Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Bị Hắc Tĩnh khiêu khích, đã sớm chọc giận Đông Phương gia, mà chuyện “quỷ giáng đầu”, xem như Hắc Nguyệt Đường đã bị Đông Phương gia ký lệnh hạ thủ, bình thường người phụ trách phương diện công việc ở Hongkong là Đông Phương Thiên Kiều, đã suất lĩnh toàn bộ Đông Phương Lang hướng Hắc Nguyệt Đường triển khai phản kích.

 
Tuy là Triệu Mộ Hiền bị thương không tổn hại đến tính mạng, nhưng cũng mạo hiểm vạn phần, thiếu chút nữa đem Đông Phương lão phu nhân cùng Đông Phương phu nhân dọa mất đi nửa cái mạng, vì thế các vị hạ lệnh đem cô giam lỏng trong một căn phòng độc lập ở Đông Phương gia, trừ bỏ phái người trông chừng chặt chẽ, cũng không cho cô tự ý đi lại tự do.
 
Về phần Lỗ Mặc, khi trái tim lão bị trúng đạn, đưa đến bác sĩ lão đã sắp tắt thở đến nơi, nhưng lão trước khi chết đột nhiên thoát khỏi sự khống chế của cổ thuật, nói cho Đông Phương một ít chuyện….
 
“Nếu …giải rủa có vấn đề, đi tìm sư thúc của ta…ông ấy…so với ta còn lợi hại hơn, nói không chừng…có thể giúp các ngươi tìm được…phương pháp đẹp cả đôi đường….”
 
Sư thúc hắn là ai? Người ở nơi nào?
 
Lỗ Mặc nói xong liền tắt thở, để lại cho Đông Phương Phong Hoa một đống các nghi vấn khó giải, cũng khiến cho Đông Phương gia một trận xôn xao khủng hoảng.
 
“Lỗ Mặc đã chết, chi tiết việc giải rủa biết tìm ai hỏi?” Đông Phương Khuynh Quốc nhẹ nhàng thở dài.
 
“Hắn không phải bảo chúng ta đi tìm sư thúc hắn sao?” Đông Phương Tuyệt Thế lãnh diễm nói.
 
“Nhưng sư thúc hắn ở đâu? Người ở nơi ai biết? nói trước, Lỗ Mặc đã hơn tám mươi tuổi, sư thúc hắn có khi nào đã qua đời rồi không? Lão gia hỏa này trước khi chết còn muốn đùa giỡn chúng ta nữa.” Đông Phương Khuynh Quốc hừ nói.
 
Khi nghe thấy chuyện của Lỗ Mặc, hắn đã từ HongKong trở về, lại phát hiện ra chuyện hắn lo lắng nhất đã phát sinh.
 
Từ bỏ thói quen, quả nhiên là nan giải….
 
Đông Phương Phong Hoa mi phong mệt mỏi, trầm mặc.
 
“Xác thực, đại ca, không thể đối với cô ta lại phóng túng như vậy, anh không thể bởi vì cô ta mà trở nên mềm lòng được!” Đông Phương Khuynh Quốc nhắc nhở.
 
“Để tránh đêm dài lắm mộng, em cho rằng tốt nhất nên xuống tay giết cô ta sớm một chút!” Đông Phương Tuyệt Thế hừ nói.
 
Tâm can Đông Phương Phong Hoa co rút một chút, một trận đau đớn tràn lan.
 
“Nhưng ngày chưa tới…” Đông Phương Khuynh Quốc lộ.
 
“Ngày có thể sửa, bà nội đã chủ trì đi tìm một vị phong thủy đại sư, mau chóng tìm một ngày thích hợp, chuyện này nên chấm dứt sớm một chút.” Đông Phương Thiên Kiều lại nói.
 
Đông Phương Phong Hoa sắc mặt khẽ biến, những lời Thiên Kiều nói có ý tứ là bà nội đã đem chuyện này toàn quyền giao cho hắn giải quyết! như vậy chuyện Triệu Mộ Hiền phải chết không thể nghi ngờ gì nữa……
 
“Như vậy là tốt nhất, em cũng cũng không có tính nhẫn nại chờ đến hai mươi ba ngày nữa.” Đông Phương Tuyệt Thế không kiên nhẫn phụ họa.
 
“Xem ra bà nội cũng nóng nảy…..” Đông Phương Khuynh Quốc nhìn Đông Phương Phong Hoa.
 
“Thật ồn ào!” Đông Phương Phong Hoa đột nhiên bật ra những lời này, mặt lạnh lùng đứng lên, xoay người tránh ra.
 
Gần đây trong lòng hắn đang ầm ỹ, làm cho hắn tâm phiền ý loạn, làm hắn nôn nóng bất an, hai cỗ lực lượng ở trong lòng hắn không ngừng co kéo, xé rách hắn, muốn hắn quyết định, nhưng mà, chân chính đau đớn, kỳ thật hắn đã sớm lựa chọn…..
 
“Đại ca, anh muốn đi đâu?” Đông Phương Tuyệt Thế kêu gọi hắn.
 
“Ta muốn nghỉ ngơi.” Bỏ lại cho bọn họ một câu, cũng không quay đầu, đi trở về phòng.
 
Đông Phương Thiên Kiều nhìn theo bóng lưng hắn, tuấn mục hơi trầm xuống, đột nhiên nói:
 
“Tuyệt Thế, anh đi HongKong chuyến này, cậu phải canh trừng đại ca cẩn thận.”
 
“Em biết” Đông Phương Tuyệt Thế nhảy xuống khỏi sô pha, đi lên lầu.
 
“Như vậy được không?” Đông Phương Khuynh Quốc thở dài.
 
“Anh ấy cũng chỉ là nhất thời hồ đồ, chúng ta phải ngăn cản anh ấy mới đúng, không phải sao?” Đông Phương Thiên Kiều ác liệt nói.
 
Nếu một người không thể từ bỏ thói quen xấu của chính mình, đành phải nhờ đến những người bên cạnh giúp đỡ.
 
“Chúng ta ngăn cản được anh ấy sao?” Đông Phương Khuynh Quốc không cho là đúng nói. Người như thế nào, một ngày lại bị tình yêu làm cho mù quáng xem nhẹ tính mạng, sẽ rất khó quay đầu.
 
“Đúng, anh nói cái gì cũng phải ngăn cản đại ca.” Đông Phương Thiên Kiều cường hãn nói.
 
Một bầu không khí sặc mùi thuốc súng lặng yên mà thành, sợ là muốn hướng đến Đông Phương gia bùng nổ…..
 
“Cô đi đi! Ta không cần cô nữa!” Đông Phương Phong Hoa đứng ở góc phòng, lạnh lùng thốt.
 
“Anh…nói cái gì?” Triệu Mộ Hiền nghĩ mình đang nghe lầm, ngây ngốc nhìn hắn.
 
Sau khi bị trúng đạn, hôn mê tỉnh lại, cô mới phát hiện mình bị cách ly, nhốt tại một căn phòng nhỏ tại hậu viên của Đông Phương gia, chân chính thành tù phạm tội, nhưng kinh hoàng hơn, tất cả đều không thể so sánh với thái độ quay ngoắt một trăm tám mươi độ của Đông Phương Phong Hoa.
 
Đợi mười ngày, hắn vẫn không đến thăm cô, hiện tại thật vất vả mới thấy xuất hiện, lại giống như người hoàn toàn xa lạ….
 
“Nghe không hiểu sao? Ta muốn thả cô tự do, cô không cần phải chết, Triệu Mộ Hiền.” hắn nói lại một lần nữa.
 
“Nhưng mà…vì sao….” Cô không hiểu, không hiểu hắn vì sao lại trở nên lạnh lùng như thế, không hiểu vì sao sau khi nhận ra cô có thể vì hắn mà chết, ngược lại hắn lại không còn cần cô nữa?
 
“Là ta lầm, người ta muốn, không phải cô.” Mắt hắn đẹp như băng sương.
 
Cô ngây ngốc.
 
Hắn nói…lầm? người hắn muốn không phải cô? Lần này là cô bị ép buộc, cô…. Thật sự yêu thương hắn sao?
 
Kia…trong khoảng thời gian này xảy ra đủ chuyện, tính cái gì?
 
“Lỗ Mặc trước khi chết đã nói, chúng ta lầm đối tượng, cho nên, cô không còn lý do gì ở lại đây, đi đi!” hắn nói xong liền kéo cô xuống giường bệnh.
 
“A….” cô đè lại miệng vết thương ỏ ngực,đau kêu lên, tập tễnh ngã đụng vào cánh cửa.
 
Những con người tàn nhẫn này nghĩ đủ mọi biện pháp đem cô dụ bắt đến Đông Phương gia, cuối cùng mới nói bọn họ lầm đối tượng….
 
Làm sao có thể có chuyện buồn cười vớ vẩn như vậy?
 
“Cô hại ta lãng phí nhiều thời gian, hiện tại, ta phải đi tìm người chính thức giải được nguyền rủa, không rảnh để ý đến cô, cô mau cút đi!” hắn lành lạnh mà không kiên nhẫn đuổi người.
 
“Anh…là nói thật?” cô muốn xác nhận một lần, hắn có phải hay không nói đùa.
 
“Đương nhiên, với ta mà nói, vô dụng thì vứt bỏ, hiện tại xác định cô vô dụng, ta cũng lười để ý đến cô, cô có thể đi rồi.” hắn hừ lạnh.
 
Một cỗ chua xót ăn mòn lồng ngực cô, cô kinh ngạc nhìn hắn, nghĩ rằng, mất đi giá trị lợi dụng, hắn liền nhanh chóng đuổi cô đi sao? Không có một chút lưu luyến nào, ngay cả một lời xin lỗi cũng không có….
 
Miệng vết thương ở ngực, đau quá, toàn thân đều đau….
 
Cô bỗng nhiên cảm thấy, mình nóng đầu mà vì hắn chắn một viên đạn thực không đáng giá.
 
“Làm sao có thể nhìn ta như vậy? Chẳng lẽ cô luyến tiếc không muốn đi?” hắn châm chọc.
 
Luyến tiếc?
 
Tâm cô vừa khéo, đau đến không thể thở nổi.
 
Lúc trước, cô liều mình muốn hắn được sống, hiện tại, hắn đuổi cô đi, thả cô được tự do, vì sao trong lòng cô không có một tia vui sướng giải thoát? Vì sao lại khó chịu như vậy?
 
“Tôi….mới không có luyến tiếc… tôi ước gì có thể lập tức rời khỏi nơi quỷ quái này, làm sao có thể luyến tiếc….” cô tê thanh thấp kêu.
 
“Vậy là tốt rồi, chờ ta mang cô ra khỏi Đông Phương gia, cô phải đi thật xa, càng xa càng tốt, tốt nhất cả nhà người thân của cô, toàn bộ rời khỏi Đài Loan.” Sắc mặt hắn âm tư nói.
 
Cô vừa nghe, trong lòng đau đớn như bộc phát ra.
 
“Vì sao tôi cùng người nhà mình phải rời khỏi Đài Loan? Nếu không phải các người muốn tìm, tôi và các người cũng sẽ không có liên quan, khi tôi trở về là Triệu Mộ Hiền, coi như tôi chưa từng thấy qua anh, chưa từng đi đến Đông Phương gia, như vậy không phải tốt lắm sao?” cô tức giận đến thanh âm phát run.
 
“Cô biết nhiều chuyện của Đông Phương gia, để cô lại Đài Loan ta sẽ lo lắng.” hắn nói cô, lại tàn nhẫn bổ sung thêm một câu: “bây giờ, ta nhìn khuôn mặt cô đã chán ngấy, hiện tại ngay cả liếc mắt một cái thôi cũng cảm thấy không thoải mái, lúc trước vì chuyện nguyền rủa, ta mới miễn cưỡng chính mình phải ở cùng với cô, không nghĩ tới tất cả đều chỉ là hiểu lầm, hại ta uổng phí tâm tư….”
 
Lời này…đủ để đả thương người!
 
Cô như bị một bàn tay hung hăng đánh cho một quyền, huyết sắc trên mặt sớm đã tới nhợt.
 
“Tôi thật khờ, thế nhưng lại yêu thương anh như thế… đến mức độ muốn dùng chính sinh mạng mình để đổi lấy mạng anh….” Cô trừng mắt nhìn hắn, bây giờ mới nhận thức rõ con người hắn.
 
Mi phong hắn lãnh túc, cười nhạo nói:
 
“ Cô thật sự ngu ngốc, làm chuyện gì cũng bằng trực giác, đầu óc cũng không suy nghĩ, thật sự làm người ta chịu không nổi, lúc đó vốn dĩ ta có thể tránh đi, cô lại đột nhiên chạy đến giúp ta dỡ đạn, thật sự là phiền phức.”
 
“Anh…thật quá đáng!” tất cả tính mạng, sự chân thành của cô, cuối cùng chỉ đổi lấy một màn chế nhạo đùa cợt….
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 30      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
53148
Dưỡng nữ thành phi
Tác giả: Phong Ngôn Nhiễm
view: 1227657
Nd: Sủng. HE.
Lộc Đỉnh Ký
Tác giả: Kim Dung
view: 221244
Nd: HE.
Chỉ cần có tiền, ta yêu!
Tác giả: Hiên Viên Việt
view: 402112
Nd: HE.
Tẩm Quân
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 808241
Nd: Ngược. HE.
Hoàng hậu lười Hiểu Nguyệt
Tác giả: Phong Thanh
view: 372963
Nd: Sủng. HE.
Nghề làm phi
Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
view: 676813
Nd: HE.
Bộ bộ liên hoa
Tác giả: Thanh Ca Nhất Phiến
view: 444548
Nd: HE.
Nghìn kế tương tư
Tác giả: Trang Trang
view: 607391
Ninh Phi
Tác giả: Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
view: 780431
Nd: HE.
Vĩnh An
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 593589
Đường Uyển sống lại
Tác giả: Du Đăng
view: 527257
Nd: HE.
Mua phu
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 407571
Quyện Tầm Phương
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 305189
Nd: HE.
Thú Phi
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1110752
Nd: HE.
Thiên Hậu pk Nữ Hoàng
Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc
view: 447123
Nd: HE.
Cửu Dung
Tác giả: Hoài Châm Công Chúa
view: 1083354
Nd: SE.
Ác Bá Cửu Vương Gia
Tác giả: Cầu Mộng
view: 380894
Say đắm một nàng mèo
Tác giả: Một Nửa Linh Hồn
view: 6006960
Nd: Sủng. HE.
Sư gia PK Huyện Lệnh
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 241638
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14534536
Hiền Thê Khó Làm   view 6778327
Em Dám Quên Tôi   view 6727239
Không xứng   view 6678623
Thứ nữ sủng phi   view 6647208
Ân nhân quá vô lại   view 6512175
Mưa ở phía tây   view 6409896
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc