Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Hiền Thê Khó Làm

Tác giả : Vụ Thỉ Dực   
Chương 23
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Thừa tướng phu nhân lòng nóng như lửa đốt, nhận ra lão ma ma quỳ trên mặt đất chính là ma ma chăm sóc Lục Chí Lăng, liên tục hỏi đã xảy ra chuyện gì, thấy lão ma ma chỉ nhiệt tình khóc lóc kể lể "Lăng thiếu gia bị treo cổ!" v…v…, cũng không nói thêm gì nữa. Nghe tới nghe lui không có thêm thông tin gì, Thừa Tướng phu nhân tức giận, nhức đầu vô cùng, lạnh lùng quát một câu: “Câm miệng!”

 
Lúc này, đại nhà hoàn Kim Chi bên cạnh Thừa Tướng phu nhân chạy lại đỡ lão ma ma đứng dậy, lão ma ma thấy sắc mặt Thừa Tướng phu nhân khó chịu, ngưng khóc lóc, chỉ là đau lòng lau nước mắt.
 
Lục Phỉ Dung thấy mẫu thân tức giận, lão ma ma lại chỉ khóc, chán ghét hỏi: "Vương ma ma, có phải Thập đệ lại đi khi dễ A Nan hả? Tuổi còn nhỏ, tại sao lại toàn làm những chuyện khó nhìn, khó ưa đến vậy?"
 
Lời này của Lục Phỉ Dung thật sự không phải là cười nhạo Lục Chí Lăng là một tên hỗn láo, vô dụng sao?
 
Thừa Tướng phu nhân không nhịn được trợn mắt nhìn con gái một cái, đến lúc này rồi, mà nàng còn tới đổ dầu vào lửa.
 
Lão ma ma vừa nghe, khóc càng thảm hơn, lau lệ nói: "Tam nương tử, Lăng thiếu gia là đệ đệ ruột thịt của ngài, sao ngài có thể chèn ép ngài ấy? Lăng thiếu gia, ngài ấy......"
 
Lục Phỉ Dung ở trong tộc đứng hàng thứ ba, bọn hạ nhân đều gọi nàng một tiếng "Tam nương tử".
 
"Hắc, ý của ngươi là hắn oan uổng sao?" Lục Phỉ Dung xoay xoay vòng tay, nhàn nhạt cười: "Chúng ta đều có mắt có lỗ tai, hắn làm chuyện gì trong lòng mọi người đều hiểu biết. Ơ, lần này sẽ không phải tiếp tục ăn hiếp A Nan, sau đó đá phải Túc vương gia chứ?"
 
Lục Phỉ Dung tuyệt không quan tâm Lục Chí Lăng sẽ như thế nào, đối với đệ đệ kiêu căng này, nàng căn bản coi thường hắn, sinh ra làm vương ở một nơi nhỏ nhoi, cho là Ninh thành chính là toàn bộ thiên hạ, không biết Kinh thành còn lớn hơn Ninh thành, cũng phức tạp nhiều. Cộng thêm lão thái thái già rồi, trong lòng cưng tiểu tôn tử, kết quả, liền nuôi ra thành vật ngu xuẩn, không có mắt nhìn người.
 
Người làm trong phủ Thừa tướng nghe Lục Phỉ Dung nói, đối mặt nhìn nhau, không nhịn được nuốt nước miếng. Thừa tướng phu nhân vừa nghe, trong lòng trầm xuống, nhớ tới trong quá khứ Lục Chí Lăng không ít lần khi dễ A Nan, nếu lần này hắn không có mắt, thói cũ trỗi dậy thì......
 
"Vương ma ma, Lăng nhi rốt cuộc thế nào?" Thừa tướng phu nhân hỏi, hai mắt nhìn chằm chằm Vương ma ma.
 
Miệng của Vương ma ma có chút há hốc, không biết tại sao thần sắc họ hốt hoảng như vậy, trước kia ở Ninh thành, Lục Chí Lăng khi dễ Thất tiểu thư là chuyện thấy nhiều lần rồi, Thất tiểu thư là thứ nữ, lại không được lão thái thái thích, bọn hạ nhân cũng từng nâng cao đạp thấp, đối với Thất tiểu thư chưa từng coi đó là vấn đề, phục vụ cũng không chú ý, thật may là, Thất tiểu thư trở về Ninh thành cũng không nhiều. Vương ma ma thấy rõ, các thiếu gia làm chuyện xấu đối với Thất tiểu thư, chuyện có đến tai lão phu nhân đi chăng nữa, không phải lần nào cũng là chuyện nhỏ hóa không sao, lần này lại có cái gì bất đồng à?
 
Vương ma ma mặc dù không hiểu rõ rõ ràng, nhưng nàng nhìn sắc mặt, cả đám tàn đầy vẻ sợ hãi, trực giác cho biết chuyện lần này có lẽ không thể giống như trước.
 
"Lăng thiếu gia, Lăng thiếu gia......" Vương ma ma ngập ngừng, bị thần sắc lo lắng của mọi người làm gấp đến độ đầu đổ mồ hôi, nói: "Đúng, đúng, Thành thiếu gia nói cho lão nô, Thành thiếu gia nói, Lăng thiếu gia bị Thất nương tử treo ngược ở trên cây....."
 
"Thành thiếu gia?" Thừa tướng phu nhân giật mình, thế nào còn có hắn? Chẳng lẽ mấy tiểu quỷ này to gan lớn mật chạy đến A Nan gây chuyện? Nơi đó giờ có sức ảnh hưởng lớn đến thế nào? 
 
Thừa tướng phu nhân giận đến choáng váng, Túc Vương là người những tiểu quỷ này có thể chọc sao?
 
"Thành thiếu gia đâu? Hắn đâu rồi hả?" Thừa tướng phu nhân vỗ bàn một cái, quát hỏi.
 
"Khóc, khóc, đến chỗ lão phu nhân rồi......" Vương ma ma bị Thừa Tướng phu nhân làm cho sợ hãi, vội nói ra ngoài: "Tam phu nhân, chuyện là như vầy! Lăng thiếu gia lúc nãy có nói muốn đi dạo một chút, không cho các nô tài đi theo, nô tài thấy ở trong phủ sẽ không có chuyện, cũng không dám cãi yêu cầu của Lăng thiếu gia, liền không đi theo. Ai ngờ qua không lâu, Thành thiếu gia khóc chạy, nói Lăng thiếu gia bị thất nương tử treo ngược ở dưới tàng cây. Thành thiếu gia khóc đến đau lòng, chỉ nói Lăng thiếu gia bị treo cổ...... Nô tài cũng không biết xảy ra chuyện gì, Thành thiếu gia sai lão nô tới xin ngài đi cứu Lăng thiếu gia, ngài ấy đi xin lão phu nhân cùng đi cứu Lăng thiếu gia rồi."
 
Sau khi nghe xong, Lục Phỉ Dung khẽ cười một tiếng: "Thì ra là đụng đối thủ mạnh rồi! Ừ, Thành đệ ngược lại thông minh!" Mà tên ngu xuẩn kia, lại bị làm vũ khí sử dụng rồi.
 
Thừa Tướng phu nhân cũng mặc kệ bọn họ nói gì, chỉ cảm thấy trước mắt từng trận đen lại, siết chặt góc bàn, tức đến nổi nói không ra lời. Bọn khốn kiếp, thật không biết nhìn tình huống mà, còn tưởng rằng A Nan còn là tiểu thứ nữ sao? Trước kia bọn họ làm sao, bà có thể không để ý tới, nhưng thân phận A Nan bây giờ không giống bình thường, bà là mẹ cả cũng không dám ngạo mạn, những thứ ngu xuẩn kia lại dám đi bới móc, quả thực là chán sống rồi!
 
Thừa Tướng phu nhân mặc dù tức giận, nhưng cũng biết chuyện như vậy mình là phải quản, vội vàng cho người đến thư phòng tìm lão gia, sau đó cho người đi xem lão thái thái, để bà an tâm, lão thái thái lớn tuổi, cũng không thể để bà bởi vì chuyện như vậy hù dọa đến mắc bệnh. Phân phó mọi chuyện xong, Thừa Tướng phu nhân mang theo con gái cùng một đám nha hoàn vội vội vàng vàng bước đi về hướng chỗ ở của A Nan.
 
Trên đường đi, Thừa Tướng phu nhân gặp Lục Thừa Tướng cùng nhị ca của ông, còn có hai đứa con trai Lục Thừa Tướng.
 
"Phu nhân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Chí Lăng thế nào? A Nan có chuyện gì?" Lục Thừa Tướng vừa đi vừa hỏi, trong đầu có chút gấp gáp. Người làm báo lại, ông đang cùng nhị ca nói chuyện, người làm nói cũng câu được, câu mất.
 
“Vậy phải làm sao bây giờ? Chí Lăng cũng không thể xảy ra chuyện, đại ca chỉ có một con trai trưởng mà thôi!" Lục Nhị bá đi theo nói.
 
Thừa tướng phu nhân chau mày lại, mặt sầu lo: "Lão gia, chuyện này cũng hồ đồ lắm, chỉ biết là Lăng nhi bị treo ngược ở trên cây, những thứ khác còn phải tới đó mới biết." Nói xong, Thừa Tướng phu nhân mặt tức giận nói: “Đồ ma ma bại hoại nhất định không chăm sóc tốt thiếu gia, mới khiến các thiếu gia chạy loạn. Túc Vương cùng A Nan ở chung một chỗ, nếu là đụng phải Túc Vương......"
 
Thừa Tướng phu nhân nói phân nửa thì dừng, nhưng cũng khiến Lục Thừa Tướng hiểu.
 
Đúng vậy, hôm nay Túc Vương tự mình bồi A Nan trở về, hơn nữa ông cũng biết tính tình A Nan, A Nan cũng sẽ không đem huynh đệ treo trên cây, nếu là Túc Vương thì sao...... Lục Thừa Tướng thật sự không dám nghĩ đến. Túc Vương là đế sư công tôn, là người nghiêm chỉnh, làm việc công minh, sẽ không làm chuyện nhục mạ người ta thế chứ?
 
Đừng nói trong lòng Lục Thừa Tướng không chắc chắn, ngay cả hai đứa con trai ông cũng mang vẻ mặt không tin. Dù sao Túc Vương là người như thế nào, vua và dân đều biết, hắn làm việc có nguyên tắc, nghiêm chỉnh, làm sao sẽ đối với một đứa bé làm ra loại chuyện như vậy?
 
Lục Phỉ Dung đi tới bên cạnh hai huynh đệ, nhỏ giọng nói: "Nhị ca, Tam đệ, chúng ta chỉ nhìn thôi, tính tình đó của Lăng đệ cũng nên bị giáo huấn một chút, tránh cho hắn về sau ở phủ chúng ta gây đại họa."
 
Thấy sắc mặt Lục Phỉ Dung nhàn nhạt, lại mang theo một ý cảnh cáo, Lục Thiếu Hoa cùng Lục Thiếu Đình đều đồng thời gật đầu tỏ vẻ hiểu.
 
Lục Phỉ Dung mặc dù kiêu ngạo, nhưng là nhìn thấu. Nàng dám trực sảng mắng người hoàng gia, nhưng là chỉ ở trước mặt người nhà, trong mắt người ngoài, nàng là Nhị tiểu thư Thừa tướng thẳng thắn, kiêu ngạo như mai, cao thượng cao ngạo, phong hoa khắp kinh thành.
 
Mà huynh đệ tỷ muội bọn họ, thật ra thì rất ghét những kẻ ở Ninh thành được lão thái thái sủng ái, cảm thấy bọn họ bị địa phương nhỏ nuôi hư, thật sự là không lên được trên mặt bàn —— chỉ nhìn một cách đơn thuần bọn họ chỉ hơn người một chút liền tìm mọi cách bắt bẻ khi dễ người khác.
 
Đoàn người đi tới chỗ A Nan nghỉ ngơi, cửa đã sớm có một ma ma đợi, đám người nhớ ra rằng nàng chính là ma ma hôm nay hộ tống vợ chồng Túc Vương đến.
 
Nhìn thấy bọn họ, lão ma ma mặt tươi cười tiến lên hành lễ, cười nói: "Thừa Tướng đại nhân, Thừa Tướng phu nhân, Lục Nhị gia, hai vị công tử, Tô phu nhân, các người đã tới! Vương Gia, Vương phi ở bên trong, các người cần gặp bọn họ?"
 
Lục Thừa Tướng đành ngừng bước, lộ ra nụ cười cứng ngắc, nói: "Vị ma ma này, làm phiền mời thông báo Vương Gia một tiếng, huynh đệ ta cùng phu nhân tới bái kiến." Muốn vào chỗ con gái mình lại phải nhờ người làm đi thông báo, Lục Thừa Tướng đành nén tức, nhạc phụ Vương Gia này khó làm phải không?
 
Lão ma ma gật đầu một cái, cáo lỗi một tiếng, liền vào.
 
Một lát sau, lão ma ma ra ngoài, mời bọn họ đi vào.
 
Đoàn người đi vào, liền thấy xuất hiện mấy thị vệ của phủ Túc Vương đứng ở hành lang coi chừng, cách đó không xa dưới tàng cây, một đứa bé trói thành kén bị treo ngược, miệng bị một khối vải chặn, khuôn mặt đáng yêu nhỏ bé mang hai hàng lệ, gió thu vừa thổi, thân liền theo gió đung đưa, xem ra thật là đáng thương. Nam hài nhìn đến bọn họ xuất hiện, khóc đến hơn dữ tợn, trong miệng phát ra thanh âm ô ô.
 
Ba huynh muội Lục gia liếc mắt nhìn nhau, đều lặng lẽ mím môi cười trộm, chỉ có Lục Thừa Tướng cùng Lục Nhị bá là đau lòng. Nhưng ngại vì lúc này Túc Vương vẫn còn chờ bọn họ, cũng không dám cho người đi đặt người xuống.
 
Cho nên, mọi người chỉ coi như không nhìn thấy, vội vàng đi qua hành lang.
 
Đến phòng khách, Lục Thừa Tướng nhìn thấy Túc Vương đang ngồi ở chính giữa chậm rãi uống trà, vị trí bên cạnh là thiếu nữ hoa lệ cũng đang thưởng trà, mấy nha hoàn im lặng chờ bên cạnh. Hai người từ từ uống trà, mặc dù không có nói chuyện, thế nhưng không khí rất vui vẻ nhẹ nhõm.
 
Nhìn bọn họ đi vào, nam nhân đưa đôi mắt lạnh lẽo nhìn sang, khi cặp mắt kia đảo qua, cũng đủ khiến cho người ta như bị niệm thần chú, trong lòng căng thẳng, không khỏi cung kính. Mà thiếu nữ bên cạnh vẫn tươi cười, nụ cười rất ngọt ngào, lúm đồng tiền bên má khiến cho người ta cảm giác ngọt đến trong lòng, vô cùng bình tĩnh. 
 
Giờ khắc này, họ mới nhớ tới, đứa bé này không còn là người trong phủ Thừa Tướng, bị người khác khinh thường thân phận nữa, mà là vương phi cao cao tại thượng rồi.
 
"Phụ thân, mẫu thân, Nhị bá, nhị ca, Tam ca, Nhị tỷ tỷ......" A Nan thật biết điều khéo đứng dậy hướng bọn họ thi lễ.
 
"Vương Gia, Vương phi." Lục Thừa Tướng hướng A Nan cười cười, dẫn theo một nhóm người tiến lên chắp tay hành lễ, trầm giọng nói: "Vương Gia, thứ cho thần nói thẳng, không biết chắt nhi Chí Lăng phạm vào lỗi gì?"
 
Sở Bá Ninh thả ly trà vào chén nhỏ để xuống, đáy ly phát ra thanh âm thanh thúy, cũng làm cho tâm người nhảy dựng.
 
"Lục Chí Lăng bất kính với Bổn vương, vô lễ đối với Bổn vương, bất kính Vương phi, mưu hại vương phi, bất kính chị họ......" Thanh âm trầm thấp của Sở Bá Ninh vang lên, mỗi tội danh đã đủ để nhịp tim đám người kia chậm một chút, chờ bọn hắn nghe xong, chỉ cảm thấy sợ hết hồn hết vía, trong lòng cũng biết chuyện Túc Vương làm tuyệt không quá mức.
 
"Lúc ấy nếu không phải Bổn vương ở tại chỗ, Vương phi sẽ bị Chí Lăng quăng rắn cắn, cũng không nói con rắn kia có độc hay không, dám đối với Vương phi làm ra loại chuyện phạm thượng, hắn cũng là ngậm mật gấu rồi! Tội của hắn đều là bất trung bất hiếu mà mang đến đó!"
 
Rất nhanh, Lục Chí Lăng đã bị Sở Bá Ninh định một loạt tội. Sở Bá Ninh ổn định tâm thần sắc mặt nghiêm trang, hoàn toàn không đem một cái mạng để ở trong lòng. Hắn là thiên hoàng, mười tuổi lúc đã được phong Vương, tiểu nhi ngu ngốc mới có thể mạo phạm! Nếu không phải nhìn mặt mũi Lục Thừa Tướng, đã sớm gọi người đem Lục Chí Lăng đánh mười mấy đại bản rồi.
 
Lục Thừa Tướng cười khổ, biết chuyện này hoàn toàn là Lục Chí Lăng tự mình gây, không trách được người khác. Mà Lục Chí Lăng lại dám cho rắn cắn A Nan, chuyện như vậy cũng đủ khiến hắn tức giân. Con gái trong nhà bị bắt nạt, kẻ làm cha như ông còn coi được sao? 
 
Chỉ là, Lục Chí Lăng là con trai trưởng duy nhất của đại ca hắn, cũng là đứa cháu mà lão thái thái yêu thương nhất, Lục Thừa tướng không thể không xin tha cho hắn.
 
Lục Thừa Tướng đang nghĩ biện pháp làm sao giải cứu Lục Chí Lăng lại có thể khiến Túc Vương bớt giận thì một ma ma đi vào nói lão phu nhân đến.
 
Lục Thừa Tướng sau khi nghe xong, đau cả đầu.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
98880
Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!
Tác giả: Cố mạn
view: 282220
Nd: Sủng. HE.
Cửu gia đừng làm vậy
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 948321
Nd: HE.
Tôi không phải thiên tài
Tác giả: Kim tử
view: 436926
Đan nữ
Tác giả: Cống Trà
view: 259354
Nd: HE.
Cậu chủ hồ đồ
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 435690
Bệnh án khám chữa FA di căn
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 510262
Nd: HE.
Chân Ngắn, Sao Phải Xoắn
Tác giả: Huyền Lê
view: 509541
Độc dược phòng bán vé
Tác giả: Ức Cẩm
view: 439089
Nd: Sủng. HE.
Phu quân, kiềm chế chút
Tác giả: Tô Hành Nhạc
view: 1101482
Nd: HE.
Ốc Sên Chạy
Tác giả: Điệp Chi Linh
view: 428892
Ôn nhu nộ tướng công
Tác giả: Cổ Linh
view: 277070
Nd: HE.
Bạn trai tôi là sói
Tác giả: Tát Không Không
view: 447020
Nd: HE.
Khẩu vị nặng
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 496769
Nd: HE.
Tình Phi Đắc Ý
Tác giả: Hạ Quảng Hàn
view: 467311
Nd: HE.
Mị Hương
Tác giả: Cống Trà
view: 262547
Nd: HE.
Yêu Phu Quân Keo Kiệt
Tác giả: Đậu Toa
view: 342475
Nd: HE.
Thứ nữ sủng phi
Tác giả: Nhất Tiểu Bình Cái
view: 2933028
Nd: Sủng. HE.
Đào yêu ký
Tác giả: Tát Không Không
view: 260075
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14085456
Hiền Thê Khó Làm   view 3036749
Em Dám Quên Tôi   view 2991223
Thứ nữ sủng phi   view 2933028
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc