ tới ánh đèn hằng đêm từ trong văn phòng, nhớ tới sự nghiêm túc của anh khi tập trung suy luận công thức, nhớ tới hộp sữa anh đặt vào tay mình, nhớ tới vẻ kiên định khi anh nói mãi mãi không từ bỏ, cũng nhớ lại lần gặp đầu tiên, ánh mắt của Dương Lam Hàng khi cô nói sẽ không có cô gái nào chịu lấy anh… Một người đàn ông như vậy, còn có khuyết điểm nào?!
 
“Nói đi!” Mọi người nhìn cô đầy chờ mong.
 
“Thầy ấy… Em phát hiện diễn viên phim thần tượng Lý Phi Phi có ý với thầy ấy…”
 
Hiệu ứng giật gân của tin này so với tưởng tượng của cô còn mạnh hơn, sau khi hò hét xong, mọi người đều nhất trí cho rằng bọn họ trai tài gái sắc, nam thanh nữ tú, là một đôi trời sinh! Lăng Lăng lại cảm thấy Lý Phi Phi chắc chắn không phải là cô gái trong lòng Dương Lam Hàng. Căn bản, Lý Phi Phi không xứng với anh.
 
******
 
Trước khi ra về, các anh chị năm trên còn nhiệt tình vẫy tay tạm biệt Lăng Lăng, bảo cô ngày mai nhất định phải đến, mọi người tiếp tục nghiên cứu tài liệu của cô.
 
Lăng Lăng với tinh thần quật cường, sáng sớm hôm sau liền ôm tài liệu đi đến phòng thí nghiệm của người ta chực sẵn. Hễ nảy ra bất kỳ ý tưởng nào cô đều túm “người rảnh rỗi” thảo luận một chút. Hai ngày liên tục vẫn không tìm ra được giải thích hợp lý.
 
Buổi tối, thất thểu quay về phòng ngủ, vừa mở máy tính lên đã thấy tin nhắn của “Vĩnh viễn có xa không”: “Em có đó không?”
 
Cô bỏ tài liệu xuống, nhanh chóng đánh chữ: “Em về rồi đây!”
 
“Sao em về muộn vậy?”
 
“Em tới tổ đề tài của thầy Chu tìm các anh chị năm trên hỏi một vấn đề.”
 
“Tại sao lại muốn hỏi họ? Sao không hỏi sếp của em?”
 
“Em không dám hỏi. Nếu để anh ta biết cái gì em cũng không hiểu thì rất mất mặt! Em định khi nào tìm hiểu rõ rồi mới đi.”
 
Anh nhắn lại một khuôn mặt tươi cười: “Tại sao đột nhiên em lại để ý cách nhìn của anh ta về em vậy?”
 
——————-
 
0 Câu này xuất phát từ truyền thuyết Thanh Xà – Bạch Xà. Trong văn cảnh bên trên thì nó chỉ một tính năng trong game.
 
0 Từ này nằm trong cụm từ “tổ chức của kim loại” của chuyên ngành Vật liệu.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 70      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
58710
Giang nam hận
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 240711
Nd: Ngược. HE.
Đáng tiếc không phải anh
Tác giả: Diệp Tử
view: 248127
Biến yêu thành cưới
Tác giả: Lục Xu
view: 211974
Nd: HE.
Con dâu nhà giàu
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 438780
Nd: Sủng. HE.
Miệng Độc Thành Đôi
Tác giả: Dung Quang
view: 309824
Nd: HE.
Hạnh phúc Không bắn, không trúng bia!
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
view: 360706
Nd: Sủng. HE.
7 Ngày ân ái
Tác giả: Ân Tầm
view: 1140313
Nd: Ngược. HE.
Vẫn mơ về em
Tác giả: Hồng Cửu
view: 314047
Bí Mật Vượt Thời Gian
Tác giả: Cô Bát
view: 287576
Nd: HE.
Tình đầu khó phai
Tác giả: Lục Xu
view: 361221
Nd: Ngược. HE.
Anh Dám Cầu Hôn Em Dám Cưới
Tác giả: Dị Tường Linh
view: 320433
Nd: HE.
Thanh Sơn Ẩm Ướt
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 217639
Nd: HE.
Đừng nhân danh tình yêu
Tác giả: Bất Kinh Ngữ
view: 285516
Nd: HE.
Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Tào Đình
view: 168096
Nd: SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13729900
Thiên Kim trở về   view 2701896
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2233555
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc