Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Không xứng

Tác giả : Tội Gia Tội   
Chương 13
<< Trước    / 39      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

  “Tuyệt đại phong trần” quay khá thuận lợi, mặc dù Trương Hiển Chính vẫn hay gây khó dễ cho Trầm Khánh Khánh. Bề ngoài luôn ra vẻ Trầm Khánh Khánh là người quan trọng, quan tâm chăm sóc, nhưng vẫn luôn ngầm bẫy cô. Trừ lần đó ra, tuy Liêu Khả Nhi cố gắng che dấu, nhưng cô ta đã sớm có tính toán trong tay, cô gái này rất thù ghét cô. Kelly dường như giống với lời đồn bên ngoài, là cô gái xinh đẹp điềm tĩnh. Về phần hai nam diễn viên, Lam Tường cùng công ty, tuy vào vai một mỹ nam đồng tính, nhưng thực tế lại là một người đàn ông phóng khoáng. Về phần Dương Phàm, cảm nhận trước tiên là người hay ngại ngùng, tuy đã diễn vài cảnhvẫn chưa nhập vai.

 
Sau đó trên mạng lập tức có tin đồn, trong đoàn phim Trầm Khánh Khánh hay giở chiêu làm giá, một mặt bất hòa với diễn viên ở chung phòng hóa trang, cũng không chịu ăn cơm hộp với đoàn. Nửa đường còn xin phép đi chụp quảng cáo, làm cả đoàn phim phải xoay quanh cô.
 
Trầm Khánh Khánh chỉ hừ lạnh, trả lại laptop cho Ted.
 
Ted thở dài, bắt đầu khuyên giải: “Đừng để ý mấy thứ này, bọn phóng viên họ chỉ sợ thế giới không loạn, căn bản mặc kệ em muốn giảm béo mà phải ăn uống điều độ, cũng không quan tâm trên hợp đồng viết có dành thời gian quay quảng cáo. Chỉ sợ bọn họ biết, bọn họ cũng sẽ làm như không biết. Em là người nổi tiếng, khó tránh khỏi mấy chuyện thị phi.”
 
“Những chuyện này em đều hiểu.”
 
Trầm Khánh Khánh đương nhiên không bất mãn với đám paparazzi ấy, loại tin tức này cô còn thấy ít sao? Cô là căm tức Trương Hiển Chính, rõ ràng hắn muốn nhân cơ hội lần này gây phiền toái cho cô. Cảnh hậu trường của nữ diễn viên chính không hiểu sao lại bị xóa đi, ngược lại giữ lại cảnh hậu trường của Liêu Khả Nhi… Trầm Khánh Khánh không muốn nhờ Trữ Mạt Ly ra mặt, hơn nữa lần này nhà đầu tư chính là Kiều Hàn Thâm, Kiều Hàn Thâm lại đang có quan hệ với Trương Hiển Chính, muốn động vào Trương Hiển Chính thật chẳng phải việc dễ làm.
 
“Lát nữa… “ Ted nuốt nước miếng, “Lát nữa gặp Trữ Mạt Ly, em có thể đừng tranh cãi với anh ấy không?”
 
“Có ý gì?” Trầm Khánh Khánh nhăn mày khó chịu, “Sao lại nói với em điều đó? Anh nên nói với anh ta mới đúng.”
 
Vẻ mặt Ted bất đắc dĩ, có nỗi khổ không thể nói nên lời: “Khánh Khánh, thực ra… thực ra Trữ Mạt Ly rất tốt với em.”
 
Trầm Khánh Khánh lạnh lùng nói: “Em lại không thấy như vậy. Đối xử tốt với em là để con heo Trương Hiển Chính kia tìm em gây phiền toái? Em không muốn diễn cảnh nóng, còn muốn đẩy em vào ngõ cụt? Anh ta đối xử với em cũng thật quá tốt rồi!”
 
“Anh ta có suy nghĩ của anh ta, chưa bao giờ em biết với anh ta em quan trọng như…” Ted còn chưa nói xong đã gặp ánh mắt ăn thịt người của Trầm Khánh Khánh, liền nuốt sạch nửa câu sau vào trong bụng. “Mặc kệ như thế nào, vẫn nên nói chuyện ôn hòa, có gì từ từ trao đổi.”
 
Hôm nay Trầm Khánh Khánh đến thăm Liễu Liễu, nhân tiện Trữ Mạt Ly muốn nói rõ ràng chuyện diễn cảnh nóng. Việc quay phim đang tiến hành, chuyện này là tiêu điểm của mọi sự chú ý. Bởi vì trước đó trong hợp đồng không viết rõ. Qua vài lần suy tính rồi cuối cùng đi đến kết luận, nếu sống chết đều phải quay, Trầm Khánh Khánh tuyệt đối không thể hở quá nhiều.
 
Đi vào nhà hàng hẹn trước, Trữ Mạt Ly quen biết quản lý nơi này, lập tức đưa Trầm Khánh Khánh tới phòng ăn trên tầng ba, nơi Trữ Mạt Ly và Liễu Liễu đang chờ.
 
Liễu Liễu vừa nhìn thấy Trầm Khánh Khánh hai mắt liền sáng lên, cũng không quan tâm ba ba yêu dấu giúp mình đeo khăn ăn, lập tức nhảy tới trước mặt Trầm Khánh Khánh, ôm đùi Trầm Khánh Khánh cọ cọ, trong đôi mắt to ngập tràn vui sướng: “Dì Khánh Khánh, hai ngày nay dì không tới thăm Liễu Liễu.” Nói xong tủi thân trề miệng.
 
Trầm Khánh Khánh không thể chịu được vẻ mặt này của cô bé, khuôn mặt không khỏi buông lỏng. Cô ngồi xổm ôm lấy Liễu Liễu, hôn nhẹ vào mặt cô bé, làm bộ đáng thương: “Bảo bối, xin lỗi con. Dì sai rồi, con phạt dì đi.”
 
Trữ Mạt Ly nhìn bộ dáng một lớn một nhỏ thân mật khăng khít, thầm quay đầu… ở góc bọn họ không thấy được khẽ mỉm cười.
 
Liễu Liễu chớp chớp mắt, ôm cổ Trầm Khánh Khánh nói: “Đêm nay dì phải ngủ với con.”
 
Trầm Khánh Khánh xấu xa hỏi: “Con không muốn ngủ cùng ba ba?”
 
Liễu Liễu giận dữ quả quyết từ bỏ người ba anh tuấn: “Không muốn. Con ngủ với dì cơ!”
 
Trầm Khánh Khánh khiêu khích nói với Trữ Mạt Ly: “Làm sao bây giờ, đêm nay muốn tôi tới không?”
 
“Liễu Liễu thích, theo ý con bé đi!” Trữ Mạt Ly bình thản uống trà, “Ngồi xuống đi, Liễu Liễu đói bụng.”
 
Trầm Khánh Khánh chọn vị trí đối mặt với Trữ Mạt Ly, cách ba chiếc ghế trống. Liễu Liễu không có lương tâm ngồi bên cạnh Trầm Khánh Khánh. Hai bên rõ ràng đều không thể dây vào, Ted cũng chọn một vị trí vừa phải ngồi xuống.
 
“Ăn cơm trước.”
 
Nhà hàng này chuyên làm món ăn Quảng Đông, bởi vì Liễu Liễu thích đồ ngọt, vậy nên Trữ Mạt Ly thường mang bé tới đây dùng cơm.
 
Trầm Khánh Khánh không thể ăn gì, cô vì quay phim mà phải duy trì dáng vóc, thực sự phải chú ý ăn uống, chỉ ăn một bát cháo đặc. Thời gian còn lại cô đút cho Liễu Liễu, không phải Liễu Liễu khó chăm sóc. Cô bé lớn như vậy đương nhiên sẽ tự ăn cơm, nhưng chính là bé thích Trầm Khánh Khánh đút cơm, cảm giác rất thích.
 
Ăn một lúc, Trữ Mạt Ly bắt đầu câu chuyện: “Cảnh kia đã được xác định, Trương Hiển Chính có đề cập với em không?”
 
“Không có, tôi cũng lười hỏi hắn.”
 
“Tốt! Trên cơ bản em xác định quan hệ với Dương Phàm qua cảnh diễn kia.”
 
Với ai cô không quan tâm, cô chỉ quan tâm một vấn đề: “Giới hạn?”
 
Bởi có Liễu Liễu ở đây, Trữ Mạt Ly chỉ chỉ lưng, lại chỉ về chân: “Thì lộ chừng này.”
 
Tuy rằng có thể chấp nhận mức độ này, nhưng sắc mặt Trầm Khánh Khánh vẫn như ăn phải ruồi bọ: “Con heo mập kia, không biết sẽ giở trò gì trong cảnh này.”
 
Trữ Mạt Ly không lên tiếng, ngược lại Ted vội giúp cô bớt phiền: “Đừng lo lắng, đến lúc đó sẽ có các biện pháp che chắn, cũng không sử dụng ánh sáng. Lúc trước Mạt Ly dùng cách này, rất an toàn.”
 
Trầm Khánh Khánh sửng sốt, nhìn về khuôn mặt bình tĩnh của Trữ Mạt Ly. Cô đột nhiên nhận ra là ảnh đế tất đụng tới loại diễn này, nhưng nhất thời chưa tưởng tượng được dáng vẻ ấy.
 
Trữ Mạt Ly như có thể nhìn thấu suy nghĩ của Trầm Khánh Khánh, thuận miệng nhắc nhở nói: “Nhất tiễn phong hầu”, nếu em muốn mượn xem, có thể nhìn xem.”
 
Cô không thể tưởng tượng Trữ Mạt Ly sẽ diễn cảnh nóng như thế nào. Bởi vì anh luôn là một bộ dáng cấm dục mà quả thật cô cũng lo lắng diễn không được thật, nhưng lần này, cho dù ý tưởng này là thật, cũng không thể không thuận theo.
 
“Chẳng qua là cảnh nóng, tôi chỉ không muốn diễn, chưa nói sẽ không diễn.”
 
Trữ Mạt Ly miễn cưỡng cười cười, đôi mắt phượng nheo lại: “Phải không?”
 
Ted bắt đầu thầm chảy mồ hôi, khẩn trương quan sát sắc mặt Trầm Khánh Khánh. Nói Trầm Khánh Khánh cái gì cũng tốt, chỉ có điều nếu có thể dùng kỹ xảo diễn xuất, cô nhất định sẽ không bỏ qua. Lại nói tiếp, trong mắt người ngoài Trầm Khánh Khánh giống như một bước lên mây, nhưng phương diện này, khổ tâm cũng chỉ có cô với người bên cạnh biết được. Từ một đào tạo viên không xuất thân chính quy, vì tôi luyện diễn xuất, người khác bỏ ra mười phần công sức, Trầm Khánh Khánh phải bỏ ra ba mươi phần công sức. Không như Trữ Mạt Ly trời sinh là diễn viên trân bảo hiếm có, Trầm Khánh Khánh dựa vào nghiền ngẫm không ngừng, quan sát không ngừng, tự hỏi không ngừng, cùng với thực hành không ngừng. Cũng chỉ có bọn họ biết Trầm Khánh Khánh sẽ vì nét mặt của một vai diễn mà đứng trước gương luyện tập mấy ngày mấy đêm, cũng sẽ vì một câu đối thoại mà thử dùng nhiều lời nói âm điệu khác nhau, vì muốn đạt tới hiệu quả tốt nhất. Giới phê bình trong nghề cho rằng diễn xuất của Trầm Khánh Khánh có một cảm nhận ở mức độ mà người khác không có, cách diễn mỗi vai đều khác biệt, bất kể là ánh mắt hay từng động t nhỏ đều rất tinh tế, đáng để cân nhắc.
 
Nhưng loại chuyện này, người hiếu thắng như cô sẽ không nghe lời người ngoài, nhất là phía trước cô còn có một An Thiến, rất nhiều đạo diễn ngợi khen cô ta diễn xuất rất thông minh, cũng là một người có thiên phú.
 
Chính là, còn chưa chờ Trầm Khánh Khánh lên tiếng, cô nhóc đã mở miệng cướp lời: “Cảnh nóng gì đó, dì Khánh Khánh có thể diễn tốt!” Nói xong bé làm mặt quỷ với ba ba.
 
Trầm Khánh Khánh buồn cười, cục cưng nghĩ gì là nói đó, đại khái cô bé cũng không hề biết rõ cảnh nóng là cái gì. Nhưng mặc kệ như thế nào, bị cô bé nói lảng như vậy, cơn tức vốn có của Trầm Khánh Khánh biến mất như chưa có.
 
Đối với cô con gái chân ngoài dài hơn chân trong [1], Trữ Mạt Ly không để ý chút nào, ngược lại bắt đầu trêu con gái: “Liễu Liễu, con có biết cảnh nóng là cái gì không?”
 
[1] chân ngoài dài hơn chân trong: bênh người ngoài.
 
Liễu Liễu trừng đôi con ngươi đen láy nhìn khuôn mặt tươi cười của Trữ Mạt Ly, giống như còn đang tự hỏi vấn đề này, nhưng nói quanh co nửa ngày trời vẫn không trả lời được.
 
“Ngoan lắm! Ngoan lắm” Trầm Khánh Khánh gắp miếng sầu riêng vào bát phân tán sự chú ý của cô bé, lại nhíu mày với Trữ Mạt Ly: “Anh đừng có dạy hư trẻ con.”
 
Trữ Mạt Ly thoải mái dựa lưng vào ghế ngồi, vẻ mặt không cho là đúng.
 
Ted xem trái, nhìn phải, không khỏi cảm thán một câu: “Mấy người rõ ràng là người một nhà.”
 
Lời vừa ra khỏi miệng anh ta liền hối hận, mà nghe thấy lời đó hai người nọ đều sửng sốt.
 
Không đợi Trầm Khánh Khánh phản ứng lại, Liễu Liễu mở cái miệng nhỏ nhắn, cũng bắt đầu không sợ chết nói không ngừng: “Dì Khánh Khánh đúng là người nhà mà! Có phải không ba ba?”
 
Trầm Khánh Khánh 囧. Bây giờ muốn cô nói phải không, không phải phải không, may là Liễu Liễu hỏi Trữ Mạt Ly… Như vậy, Trữ Mạt Ly sẽ trả lời như thế nào? Trầm Khánh Khánh không biết tại sao cô lại hơi khẩn trương nhìn về phía đối diện.
 
Khóe miệng Trữ Mạt Ly vẫn mỉm như cũ, nhưng Trầm Khánh Khánh không nhận ra giữa ý cười kia lạnh hay nóng. Dường như anh đang nhìn cô, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện anh không nhìn ai cả.
 
Qua một lát, anh đứng lên nói: “Gần đến giờ rồi, con còn phải về luyện đàn.” Sau đó anh lại nói với Ted: “Anh đưa Trầm Khánh Khánh trở về.”
 
Liễu Liễu ôm cánh tay Trầm Khánh Khánh, nhỏ giọng bào chữa: “Nhưng mà, hôm nay con ngủ với dì Khánh Khánh…”
 
Trữ Mạt Ly vẫy vẫy tay với Liễu Liễu: “Ngày mai dì Khánh Khánh còn phải quay phim. Ngoan, cuối tuần ba ba cho con ra ngoài chơi.”
 
Trữ Mạt Ly thực chiều Liễu Liễu, nhưng với con gái, anh uy nghiêm cũng không ai bằng. Bình thường không sao, nhưng khi anh nói “Ngoan”, chính là một lời ngầm ra hiệu – phải nghe lời.
 
Quả nhiên Liễu Liễu lập tức do dự, bé không dám nói “Rõ ràng ba ba đã đồng ý.”, lập tức lưu luyến nhìn Trầm Khánh Khánh, chớp chớp đôi mắt, khuôn mặt trắng trẻo đấu tranh gay gắt, dường như đau lòng ra quyết định, chạy tới cầm tay Trữ Mạt Ly, quay đầu lại tủi thân nhìn Trầm Khánh Khánh nói lời tạm biệt: “Dì Khánh Khánh, hẹn gặp lại.”
 
Trầm Khánh Khánh cười cười, vẫy vẫy tay với bé: “Nghe lời ba ba, nếu rảnh dì sẽ cùng đi chơi với con.”
 
Trữ Mạt Ly đưa Liễu Liễu đi rồi, nụ cười của Trầm Khánh Khánh cũng lập tức biến mất. Cô nhìn thoáng qua Ted, người đứng sau cũng biết vì một câu nói của mình làm không khí cứng lại, vô cùng đau đớn đứng yên bất động. Lúc ấy anh ta cũng không biết đầu óc bại liệt thế nào mà lại nói như vậy, thật đáng chết!
 
Trầm Khánh Khánh không muốn đi, cô nâng chén trà chậm rãi uống. Sau đó lại nhớ đến cảnh tượng vừa rồi, không khỏi buồn cười. Cô làm sao có thể trở thành người nhà với Liễu Liễu, là người nhà của bé, cũng chính là người nhà với Trữ Mạt Ly. Dù cô uy hiếp Trữ Mạt Ly, tay nắm bí mật của Trữ Mạt Ly, tuy rằng hiện tại chỉ có một hợp đồng trói buộc, nhưng Trữ Mạt Ly tuyệt đối sẽ không buông lỏng cảnh giác với cô. Khi đó quan hệ phức tạp của bọn họ cũng không đơn giản như những quy tắc ngầm mà người ngoài đã nghĩ.
 
“Khụ khụ…” Ted ở bên kia giả bộ ngứa họng, muốn mượn cớ làm Trầm Khánh Khánh chú ý.
 
Trầm Khánh Khánh buông chén trà, bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề: “Anh có biết mẹ đẻ Liễu Liễu là ai không?”
 
Khuôn mặt Liễu Liễu rất giống Trữ Mạt Ly, tuổi còn nhỏ đã kế thừa dung mạo diễm lệ của ba ba. Như vậy nguyên nhân chính có lẽ là vì bé với Trữ Mạt Ly đi ra từ một khuôn, vậy nên trên mặt bé nhìn không ra bóng dáng người mẹ, cũng vì vậy mà người ngoài vẫn không đoán được mẹ bé là ai.
 
Ted cả kinh, bị sặc nước miếng của chính mình, bắt đầu “khụ khụ” điên cuồng, lúc này là “khụ khụ” thật.
 
“Sao lại bị dọa thành như vậy?” Trầm Khánh Khánh bất mãn chau mày, rồi sau đó lại cười xấu xa nói: “Hay là anh thật sự biết?”
 
Ted đi theo Trữ Mạt Ly từ lúc anh khởi nghiệp, quan hệ hai người đương nhiên không tồi, cho dù anh ta đã biết mẹ đẻ là ai cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
 
Ted nuốt hết nước miếng, thuận khí nói: “Bà cô ơi, anh xin em, chuyện này không thể hỏi linh tinh được đâu. Mạt Ly đã sớm nói rồi, ai nhắc đến, anh ta liền giết người đó.”
 
“Anh ta lại không ở đây. Nơi này chỉ có anh và em, anh gấp như vậy làm gì?”
 
“Em có hỏi anh, anh cũng không biết.” Ted lắc đầu, hé ra khuôn mặt anh tuấn trong vai phản diện, dè dặt hỏi: “Sao đột nhiên em lại muốn hỏi điều này?”
 
“Không có gì.” Trầm Khánh Khánh lắc nhẹ chén trà, nói miễn cưỡng: “Chỉ là em tò mò, người đàn ông bá đạo như Trữ Mạt Ly, cô gái nào có thể lọt được vào mắt anh ta, còn khiến cô ấy sinh cho con cho anh ta nhỉ? Anh thật sự không biết sao, ngày trước không phải anh là quản lý của anh ta à?”
 
Ted nghĩ ngợi, vẻ mặt đau khổ xin tha thứ: “Bà cô ơi, cũng chẳng phải anh ta mang thai, anh làm sao biết được.”
 
Trầm Khánh Khánh tiếp tục tự đoán: “Sẽ không phải đẻ thuê chứ? Chẳng lẽ Trữ Mạt Ly cũng là gay?”
 
Bộ mặt Ted run rẩy, cứng họng không nói gì.
 
“Thôi, dù sao cũng không liên quan đến em, biết nhiều bí mật của anh ta đối với em cũng chẳng tốt lành gì. Đi thôi!” Trầm Khánh Khánh phất phất tay, không hề tự hỏi vấn đề này.
 
“Ba ba!”
 
Ngồi sau xe, Liễu Liễu rời khỏi người Trữ Mạt Ly, đôi tay nhỏ bé nhanh nhẹn nắm cổ tay áo Trữ Mạt Ly, khuôn mặt xinh xắn khẩn trương ngước lên thấy Trữ Mạt Ly đang trầm tư.
 
Trữ Mạt Ly phục hồi lại tinh thần: “Ừ?”
 
Liễu Liễu nửa nức nở, nửa tủi thân nói: “Ba tức giận? Liễu Liễu biết sai rồi, nhưng Liễu Liễu chưa nói dì Khánh Khánh là mẹ Liễu Liễu, ba ba đừng tức giận.”
 
“Ba không tức giận.” Trữ Mạt Ly dịu dàng sờ sờ má Liễu Liễu.
 
Liễu Liễu đưa tay nhỏ bé xoa xoa hai gò má Trữ Mạt Ly: “Vì sao ba lại khó chịu như vậy?”
 
Trữ Mạt Ly sửng sốt, cười nói: “Không có, ba ba tốt lắm.”
 
Anh ôm Liễu Liễu trong lồng ngực, hôn nhẹ lên trán bé, thấp giọng nói: “Ba ba có Liễu Liễu là đủ rồi.”
 
Lời tác giả: còn nghi ngờ với nam chính, xin ngẩng đầu nhìn văn án. 
 
Thấy có bạn vì nam chính không phải Quý Hàm mà bỏ truyện… Vô cùng đau khổ, vô cùng tuyệt vọng, có lẽ là dành cảm tình cho anh ta quá nhiều, cho nên không khó lý giải tình cảm của mọi người đối với anh ta. Chậc, mặc kệ, tôi vẫn tiếp tục con đường của tôi. 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 39      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
39964
Anh chàng bỉ ổi đáng yêu
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 191477
Nd: HE.
Thịnh Yến
Tác giả: Chu Loan Loan
view: 414678
Mãi mãi là bao xa
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 539102
Dịu Dàng Đến Bên Anh
Tác giả: Nam Lăng
view: 772603
Nd: HE.
Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 542604
Nd: Sủng. HE.
Tổng tài mặt trắng xấu xa
Tác giả: Băng Triệt
view: 521489
Nd: Ngược. HE.
Anh sẽ đợi em trong hồi ức
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 290666
Nd: SE.
Sự nham hiểm của Tiêu Đồ
Tác giả: Đản đản 1113
view: 345462
Nd: HE.
Tay ôm con tay ôm vợ
Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết
view: 506142
Nd: Ngược. HE.
Mối tình đầu
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
view: 338973
Cà Phê Đợi Một Người
Tác giả: Cửu Bả Đao
view: 270066
Nd: HE.
Tháng Ngày Ước Hẹn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 408704
Nd: HE.
Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết
Tác giả: Lạc Hòa
view: 131840
Nd: SE.
Sống Chung Sau Ly Hôn
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 460719
Nd: HE.
Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 622017
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14364998
Hiền Thê Khó Làm   view 6115213
Em Dám Quên Tôi   view 6062683
Không xứng   view 5999853
Thứ nữ sủng phi   view 5998205
Ân nhân quá vô lại   view 5859464
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc