Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Không xứng

Tác giả : Tội Gia Tội   
Chương 37
<< Trước    / 39      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Bác sĩ đến, cầm ống nghe xem bệnh cho Trầm Khánh Khánh, sau đó lấy thuốc, lại truyền cho Trầm Khánh Khánh một chai dịch, rồi mới rời đi. Tác dụng của thuốc xuất hiện rất nhanh, Trầm Khánh Khánh mơ hồ nghe thấy trước khi đi, bác sĩ trêu đùa Trữ Mạt Ly cái gì mà rốt cuộc cũng mang phụ nữ về nhà vân vân… sau đó cô liền thiếp đi.

 
Trầm Khánh Khánh cũng không biết mình đã ngủ bao lâu, khi tỉnh lại trước mắt một mảnh tối đen. Toàn thân đổ mồ hôi, thân thể dễ chịu hơn nhiều, đầu cũng không còn đau như trước, chỉ là miệng rất khô, rất khát.
 
Trầm Khánh Khánh trở mình, nhanh tay chạm tới đèn ngủ, trong bóng đêm đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp: “Em tỉnh rồi?”
 
Trầm Khánh Khánh kinh sợ một hồi, nhìn về hướng phát ra tiếng nói, hình như có bóng người nằm trên sô pha.
 
“…Trữ Mạt Ly?”
 
Chỉ chốc lát, bóng người ấy đứng dậy, đến bên giường, bật đèn, Trữ Mạt Ly mặc áo ngủ ngồi cạnh giường: “Cảm giác thế nào rồi?”
 
Nói xong, anh lấy tay đặt trên trán cô thử độ nóng, Trầm Khánh Khánh lại cứng đờ người. Trữ Mạt Ly cúi đầu, con ngươi đen thẫm phản chiếu ánh đèn vàng, như vẻ đẹp của trời đêm, anh khẽ nở nụ cười, hình như rất hứng thú, cái tay dừng thật lâu sau đó mới chậm rãi nâng lên.
 
“Đỡ nóng rồi.”
 
“Ừ.” Đầu óc Trầm Khánh Khánh thực chậm chạp, cô thấy có lẽ mình đã bị cháy hỏng không ít nơ-ron.
 
“Khánh Khánh.”
 
“Hả?”
 
Trữ Mạt Ly chợt cúi người, gương mặt tuấn mỹ trong nháy mắt phóng đại ngay trước mắt cô, có thể thấy ngay cả lỗ chân lông nơi cánh mũi, còn cả đôi mắt phượng hẹp dài, lông mi dài đến độ có thể quạt mát cả gương mặt anh. Trầm Khánh Khánh cũng không thể tránh, ngừng thở, mở to hai mắt, thoạt nhìn thật hoảng sợ, trừng anh: “Anh… Anh làm gì?”
 
“Em rất căng thẳng?” Trữ Mạt Ly cười xấu xa, nói, “Vì tôi?”
 
Trầm Khánh Khánh giận, khuôn mặt tái nhợt đột nhiên trào lên huyết sắc: “Thật đúng là không biết xấu hổ… Tôi đây nóng, trong phòng sao lại nóng như vậy chứ, tôi khát muốn chết rồi, mau lấy nước.”
 
“Tôi bật điều hòa cho em.”
 
“Anh bật… điều hòa?”
 
Trầm Khánh Khánh ngạc nhiên, lập tức ngẩng đầu, quả nhiên, điều hòa đang hoạt động.
 
Đầu óc Trầm Khánh Khánh choáng váng một trận, cô vẫn nhớ rõ Trữ Mạt Ly không thích bật điều hòa. Trước kia mỗi lần mùa đông đến, đi vào văn phòng hoặc nhà anh luôn như đi vào hầm băng, khi họp, chỉ cần có anh, phòng họp sẽ tuyệt đối không bật điều hòa. Sau khi bị đông lạnh quá hai lần, Trầm Khánh Khánh dứt khoát không đi họp, cô không chịu nổi loại dày vò này.
 
Nhưng, bây giờ anh lại phá lệ vì cô.
 
Trữ Mạt Ly cầm ly nước đi vào, Trầm Khánh Khánh nhận lấy, một hơi uống sạch.
 
Anh lại rót cô ly nước, anh điều chỉnh độ nước thật tốt, rất hợp với phong cách cầu toàn của anh, nước không quá nóng, cũng rất ấm, nhuận giọng, ấm bụng. Trầm Khánh Khánh nhìn chăn mỏng trên sô pha, thuốc trên tủ ở đầu giường, còn có khăn mặt…
 
Trầm Khánh Khánh đang cầm ly nước, cúi đầu, uống một ngụm, khẽ liếc Trữ Mạt Ly, trong tay anh còn cầm phích nước, thấy cô nhìn anh, ngạc nhiên chau mày: “Em còn muốn nữa? Em khát đến thế à?”
 
“Không phải, đủ rồi.” Trầm Khánh Khánh trả ly nước cho anh, lại chui vào trong chăn, nghĩ nghĩ, lại hé đầu ra, tròn mắt thầm quan sát Trữ Mạt Ly.
 
Trữ Mạt Ly thu dọn vài thứ linh tinh, vừa ngẩng đầu, đúng lúc bắt gặp ánh mắt vụng trộm của Trầm Khánh Khánh. Từ khi tỉnh lại, cô thường dùng loại ánh mắt dè dặt pha chút nghi ngờ nhìn anh, kỹ năng diễn xuất của cô thật sự không phát huy tác dụng tại nơi này.
 
Trữ Mạt Ly nghiêm túc, rất nghiêm túc nói: “Cô Trầm, nếu em có gì muốn nói, có thể dùng miệng nói ra, xin em đừng dùng ánh mắt ấy quấy rối tôi.”
 
“…”
 
Khuôn mặt Trầm Khánh Khánh bây giờ, chỉ thiếu đôi mắt đỏ lên thôi.
 
Sau một hồi lâu, cô cũng không dấu giếm, nửa ngồi nửa nằm, Trữ Mạt Ly chu đáo chèn một cái đệm sau lưng cô.
 
Bị động tác giống như săn sóc này quấy nhiễu, tinh thần cô có phần mơ hồ, đầu óc Trầm Khánh Khánh lại phát sốt rồi, thần kinh hơi có vấn đề, nói: “Tôi thấy thật kỳ lạ.”
 
“Hả? Nó như thế nào?” Trữ Mạt Ly dù bận vẫn nhàn, chờ cô nói hết lời.
 
“…” Trầm Khánh Khánh bĩu môi, đảo mắt vòng quanh, “Anh luôn ở trong này chăm sóc tôi?”
 
Trữ Mạt Ly nói rất tự nhiên: “Cho dù em làm tôi khó chịu, rốt cuộc tôi vẫn không thể bỏ mặc em.”
 
Nói chuyện với Trữ Mạt Ly bị anh châm chọc đến mắc xương, đó là chuyện thường ngày, Trầm Khánh Khánh nhanh chóng lấy cái xương ra, ném qua một bên, nói: “… Anh không thể so đo với người bệnh nhiều như vậy.”
 
Không biết vì sao Trữ Mạt Ly lại trầm mặc, nói: “Người bệnh sẽ không nói nhiều như em, ngủ đi, chuyện này tính với em sau.”
 
Trữ Mạt Ly đứng dậy rút đệm dựa lưng của Trầm Khánh Khánh, Trầm Khánh Khánh nằm xuống, nhưng bây giờ cô thấy thật thư thái, tinh thần bỗng tỉnh táo lại, dường như không kìm được, Trầm Khánh Khánh chợt giữ chặt tay Trữ Mạt Ly: “Tôi nằm rồi, nói chuyện chút đi.”
 
Tay cô rất nóng, là cơ thể của người bệnh, Trữ Mạt Ly ngẩn người, cúi đầu nhìn vào tay cô, suy nghĩ có phần lệch khỏi quỹ đạo trái đất, qua một lát, anh lại ngồi xuống: “Em muốn nói cái gì?”
 
Trầm Khánh Khánh hài lòng mỉm cười: “Hôm nay tôi nói chuyện với Phương Thuấn. Hắn nói anh lấy danh nghĩa của tôi cho hắn vay tiền, có thật không?”
 
“Thật không?” Trữ Mạt Ly không có phản ứng nào, thờ ơ trả lời, “Hình như có chuyện như thế, tôi không nhớ lắm.”
 
Thật có tài diễn xuất.
 
“Anh cho tôi thể diện lớn như vậy, đáng lý tôi phải cảm ơn anh. Có điều…” Trầm Khánh Khánh chuyển đề tài, “Anh như vậy làm tôi rất căng thẳng. Có loại cảm giác… cáo chúc tết gà.”
 
Vẻ mặt Trữ Mạt Ly thay đổi, làm cho người ta không nắm bắt được: “Vậy vì sao em quay về hang cáo?”
 
Trầm Khánh Khánh ngẩn ra, ôm gối nghĩ ngợi, chợt phát giác chính cô cũng không biết vì sao. Khi đó chỉ là thấy rất khó chịu, trong lòng hoảng hốt, ngồi trên xe kia, nghĩ tới đích đến, sau đó không biết tại sao lại thấy không vui. Trầm Khánh Khánh thuộc loại người cảm xúc tới cũng nhanh, đi cũng nhanh, giờ ngẫm lại, lại không có cảm xúc như lúc đó.
 
Trầm Khánh Khánh muốn giải thích: “Tuy tôi không sợ anh giận, nhưng anh giận rất đáng sợ, nên tôi quay về.” Ngoài miệng thì ni như vậy, nhưng trong lòng lại không phải vậy, Trầm Khánh Khánh còn nói, “Thật ra, lúc ấy tôi nghĩ rằng Quý Hàm là loại người rất dễ bị tổn thương…”
 
Cô còn chưa nói xong, Trữ Mạt Ly liền hừ lạnh: “Vậy em nghĩ tôi là loại người gì?”
 
Trầm Khánh Khánh có phần hồ đồ, cây ngay không sợ chết đứng nói: “Anh là hoàng đế thôi… Nội tâm mạnh mẽ… Vả lại, không phải tôi đến chịu đòn nhận tội rồi sao…”
 
“Hừ.” Trữ Mạt Ly không đồng tình, hừ lạnh một cái, không định để yên, “Hôm nay tôi vốn không muốn so đo với em, nhưng nếu em lôi chuyện này ra, tôi sẽ tính toán với em. Cho tới bây giờ, tôi chưa bị ai “nể mặt” như vậy, em nói phải đền bù thế nào?”
 
“…” Tâm tình Trầm Khánh Khánh rất rối bời, lần đầu tiên khó thở trước mặt Trữ Mạt Ly, “Xin lỗi anh.”
 
Trữ Mạt Ly bình tĩnh lại gần cô: “Trầm Khánh Khánh, tôi cho em… một cơ hội nữa.”
 
“… Vậy anh muốn tôi làm thế nào?” Bị buộc vào tình thế bất đắc dĩ, Trầm Khánh Khánh rõ ràng luống cuống tay chân.
 
Trữ Mạt Ly dịu dàng đè góc chăn giúp cô, cười nguy hiểm: “Đến đảo Bali du lịch, tôi đã đặt vé rồi, lần này đi du lịch em phải phục tùng tôi vô điều kiện.”
 
“Vô điều kiện?” Trầm Khánh Khánh cảnh giác nói.
 
“Tôi sẽ không bắt em phải giết người cướp của, làm trái pháp luật hay chuyện đồi phong bại tục. Thật ra, em không được lựa chọn, hôm nay quả thật tôi đã rất tức giận, nếu đêm nay em không tới…”
 
“Anh sẽ thế nào?”
 
“Phát huy trí tưởng tượng của em đi. Không phải em rất hiểu tôi sao?” Vẻ mặt đen tối qua đi, Trữ Mạt Ly lại thay khuôn mặt thờ ơ, “Không còn gì thì ngủ đi.”
 
Trữ Mạt Ly đặt lại gối đầu cho Trầm Khánh Khánh, lại cúi người dém chăn cho cô: “Không được sợ nóng, như vậy mới có thể hạ sốt.”
 
Trầm Khánh Khánh nằm im bất động, nhìn Trữ Mạt Ly có phần trì độn. Động tác của anh rất nhẹ nhàng, dáng vẻ tỉ mỉ như đối xử với một tác phẩm nghệ thuật, mắt cũng không chớp, lại còn thật sự dém từng góc chăn, cho đến khi gói Trầm Khánh Khánh thành bánh chưng mới dừng lại. Sau đó, anh lại lấy một cái khăn mặt sạch sẽ, vén tóc mái của cô, giúp cô lau mặt. Anh làm những chuyện đó vô cùng tự nhiên, tuy gương mặt trước sau không có biểu tình gì, nhưng sự gần gũi và dịu dàng khó thấy của anh lại lẻn vào từng tế bào trong người Trầm Khánh Khánh.
 
Trong trí nhớ, dường như ngay cả Quý Hàm cũng không gần gũi với cô như vậy.
 
Tuy Trữ Mạt Ly thích nói lời độc địa châm chọc cô, nhưng anh đã chăm sóc cô rất chu đáo, đã sớm vượt qua giới hạn của tình bạn, chưa nói quan hệ bọn họ chỉ là cấp trên cấp dưới. Trong lòng Trầm Khánh Khánh, bọn họ cũng không tính là bạn bè.
 
Trầm Khánh Khánh hơi khó khăn nuốt nước miếng, cô thật sự không hiểu vì sao Trữ Mạt Ly đối xử với cô tốt như vậy. Cô không dám nghĩ nhiều, càng nghĩ càng khó tin. Nhưng hết lần này tới lần khác được anh chăm sóc là một loại hưởng thụ xa xỉ, khó tin đến đáng sợ, khiến tim cô không khỏi loạn nhịp.
 
Khi Trữ Mạt Ly nguyện ý đối xử tốt với một người, có một loại mị lực mê hoặc nhân tâm.
 
“Nghe thấy tôi nói gì không?”
 
“Hả?”
 
Trữ Mạt Ly nâng cằm cô lên, lắc đầu: “Không phải nóng đến ngu người rồi chứ, tôi nói ban đêm có việc gì thì bảo tôi.”
 
“Anh mới ngu người ấy.” Trầm Khánh Khánh thở phì phì gạt tay anh, dứt khoát nói ra vấn đề vừa rồi cô suy nghĩ, “Tôi nói anh sẽ không…”
 
Chữ “thích” còn chưa nói ra, dây chuyền trên ngực Trữ Mạt Ly bỗng rơi xuống, hai người đều sững sờ. Mặt dây chuyền dao động trước mắt Trầm Khánh Khánh chưa đến hai xăng-ti-mét, trên mặt lóe sáng nhiều hoa văn phức tạp, tỏa ra một tầng ánh sáng thần bí.
 
“Này…” Trầm Khánh Khánh không kìm được mà vươn tay đến mặt dây chuyền, nhưng đầu ngón tay cô còn chưa chạm đến, Trữ Mạt Ly đột nhiên giành lấy, một bàn tay nắm chặt dây chuyền, toàn thân nổi lên cảnh giác, trong mắt phượng hiện lên một tia bối rối, lần đầu tiên Trầm Khánh Khánh thấy Trữ Mạt Ly khẩn trương như vậy.
 
Tay để ngoài chăn chợt lạnh buốt, Trầm Khánh Khánh cứng ngắc thu tay vào chăn, quay người, nhắm mắt lại.
 
Trữ Mạt Ly đứng sau cô không nhúc nhích, ý thức được phản ứng của mình hơi quá khích, sau khi bình tĩnh lại, nói: “Chuyện này khá riêng tư…”
 
Trầm Khánh Khánh ở trong chăn buồn bực, nặng nề nói: “Tôi muốn đi ngủ.”
 
“Vừa rồi em nói cái gì?”
 
“Quên rồi.”
 
Trầm Khánh Khánh cảm giác Trữ Mạt Ly nhìn cô hồi lâu, sau đó lặng lẽ tắt đèn.
 
Khoảnh khắc ánh sáng biến mất, Trầm Khánh Khánh mở mắt ra, tay phải vô thức đè trên ngực.
 
Tại nơi này, ngay lúc ấy, nó hơi đau, trong giây phút anh giành lấy mặt dây chuyền.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 39      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
51706
Anh sẽ đợi em trong hồi ức
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 300348
Nd: SE.
Động cơ Tàn Khốc
Tác giả: Kỷ Viện Viện
view: 226600
Nd: SE.
Hoa lửa
Tác giả: Đản đản 1113
view: 447947
Nd: Ngược. HE.
Chỉ được yêu mình anh
Tác giả: Nam Lăng
view: 519944
Nd: HE.
Cố chấp cuồng
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 298906
Nd: Ngược. HE.
Ma Tôn
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 270066
Nd: HE.
Đá Quý Không Nói Dối
Tác giả: Tâm Doanh Cốc
view: 381409
Nd: Ngược. HE.
Tháng Ngày Ước Hẹn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 423124
Nd: HE.
Câu Chuyện Mà Anh Không Biết
Tác giả: Lục Xu
view: 434145
Nd: HE.
Thiếu Tướng Ế Vợ
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 276864
Nd: HE.
Mạc phụ Hàn Hạ
Tác giả: Đinh Mặc
view: 683096
Nd: HE.
Người vợ bí mật
Tác giả: Mạc Oanh
view: 467208
Nd: HE.
Mắt biếc
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
view: 471946
Yêu Đôi Môi Em
Tác giả: Mộc Khinh Yên
view: 332793
Nd: HE.
Nơi nào hạ mát
Tác giả: Cố Tây Tước
view: 300863
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14583461
Hiền Thê Khó Làm   view 6797485
Em Dám Quên Tôi   view 6756388
Không xứng   view 6700459
Thứ nữ sủng phi   view 6663688
Ân nhân quá vô lại   view 6527831
Mưa ở phía tây   view 6427921
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc