Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Hiền Thê Khó Làm

Tác giả : Vụ Thỉ Dực   
Chương 32
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Thừa tướng đương triều tới cửa, đừng nói là người gác cổng, ngay cả Tấn quản gia cũng cung kính nghênh đón. Hơn nữa, Lục Thừa Tướng không chỉ là Thừa Tướng, còn là cha ruột Vương phi bọn hắn, người trong Vương phủ thế nào cũng phải cung kính.

 
A Nan biết tin rất nhanh, mang theo mấy nha hoàn đến đại sảnh, vừa đến đã thấy bộ dáng không yên của Thừa Tướng, đang đi lại vòng tròn trong đại sảnh, thật may là bọn nha hoàn đều đứng chờ ngoài cửa, nếu không bộ dáng Thừa Tướng như thế này không phải là làm cho người ta chế giễu sao.
 
“Cha, sao đột nhiên đến vậy? Cha đã ăn cơm trưa chưa vậy? Để con cho người làm cơm nhé, lâu rồi con gái chưa có ăn cơm cùng người.” A Nan vừa tới, thấy Lục Thừa Tướng còn đang mặc quan phục trên người, nghĩ chắc là vừa hạ triều đã tới đây luôn, chưa có về phủ. A Nan nhìn lại trên bàn, thấy có nước trà cùng điểm tâm, trong lòng có chút hài lòng, biết gia nhân trong Vương phủ không dám chậm trễ tiếp đón Lục Thừa Tướng.
 
Lục Thừa Tướng nhìn thấy con gái, thần sắc có chút yên tâm, bộ mặt từ ái nói: “Không cần, cha không đói, lát trở về phủ rồi ăn. A Nan, con tới đây cha xem một chút.”
 
A Nan ngoan ngoãn đứng trước mặt Lục Thừa Tướng để ngài tỉ mỉ quan sát.
 
Lục Thừa Tướng nhìn kĩ, thấy con gái sắc mặt hồng nhuận, bộ dáng mềm mại đáng yêu, không cần nói nhiều, biết gia đình con gái sống rất tốt, yên tâm trở lại.
 
Gần đây, Lục Thừa Tướng cảm thấy có áp lực rất lớn a!
 
Trước không nói quốc gia sắp sửa có chiến tranh – Hàng năm, Bắc Việt cùng Đại Sở đều có cạnh tranh chiếm đoạt biên giới, kẻ làm quan như bọn họ cũng không quan tâm nhiều, nhưng năm nay, tình hình nghiêm trọng có thể dẫn đến chiến tranh kịch liệt, dù đối với những người bọn họ ở tận kinh thành xa xôi này không có ảnh hưởng gì, cuộc sống vẫn như cũ. Nhưng hiện tại, con rể của ông sắp phải ra biên cương, con rể quyền cao chức trọng, ngay cả làm Thừa Tướng như ông mà còn phải nể mặt, làm sao không khiến ông bận tâm? Hơn nữa, biên cương thường xuyên xảy ra chiến sự, Đồng thành là căn cứ quân sự, chiến đấu với Bắc Việt, cơ hồ là hai ngày trận nhỏ, năm ngày một trận lớn, dân cư nơi đó hung hãn không nói, nhưng trên chiến trường đao kiếm không có mắt, ai biết được chỉ cần sơ ý một chút là con gái của ông đã trở thành quả phụ rồi?
 
Sau chuyện cung nữ ở phủ Túc Vương mất ngoài ý muốn, là chuyện cười cho thiên hạ, nhưng không chỉ người ở phủ Túc Vương bị cười nhạo, thậm chí, ngay cả người của phủ Thừa Tướng cũng bị cười nhạo – Dù sao thì Vương phi hiện tại cũng là thứ nữ của Thừa Tướng. Lục Thừa Tướng suy nghĩ một chút lại thấy tức giận, nô tài chết rồi thì thôi, liên quan gì đến con gái nhà ông? Cái đám người kia mở to con mắt trông xem con gái của ông bao giờ thì bị khắc chết, đáng chết hơn còn nói rõ A Nan không thể sống qua được mùa đông này. Thậm chí có người ra vẻ tài ba còn đánh cược, số mệnh A Nan cứng rắn, có lẽ không bị khắc chết, chỉ là số không có con cái thôi – Đây không phải là nguyền rủa con gái nhà ông về già không có ai chăm sóc sao?
 
Lục Thừa Tướng biết có người đánh cược chuyện nhà ông, tức giận, trực tiếp sai người đem nhốt vaò ngục, lại phải trấn an phu nhân ở nhà nữa!
 
Vì thế, Lục Thừa Tướng thậm chí còn cùng Tân Ngự Sử đương triều khẩu chiến một trận, chỉ vì Tân Ngự Sử cùng ông hai người bất đồng chính kiến, thường ở trong triều khẩu chiến. Mà Tân Ngự Sử làm Ngự Sử cũng đã lâu, có sở thích là bới móc vết sẹo của người ta, lại mang chuyện người ta đánh cược Túc Vương phi “Lúc nào thì chết’ ra để giễu cợt Thừa Tướng. Mặc dù Tân Ngự Sử nói chuyện cũng rất mịt mờ, nhưng quần thần ai cũng biết chuyện A Nan bị buộc gả cho Túc Vương là tâm bệnh của Lục Thừa Tướng, Tân Ngự Sử nói như thế không phải là đâm vào lòng Lục Thừa Tướng một nhát đao hay sao? Nếu lúc đó không phải có quan viên ngăn cản, nói không chừng lúc đó cả quan văn quan võ đều sẽ được chứng kiến chuyện Thừa Tướng đương triều ra tay đánh Tân Ngự Sử!
 
“Cha, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Chẳng nhẽ người đến chỉ là để nhìn con gái hay sao?” A Nan kỳ quái hỏi. Khi nhận được thông báo Lục Thừa Tướng đến, nàng vô cùng lo lắng, nghĩ đã có xảy ra chuyện gì, lập tức tới ngay. Ai biết phụ thân đến, cũng chỉ ngồi nhìn nàng, hơn nữa sắc mặt lúc trắng lúc đỏ, khiến nàng lo lắng có phải người không khỏe hay không?
 
Lục Thừa Tướng đem chuyện trong lòng gạt qua, hỏi thăm A Nan, mặc dù dài dòng, nhưng A Nan biết ông đang quan tâm mình, không nhịn được cảm động, tỉ mỉ đáp chuyện. Rột cuộc Thừa Tướng cũng thấy hài lòng, nhìn A Nan muốn nói lại thôi.
 
“Cha ~~” A Nan kéo tay Lục Thừa Tướng, giọng làm nũng: “Có chuyện gì người nói đi, nhìn bộ dáng người, con gái rất lo lắng đó.”
 
A Nan làm nũng khiến Lục Thừa Tướng lại uất ức, trong bốn người con gái, ông hiểu rõ nhất là con gái út. Không phải bởi mẹ đẻ con gái út dung mạo xinnh đẹp, cũng không phải vì thân phận con gái út là thứ nữ, … Chỉ vì con gái út từ nhỏ đã khéo léo thân thiết, lại tĩnh tâm, không giống ba đứa bất hiếu nữ kia, làm gì cũng có chủ kiến, mặc dù ông cũng kiêu ngạo về họ, nhưng họ không làm nũng với phụ thân, thật không khiến cho phụ thân có niềm vui của việc có con gái. Vì vậy, con gái út mang lại cho ông cảm giác đó, khiến ông càng yêu quý con gái út. Hơn nữa, Lục Thừa Tướng nghĩ bộ dáng A Nan ngọt ngào, ôn ôn, nhu nhu, nụ cười ngọt ngào, khiến người ta ngọt tận tâm, khẳng định không ai lại cảm thấy A Nan không tốt.
 
"A Nan a, hôm nay Vương Gia sắp rời kinh, con biết chứ?" Lục Thừa Tướng hỏi.
 
"Nhanh như vậy?" A Nan kinh hãi, mới hai ngày, đã vội vàng, nàng sợ thời gian không đủ, không thể chuẩn bị hành lý cho Túc Vương đầy đủ được.
 
"Không nhanh đâu..., hiện tại cũng đã trung tuần tháng mười rồi, không biết người Bắc Việt lúc nào thì lại xuôi nam cướp bóc dân chúng ở biên giới." Lục Thừa Tướng đầu tiên là nghĩ đến nước đến dân, sau đó nhìn A Nan vẻ mặt khó khăn, nói: "A Nan à, Túc Vương làm chuyện lớn, con...... Con đừng nghĩ......"
 
“Gì ạ?” A Nan nghe phụ thân nói chuyện ấp a ấp úng, không hiểu người đang muốn nói gì? Thừa Tướng phụ thân chẳng nhẽ không biết não nàng dung lương nhỏ, nói chuyện không rõ ràng, nàng sẽ không hiểu sao?
 
Lục Thừa Tướng cũng không biết nên nói thế nào, đành đem mặt mo nói rõ cho nàng nghe: “Nghe nhiều người bàn tán, con định noi theo nương tử Chử gia, lấy nàng làm tấm gương, gả cho gà thì theo gà, gả cho chó thì theo chó phải không?”
 
A Nan khó hiểu, hỏi: “Nương tử Chử gia là ai vậy cha?” Thấy biểu tình trên mặt Lục Thừa Tướng, nàng cho là phụ thân nghe chuyện bên ngoài đồn nàng là đố phụ -- trời mới biết nàng oan uổng a, rõ ràng là ý của Sở Bá Ninh, hậu quả nàng lại phải gánh vác – A Nan tranh chủ thời gian giải thích: “Cha à, người yên tâm, con gái không phải người không biết suy nghĩ, đã gả cho Vương gia, đương nhiên coi Vương gia là trời, sẽ không đem thể diện của người ném đi. Những lời đồn bên ngoài kia là sai, người đừng bận tâm ….. ” 
 
Lục Thừa Tướng nhìn A Nan than thở, thầm nghĩ con gái khờ, vì sao không được nam nhân số mệnh tốt ngậm trong mồm tha đi vậy?
 
“A Nan à, con đã quên sao…, Nương tử Chử gia chính là thê tử Hà đại nhân trấn thủ Đồng thành…” Lục Thừa Tướng thấy con gái chớp đôi mắt trong suốt đáng yêu như chú mèo con nhìn ông, biết nói cũng vô ích. Con gái từ nhỏ đến lớn luôn làm theo quy củ, Thừa Tướng phu nhân trông coi mọi việc nghiêm chỉnh, rõ ràng, vì vậy không có người đem chuyện của nhà người khác đến bát quái linh tinh, vì vậy, A Nan đối với chuyện bên ngoài không thể nào hiểu rõ. 
 
A Nan thấy sắc mặt của Lục Thừa Tướng, khen một câu: “Cha, tin tức của người thật tinh thông…” Ngay cả lão bà của đại nhân nào đó tận Đồng thành xa xôi cũng biết.
 
Lục Thừa Tướng nghe con gái nói cảm giác chạm đến nơi kìm nén trong lòng, con gái tuy là món hàng đã bán ra ngoài, nhưng lại là chú mèo con trong lòng người cha như ông, là gánh nặng ngọt ngào a!
 
“A Nan, không phải con cũng sẽ học nương tử Chử gia đi theo Vương gia đến Đồng thành chứ? Ta nghe nói, con cùng Vương gia đến Đồng thành, làm sao lại có suy nghĩ này?” Lục Thừa Tướng đành đem mặt mo, quan tâm tới chuyện của con gái đã xuất giá. Đã nói, con gái đã gả là tát nước ra ngoài, xuất giá tòng phu, nhà mẹ đẻ không có đạo lí can thiệp chuyện của con gái, vì vậy, Lục Thừa Tướng thật sự là đeo mặt mo,để quan tâm chuyện riêng của con gái như thế này, dù sao chuyện này cũng hơi quá bổn phận của ông.
 
Chuyện này, Lục Thừa Tướng cũng mới biết, vừa ra khỏi cung, ngồi trên xe ngựa đi qua một quán rượu, nghe người ta nói, có tin đồn Túc Vương phi học theo Chử nương tử trước kia, không để ý đến lời cha mẹ chồng phản đối, đi theo trượng phu ra biên thủ thành. Chuyện này cũng là đàm tiếu lớn một thời của Vương triều Đại Sở, mười năm trước, khi đó Chử nương tử vừa mới đến Hà gia, đang tiệc tân hôn mà Trường Tử trùng hợp bị Tiên Đế lệnh đi nhậm chức giữ thành. Hà lão phu nhân khi đó muốn đem tân nương tử ở lại, an bài hai nha hoàn đắc lực cho con trai, muốn con trai mang thiếp cùng nhau đi nhậm chức. Ai ngờ, Chử nương tử là một người cường ngạnh, bất mãn, bà bà vừa tân hôn đã nhét người cho trượng phu, hơn nữa còn sai hai tiểu thiếp đi theo phục vụ, không phải đánh thẳng vào mặt mũi của chính thê là nàng sao? Vì vậy, tự thu thập hành lý, cùng trượng phu đến Đồng thành, ở đó mười năm. Khi đó, chuyện này trở thành chuyện đàm tiểu khắp kinh thành, Trử thị từ đó nổi tiếng với tin đồn này.
 
Lục Thừa Tướng tận tình khuyên bảo: “A Nan, Đồng thành chỉ là tiểu thành thị nơi biên giới, nơi đó bão cát lớn, khí hậu rét căm căm, lại hanh khô, thỉnh thoảng còn bị bọn Bắc Việt mọi rợ xâm chiếm, không phải là nơi tốt gì! Nữ nhân đến đó, chắc chắn sẽ đợi… ” Chữ chết là điềm xấu, Lục Thừa Tướng đành nuốt lại cổ họng.
 
A Nan sợ hết hồn, vội vàng lắc đầu, cắt đứt lời Lục Thừa Tướng, “Cha, sao cha lại nghĩ vậy? Vương gia đi làm chuyện lớn, làm sao con đi cùng được?” Nàng đã bị đồn là đố phụ rồi, tiếp đây, không biết những người kia sẽ đồn đại chuyện gì liên quan đến nàng đây?
 
Lục Thừa Tướng nhìn con gái chằm chằm, sau đó thở dài nói: “Có lẽ con không biết, Hoàng Thượng không chỉ lệnh cho Vương gia áp tải quân lương mà còn muốn Vương gia đóng quân tại đó, đến cuối năm mới về. Chuyến đi này của Túc Vương mang ý nghĩa trọng đại, không chỉ bảo vệ tốt quân lương, mà còn đại diện cho hoàng gia trấn an tâm lí người dân.” Lục Thừa Tướng hiểu cách xử lí của Sùng Đức Hoàng đế, bởi vì năm nay trong ngoài nước gặp nhiều tai họa nghiêm trọng, lương thực thu hoạch kém, khiến lương thực mùa đông đã trở thành mối họa lớn của các quốc gia. Bắc Việt lại vừa trải qua một trân ôn dịch, tình hình so với Đại Sở còn nghiêm trọng hơn một chút, còn chưa đến mùa đông nghe nói đã có người chết đói. Để giải quyết tình hình nhân dân chết đói, Vương triều Bắc Việt đã dùng chiến tranh, đoán chừng nếu không xuống phía Nam cướp bóc thì mùa đông sẽ liều chết tiến đánh Đại Sở.
 
Chiến tranh lần này, bởi vì mùa đông giá lạnh, nên đoán chừng sẽ là kháng chiến lâu dài. Sùng Đức hoàng đế vô cùng quan tâm đến quân đội cùng dân chúng nơi biên giới, phái Túc Vương trấn thủ, coi như là cho nơi đây một viên định Tâm Hoàn, triều đình tuyệt đối sẽ không vứt bỏ bọn họ. 
 
Nói trắng ra, đây là một cách để thu mua lòng người, mặc dù ai cũng biết, nhưng vẫn dùng được mọi lúc mọi nơi.
 
A Nan ngây người, nàng cho rằng chỉ cần đưa xong lương thực rồi sẽ trở lại ngay, theo như tính toán, chắc sẽ mất hơn một tháng, một tháng sẽ qua nhanh thôi. Nhưng giờ Vương gia nhà nàng lại đóng ở đó đến cuối năm mới trở về…
 
Té ra, mới là tân hôn của bọn họ, thời kì trăng mật cũng chưa qua, phải tách ra thật là không có thiên lý!
 
A Nan lúc này mới hiểu được cách làm của Chử nương tử, tân hôn đã bị tách ra, thời gian xa cách quá lâu, tình cảm sẽ phai nhạt. Cộng thêm, bọn họ vừa tân hôn, tình cảm chưa được sâu, rất dễ dàng cho kẻ thứ ba có cơ hội, là nữ nhân ai cũng không chịu nổi…
 
A Nan mặc dù đang suy nghĩ lung tung, nhưng vẫn kiên trì trấn an Luc Thừa Tướng, đảm bảo mình sẽ không học theo Chử nương tử, sau đó tiễn phụ thân rời phủ.
 
Chuyện Lục Thừa Tướng lo lắng cho A Nan thật ra cũng dễ hiểu, là vì sợ nàng bị Vương gia “khắc” chết. Dù sao số mệnh khắc thê tuyệt tử của Vương gia quá lớn, lại thêm chuyện mấy ngày trước Thi Tình ra đi, làm cho người ta tưởng rằng Túc Vương lấy A Nan là đã hóa giải số mệnh lại thành vẫn là khắc thê. Lục Thừa Tướng cho rằng A Nan sẽ đến Đồng thành, mà nơi đây, điều kiện sống không tốt, làm sao có thể không lo lắng? Không phải lo lắng A Nan sẽ bị “khắc” chết sao?
 
A Nan dở khóc dở cười, nhưng cũng cảm động trước tấm lòng làm cha của Lục Thừa Tướng, khiến tâm nàng cảm thấy ấm áp.
 
A Nan suy nghĩ một lát, lập tức đi tìm An ma ma, nói nàng chuyện hai ngày sau sẽ xuất phát đi Đồng thành, để nàng giúp một tay chuẩn bị hành lý cùng thuốc men. Dù sao An ma ma cũng đã phục vụ Sở Bá Ninh nhiều năm, việc chuẩn bị này tương đối tốt, nàng chỉ cần xem qua một chút, xem có thứ gì còn sót lại không là được.
 
Chờ sau khi An ma ma rời đi, A Nan ngồi trong phòng mà không tập trung, tâm trạng rất kém, sa sút.
 
Nàng phát hiện mình không nỡ xa người nam nhân kia.
 
Nàng có thói quen buổi tối ngủ trong ngực hắn, quen khi nàng hắt hơi một cái sẽ được hắn nhìn một cách quan tâm, quen cùng hắn ăn cơm, quen sau khi ăn xong sẽ được hắn nắm tay đi tản bộ trong sân, quen hắn quan tâm…
 
Không biết đã ngồi bao lâu, đến khi Như Lam Như Thúy đi vào, Như Lam khó khăn nói: “Vương phi, Lục Tiểu thư, Bát Tiểu Thư, Cửu Tiểu Thư tới a! ”
 
“Hả?” A Nan trong lúc nhất thời chưa tỉnh, không phản ứng kịp. Chờ sau khi tiêu hóa xong lời nói của Như Lam, A Nan mới nhớ ra mấy người tên “Lục Tiểu Thư, Bát Tiểu Thư, Cửu Tiểu Thư” là những tỷ muội đến từ Ninh thành, theo thứ tự là Lục Phỉ Đình, Lục Phỉ An, Lục Phỉ Nhã.
 
 A Nan kinh ngạc hỏi: “Họ tới đây làm gì? Ta đâu có giao tình tốt với họ đến thế chứ?”
 
Như Lam âm thầm cong miệng, không trả lời.
 
Như Thúy đảo mắt vòng vòng, cười hì hì, nói: “Tất nhiên các nàng ấy biết tiểu thư được gả cho người tốt, muốn đến xem một chút ~~ Nô tỳ nhớ Lục Tiểu thư từng nói ngài không có tiền đồ, chỉ có thể gả cho một nhà nghèo khó, sống cuộc sống mộc mạc qua ngày. Tiểu thư, thật lòng nô tỳ cảm thấy Lục Tiểu thư thật chua ngoa, dù ngài không xinh đẹp cũng không có tư chất như nàng ấy, nhưnglại làm Vương phi, còn nàng ấy, chỉ có thể ở lại Ninh thành, chọn tùy tiện một người mà gả, ông trời thật là công bằng ~~”
 
A Nan lườm nàng một cái, nha hoàn này đang trấn an và an ủi nàng đó sao?
 
Như lam thấy đôi chủ tớ này đang có xung động sắp cãi nhau, lập tức chen miệng nói: "Vương Phi, các vị tiểu thư vẫn còn ở phủ bên ngoài chờ ngài tiếp kiến. Các nàng tuy là tỷ muội của ngài, nhưng không gửi thiếp xin viêng, cũng không phải là cáo mệnh phu nhân, người gác cổng chưa cho các nàng đi vào."
 
A Nan hiểu đây là phong tục của xã hội này, sau khi làm Vương Phi mới thật sự cảm nhận được cấp bậc của thế giới này nghiêm ngặt đến bực nào, cho dù trước kia bọn họ là tỷ trước kia thân phận muội, của các nàng cao hơn mình thì như thế nào, hiện tại nàng là Vương Phi, lại là nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, không giống những cô gái đến từ một tòa thành nhỏ nhoi kia. Nói đến đây, bọn họ tuy là con của những chính thất, trước khi nàng xuất giá thì có thể cao hơn nàng một cấp bậc, nhưng so sánh với vị trí Vương phi hiện tại của nàng, vẫn là kém rất xa, nếu không có nàng đồng ý, ngay cả cửa Vương Phủ cũng không vào được, huống chi là muốn gặp nàng
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
98159
Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!
Tác giả: Cố mạn
view: 282220
Nd: Sủng. HE.
Gái Già Xì Tin
Tác giả: Nguyễn Thu Thủy
view: 383984
Nd: HE.
Công Chúa Cầu Thân
Tác giả: Tiên Chanh
view: 395932
Nd: HE.
Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang
Tác giả: Ức Cẩm
view: 311884
Nd: Sủng. HE.
Khẩu vị nặng
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 496872
Nd: HE.
Bạn học, chào em
Tác giả: Tát Không Không
view: 370697
Nd: HE.
Hủ nữ ga ga
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 590396
Ngọc tỏa Dao đài
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 352672
Nd: HE.
Hiền Thê Khó Làm
Tác giả: Vụ Thỉ Dực
view: 3044783
Nd: Sủng. HE.
Độc dược phòng bán vé
Tác giả: Ức Cẩm
view: 439089
Nd: Sủng. HE.
Chàng giảng viên cầm thú của tôi
Tác giả: Tát Không Không
view: 500271
Nd: Ngược. HE.
Cậu chủ hồ đồ
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 435690
Cô bé Lọ Lem thay thế
Tác giả: Cổ Lăng
view: 664247
Nd: HE.
Ngồi hưởng tám chồng
Tác giả: Giản Hồng Trang
view: 922159
Nd: HE.
Đan nữ
Tác giả: Cống Trà
view: 259457
Nd: HE.
Ai Gia Có Hỷ
Tác giả: Đạm Anh
view: 398095
Nd: HE.
Nhất dạ thâu hoan
Tác giả: A Bối
view: 558157
Nd: HE.
Phong lưu đấu oan gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 773118
Nd: HE.
Phu quân, kiềm chế chút
Tác giả: Tô Hành Nhạc
view: 1101585
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14086280
Hiền Thê Khó Làm   view 3044783
Em Dám Quên Tôi   view 2998845
Thứ nữ sủng phi   view 2940753
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc