Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mãi mãi là bao xa

Tác giả : Diệp Lạc Vô Tâm   
Chương 29
<< Trước    / 70      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
 Trailer
 
[Dưới đây chỉ chiếu trích đoạn, không phải toàn bộ phim!">
 
Action 1
 
Lăng Lăng không dám nhìn thẳng vào Dương Lam Hàng, liếc mắt một cái cũng không dám. “Thầy Dương, em không muốn học tiến sĩ với thầy, em xin lỗi. Thật sự rất xin lỗi, em đã phụ sự kỳ vọng của thầy!”
 
“Vì sao?”
 
“Bởi vì…” Cô cầm ly rượu trước mặt, uống một hơi cạn sạch cả ly “Ngũ Lương Dịch”0. Vị cay xè làm tê liệt nỗi thống khổ trong cô, cũng mang đến cho cô dũng khí.
 
“Em thích thầy. Mỗi ngày em đều muốn nhìn thấy thầy, từng phút từng giây đều muốn, em… sợ càng lún càng sâu, sẽ không tự khống chế được bản thân… Vì vậy, em xin thầy, hãy cho em tốt nghiệp đi.”
 
Dương Lam Hàng nhìn cô, giọng nói cứng rắn lạnh lẽo. “Nếu em thực sự muốn tốt nghiệp, tôi có thể tôn trọng lựa chọn của em. Em không cần dùng đến cách này.”
 
“Em…”
 
Lăng Lăng không dám nhìn anh, giọng nói của anh sắc bén như lưỡi dao, rạch một nhát thật sâu lên lồng ngực rỉ máu của cô.
 
“Em muốn tốt nghiệp, có thể! Hãy cho tôi biết lý do thực sự.”
 
Lý do thực sự? Anh còn muốn lý do thực sự nào nữa đây? Yêu phải thầy giáo của mình, lời nói vô liêm sỉ như vậy cô cũng đã nói ra rồi, chính là không muốn lừa gạt anh. Thế nhưng, anh lại không tin tưởng.
 
“Em không lừa thầy, em nói thật lòng. Em sợ nhìn thấy thầy, thậm chí nghe thấy tên của thầy cũng sợ hãi…”
 
Giọng nói Dương Lam Hàng âm trầm đáng sợ. “Em ngẩng đầu lên, nhìn tôi!”
 
Lăng Lăng ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn tú của anh gần trong gang tấc, nghĩ đến sắp tới sẽ không còn được nhìn thấy khuôn mặt này nữa, cô hoàn toàn có thể lường trước những ngày về sau sẽ gian nan khổ sở biết bao nhiêu. Nhưng mà cô phải vượt qua, nhất định phải vượt qua…
 
“Sợ tôi? Bởi vì em không thể chịu nổi sự nghiêm khắc và trách mắng nặng nề của tôi? Hay là do vị trưởng phòng công ty điện trẻ tuổi đầy hứa hẹn kia coi trọng em, dùng mức lương cao tám ngàn tệ muốn em tới làm trong bộ phận của anh ta?”
 
Lăng Lăng hoảng sợ nhìn Dương Lam Hàng, lẽ ra cô sớm nên biết việc này không thể gạt anh, dù sao, anh cũng là thầy của cô, thông báo tuyển dụng nhân viên dĩ nhiên anh phải nắm rõ. Cô thật khờ! Cô lại làm việc ngu ngốc rồi!
 
“Em xin lỗi!”
 
Cô nhìn thấy trong ánh mắt của Dương Lam Hàng nỗi đau đớn cùng thất vọng sâu sắc, cô biết… Anh bồi dưỡng cô, dùng cả tâm huyết, cả sự chân thành. Vậy mà thứ cô báo đáp lại là sự phản bội thế này đây. Nhưng cô còn có thể làm gì? Không có cô, Dương Lam Hàng vẫn có thể dạy dỗ vô số sinh viên còn xuất sắc hơn cô. Cô không thể, ở cùng anh, cô không làm được gì cả!
 
Cô cúi đầu nhìn vết phỏng lớn trong hai lòng bàn tay, giờ phút này, không hề đau một chút nào…
 
“Tôi không muốn nghe xin lỗi! Tôi muốn biết lý do, nếu là vì tiền lương, tôi có thể cấp nhiều hơn, nếu vì phát triển sau này, tôi có thể cho em nhiều cơ hội hơn, rốt cuộc em muốn cái gì?”
 
Em muốn anh!!! Em muốn thử mùi vị hôn lên môi anh, thử cảm giác cùng anh trên giường! Lăng Lăng nhìn anh, cô có thể nói ra sao? Cô mỗi đêm nằm mơ, đều mơ thấy họ được ở bên nhau. Sau khi tỉnh giấc, cô đau lòng muốn chết, cô phải nói làm sao để anh hiểu đây? Cô nhìn anh, nở nụ cười: “Thầy Dương, phải làm sao thì thầy mới tin lời em? Nếu không, tối nay em đến nhà thầy qua đêm nhé.”
 
Anh tức giận đến mức khuôn mặt tuấn tú đỏ lên, khóe môi co rúm, tay anh run run.
 
Nhìn thấy Dương Lam Hàng vốn bình tĩnh lại bị cô chọc tức đến mức này, Lăng Lăng bỗng cảm thấy thật buồn cười, thật sự rất buồn cười. Cô cười, cười mãi, dốc hết chút sức lực cuối cùng trong người mà cười.
 
 
“Được!” Nụ cười trên mặt cô cứng đờ, cô hoàn toàn không tin nổi một chữ này lại có thể thốt ra từ miệng Dương Lam Hàng!
 
Action 2
 
Dương Lam Hàng dưới sự dẫn dắt của người em họ ruột thịt Âu Dương Y Phàm, đi lên một chiếc du thuyền nhàn rỗi hết sức xa hoa! Du thuyền có tổng cộng ba tầng, tầng thượng ngoài phòng điều khiển còn có một bể bơi lộ thiên, dọc theo thành bể bơi đều là cát trắng mịn.
 
“Em đã thiết lập hành trình du ngoạn cùng vệ tinh định vị đâu vào đấy, mỗi giờ mười ki-lô-mét, một vòng hết hai mươi tư giờ. Không cần thao tác gì cả, nếu gặp sự cố ngoài ý muốn anh cứ gọi điện cho em, hoặc ấn nút xin trợ giúp là OK!” Âu Dương Y Phàm ngồi trên ghế mây bên cạnh, đón ánh nắng chói chang, đôi mắt hẹp dài khép hờ nhìn về phía Dương Lam Hàng. “Anh cảm thấy thế nào?”
 
“Cậu càng ngày càng phá của.” Dương Lam Hàng xoa xoa lông mày nhíu chặt, lắc đầu: “Du thuyền làm ăn lành mạnh tại sao lại bị cậu biến thành cái dạng này?!”
 
Anh vốn định tặng Lăng Lăng một buổi hẹn hò lãng mạn, mang cô đến đại dương không một ai quấy rầy này cùng nghỉ cuối tuần. Nhưng du thuyền này hoàn toàn khác xa so với lần đầu tiên anh nhìn thấy nó… Từ đầu tới đuôi, từ trên xuống dưới không có một chút lãng mạn nào đáng nói, nơi nơi tràn ngập mùi… dục! Du thuyền như thế, Lăng Lăng vừa lên thuyền chắc chắn sẽ hiểu lầm ý đồ của anh!
 
“Em nói, anh có lương tâm không vậy?” Âu Dương Y Phàm vẻ mặt không đồng tình, đứng dậy lấy ra hai chai đồ uống ướp lạnh từ trong tủ lạnh kề bên, một chai đưa cho Dương Lam Hàng. “Đây là do chính anh mở miệng nhờ, chứ nếu là người khác em không cho mượn đâu!”
 
“Dẹp đi! Cậu tự hưởng thụ đi, anh đi mượn người khác.”
 
“Anh!” Âu Dương Y Phàm đứng lên, ngoắc ngoắc ngón tay: “Em dẫn anh đi tham quan một chút, hôm nay em phải cho anh biết cái gì gọi là “phong cách tình cảm”!”
 
Âu Dương Y Phàm dẫn anh đi xuống tầng giữa, một tấm cửa trượt bằng thủy tinh nằm sát đất ngăn cách giữa boong tàu và phòng khách xa hoa mở ra. Bên trong, không khí ấm áp như trong gia đình, sô pha trang nhã, bàn trà, quầy bar, tủ rượu, còn có nơi đặt sâm-panh, bàn ăn với nến trắng… Bên ngoài là chiếc ghế nằm màu trắng dài hai mét.
 
Âu Dương Y Phàm đi đến boong tàu, vươn tay kéo một phát, trên không có một chiếc dù mềm màu xanh bung ra, che đi ánh nắng mặt trời oi ả.
 
“Nơi này có thể câu cá, có thể ngắm sao, cũng có thể…” Âu Dương Y Phàm ho nhẹ một tiếng, không nói gì thêm nữa.
 
Dương Lam Hàng cúi đầu nhìn chiếc ghế nằm gọn gàng thoải mái dài hai mét, nếu thật có thể cùng Lăng Lăng nằm trên đó, cùng tận hưởng cảm giác bồng bềnh phiêu bạt giữa biển khơi mênh mông vô bờ, ngắm mặt trời lặn, mặt trời mọc… Cũng xem như một ý kiến hay…
 
Cậu em họ này của anh quả không hổ danh công tử đòa hoa ăn chơi, có thể đem *** cùng tình cảm ngây thơ hòa trộn làm một.
 
“Em dẫn anh xuống tầng dưới cùng xem nhé.” Nói xong, Âu Dương Y Phàm lại theo cầu thang đi xuống tầng thấp nhất.
 
Tầng dưới cùng là một phòng ngủ rộng rãi, vừa bước vào, đập vào mắt đầu tiên là một chiếc giường ngủ cỡ lớn, chăn đắp bằng tơ tằm màu tím buông rũ xuống trên nền thảm sàn bằng lông dài màu trắng. Thứ còn bắt mắt hơn phải kể đến phòng tắm – nói một cách chính xác, phòng thủy tinh hình cung hoàn toàn trong suốt, cảnh vật bên trong nhìn không sót một thứ gì! Khiến người ta không muốn mơ tưởng xa xôi cũng khó…
 
“Hàng, đến lúc đó… anh không cần quan tâm cô ấy có đồng ý hay không, cùng đừng bận tâm cái gì phông độ ga-lăng, cứ trực tiếp ôm cô ấy ném thẳng lên giường… Giữa đại dương mênh mông vô bờ này, kêu trời trời không đáp, kêu đất đất chẳng hay, em cũng không tin cô ấy dám nhảy xuống biển tự sát!” Âu Dương Y Phàm thuận tay kéo tủ đầu giường ra, ánh mắt gian tà cười cười: “Đừng nói em không đủ tình huynh đệ, ngay cả áo mưa cũng chuẩn bị cho anh, loại mỏng nhất thế giới… Một hộp có đủ không?”
 
Dương Lam Hàng mặt không cảm xúc nhìn cậu ta.
 
“Cậu đem thảm, giường, sô pha, ghế nằm dài cùng ghế mây đổi hết thành đồ mới cho anh.”
 
Âu Dương Y Phàm không hề nề hà gật đầu. “Được! Ai bảo anh là anh họ em! Ngay cả đồ ăn em cũng đổi hết cho anh. Còn có yêu cầu gì, anh cứ nói.”
 
“Chuẩn bị đồ ăn nhiều một chút. Đem tốc độ đổi thành 5km/giờ, toàn bộ hành trình là bốn mươi tám giờ, anh sợ Lăng Lăng bị say sóng!”
 
“Không thành vấn đề! Còn gì nữa?”
 
Dương Lam Hàng đi ngang qua bên người cậu ta, thản nhiên nói một câu:
 
“Một hộp, không đủ…”
 
——————-
 
0 Một loại rượu nổi tiếng được chưng cất từ năm loại ngũ cốc: cao lương đỏ, gạo, nếp, lúa mì và ngô.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 70      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
54590
Nguyêt Quang
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 176954
Nd: HE.
Hám sinh
Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
view: 158723
Nd: HE.
Xin lỗi ! Em chỉ là con đĩ
Tác giả: Tào Đình
view: 480907
Nd: SE.
Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này (18+)
Tác giả: Chu Khinh
view: 587409
Nd: Sủng. HE.
Yêu trong yên lặng
Tác giả: Hậu Đã
view: 305086
Nd: HE.
Bến xe
Tác giả: Thương Thái Vi
view: 452376
Nd: SE.
Gia cố tình yêu
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
view: 579066
Bầy Hạc
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 246788
Nd: HE.
Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 428480
Nd: Ngược. HE.
Tổng Tài Ngang Hơn Cua
Tác giả: Trạm Lượng
view: 233913
Nd: HE.
Tiểu Khanh Ngốc Nghếch
Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
view: 360397
Nd: Ngược. HE.
Tình yêu nơi đâu
Tác giả: Bộ Vi Lan
view: 414060
Nd: HE.
Tùy Tiện Phóng Hỏa
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 335265
Nd: HE.
Cố chấp cuồng
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 218360
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13729900
Thiên Kim trở về   view 2701896
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2233555
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc