Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Quản chi lão gia hỏa này vì tự bảo vệ mình, nhưng lại bán đứng Đông Phương gia, đem toàn bộ bí mật phun hết ra, lại còn đi giúp Hắc Tĩnh thiết lập âm mưu lừa hắn mang Triệu Mộ Hiền đến sân bay…..

 
Thực đáng chết! giờ phút này chỉ có thể đem lão nhốt tại Đông Phương gia, sau còn muốn có biện pháp thảo luận chuyện giải rủa..
 
“ai, gốm sứ Đông Phương xinh đẹp như vậy lại luôn được ưa chuộng? các ngươi vừa đưa sản phẩm ra thị trường, giá liền lên cao, ngay cả người nước ngoài cũng điên cuồng thu mua, vài năm nay ta trầm mê thật sâu vào mị lực của gốm sứ Đông Phương, các người cố tình không chịu cùng người ngoài hợp tác, độc hưởng lợi ích, nhìn cũng khiến người ta đỏ mắt, ta vì cha mình, cũng chỉ có thể không từ thủ đoạn” Hắc Tĩnh thẳng thắn bộc trực, lập tức nở nụ cười giả tạo.
 
“bất quá, ta chờ cho ngươi giúp ta một việc, cho ngươi biết lão gia hỏa Lỗ Mặc này khẩu khí không nhanh, tốt nhất về dạy bảo lại hắn một chút.”
 
“vô cùng cảm kích.” Hắn hừ lạnh. Nếu không thể tin, thực phiền toái, bởi vì nếu tìm người khác tác pháp giải rủa thì thật sự rất khó khăn…
 
“bất quá, nghe nói các ngươi không sống quá được ba mươi tuổi, thật đúng là làm cho người ta thấy khiếp sợ a! ngẫm lại, giới truyền thông hắn rất thích tin tức này đi.” Hắc Tĩnh vui sướng khi người khác gặp họa nói.
 
“ngươi đang uy hiếp ta?” Đông Phương Phong Hoa nhíu mày.
 
“đúng vậy, nếu không muốn bí mật của Đông Phương gia các ngươi bị làm sáng tỏ, tốt nhất ngoan ngoãn nói cho ta biết phương pháp thiêu chế gốm sứ đời Tống, a, tốt nhất ngay cả [mĩ nhân từ ] cũng phải giao ra đây.” Hắn kinh cười lạnh.
 
“rất có lòng tham đi?”
 
“thật sao? Ta cảm thấy thế vẫn còn chưa đủ đâu! Ngẫm lại, Triệu Mộ Hiền còn trong tay ta, cô ta đối với các ngươi rất quan trọng a! muốn bịt miệng ta, lại muốn đổi lấy cô ta, dù sao các ngươi cũng phải trả một cái giá xứng đáng chứ.”
 
“muốn bịt miệng ngươi, có nhiều phương pháp mà. Về phần Triệu Mộ Hiền…. ai nói ta muốn đổi lấy cô ấy.” hắn nheo mâu.
 
“cái gì?” Hắc Tĩnh ngẩn ra.
 
Triệu Mộ Hiền cũng ngây ngẩn cả người.
 
“đổi lại, rất phiền toái. Nói trước, ta cũng không đàm phán điều kiện.” miệng hắn nói ra từng câu, liền từng bước đi về phía trước.
 
“đừng nhúc nhích!” Hắc Tĩnh tưc giận hừ một tiếng, kéo Triệu Mộ Hiền về phía sau, rút một khẩu súng ra, để ở trên gáy cô.
 
Hắn đứng yên, lẳng lặng nhìn Hắc Tĩnh.
 
“ngươi sẽ không muốn đầu cô ta nở hoa đi?” Hắc Tĩnh âm ngoan nói.
 
“đúng thực không nghĩ.” Hắn thở dài.
 
“vậy đừng làm xằng bậy.”
 
“được rồi!” hắn thật đúng biết nghe lời đem hai tay đặt sau thắt lưng.
 
Hắc Tĩnh thấy mình ở thế thượng phong, tà ác ghé sát vào bên tai Triệu Mộ Hiền cười hỏi:
 
“Triệu Mộ Hiền, muốn nhìn hay không xem bộ dạng Đông Phương Phong Hoa cao cao tại thượng quỳ gối trước mặt ta?”
 
Triệu Mộ Hiền ghê tởm ngửa đầu, gầm lên: “không cần!”
 
“ngươi không xem cũng phải xem.” Hắc Tĩnh nói xong đưa cô giao cho Miêu Võ, sau đó vươn tay đè lại hai cánh tay cô, khiêu khích nhin Đông Phương Phong Hoa, hỏi:
 
“Đông Phương lão bản, nếu tay cô ta bị chặt đứt, ngươi sẽ như thế nảo?”
 
“ta sẽ rất tức giận?”
 
“chặt đứt chân?”
 
“ta sẽ sinh khí.”
 
“ồ? Thật tốt quá, ta cố tình muốn xem ngươi sinh khí.” Nói xong, Hắc Tĩnh đè chặt lên cánh tay Triệu Mộ Hiền.
 
“a…” cô đau đến kêu to.
 
“đừng chạm vào cô ấy, Hắc Tĩnh.” Đông Phương Phong Hoa ánh mắt thay đổi.
 
“có thể a, chỉ cần ngươi quỳ xuống, ta sẽ tha cho cô ta.” Hắc Tĩnh cười đến lành lạnh.
 
“được rồi!” Đông Phương Phong Hoa đáp rõ ràng, làm bộ phải quỳ lạy.
 
“đừng quỳ! Đừng nghe hắn… tôi …một chút cũng không đau…” Triệu Mộ Hiền khó thở rống to.
 
Đông Phương Phong Hoa nhìn cô, trên mặt lướt qua một chút ôn nhu thản nhiên cười.
 
Không đau mới lạ, nhìn khuôn mặt cô đều vặn vẹo biến hình cả.
 
“câm miệng, nói nữa ta đem đầu ngươi phế đi.” Hắc Tĩnh nổi giận, càng thêm dùng sức.
 
“ngô…” đau quá đau quá, đau đến nỗi cô mồ hôi lạnh chảy ròng, nhưng cô không dám kêu ra tiếng, rất sợ làm cho Đông Phương Phong Hoa thấy khó xử.
 
Nhưng mà, đột nhiên, một trận kình phong đánh tới, cô ngửi thấy mùi của Đông Phương Phong Hoa, tiếp theo, cơn đau trên cánh tay đột nhiên biến mất, sức kiềm chế tay cô cũng buông lỏng ra, cô ngẩng đầu vừa thấy rõ ràng Đông Phương Phong Hoa đã đi đến người cô, mà Hắc Tĩnh đã bị hắn xoay cổ tay, thổi lui tới bên cạnh Miêu Võ, trên mặt kinh hãi.
 
Thậm chí, thương trong tay Miêu Võ, không biết khi nào đã ở trong tay Đông Phương Phong Hoa .
 
“Mộ Hiền, không có việc gì chứ? Đầu có đau không?” hắn ôm lấy cô, cúi đầu vỗ về mặt của cô, ôn nhu hỏi.
 
Cô ngơ ngác nhìn hắn, nhất thời không nói ra lời.
 
“không nghĩ tới Đông Phương Phong Hoa đại thiếu gia thân thủ lại tốt như vậy.” Hắc Tĩnh trong cơn tức giận dữ trừng mắt hắn, trong lòng không khỏi kinh run sợ, vừa rồi, Đông Phương Phong Hoa nhanh như chớp đã ra tay, trong chớp mắt đã đem Triệu Mộ Hiền trong tay hắn cứu trở về, cũng đoạt được thương trong tay Miêu Võ…..
 
Con người kinh khủng này, thật sự không giống với một Đông Phương Phong Hoa luôn từ từ tốn tốn lại trong sáng phiêu dật (anh ý ngoài là thỏ, trong là sói mà) bề ngoài đối với bốn anh em nhà Đông Phương gia, trừ bỏ “tuấn mỹ”, vẫn là “tuấn mỹ” giới nghệ thuật đấu giá luôn trả “Đông Phương từ mĩ nhân” luôn rất hào phóng, cũng bởi vậy, trước ít người biết, ở dưới biểu tượng mĩ mạo đấy, bốn anh em bọn họ đều là nhân vật mang tuyệt kỹ .
 
Nhưng cho dù hắn đã điều tra qua từ trước đó, công phu Đông Phương Phong Hoa thi triển, vẫn là ngoài dự kiến của hắn.
 
“hoàn hảo, ta xem thân thủ của mình vẫn là kém cỏi nhất trong nhà.” Đông Phương Phong Hoa đạm cười, nhìn Hắc Tĩnh, ánh mắt lại không có ý cười.
 
Triệu Mộ Hiền lại gần nhìn, mới phát hiện trên mặt hắn có một dấu bàn tay vừa hồng vừa sâu, nhất thời, tâm hơi hơi đau, ngực như bị một trận lửa thiêu đốt, rốt cuộc không thể khống chế được.
 
“hừ, đừng khiêm nhường, ta xem ngươi cũng đã là cao thủ.” Hắc Tĩnh ngoan ác cười, lại nói:
 
“bất quá, cho dù ngươi có lợi hại đến đâu cũng không đi qua được cửa biệt thự của ta.”
 
“nga? Phải không?” Đông Phương Phong Hoa tuấn mi dương lên.
 
Hắc Tĩnh búng ngón tay, trong nháy mắt, hơn hai mươi tên bảo kê to lớn lực lưỡng bao vây toàn bộ đại sảnh, mỗi người trong tay đều cầm một khẩu súng, nhắm ngay thẳng hai người Đông Phương Phong Hoa Triệu Mộ Hiền.
 
“ngươi chỉ cần động đậy, sẽ biến thành tổ ong ngay, đương nhiên Triệu Mộ Hiền cũng sẽ giống như vậy.” Hắc Tĩnh cười thối lui, tựa hồ tính nhàn nhã thưởng thức bọn họ bị vây khốn như thế nào.
 
Triệu Mộ Hiền hoảng sợ nhìn bốn phía, bị dọa cho choáng váng. Làm một nười bị hơn hai mươi khẩu súng nhắm vào, có nhiều lá gan cũng vô dụng.
 
“Mộ Hiền, cô sợ sao?” Đông Phương Phong Hoa cúi đầu hỏi.
 
“đương nhiên sợ, bị nhiều người vây bắn như vậy, khi chết, chắc chắn thật xấu, cũng rất đau.” Cô lui thân mình, run giọng nói.
 
“a…”hắn không nhịn được nở nụ cười? cô làm sao có thể thú vị như vậy a?
 
“lúc này anh còn cười được sao?” cô tức giận giương mắt trừng hắn.
 
“cùng cô chung một chỗ, ta cuối cùng cũng không nhịn được cười.” hắn vỗ về nhẹ tóc cô, nhớ tới ba tiếng trước khi cô không có bên người hắn, hắn có bao nhiêu không quen.
 
Lòng cô hơi hơi lơ đãng, đồng thời cũng muốn gào thét.
 
Cô đã bị trúng độc của hắn, nếu không mới rời khỏi hắn có ba tiếng đồng hồ ngắn ngủi, đã nhớ đến đầu ngón tay ôn nhu của hắn cùng nụ cười dịu dàng kia.
 
“làm ơn, trước hết anh nghĩ biện pháp chạy trốn khỏi nơi này đi! Có chuyện…trở về nói sau.” Cô buồn ngủ quá rối mới có thể đem tầm mắt từ trên mặt hắn chuyển dời.
 
“trốn? chúng ta cần gì phải trốn? chúng ta phải quang minh chính đại “đi” ra khỏi nơi này.” Thanh âm hắn chưa dứt, bỗng nhiên, toàn bên trong biệt thự lâm vào một mảng tối đen hắc ám.
 
Triệu Mộ Hiền chỉ nghe từng đợt tiếng kêu rên rời rạc, sau đó, ước chừng hơn mười giây sau, đèn đã lại sáng lên.
 
Ánh sáng ngọn đèn làm chói mắt cô, nheo nheo mắt lại, phát hiện rõ ràng trong phòng khách có hơn mười người áo đen, tất cả hơn hai mươi thủ hạ của Hắc Tĩnh đều bị tóm gọn, mà trái lại mặt của Hắc Tĩnh cùng Miêu Võ lại bị hai gã hắc y nhân lấy thương chỉ vào, trên người Miêu Võ còn trúng một vết thương.
 
Càng làm cô kinh ngạc hơn là, Cửu quản lí cư nhiên đã ở nơi này rồi, một phản ứng bình thường kính cẩn hòa thuận, một thân võ phục màu đen hộ vệ trước người cô và Đông Phương Phong Hoa, xem ra dũng mãnh khiếp người.
 
“hiện tại chúng ta có đi rồi không phải sao? Hắc thiếu đương gia.” Đông Phương Phong Hoa cười dài nhìn về phía Hắc Tĩnh. Vẻ mắt Hắc Tĩnh xanh mét, tức giận đến nói không ra lời.
 
Rất kinh người! đây là thực lực của “Đông Phương Lang” sao? Mới chỉ trong chớp mắt, đã đem thủ hạ của hắn đánh tan toàn bộ, thậm chí ngay cả người đã qua huấn luyện đặc biệt như Miêu Võ cũng không thể chống lại…
 
“như vậy, Mộ Hiền, ta nhất định phải mang về rồi, về phần bí mật của Đông Phương gia, ta nghĩ, ngươi nên khóa miệng mình nhanh một chút, nếu không, tiếp theo người bị bầy sói của ta cắn chết, sẽ là ngươi.” Ngữ âm của Đông Phương Phong Hoa mang phần cảnh cáo.
 
Hắc Tĩnh căm giận trừng mắt hắn, ầm trầm nói:
 
“cút đi!”
 
Vì thế Đông Phương Phong Hoa dìu Triệu Mộ Hiền đi ra ngoài, Cừu tổng quản theo sát ở phía sau, thẳng đến khi xác định chủ nhân bình an trên xe, mới hạ lệnh rút lui.
 
Không lâu, nhóm Đông Phương Lang cũng vô thanh vô thức biến mất, đến không thấy bóng, đi không thấy ảnh.
 
Hắc Tĩnh lạnh lùng nhìn nhóm người ở trước mặt hắn rời đi sau khi làm càn, không có cuồng nộ, ngược lại chậm rãi tháo kính mắt xuống, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh mê dạng.
 
“đừng tưởng rằng các ngươi đã thắng, Đông Phương Phong Hoa, chúng ta còn trận chưa đánh xong đâu!”
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 30      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
70864
Mua phu
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 507687
Thú Phi
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1886033
Nd: HE.
Nghề làm phi
Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
view: 836257
Nd: HE.
Cán Hoa Khúc
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 890435
Nd: Sủng. HE.
Ác Nương Tử
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 329085
Nd: HE.
Giang sơn bất hối
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1609066
Nd: HE.
A Mạch tòng quân
Tác giả: Tiên Chanh
view: 529523
Nd: Ngược.
Dâm môi sai
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 316313
Nd: Ngược. SE.
Ảo Thế
Tác giả: Thương Nguyệt
view: 330012
Nd: SE.
Bạc hà đồ my lê hoa bạch
Tác giả: Điện Tuyến
view: 871895
Nd: HE.
Chỉ cần có tiền, ta yêu!
Tác giả: Hiên Viên Việt
view: 526742
Nd: HE.
Nữ Tặc Giang Bắc
Tác giả: Tiên Chanh
view: 1217357
Nd: HE.
Đại Hoàn Dư - Cho ta khuynh thất giang san
Tác giả: Ân Tầm
view: 849132
Nd: Ngược. HE.
Vân thường tiểu nha hoàn
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 723884
Nd: Ngược. HE.
Phượng Tù Hoàng
Tác giả: Thiên Y Hữu Phong
view: 1023923
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15318984
Em Dám Quên Tôi   view 7317017
Không xứng   view 7239561
Hiền Thê Khó Làm   view 7222463
Thứ nữ sủng phi   view 7034694
Ân nhân quá vô lại   view 6883799
Gia cố tình yêu   view 6823750
Mưa ở phía tây   view 6816952
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc