Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Chỉ là chuyện thường tình

Tác giả : Tâm Văn   
Ngoại truyện 2 – Tiểu biệt thắng tân hôn
<< Trước    / 48      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Tháng Bảy tiết trời oi bức, sáng dậy đã thấy anh nắng chói chang.

 
Tịch Nhan đứng trước gương, áo sơ mi cộc tay màu hồng phấn, chân váy bò màu xanh sậm, ôm sát người, để lộ đôi chân trắng trẻo thon dài, đầy nữ tính.
 
Sau khi kết hôn, Tịch Nhan có hơi mập lên chút ít, sắc mặt hồng hào, dáng vẻ thanh thoát, cộng thêm vẻ thục nữ nhã nhặn, dịu dàng vốn có, càng gợi cảm hơn bao giờ hết.
 
Tịch Nhan là tuýp phụ nữ nhỏ nhắn, ngắm mãi không chán, tuy không còn “con gái mười tám đôi mươi”, nhưng vẫn đang tuổi xuân phơi phới, chân mày nhạt, đôi mắt sáng. Nay là phụ nữ có chồng, thêm vài phần phong thái, chút thùy mị, yểu điệu, ngược lại còn có sức hút lớn hơn.
 
Trác Thanh Liên từ phòng ăn bước ra, nhìn cô đứng ngắm mình trước gương, cạnh đó là chiếc vali du lịch to đùng.
 
Anh ngồi xuống sofa, cầm tờ báo lên lật giở vẻ như không quan tâm, sau không nhịn nổi đánh mắt liếc nhìn cô vợ ăn vận gọn gàng xinh xắn, chua xót nói: “Đi ra ngoài, lại còn ăn vận xinh đẹp thế kia, cẩn thận không bị người ta cướp tài lại đoạt luôn cả sắc đấy!”
 
Nghỉ hè, trường trung học cơ sở C tổ chức cho giáo viên đi Vân Nam du lịch, Tịch Nhan từ lâu đã muốn đi Lệ Giang, Tây Song Bản Nạp[1], cơ hội này không dễ gì mà có, nên vô cùng phấn khích. Hơn nữa từ lúc họ kết hôn, Trác Thanh Liên không tài nào sắp xếp được thời gian, Tịch Nhan cũng phải lên lớp, trăng mật vẫn chưa đi đâu cả, nên anh dù trong lòng có không muốn cũng không dám phản đối.
 
[1] Tây Song Bản Nạp: Thắng cảnh du lịch thuộc tỉnh Vân Nam, Trung Quốc.
 
“Ông xã à, chỉ có một tuần ngắn ngủi thôi hà”. Tịch Nhan dịu dàng vỗ về anh, “Bảy ngày qua đi nhanh lắm!”
 
Anh không biết làm sao đành thở dài, đứng dậy khỏi sofa, nhấc chiếc vali to oạch lên: “Đi nào, để anh đưa em ra sân bay”.
 
***
 
Đây còn là lần đầu Tịch Nhan đi máy bay, có chút lo lắng, sợ say máy bay. Bình thường ngồi ô tô, nếu quãng đường dài, tốc độ nhanh, cô đều say ngất ngư. Trác Thanh Liên suốt dọc đường động viên cô, còn giúp cô chuẩn bị thuốc chống say, còn nhét đầy ba lô nào gừng, dương mai, táo chua, …toàn những thứ giúp ăn ngon miệng.
 
Đến sân bay, anh vẫn chưa yên tâm, cẩn thận dặn đi dặn lại cô giáo đi cùng đoàn. Cô giáo Tống không chịu nổi trêu chọc: “Giám đốc Trác, anh cứ yên tâm đi. Cô giáo Đỗ đâu phải đứa trẻ lên ba…”
 
“Trong mắt tôi, cô ấy chính là đứa trẻ lên ba”. Trác Thanh Liên âu yếm nhìn Tịch Nhan. Gương mặt thường ngày ngạo mạn, lạnh lùng, không để lộ cảm xúc ấy, trước mặt phu nhân họ Kiều bỗng trở nên dịu dàng, say đắm, làm cho cô giáo Tống không sao chịu nổi, cô quay mặt đi thì thào: “Ông chồng mẫu mực hiếm có thế này… Làm ơn đi, đừng có kích động người ta nữa mà!”
 
“Đến nơi thì gọi điện cho anh nhé”. Ở cửa kiểm tra an ninh, anh vỗ vỗ vào má Tịch Nhan. Cô mỉm cười gật dầu, giục giã: “Anh mau về đi, không lại đi làm muộn mất”.
 
***
 
Lên máy bay, cô giáo Tống lén thì thầm với Tịch Nhan: “Tống giám đốc Trác nhà cậu cũng thật làm trò. Tớ còn tưởng anh ta là kiểu người lạnh như băng, nghiêm túc đến phát sợ cơ đấy”.
 
“Anh ấy chỉ dịu dàng như thế với vợ thôi”. Tịch Nhan khẽ đáp. Trong lòng không khỏi buồn rầu. Bởi vì, cô đã bắt đầu thấy nhớ anh rồi. Từ sau khi cưới, đây là lần đầu tiên cô xa anh lâu như thế. Lúc đầu, còn hân hoan tung tăng như đứa trẻ được đi dã ngoại. Về sau, lại thấy cô đơn, nhàm chán, ở thành phố xa lạ, giữa đám đông xa lạ, nằm trong căn phòng xa lạ, tất cả đều khiến cô nhớ tới anh.
 
Ban ngày theo hướng dẫn viên loanh quanh khắp chốn. Tối đến về khách sạn, việc đầu tiên cô làm không phải là đi tắm, mà là gọi điện nói chuyện với Trác Thanh Liên.
 
“Sao rồi em, chơi vui không?”
 
“Cũng vui, nhưng mà mệt. Chân cẳng cứ như là không phải của mình ấy”. Tịch Nhan tựa nghiêng trên giường. Lấy tay xoa xoa cẳng chân đang căng cứng.
 
“Có phải bị cảm rồi không?”. Anh lo lắng hỏi.
 
“Đâu có đâu”.
 
“Thế sao giọng nói lại khàn thế kia, mà xem chừng cũng không vui nữa?”. Anh vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ tung tăng của cô lúc ra khỏi cửa.
 
“Thổ nhưỡng không quen, tối ngủ không được ngon”. Cô khẽ nói, “Anh biết không, em vẫn thấy lạ giường, lạ chỗ”.
 
“Bởi vì không có anh ở bên đúng không?”. Anh khẽ cười vào điện thoại.
 
Cô giáo Tống mặc nguyên nội y từ phòng tắm bước ra, giằng lấy điện thoại trong tay cô, hét to vào điện thoại: “Trác tổng, vợ anh ốm rồi, suốt ngày ra ngẩn vào ngơ, ỉu xìu xìu, cứ như là mất hồn ấy…”
 
“Anh đừng nghe cô ấy nói bậy!”. Tịch Nhan giải thích một cách khó khăn, “Chỉ là hơi mệt chút thôi”.
 
“Vậy thì ngủ sớm đi, nghỉ ngơi nhiều vào”.
 
Trước khi cúp máy, Trác Thanh Liên tự nhiên hỏi một câu: “Bọn em bao giờ về Lệ Giang?”
 
“Chiều mai”. Cô lơ đãng đáp. Cúp máy, bật ti vi trong phòng lên, đúng lúc đang phát bài Người yêu dấu, sao không ở bên em:
 
“Không khí nơi đây thật trong lành,
 
Món ăn ở đây cũng thật đặc biệt,
 
Lette[2] ở đây không giống nước,
 
Cảnh đêm nơi này rất giàu cảm xúc
 
 
Dù điện thoại có bao lời ngọt ngào, an ủi
 
Cũng không thể thay thế vòng tay ôm của anh
 
Người yêu dấu, sao không ở bên em?
 
[2] Lette: Rượu Lai Đặc.
 
***
 
Sáu giờ chiều hôm sau, đoàn cô tới Lệ Giang. Ăn tối xong, cô giáo Tống và cô giáo Trần rủ nhau đi dạo phố, các thầy cô giáo khác thì tụ tập chơi bài ở phòng bên.
 
***
 
Còn lại một mình Tịch Nhan, ngồi trên giường, mắt không dời màn hình ti vi, tay cầm một bịch khoai chiên Lozzi Lozzi to tướng.
 
Bật qua bật lại mấy kênh, mãi chẳng tìm thấy chương trình ưa thích.
 
Cô ngẩng đầu, qua làn kính cửa sổ dài sát đất, đưa mắt nhìn ra xa, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa bầu trời xanh thẳm. Ánh trăng sáng trong cùng ánh đèn lung linh đua nhau tỏa sáng, cổ thành như trong giấc mộng hoa lệ.
 
Chợt nhớ tới một câu trong quyển tạp chí du lịch: “Nếu bạn yêu anh ấy, hãy cũng anh ấy tới Lệ Giang”. Lệ Giang là nơi vô cùng thích hợp để nói lời yêu thương.
 
Đúng lúc cô định cầm máy gọi điện cho Trác Thanh Liên, thì điện thoại đổ chuông.
 
“Nếu em mở cửa phòng ra, sẽ có một điều bất ngờ đón đợi!”
 
Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là tiếng của Trác Thanh Liên. Tịch Nhan nhảy bổ khỏi giường, mở cửa, một bó to hoa chi tử trắng muốt, còn cả gương mặt tươi cười anh tú của anh ẩn sau bó hoa.
 
“Ông xã!”. Cô không kìm nổi kêu lên, lao đến ôm chầm lấy anh.
 
“Niềm vui bất ngờ này, em có thích không?”. Anh ôm chặt cô vào lòng, gần như cắn lấy tai cô, nói.
 
Tịch Nhan bất ngờ hôn anh, miên man, uyển chuyển. Trác Thanh Liên kinh ngạc trước sự nhiệt tình của cô, từng tế bào trên khắp cơ thể đều bị cô lôi kéo, rồi thiêu đốt nhanh chóng. Anh mãnh liệt hôn phản công, đôi tay nóng bỏng luồn vào bên trong quần áo, tự do du ngoạn khắp cơ thể cô.
 
“Bảo bối của anh!”. Anh khẽ kêu lên, cổ họng khô chảy khàn đặc, cô thích tên gọi ngọt ngào này, càng hôn anh cuồng nhiệt hơn, trong đầu lúc này chỉ còn duy nhất một tâm niệm: cô nhớ anh, cô muốn anh, người đàn ông luôn mang đến cho cô những bất ngờ cảm động.
 
Trong đêm tình ái mê loạn ấy, giữa Lệ Giang xa lạ nhưng mê hoặc lòng người, cô đã bộc lộ sự ham muốn anh, không giấu giếm.
 
Trước mặt Trác Thanh Liên, Tịch Nhan vẫn luôn điềm tĩnh và lý trí. Lần đầu tiên anh thấy cô mê đắm và mất kiểm soát thế này. Tất cả những điều này thể hiện cả trên mặt cô, quả nhiên có thứ phong tình khác lạ.
 
Phải chăng đây chính là “Tiểu biệt thắng tân hôn” mà người ta vẫn thường nói? Anh nhìn vào đôi mắt rực lửa đam mê của cô, giọng trầm khàn đặc: “Tịch Nhan, cửa phòng hình như vẫn chưa đóng…
 
Cô với chân đạp cửa một cái: “Giờ thì đóng rồi đấy!”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 48      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
93730
Cuộc Chiến Chinh Đoạt
Tác giả: Kim Bính
view: 586791
Nd: HE.
Cốt cách mỹ nhân
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 1264325
Nd: Sủng. HE.
Bác sĩ, Nhất Thế cần gì?
Tác giả: Cẩm Trúc
view: 280469
Nd: HE.
Từ Bi Thành (18+)
Tác giả: Đinh Mặc
view: 574225
Đường chim bay
Tác giả: Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
view: 326201
Nd: HE.
Giang nam hận
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 266152
Nd: Ngược. HE.
Cô vợ giả của tổng giám đốc
Tác giả: Thanh đình
view: 2924376
Nd: Ngược. HE.
Lần Đầu Bên Nhau
Tác giả: Thái Trí Hằng
view: 301790
Nd: SE.
Không thể buông tay
Tác giả: Úy Không
view: 571341
Nd: Ngược. HE.
Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 464221
Nd: Ngược. HE.
Đen trắng
Tác giả: Triêu Tiểu Thành
view: 637982
Bí mật bị thời gian vùi lấp
Tác giả: Đồng Hoa
view: 592250
Nd: HE.
Cho Ai Sánh Cùng Trời Đất
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
view: 406129
Nd: HE.
Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Tào Đình
view: 186327
Nd: SE.
Hơn cả hôn nhân
Tác giả: Thần Vụ Quang
view: 429510
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14066916
Hiền Thê Khó Làm   view 2820552
Em Dám Quên Tôi   view 2774820
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc