Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Không xứng

Tác giả : Tội Gia Tội   
Chương 8
<< Trước    / 39      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 “Trầm Khánh Khánh! Thật sự là Trầm Khánh Khánh!” Tiểu Ngọc kích động suýt nữa hét lên. Đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới. “Anh chàng đi sau cô ấy là ai vậy?”

 
Trầm Khánh Khánh đeo kính đen, mặc một bộ váy liền Givenchy đặc biệt. Đi sau cô là một chàng trai đẹp mã, trong tay anh ta là một lẵng hoa.
 
“Có lẽ là người đại diện đó! Trời ơi! Người đại diện nào của cô ấy cũng đẹp trai như vậy sao?”
 
Trịnh Thị mỉm cười với anh chàng kia. Nhưng anh ta như nhìn thấy con rệp xấu xí, nhíu mày né tránh.
 
Chờ bọn họ đến trước mặt, Quý Hàm mới hồi phục tinh thần. Anh chắn ngang trước mặt Trầm Khánh Khánh: “Xin lỗi! Bây giờ không phải thời gian thăm bệnh.”
 
Trầm Khánh Khánh quay sang, Ted hiểu ý tiến lên một bước thương lượng với Quý Hàm: “Chúng tôi được viện trưởng Phương cho phép, cũng đã liên lạc với người nhà của đạo diễn Triệu rồi. Nếu anh không tin có thể gọi điện thoại hỏi chủ nhiệm Tiếu một chút.” Nói xong Ted đưa ra một dãy số điện thoại, sau đó đưa cho Quý Hàm.
 
Quý Hàm nhận điện thoại lùi sang một bên. Chỉ trong chốc lát đã quay lại nói: “Đừng vào quá lâu.”
 
Trầm Khánh Khánh cũng không thèm nhìn anh, trực tiếp đi qua.
 
“Hai người vẫn chưa ngắm xong à? Còn nghển cổ ra làm gì?”
 
Trịnh Thị gõ nhẹ vào đầu Tiểu Ngọc.
 
Tiểu Ngọc phục hồi một chút nhưng vẫn thất thần nói: “Nhìn thấy chưa? Thần tượng của anh đó! Vừa rồi em quan sát một chút, cái váy của cô ấy, còn có cái ví, cả đôi giày nữa. Thật sang trọng quá, không hổ là đại minh tinh. Tuy đeo kính đen không nhìn rõ mặt, nhưng da cô ấy đẹp quá! Khuôn mặt vô cùng xinh đẹp!”
 
“Thấy chưa! Anh đã sớm nói cô ấy đẹp mà. Hơn nữa các em không phát hiện sao? Cô ấy còn cố ý bước đi rất nhẹ.”
 
Tiểu Ngọc liên tục gật đầu: “Đúng thế!”
 
Trịnh Thị nhìn khuôn mặt lạnh băng của Quý Hàm: “Cậu trưng bộ mặt thối như vậy làm gì? Đại minh tinh người ta đến thăm đạo diễn là có ý tốt, cũng chẳng gây phiền phức gì!”
 
Quý Hàm tiếp tục trưng bộ mặt khó ưa, không để ý tới anh ta.
 
Ánh mắt Quý Hàm nhìn qua bản ghi chép, nhưng tâm thì không đặt ở đó. Qua vài phút, đầu bút cũng không động, mãi đến khi phía sau vang lên tiếng bước chân.
 
Trầm Khánh Khánh cùng người đại diện đi ra. Hai người Văn Văn và Tiểu Ngọc, mỗi người cầm một quyển sổ trong tay do dự. Có nên bước tới xin chữ ký hay không đây? Tuy bình thường việc thích làm nhất là lôi cô ấy ra bàn tán, nhưng khi gặp được người thật lại bị phong thái siêu sao của cô rung động. Quả nhiên không hổ là đại minh tinh.
 
Thế nhưng, nghe nói Trầm Khánh Khánh đều xem những fan hâm mộ là bạn bè tốt cả.
 
“Có thể giúp tôi ký một chữ được không?”
 
Văn Văn cùng Tiểu Ngọc đồng loạt quay đầu. Trịnh Thị tỏ ra rất tự nhiên xin chữ ký Trầm Khánh Khánh.
 
Trầm Khánh Khánh như quan sát anh ta, bỗng mỉm cười nói: “Tất nhiên là được! Anh muốn ký thế nào?”
 
“Chỗ này được rồi.” Trịnh Thị kéo áo blouse, để lộ áo trắng bên trong, chỉ chỉ vào ngực: “Tốt nhất là viết trên đây dòng: To (nguyên văn “to” là tiếng Anh) Trịnh Thị yêu quý!”
 
Thật can đảm! Văn Văn trao đổi ánh mắt với Tiểu Ngọc. Quý Hàm lạnh lùng nhìn bọn họ, Ted khó chịu nhíu mày.
 
Trầm Khánh Khánh vẫn mỉm cười nói: “Không thành vấn đề.”
 
Ted tìm trong túi, lấy một cây bút lông - không được, lại đụng đến một cây bút máy – cái này không tồi. Trầm Khánh Khánh nhận lấy bút máy từ Ted, mạnh tay ký tên lên ngực Trịnh Thị. Đồng thời nói với âm lượng mà chỉ có hai người bọn họ nghe được: “Mấy trò bịp bợm của anh càng ngày càng nhiều!”
 
“Nhẹ tay chút! Anh không muốn xăm hình đâu.” Trịnh Thị hít một hơi, đồng thời nhìn Ted lên án. Người kia ngạo nghễ quay đầu, làm như không biết.
 
“Được rồi.”
 
Trịnh Thị sửa lại áo trong, cười lớn nói: “Cảm ơn!”
 
Văn Văn và Tiểu Ngọc thấy thế liền lập tức chạy lên: “Chị có thể ký giúp bọn em không?”
 
Trầm Khánh Khánh gật đầu.
 
“Em là Tiểu Ngọc.”
 
“Em là Văn Văn.”
 
Trầm Khánh Khánh lần lượt ký tên vào hai quyển sổ, viết thêm xuống dưới một lời chúc, bên cạnh còn vẽ thêm hình trái tim rất cute.
 
“Cảm ơn.”
 
Hai y tá nhỏ ôm quyển sổ, vô cùng hưng phấn.
 
“Chúc bộ phim “Tuyệt đại phong trần” tiếp theo của chị thắng lớn! Bọn em đều rất mong chờ…” Nói được một nửa, Văn Văn liền nhớ ra có chút bất ổn, đạo diễn bây giờ còn nằm trong kia mà!
 
Cũng may Trầm Khánh Khánh không để ý, hòa nhã nói: “Cảm ơn. Đạo diễn Triệu nhờ các em vất vả rồi.”
 
“Này, cậu có cần kí tên không?” Trịnh Thị cố tình nói với Quý Hàm.
 
Mặt Quý Hàm cứng đờ, ánh mắt hung ác trừng Trịnh Thị. Trịnh hồ ly cười càng rạng rỡ.
 
Trầm Khánh Khánh cũng không hỏi, lấy giấy ra ký tên xoạt xoạt một cái, sau đó lễ độ cáo từ.
 
Văn Văn cùng Tiểu Ngọc liếc mắt nhìn nhau. Tiểu Ngọc mở miệng trước: “Em sai rồi, thì ra ngoài đời cô ấy lại thân thiện như vậy.”
 
“Đúng thế! Nói chuyện hòa nhã, chữ viết cũng rất đẹp.” Văn Văn vội gật đầu không ngớt.
 
Quý Hàm cầm lấy tờ giấy. Mặt trên là một dòng chữ cùng chữ ký thật to: chúc anh vạn sự như ý – Trầm Khánh Khánh. Chữ của cô quả thật rất đẹp, giống như con người hoa lệ của cô, mạnh mẽ lưu loát, giọng cô dịu dàng, nói chuyện với cô khiến người ta có ảo giác như được chìm đắm trong ánh mặt trời.
 
Nhưng chỉ có anh biết. Tất cả đều là giả dối.
 
Sau khi ra khỏi bệnh viện, lái xe đưa Trầm Khánh Khánh về nhà trước, Trữ Mạt Ly từ từ nhắm mắt không nói với cô câu nào. Trầm Khánh Khánh cũng không so đo, dù sao cũng chẳng phải lần đầu chịu đựng tính tình kỳ quặc của người này. Mặt Ted thì vẫn nhăn lại, hiỠnhiên là gặp được ai đó, nên không để tâm.
 
Sau khi về đến nhà, Ted tiễn Trầm Khánh Khánh tới cửa, nói: “Sáng mai không có việc gì, chiều anh tới đón em.”
 
“Chờ chút!”
 
Ted quay đầu lại, có chút mê man: “Còn việc gì sao?”
 
Trầm Khánh Khánh tiến lên nhắm ngay vào hai khối thịt bên má anh ta kéo xuống: “Cái bộ dạng này của anh đã nói rõ ràng với anh ta – Tôi rất để ý, tôi rất để ý đó! Ông chú già à, anh luôn không chịu thua ai, không phải anh nuôi chí muốn trở thành kẻ bất khả chiến bại sao?”
 
“… Biết… Biết rồi! Em đừng kéo má anh nữa, tạo thành nếp nhăn đó!”
 
Ted chạy trốn nanh vuốt của Trầm Khánh Khánh, hai má bị xoa đỏ đến méo lệch. Bộ dáng đó cực kỳ đáng yêu! Trước khi đi còn lo lắng căn dặn: “Không được nói số điện thoại mới của anh cho người đó.” 
 
Vào trong nhà, cả người Trầm Khánh Khánh đều bình tĩnh lại. Nhưng nghĩ tới hình ảnh đạo diễn Triệu đang thở bằng bình ô-xi, khắp nơi trên người ông đều là máy móc khiến cô thấy đáy lòng thật buồn phiền. Đạo diễn Triệu mới hơn 40 tuổi, chưa được nửa cái trăm tuổi, có nhiều tác phẩm nổi tiếng, cũng không thiếu những tác phẩm xuất sắc. Nhờ nghiên cứu võ hiệp cổ trang mà thành danh, những bộ phim cổ trang trong tay ông không giống với người khác, vô cùng chân thực, hàm súc. Cuối năm ngoái, ông ấy cầm kịch bản đến tìm Trầm Khánh Khánh, hy vọng cô có thể trở thành nữ diễn viên chính của bộ phim này. Ông rất có thành ý, kịch bản cũng không tệ, tuy Trữ Mạt Ly không bằng lòng với thù lao lắm, nhưng Trầm Khánh Khánh vẫn nhận lời. Bởi vì cô thích vai diễn này. Không ngờ, trước khi bấm máy ba ngày lại xảy ra rủi ro như vậy. Bà Triệu nói tối qua ông ấy rất khỏe, vậy mà sáng nay ra cửa không lâu liền nhận được tin dữ đó.
 
Điều này đối với cô mà nói cũng là một tin dữ. Bây giờ cô không thể không đối mặt với con heo kia, không biết diễn xuất có thể bị sa sút hay không.
 
Điện thoại vang lên, Trầm Khánh Khánh nghe máy: “A lô.”
 
“Về đến nhà rồi sao?” Giọng Trịnh Thị có ý cười luôn rất dễ nhận ra.
 
“Về rồi, anh còn đang trực à?”
 
“Đúng vậy. Là số anh khổ, ở cùng với cái bản mặt tú lơ khơ của chồng em, ai…”
 
Trầm Khánh Khánh ngâm mình trong bồn tắm lớn, không lên tiếng.
 
“Làm sao vậy? Vợ chồng son lại cãi nhau? Please!!! Hai người có thể bình yên chút được không?” Trịnh Thị thăm dò: “Vẫn là vì chuyện sinh nhật cậu ta ư?”
 
Trầm Khánh Khánh thở dài: “Không phải. Quên đi! Chuyện của em và anh ấy cũng không phải chuyện ngày một ngày hai.”
 
“Anh tin rằng em chưa bao giờ có lỗi với cậu ta.”
 
“Ồ, cảm ơn! Thật khó có cơ hội nghe những lời này từ anh.”
 
“Thật đó! Con người em tuy tâm địa hơi hẹp hòi, hơi toan tính, tính tình hơi xấu xa nhưng anh biết mọi việc em làm đều vì cậu ta trước, là do cậu ta còn chưa sáng mắt ra!”
 
Trầm Khánh Khánh nghe nửa câu đầu thật sự bực mình, nhưng nghe tới nửa câu sau, cô thấy rất mát tai.
 
Người có thể nói chuyện thẳng thắn với cô như vậy, quả thật không nhiều.
 
“Nếu anh ấy có thể nghĩ được như anh thì tốt rồi.”
 
“Đúng vậy! Có lẽ đầu óc cậu ta bị cửa kẹp rồi. Không sao, có anh trông nom cậu ta, em yên tâm đi quay vai diễn của em đi. Cho anh thêm vài vé buổi ra mắt phim là được rồi!”
 
Trầm Khánh Khánh trêu chọc: “Sao lại đòi vé em? Không đòi vé con gấu nhỏ của anh ư?”
 
Trịnh Thị đầu kia lập tức đổi giọng, giống như cô vợ nhỏ bị vứt bỏ: “Tên kia không cần anh. Em nhìn thái độ của hắn đối với anh đi! Thật làm người ta đau lòng mà! Trái tim nhỏ bé của anh đã bị cái đầu bút máy kia đâm thủng!”
 
Trầm Khánh Khánh toàn thân nổi da gà, vội vàng nói: “Là do anh không đúng trước. Thôi thôi! Tính Ted cũng nhanh bỏ qua thôi, qua một khoảng thời gian sẽ tốt lên thôi. Em còn tắm rửa nữa, cứ như vậy nhé!”
 
Trầm Khánh Khánh ngắt điện thoại, ngâm mình trong nước, một lúc lâu sau, cô cười khổ.
 
Kỳ thật Quý Hàm đối xử như vậy làm cô có chút thất vọng và đau khổ, tuy nhiên cô vẫn kiên trì.
 
Không biết bắt đầu từ khi nào, người đàn ông từng giống đóa sen đó đang theo gió bay đi…
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 39      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
48719
Năm mươi thước thâm lam
Tác giả: Ba Nữu
view: 453818
Nd: Sủng. HE.
Cũng Chỉ Là Hạt Bụi
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 328776
Nd: HE.
Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình
Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết
view: 888787
Nd: Ngược. HE.
Đêm Nay Ngủ Cùng Ai
Tác giả: Jassica
view: 327643
Nd: HE.
Trâu tiểu thư tìm kiếm tình yêu
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 356483
Nd: Ngược. HE.
Bình minh và hoàng hôn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 230514
Nd: HE.
Vết Son Trên Môi Anh
Tác giả: Cấn Vân Khánh
view: 1194079
Nd: SE.
Khó có được tình yêu trọn vẹn
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 5739778
Nd: Sủng. HE.
Bình an của anh
Tác giả: Tích hòa
view: 224746
Dịu Dàng Đến Bên Anh
Tác giả: Nam Lăng
view: 772603
Nd: HE.
Hào môn kinh mộng 1: 99 ngày làm cô dâu
Tác giả: Ân Tầm
view: 1269887
Nd: Ngược.
Tùy Tiện Phóng Hỏa
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 373684
Nd: HE.
Bên nhau trọn đời
Tác giả: Cố mạn
view: 253895
Mộ phần trái tim
Tác giả: Đản đản 1113
view: 245346
Nd: HE.
Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ
Tác giả: Tâm Phạm
view: 257294
Đường chim bay
Tác giả: Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
view: 360191
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14364998
Hiền Thê Khó Làm   view 6115625
Em Dám Quên Tôi   view 6063095
Không xứng   view 6000265
Thứ nữ sủng phi   view 5998617
Ân nhân quá vô lại   view 5859876
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc