Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Trở lại trong phòng, Đông Phương Phong Hoa đem Triệu Mộ Hiền bế lên giường, mới phát hiện bộ dạng của cô tệ hại hết biết, tóc tai hỗn độn lại dính lá cây, hai má cùng cánh tay đều có dấu vết bị thương, đại khái chắc là vội vã xuyên qua cây cối mới có thể thành như vậy.

 
“thật là khờ quá, đã sớm cảnh cáo em, em vĩnh viễn trốn cũng không thoát, em còn không tin.” Ngồi ở mép giường, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn uể oải, hắn không khỏi nhíu mày.
 
Cô nhíu mày một chút, miệng hô lên vài câu, tựa hồ ngủ cũng không được ngon giấc, nhưng mà, hắn xem cô không thể như vậy mà ngủ tiếp được, rốt cục vẫn quyết định đánh thức cô dậy.
 
“Mộ Hiền, tỉnh lại, tắm rửa rồi ngủ tiếp.’’ hắn vỗ mặt của cô.
 
“ân…ba…cứu con…” cô bất an vô lực nói mê.
 
Hắn giật mình.
 
Nguyên lai cô đang sợ a! ban ngày áp lực tích tụ, đều giống như ở trong mộng phóng thích sao?
 
“ba, mẹ cứu cứu con…con, con rất đói…bánh sủi cảo…lạp sườn…” cô còn nói một chuỗi nói mơ.
 
Hắn lại ngây người, phốc, cười sặc sụa.
 
“em rốt cuộc mơ thấy gì vậy a?” lắc đầu, hắn nhịn không được lau đi nước miếng của cô, thuận tay bỏ đi nhánh lá cây khô, chính là, mới làm được một nửa liền đột nhiên dưng lại.
 
Là thói quen sao? Đương nhiên không phải.
 
Hắn là cố ý, thường thường sờ tóc cô, chạm vào cô, đùa nghịch cô, mục đích cũng chỉ có một__hắn muốn cô yêu thương hắn, yêu đến mức có thể vì hắn mà chết, mà không uổng, không oán, không hối hận.
 
Như vậy, tội nghiệp của Đông Phương gia sẽ giảm bớt một chút, phiền toái cũng sẽ thiếu đi một phần.
 
Bất quá cho tới bây giờ, phương diện tình yêu chính cô cũng không thông suốt, rõ ràng đối với hắn động tâm, lại chưa phát hiện, tỉnh ngộ ra.
 
Chậc, nha đầu phản ứng thật chậm chạp, có lẽ, hắn phải đổi phương pháp khác kích thích cảm tình của cô phát triển lên một mức mới được. ở trong lòng nói thầm, hắn thuận tay nhéo nhéo hai má cô.
 
Cô phản xạ tính lấy tay gạt đỉ thứ đang quấy rầy giấc ngủ của mình, xoay người còn muốn tiếp tục ngủ, mi tâm hắn nhăn lại, dùng sức đánh vào hai má cô.
 
“uy, Mộ Hiền, đứng lên! Toàn thân cô rất bẩn!”
 
“a…đau quá…” Triệu Mộ Hiền đau đến nỗi mắt nhắm mắt mở nhập nhèm buồn ngủ.
 
“đứng lên, đi tắm rửa một cái.” Khuôn mặt hắn tuấn tú.
 
“tắm rửa?” cô dụi dụi hai mắt ngồi dậy, ý thức hỗn độn, không biết bây giờ là thời gian nào.
 
“đúng, đi tắm rửa rồi vào ngủ tiếp, nhanh chút.” Hắn nói xong, cường ngạnh kéo cô xuống giường.
 
“a a… chân của tôi…đau…” chân phải của cô đau đến mức ngã ngồi xuống. hắn cả kinh, ngồi sụp xuống, nắm lấy chân phải của cô, trải qua một đem bát nháo cúng cô, nguyên bản xoay chân phải bị thương của cô vặn trở lại bình thường.
 
“đau quá a…” cô kêu lên.
 
‘lúc trước không phải nói không đau sao? Vẫn còn chạy.” hắn châm chọc nói.
 
Đau đớn đem cơn buồn ngủ của cô đuổi đi hơn phân nửa, cô hơi chút thanh tỉnh, thấy hắn nắm mắt cá chân của mình, lập tức lùi về sau, kinh ngạc cùng nghiêm mắt giáp trừng hắn:
 
“đợi chút, anh…anh tới phòng tôi làm gì?”
 
“đương nhiên là đưa cô trở về a! vừa rồi cô như đã chết, tôi không thể không ôm cô lên lầu.”
 
“anh…anh ôm tôi đi lên ?” cô kinh hô, trực giác kiểm tra lại quần áo của mình hay không vẫn còn đầy đủ.
 
“làm sao? Vẻ mặt cảnh giới này của cô có ý tứ gì? Sợ ta xâm phạm cô sao? Cô cho là bộ dạng cô có thể gây hứng thú được cho đàn ông sao?” hắn nhíu mày cười lạnh.
 
Mặt cô đỏ lên, vội la lên: “tôi…tôi chưa nói cái gì…”
 
“yên tâm, không có người đàn ông nào dám chạm vào cô, bởi vì cần phải là xử nữ, mới có thể đem Mỹ nhân từ chế tạo lại toàn vẹn không tỳ vết, cho nên, bốn phía cô đều thật sự an toàn, không cần phải quan tâm.” Hắn đùa cợt nhìn chằm chằm cô.
 
“phải…. là xử nữ?” cô ngẩn người. đúng rồi, lần trước Đông Phương Khuynh Quốc cũng nhắc tới, chỉ có xử nữ mới có thể nung chế tạo từ. như vậy, chỉ cần cô không phải là xử nữ…
 
Ánh mắt cô nhanh như chớp chuyển hướng, có chút đăm chiêu. Rõ ràng tìm một người đàn ông lên giường, cứu mình một mạng là được rồi….
 
“uy uy, cô đang suy nghĩ cái gì?” hắn liếc mắt một cái liền nhìn thấu ý đồ cô.
 
“không có gì.”
 
“cô muốn tìm một tên đàn ông làm bừa để hủy đi trinh tiết của mình sao? Thực buồn cười, cô cho là mình có cơ hội tiếp xúc với đàn ông?” hai tay hắn vây quanh trước ngực châm biếm.
 
“ai nói không có cơ hội? tôi có thẻ tùy tiện tìm một lái xe hoặc người làm vườn nhà các anh.” Cô thuận miệng nói.
 
“cô dám?” vẻ mặt tươi cười của hắn biến mất, trở nên lãnh túc (lạnh lùng nghiêm túc).
 
Kỳ, sao hắn lại biến sắc a? cô khó chịu lại nói:
 
“tôi vì sao không dám? Trừ phi anh giám sát tôi 24/24h, bằng không tôi nhất định có cơ hội.”
 
“ta đây liền canh chừng cô 24/24.” Hắn hừ lạnh. Cô muốn cùng nam nhân khác làm bừa, ngàn vạn lần đừng có nghĩ đến.
 
“anh…” cô vốn định phản kích lại, đột nhiên bị đôi bảo thạch đồng tử lãnh huyết cuả hắn chiếu vào, trong lòng vừa động. đợi chút, cô cần gì phải tìm ngùi khác đâu? Trước mắt không phải có một người đàn ông a! lại còn thật soái ca.
 
Chỉ cần cô nghĩ biện pháp dụ hoặc Đông Phương Phong Hoa…ân, mặc dù có điểm mất mặt, xác suất thành công cũng không cao, bất quá, vì tránh được một kiếp chết sớm, cô cần phải thử xem, trọng yếu nhất là, nếu cô có thể thành công câu dẫn hắn, cô cũng không để ý lần đầu tiên của mình là cho hắn…
 
Xem ánh mắt cô bất chính, hắn nheo lại tuấn mâu, âm thầm buồn cười.
 
“Mộ Hiền, cô không phải sẽ dời lực chú ý sang tôi chứ?”
 
Mặt cô thiêu hồng, thẳng thắn bộc trực thành khẩn nói:
 
“đúng, không được sao?”
 
“chỉ bằng với bộ dạng này của cô, cô cho rằng có thể tác động được đến ta sao?” hắn nhịn cười, khinh miệt hỏi.
 
“anh cảm thấy tôi không có phần thắng?” cô hơi giận dỗi, cũng có chút bự mình.
 
“đúng, nhất định sẽ không có cơ hội.” hắn khinh hừ một tiếng.
 
Hắn xem đem cô chọc đến bốc lửa, tràn ngập khí tức, không nói hai lời, bắt đầu cởi quần áo, tất, quần bò….
 
Hắn nhăn chân mày, không nghĩ tới cô thật sự làm, trong lòng vừa tức giận vừa buồn cười.
 
Rất nhanh, cô thoát ra chỉ còn áo lót cùng quần, nhưng dưới ánh mắt chế nhạo của hắn lại không có dũng khí cởi ra nốt.
 
“làm sao vậy? vì sao dừng lại? tiếp tục đi!” hắn nheo mắt lại, một biểu tình hứng thú xem kịch vui
 
Nam nhân này trong mắt không có ngọn lửa, càng không có rung động, rất giống như đem cô trở thành con nghé con.
 
“được…được được cũng coi như không có gì hết…coi như hết.” cô đột nhiên cảm thấy thật xấu hổ, ảo não nhặt quần áo lên, xoay người hướng phòng tắm đi, nhưng cô đã quên mất cái chân bị thương của mình, mới bước đi một chút mắt cá chân đau nhói lên làm cô ngã quỵ xuống, tay ôm lấy mắt cá chân kêu rên.
 
“nha shit! Đâu chết mất…chân của tôi…”
 
Ai! Quả thực là kẻ dở hơi! Miệng hắn bất giác không ngừng co rúm, trong lồng ngực một cỗ khí cười, nhưng lại không tiện cười ra tiếng, nhẫn nhịn thật vất vả.
 
“cô rốt cuộc đang định làm gì?” đi qua, thân thủ hắn muốn giúp cô, nhưng cô lại giống như rùa , vùi đầu bất động vào trong mai:
 
“Mộ Hiền?”
 
“trong lòng anh nhất định đang nhạo báng tôi, đúng không?” cô thanh âm buồn hỏi.
 
“đúng vậy, ai bảo cô làm ra những loại chuyện ngu xuẩn buồn cười này.” Hắn cười đến sáng lạn, lộ ra hàm răng trắng như tuyết.
 
“chuyện ngu xuẩn? việc liên quan đến sinh mệnh của tôi, anh cho rằng đấy là chuyện ngu xuẩn? hết tất thảy đều tại anh khiến tôi ra như thế này, nếu không phải anh, tôi làm sao vì tự cứu mình mà ở trong này biến thành vũ nữ thoát y?” cô đứng thẳng thân nười, lớn tiếng giận dữ la hét.
 
“biết là như vậy, thì không nên làm a!” hắn vẫn cười.
 
“anh…” cô thực sự sắp tự thiêu cháy mình rồi, hắn một chút cũng không để cô vào mắt sao? Tên đáng giận này, khinh người cũng nên có giới hạn một chút.
 
“tốt lắm, đừng náo loạn, đi tắm__” hắn rất muốn khuyên cô đi tắm nhanh một chút rồi nghỉ ngơi, cô đột nhiên nhào về hướng hắn, áp đảo hắn, cúi đầu làm một trận mãnh liệt (hôn nha).
 
Hắn có chút giật mình, nhưng cũng không muốn đẩy cô ra, muốn nhìn ý đồ tiếp theo của cô là gì.
 
Triệu Mộ Hiền quyết định bằng bất cứ giá nào, mặc kệ là mất mặt mũi đến cỡ nào, cô muốn chính là thử xem, chính mình đối với Đông Phương Phong Hoa có thật là một chút hấp dẫn cũng không có?
 
Bất quá, đối với việc câu dẫn nam nhân, đối với cô mà nói thật sự rất rất khó khăn, cô cũng chỉ biết mỗi chiêu [đánh môi bất ngờ] này, cái này vẫn là cô học theo trong phim, dù sao nhắm chặt mắt lại mà bạo gan cưỡng hôn, cuối cùng nam nhân vật chính bình thường sẽ bị nữ nhân vật chính hòa tan, sau đó hai người thiên lôi câu động địa hỏa…. (E hèm!! sấm chớp đánh đùng đùng, bùng lên lửa cháy)
 
Chính là, cô hôn đến nửa ngày, thiên lôi không vang, địa hỏa cũng không nhúc nhích, Đông Phương Phong Hoa vẫn như cũ bình tĩnh, mím môi, hô hấp cũng phi thường vững vàng, cô càng hôn tâm càng loạn, đành phải mở to hai mắt, trừng hắn.
 
“anh…không có cảm giác gì sao?” cô buồn bực hỏi.
 
“giống như không có.” Hắn nhìn chằm chằm cô, tựa tiếu phi tiếu.
 
‘vì sao?” cô không hiểu, không phải miệng đối miệng là đến nơi sao? (chị ngây thơ đến tội nghiệp).
 
“bởi vì cô hôn giống như làm người hô hấp nhân tạo.” hắn châm chọc nói.
 
Người…hô hấp nhân tạo? lần đầu tiên cô có dũng khí hôn một người đàn ông, cư nhiên bị trở thành người hô hấp nhân tạo? cô ngẩn ngơ, bị đả kích mãnh liệt, giống như con gà mái bị chiến bại, hối hận xấu hổ đến chết. căn bản tự rước lấy nhục a!
 
“đúng vậy, thật đúng là có lỗi nha, kỹ thuật hôn của tôi thật tệ, bắt anh chịu khổ.” Miệng cô lẩm bẩm, hữu khí vô lực từ trên người hắn tụt xuống.
 
Trong mắt hắn hiện lên một chút mê dại, lửa nóng, đột nhiên giữ chặt cô, ác liệt cười:
 
“kỹ thuật của cô rất tệ, cần người dạy lại mới được.”
 
‘cái gì?” cô còn chưa kịp phản ứng lại, cả người đã bị đẩy ngã xuống, cả người nhào vào trong lòng hắn, tiếp theo, một lực mạnh cuốn lấy khiến cô ngã xuống dưới đất, mà hắn cúi người áp chặt, cấp cho cô một nụ hôn nồng nhiệt hàng thật giá thật.
 
Di? Di di di? Cô thất thần kinh ngạc, đầu óc trong nháy mắt tê liệt.
 
Nhưng trạng thái này cũng tiếp tục không lâu lắm, bởi vì, Đông Phương Phong Hoa thuần thục ở cánh môi cô dao động, hoặc nhấp hoặc duyện hoặc liếm hoặc mút, lập tức khiêu khích khiến mặt cô toàn bộ đỏ bừng bừng, toàn thân vô lực, thở hồng hộc.
 
Thế này mới gọi là hôn sao? Đồng dạng là hai phiến môi, vì sao hắn có thể làm cho cô đầu óc choáng váng, huyết mạch phun trào? Hắn có ma pháp đặc biệt gì sao?
 
Trong lúc cô còn đang phân tâm, hắn lại đẩy hai cánh môi cô, đầu lưỡi như con rắn nhỏ tham nhập, cuốn lấy trêu chọc cô, cả người cô run lên, kinh ngâm một tiếng, chỉ cảm thấy chính mình sẽ hóa thành một vũng xuân hủy, rốt cuộc không trở lại được hình người như cũ….
 
Phải sau một lúc lâu, hắn mới buông cô ra, trong mắt lóe lên ngọn lửa chớp động, thanh âm như ma mị hỏi:
 
“thích tôi hôn sao?”
 
Cô mở to đôi mắt sương mù, vì suyễn mà mất hồn, rung động căn bản không nói ra lời.
 
“đây là dạy học miễn phí lần đầu, còn muốn học nhiều hơn một chút không?” hắn dán môi tại miệng cô khẽ hôn. (soái ca!!! e cũng muốn được dạy hôn. Aaaa.Bee: Bà im ngay phá hỏng phong cảnh tôi mách Giun nhà bà bây giờ)
 
Học nhiều một chút cái gì? Mơ hồ, cô chỉ kịp nhìn thấy miệng hắn nở nụ cười giả tạo, một trận mãnh liệt khác lại đột kích.
 
Vì thế, cô lại chìm đắm trong hơi thở cực nóng bỏng của hắn, hoàn toàn thần phục ở đôi môi hắn, trong lúc đó, bị hắn bừa bãi duyệt hôn, không hề có sức chống cự, thậm chí cô hoài nghi mình cũng không muốn chống cự, bởi vì, hắn hôn như thể đã nhuần nhuyễn từ lâu, hương vị hắn quẩn quanh mũi cô, cho dù hắn muốn như vậy, cô cũng nguyện ý…
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 30      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
63860
Họa quốc
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 925970
Thệ bất vi phi
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1175745
Nd: HE.
Vĩnh Dạ
Tác giả: Trang Trang
view: 718425
Ảo Thế
Tác giả: Thương Nguyệt
view: 285928
Nd: SE.
Cố Tích
Tác giả: A Đậu
view: 1007546
Nd: Sủng. HE.
Chỉ cần có tiền, ta yêu!
Tác giả: Hiên Viên Việt
view: 477817
Nd: HE.
Dưỡng nữ thành phi
Tác giả: Phong Ngôn Nhiễm
view: 1336528
Nd: Sủng. HE.
Giang sơn bất hối
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1504521
Nd: HE.
Đường Uyển sống lại
Tác giả: Du Đăng
view: 575770
Nd: HE.
Cán Hoa Khúc
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 845527
Nd: Sủng. HE.
Bất tiếu phù đồ
Tác giả: Tuyết Nguyên U Linh
view: 480907
Nd: HE.
Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ
Tác giả: Phúc Bảo
view: 318270
Hoa khai
Tác giả: Giản Huân
view: 439089
Nd: HE.
Say đắm một nàng mèo
Tác giả: Một Nửa Linh Hồn
view: 6083283
Nd: Sủng. HE.
Mua phu
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 464118
Do kí kinh hồng chiếu ảnh
Tác giả: Phong Ngưng Tuyết Vũ
view: 429304
Nd: Ngược. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15082599
Hiền Thê Khó Làm   view 6993391
Em Dám Quên Tôi   view 6977632
Không xứng   view 6938389
Thứ nữ sủng phi   view 6840024
Ân nhân quá vô lại   view 6690674
Mưa ở phía tây   view 6615587
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc