Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mãi mãi là bao xa

Tác giả : Diệp Lạc Vô Tâm   
Chương 21
<< Trước    / 70      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
 Lúc Lăng Lăng quay về phòng ngủ, trong phòng tụ tập rất nhiều nữ sinh ngành Tin học, đang sôi nổi thảo luận chuyện trận bóng vừa rồi. Cô khách khí chào họ một tiếng rồi đi thẳng đến trước máy tính ấn nút khởi động.
 
Trong lúc chờ máy khởi động, Lăng Lăng nghe một giọng nữ xa lạ nói: “Dẫn 2:0 rồi mà còn thua, tức chết mất thôi!”
 
“Trịnh Minh Hạo rốt cuộc bị làm sao vậy? Đây là trận chung kết, sao cậu ta lại có thể bỏ đi giữa trận đấu chứ!”
 
“Tớ thấy Lý Vi hô cậu ấy nhận điện thoại, cậu ấy nghe điện xong liền bỏ đi…”
 
“Nhất định là có chuyện gì quan trọng lắm.”
 
Lăng Lăng rốt cuộc hiểu được đằng sau vẻ phóng khoáng của Trịnh Minh Hạo che giấu một tình yêu say đắm biết bao nhiêu, bao nhiêu trả giá không nói thành lời, nhưng cô đáp lại anh hóa ra chỉ có tổn thương vô tình!
 
Nhất thời xúc động, cô bỏ con chuột trong tay xuống, nhanh chóng lấy điện thoại ra… Bấm được một nửa dãy số, cô dừng lại. Cô gọi điện liệu có thể nói được gì, hỏi anh có buồn không ư? Hay là nói cô không muốn mất đi một người bạn như anh… Cô buông điện thoại, càng hiểu về anh càng đau lòng, lại càng không muốn tra tấn anh thêm nữa.
 
QQ vừa tự động đăng nhập đã có một tin nhắn gởi đến: “Em có đó không?”
 
Lăng Lăng đang buồn rười rượi, gặp được anh, nỗi buồn rốt cuộc không thể kìm nén nữa, suy nghĩ rối loạn căn bản khiến cô không khống chế được ngón tay: “Tại sao, tại sao vận mệnh lại đối xử với em như vậy?! Em không cam tâm, không cam tâm! Em không có làm gì sai, dựa vào đâu mà đối xử với em như thế!”
 
“Xảy ra chuyện gì vậy em?”
 
“Một người bạn có quan hệ rất tốt với em bỗng nói yêu em.”
 
Anh lập tức hỏi: “Em trả lời cậu ta ra sao?”
 
“Chúng ta sau này không cần gặp lại nhau.”
 
“Tại sao?”
 
‘Bởi vì anh, bởi vì ngoài anh ra em không thể tiếp nhận được người nào khác’. Cô không thể thốt ra những lời ấy, chỉ có thể hàm hồ trả lời: “Bọn em không hợp nhau, anh ấy không phải loại người em thích!”
 
“Anh có thể hỏi em tại sao cả gặp mặt nhau cũng không được không?”
 
“Em không thể để cho trái tim anh ấy hy vọng, em không muốn anh ấy lãng phí thời gian, lãng phí tình cảm vào em.” Thấy anh không trả lời, cô thử thăm dò hỏi: “Em làm sai sao?”
 
“Sự thiện lương của em… có đôi khi rất tàn nhẫn!”
 
Nhìn những lời này xuất hiện trên màn hình, đầu cô nóng lên, mất lý trí gõ một câu: “Thiện lương của anh mới là tàn nhẫn nhất!”
 
Nhiều khi, cô rất hận sự tàn nhẫn của anh. Anh đối với cô không xa không gần, không lạnh không nóng, đôi khi anh dường như vô tình nói một câu khiến cô cảm nhận được thâm tình, có khi anh lại trầm mặc hồi lâu, nhàn nhạt giống như bạn bè bình thường. Cô rất muốn biết, có phải anh đã từ bỏ rung động thuở ban đầu, đơn thuần muốn làm bạn với cô? Hay là vẫn như cô, không dứt bỏ được phần tình cảm này, không thể đè nén. Nhưng anh cứ luôn luôn khiến cô không thể đoán ra. Phỏng đoán mập mờ không rõ này khiến Lăng Lăng vốn đã mâu thuẫn rối bời càng thêm khó xử, khiến cô lúc muốn cự tuyệt lại không thể nào cự tuyệt, khiến cô lúc muốn chấp nhận lại không thể nào chấp nhận.
 
“Anh xin lỗi, anh lỡ lời!” Thấy cô nóng giận, anh vội xin lỗi.
 
Cô vẫn chưa nguôi giận, hung hăng gõ bàn phím: “Anh nói rõ cho em, anh rốt cuộc có ý gì? Đến tột cùng anh coi em là cái gì?!”
 
“Anh là bạn của em, không phải bạn cậu ta. Trong lúc anh rơi xuống đáy vực, là em đã giữ anh lại, lúc này anh chỉ muốn giúp em, khiến em có thể tự tin mà đối mặt với chính mình, đối mặt với tình cảm của em.”
 
Lăng Lăng không biết nói gì để đáp lại, tuyệt vọng nhìn những dòng chữ rỉ máu trên màn hình máy tính. Hóa ra anh chỉ hành động như một người bạn của cô, rung động trước kia đã sớm bị chôn vùi trong dĩ vãng. Anh giúp cô tìm giáo viên hướng dẫn, cổ vũ cô, nâng đỡ cô, đều chỉ vì cô đã từng giúp anh. Cô cười chua xót, ngẩng đầu ngăn không cho nước mắt chảy xuống!
 
“Em gặp giáo viên hướng dẫn chưa?” Anh hỏi.
 
“Rồi!” Nhắc tới chủ đề này, Lăng Lăng hít vào một hơi, cố hết sức không để lộ ra nỗi buồn trong những dòng chữ: “Anh với Dương Lam Hàng quan hệ tốt lắm hả? Làm thế nào hắn chịu nể mặt anh vậy?”
 
“Không phải, một người bạn của anh có quan hệ rất tốt với anh ta.”
 
“Khéo vậy sao?!”
 
Vĩnh viễn có xa không: “Cũng không phải khéo! Đúng rồi, con người anh ta thế nào? Làm việc với nhau tốt chứ?”
 
“Em bí mật nói anh biết nhé, anh nhất định không được kể với người khác… Con người này bề ngoài làm ra vẻ đạo mạo nhưng nội tâm thì vừa âm u vừa gian trá.”
 
“Anh thật khâm phục con mắt thấu suốt của em!”
 
“Hắn ta thế nhưng dám tiết lộ đề thi với em, đây không phải việc một thầy giáo liêm khiết nên làm đúng không?”
 
Vĩnh viễn có xa không: “Anh nghĩ, việc anh ta tiết lộ đề thi cho em không liên can gì đến nhân phẩm, có thể là anh ta đánh giá cao em. Ở nước ngoài, đại học là nơi có tính học thuật, giáo viên có quyền lựa chọn sinh viên mình thích, ngay cả quyền miễn thi cũng có. Hơn nữa so với kết quả thi cử, họ càng coi trọng năng lực thực sự của sinh viên hơn.”
 
“Thật sao?”
 
“Người dạy sinh viên là giáo viên, không phải đại học T, lại càng không phải là Bộ Giáo dục! Làm nghiên cứu không cần một thiên tài phòng thi, mà cần người siêng năng hiếu học, có nghị lực, có quyết tâm bền chí, quan trọng nhất là, có năng lực biểu đạt tốt, cũng như năng lực giao tiếp với người khác – nhưng điểm này em đều có được.”
 
“Ặc! Có chuyện này sao!”
 
 
Anh nói chuyện với cô cho đến khuya. Hơn bảy giờ tối, Lăng Lăng mới luyến tiếc thoát khỏi mạng, một mình đi siêu thị. Một khi thoát khỏi Internet, cô tựa như một người bị cả thế giới vứt bỏ, vô hồn tùy tay cầm lên một món đồ ăn màu sắc sặc sỡ.
 
“Bạch Lăng Lăng!” Một tiếng gọi rất nhẹ, trong phút chốc trở nên thật quý giá.
 
Cô quay đầu, không ngờ lại thấy một người mình không muốn thấy nhất – Dương Lam Hàng.
 
“Chào thầy ạ!”
 
Lăng Lăng cất tiếng chào, đẩy một xe toàn đồ ăn vặt thất thểu đi ngang qua anh ta, không ngờ Dương Lam Hàng gọi cô lại: “Em ăn tối chưa?”
 
“Em ăn rồi ạ!”
 
“Tôi vẫn chưa ăn, em có muốn cùng nhau ăn chút gì không? Vừa hay tôi cũng đang muốn tìm hiểu một chút tình hình cụ thể của em.”
 
“A!” Cũng may Lăng Lăng không đến nỗi quá ngu, nhanh chân nói: “Em đã sớm muốn mời thầy ăn cơm, nhưng sợ thầy bận rộn nên ngại mở lời ạ.”
 
Dương Lam Hàng nghe thấy lời mời của cô, hơi giật mình, lập tức cười nhẹ: “Vậy đi thôi, tôi biết một nhà hàng cơm Tây cũng ngon lắm!”
 
“Được ạ! Thầy thích là tốt rồi!” Cô cười theo cứng ngắc, hai chân muốn nhũn cả ra.
 
Nhà hàng cơm Tây? Không cần giết cô như vậy chứ! Cô sờ sờ ví tiền dẹp lép, tiền mặt không nhiều lắm, trong lòng thầm cầu nguyện nhà hàng kia chấp nhận quẹt thẻ.
 
“Để tôi giúp em.” Dương Lam Hàng không đợi cô trả lời, kéo lấy xe đẩy trong tay cô, đi về phía quầy thu ngân.
 
Lăng Lăng bước nhanh đi theo, đang định trả tiền thì anh ta đã nhanh gọn lấy ra thẻ tín dụng, giúp cô thanh toán. Trong lúc xếp hàng hóa, anh ta không cần nhờ thu ngân, tự mình bỏ từng món đồ vào túi nilon, trước khi cho vào đều xem qua toàn bộ một lượt. Thói quen quái gì đây nữa!
 
Làm ơn tha thứ cho cô luôn khinh bỉ anh ta, nhưng anh ta thực sự kỳ quái à! Đi siêu thị cái gì cũng chưa mua, còn túm lấy cô bắt mời cơm – tuy rằng chính cô chủ động mời, nhưng anh ta ít ra cũng nên khéo léo từ chối một chút chứ!
 
Ra khỏi siêu thị, Dương Lam Hàng nhấc lấy đồ đạc, đi đến trước một chiếc Jetta còn khá mới, trước tiên kéo cửa để Lăng Lăng ngồi vào xe, sau đó đem đồ bỏ lên ghế sau rồi chính mình mới lên xe.
 
“Xe thầy tốt lắm!” Cô tuyệt đối không nói xạo, giáo viên trẻ như vậy mà đã có thể nuôi xe hơi là khá lắm rồi.
 
“Thật không?” Anh ta nghi hoặc nhìn bài trí trong xe, vẻ mặt như là đang nghiên cứu, loại xe kém như vậy có chỗ nào tốt đâu ta?
 
Cô ngượng ngùng gật gật đầu, lặng lẽ le lưỡi, xem ra nói bậy rồi!
 
Sau này có một hôm, Lăng Lăng ở cửa khu mua sắm thấy Dương Lam Hàng bước ra từ một chiếc xe bên đường, mới hiểu được vẻ mặt nghi ngờ này của Dương Lam Hàng là có ý gì – “Tôi còn chưa đủ khiêm tốn sao?!”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 70      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
62521
Ký ức độc quyền
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 594104
Yêu Em Bằng Cả Trái Tim Anh
Tác giả: Điền Phản
view: 3066207
Nd: Sủng. HE.
Hái Sao
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 183855
Nd: HE.
Nửa Vòng Tròn
Tác giả: Hà Xứ Thính Vũ
view: 263371
Nd: HE.
Láng Giềng Hắc Ám
Tác giả: Tát Không Không
view: 694220
Nd: Sủng. HE.
Nhật ký chia tay
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 186327
Nd: HE.
Biến yêu thành cưới
Tác giả: Lục Xu
view: 229072
Nd: HE.
Bệnh Tình Yêu
Tác giả: Phương Tranh
view: 521489
Nd: HE.
I love you, I will kill you
Tác giả: Giản Ám
view: 503361
Nd: SE.
Dùng cả đời để quên
Tác giả: Diệp Tử
view: 920511
Nd: SE.
Khe hở hạnh phúc
Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
view: 227012
Nd: Sủng. SE.
Em Dám Quên Tôi
Tác giả: Cuồng Càng Thêm Cuồng
view: 2804793
Nd: Sủng. HE.
Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 474418
Nd: Ngược. HE.
Mối tình đầu
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
view: 310442
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14068667
Hiền Thê Khó Làm   view 2851040
Em Dám Quên Tôi   view 2804793
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc