Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Chỉ là chuyện thường tình

Tác giả : Tâm Văn   
Chương 24: Nụ Hôn Hẹn Thề
<< Trước    / 48      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Tịch Nhan biết mình đang nằm mơ.

 
Trong giấc mơ, Tịch Nhan lại trở về nhà ông nội, trở về khoảng sân nông gia biệt lập ấy.
 
Kim ngân hoa quấn quanh hàng rào tre, hoa từng chùm, từng chùm nở. Hà thủ ô ở góc tường tươi tốt, lan theo tường gạch thành một mảng xanh um, mang theo một mùi hương ngai ngái.
 
Vẫn nguyên như trong ký ức, ông nội râu tóc bạc phơ, ngồi trên ghế tựa làm bằng gỗ tử đằng được chạm trổ công phu, tay lật giở cuốn sách buộc chỉ đã ố vàng. Rất nhiều lần như thế, cô yên lặng ngồi bên nghịch đất, xem truyện tranh. Lưng dựa vào đầu gối ông, cảm giác cực kỳ an toàn.
 
Cứ sau một khoảng thời gian, ông nội lại phải đi khám bệnh một lần. Cô ngoan ngoãn ngồi trên bậc thềm đá trước cửa, đợi ông nội về. Đợi đến lúc mặt trời khuất núi, bụng dạ sôi ùng ục cả lên, ông nội khoác ráng chiều trên mình, tay cầm hai xâu kẹo hồ lô xuất hiện ở cổng làng, cô từ xa đã trông thấy liền ào ra đón.
 
Buổi tối hôm ông nội mất, ngoài trời mưa rất to. Cô nửa đêm tỉnh dậy, thấy ông đứng đầu giường, ánh mắt ấm áp hiền từ.
 
“Ông nội!”, cô cất tiếng gọi. Ông nội mỉm cười: “Cháu ngoan của ông, ngủ ngoan đi. Ông phải đi rồi!”. Một cơn rùng mình từ sống lưng chạy dần lên trên, cô hoảng hốt bò xuống giường, tay nắm chặt cánh tay ông nội không buông: “Ông đừng đi, đừng bỏ Tiểu Tịch lại một mình!”
 
“Tiểu Tịch, cháu nhất định phải kiên cường lên”. Tiếng ông nội cứ lãng đãng trong không trung, rồi, không còn thấy bóng ông đâu nữa.
 
Bố nói, lúc lâm chung ông nội không ngớt gọi tên cô, trước sau không đành lòng rời xa đứa cháu gái mà ông yêu thương nhất.
 
Thế nhưng, con xin lỗi ông, ông nội, con vẫn chưa đủ kiên cường.
 
Trong cơn mơ hồ, cô thấy mình đang đứng trong sân, trong tim dấy lên nỗi đau mơ hồ. Ông nội ngẩng đầu nhìn thấy cô, liền vẫy tay: “Con cún nhỏ của ông, sao mà khóc đến nỗi mặt mũi lem nhem như mèo thế này?”
 
Cô đưa tay sờ lên má, mới biết mặt mình nhòe nhoẹt nước mắt.
 
“Ông ơi, anh ấy đi rồi”.
 
“Ai cơ?”
 
“Chính là”, cô lầm rầm hạ thấp giọng, yếu ớt mong manh như đứa trẻ, “Chính là anh chàng mà con đã thích từ lâu, lâu lắm rồi, và cũng đã đợi, đợi rất lâu rồi”.
 
“Cô bé ngốc ạ!”, . ông nội cười nói, “Con nhầm rồi, cậu ta không phải là người con đang đợi đâu”.
 
Tịch Nhan choàng tỉnh, mở mắt ra, thấy mình đang nằm trên giường.
 
Trước mắt là một khoảng âm u, hồi lâu sau, mới dần dần hồi phục lại thị giác. Cô nhận ra mình đang ở trong một phòng ngủ được trang trí hết sức trang nhã và tinh tế. Bên dưới là chiếc giường tráng lệ, êm ái, trên mình đắp chăn lụa mỏng, điều hòa chỉnh 24 độ ổn định, rèm cửa buông thấp, đèn ngủ đầu giường điều chỉnh ở mức ánh sáng dễ chịu nhất…
 
Rốt cuộc đây là đâu? Tịch Nhan lo lắng thấp thỏm, lòng tràn ngập mối nghi hoặc.
 
“Em tỉnh rồi à?” Giọng nam trầm ấm truyền đến từ bên cạnh.
 
Cô kinh ngạc quay qua, Trác Thanh Liên đang ngồi trong khoảng tối cạnh giường, trong phòng mờ tối, cô nhất thời không trông thấy anh.
 
Anh ngồi đây đã bao lâu rồi? Cứ ngồi yên nhìn cô ngủ như thế sao?
 
Tịch Nhan cảm thấy cực kỳ khó xử, vội vàng tung chăn bước xuống giường, nhưng không tìm thấy giày đâu cả.
 
Trác Thanh Liên vội đứng lên, bước lại hỏi: “Em đang tìm thứ này đúng không?”. Tịch Nhan quay sang, trong tay anh là một đôi giày hở mũi cao gót màu đen.
 
Anh liếc nhìn đôi chân mảnh khảnh và trắng ngần của cô một cái, nửa cười nửa như không: “Hay để anh xỏ giúp em nhé?”
 
“Trác Thanh Liên!” Cô nghiến răng ken két, “Anh đừng có bày trò nữa!”
 
“Hãy gọi anh là Kiều Dật”, ánh mắt anh trìu mến, giọng nói tràn ngập yêu thương, khiến người ta muốn bực cũng không bực nổi, “Gọi anh là Kiều Dật, rồi anh sẽ trả lại cho em”.
 
Tịch Nhan ương bướng không chịu nghe theo sự chỉ đạo, dứt khoát cứ thế chân trần dẫm lên thảm, vừa bước hai bước, liền bị Trác Thanh Liên choàng qua eo bế bổng cô lên.
 
“Anh định làm gì?”. Cô kinh ngạc thốt lên, “Mau thả em ra!”
 
“Đây là hậu quả của việc rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt”. Trác Thanh Liên bế cô ra khỏi phòng ngủ. Tịch Nhan tức tối la hét ầm ĩ mà không làm gì được.
 
Anh tiếp tục bế cô ra sofa ngoài phòng khách, rồi mới buông cô ra: “Em muốn uống gì? Nước hoa quả?? Hay coca?”
 
“Thế nào cũng được”. Tịch Nhan tựa người vào tay ghế sofa, day day huyệt thái dương. Tỉnh lại sau cơn say, đầu óc vẫn còn váng vất, còn cả đôi chút đau đầu.
 
Hồi nãy chân vừa chạm đất, cô đã thấy đầu ong ong, đứng cũng không vững. Anh nhất định là đã trông thấy vẻ ngượng nghịu của cô, mới cố ý lấy cớ trừng phạt để bế cô ra ngoài.
 
Trác Thanh Liên rót một ly nước hoa quả, đưa đến trước mặt cô: “Đầu còn đau không? Hay để anh mát xa cho nhé!”
 
Cô lắc đầu, đón lấy ly nước, uống một ngụm, đảo mắt quan sát xung quanh. Đây là một căn hộ rộng rãi, sang trọng, trang hoàng lộng lẫy. Một mặt tường kính suốt từ sàn lên đến trần nhà, bên ngoài là cảnh đêm phồn hoa, ánh đèn xe qua lại như mắc cửi, những ánh đèn đủ màu sắc nhấp nháy và ngọn đèn của bao hộ gia đình, tất cả đều ở dưới chân.
 
Tịch Nhan đột nhiên tỉnh ngộ, đây là tầng 24 cao ốc Liên Y, là phòng chuyên dùng tiếp khách của tập đoàn Trác Thị.
 
“Sao lại đưa em đến đây?” cô hỏi bằng giọng ngạc nhiên xen lẫn nghi hoặc, “Giờ là mấy giờ rồi?”
 
Trác Thanh Liên ngó đồng hồ: “Sắp tám giờ rồi”.
 
“Trời ạ, mình đã ngủ lâu thế rồi sao?”
 
Anh khẽ cười: “Suốt từ lúc truyền nước biển xong ở bệnh viện, em vẫn cứ ngủ li bì, cũng được sáu tiếng rồi”.
 
“Sao anh không gọi em dậy?”, cô hỏi.
 
“Điệu bộ em lúc ngủ rất đáng yêu, ngây thơ trong sáng như một đứa trẻ, khiến người ta chẳng nỡ đánh thức”. Anh đăm đăm nhìn cô, đôi đồng tử màu hổ phách, nét dịu dàng, chân thành đong đầy trong mắt.
 
Cô vội vã né tránh ánh nhìn ấy, hồi lâu mới cất tiếng: “Em phải về đây”.
 
“Đợi anh uống nốt ly rượu này đã”, Trác Thanh Liên nói rồi bước đến cạnh quầy rượu, rót cho mình một ly rượu vang.
 
Tịch Nhan đưa mắt nhìn sang, một quầy rượu nho nhỏ, trên bày đủ kiểu đủ loại rượu ngoại nổi tiếng, trong đó nhiều nhất là rượu vang Pháp, la liệt muôn hình vạn trạng. Thứ chất lỏng màu đỏ đậm ấy phản chiếu dưới ánh đèn, rực rỡ đầy mê hoặc.
 
“Em có thích uống rượu vang không?”. Trác Thanh Liên khẽ lắc ly rượu trong tay, thứ chất lỏng màu đỏ sậm sóng sánh chuyển động vòng tròn.
 
“Không thích”, cô thật thà trả lời, “Em ghét tất cả các loại rượu”. Bởi cô sinh ra đã dị ứng với rượu rồi.
 
“Trong tất cả các loại rượu, anh thích nhất là rượu vang”. Anh nhấp một ngụm rượu, chậm rãi nói, “Uống ly đầu tiên, cảm giác rất chua, rất đắng, nhưng uống vài ly rồi, em dẽ thấy nó rất ngọt. Đắng trước ngọt sau, hệt như cảm giác mà tình yêu đem lại”.
 
Nghe anh nhắc tới hai chữ tình yêu, Tịch Nhan tinh ý không hó hé tiếng nào.
 
Trác Thanh Liên nhìn cô chăm chú, chầm chậm cất tiếng: “Tịch Nhan, tình yêu không phải lúc nào cũng ngọt ngào cả”.
 
Cô nghe tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực. Anh nói thế là có ý gì? Sao ánh mắt anh lại lạ thường thế kia?
 
“Có thể em không biết, rượu vang không thể sử dụng chai tái chế để đựng, tức là, mỗi chai rượu chỉ được dùng một lần duy nhất. Sẽ không có ai tiếc nuối làm gì cái chai đã cạn rượu, bởi chỉ khi đem quăng nó vào sọt rác, mới có thể thưởng thức được hương vị ngon nhất, tươi mới nhất của rượu. Có những khi, tình yêu lại giống như chai rượu vang ấy, không còn gì bên trong, cố níu giữ cái vỏ không cũng chẳng để làm gì, chỉ khi dứt khoát vứt bỏ, mới có thể tìm được niềm hạnh phúc mới”.
 
Tịch Nhan như vừa chạm điện, toàn thân cứng đơ, đứng ngây người nhìn anh.
 
Trác Thanh Liên đứng trước quầy rượu, lặng im nhấm nháp rượu, tuy biểu cảm trên khuôn mặt không thay đổi, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm ấy, lấp lánh thứ ánh sáng mà người đối diện không sao đoán biết được.
 
Có những khoảnh khắc, cô tưởng như anh nhìn thấu hết tâm can cô, biết được tất cả mọi chuyện của cô.
 
Nhưng, sao có thể thế được, anh căn bản không quen biết Tô Hàng!
 
Cô gắng hết sức trấn tĩnh lại, cúi đầu, khẽ hỏi: “Bây giờ, em có thể đi được chưa?”
 
Trác Thanh Liên nhìn cô, rồi một hơi uống cạn ly rượu vang, bước tới: “Chúng ta đi thôi!”
 
Anh đưa tay kéo cô lại gần, nắm chặt lấy những ngón tay lạnh như băng của cô, dùng lực hơi quá, khiến toàn thân Tịch Nhan ngã vào lòng anh.
 
Tịch Nhan giật nảy mình, còn chưa kịp phản ứng gì, anh đã cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn.
 
Cảm giác chếnh choáng của cơn say vẫn chưa hết hẳn, cô vẫn còn choáng váng, chân tay không chút sức lực, tinh thần vẫn đang mơ hồ, lơ lửng như bay trên chín tầng mây.
 
Khứu giác nhanh chóng cảm nhận được hương thơm hoa chi tử, lại phảng phất hương rượu vang, thật khó chối từ.
 
“Vừa nãy lúc em còn ngủ, anh cũng đã định đánh thức em bằng một nụ hôn thế này”. Tiếng anh thì thầm quấn quít bên tai, nụ hôn từng chút, từng chút một thâm nhập sâu hơn. Cô hoàn toàn không có chút phản kháng chống cự nào, đôi môi dần hé mở theo bản năng, để anh mặc sức điều khiển trò chơi mềm mại, ướt át mà nóng bỏng ấy.
 
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Trác Thanh Liên cuối cùng cũng kết thúc nụ hôn dài tưởng cả thế kỷ ấy, nhưng vẫn ôm lấy cô không buông. Anh vùi đầu vào cổ cô, hơi thở nóng rực của anh phả lên làn da cổ để trần của cô, khiến cô bất giác rùng mình.
 
“Tịch Nhan, hãy cho anh một cơ hội, cũng là cho em một cơ hội, có được không?” Tiếng anh vừa mê đắm, vừa như khẩn cầu, trăn trở bên tai cô.
 
Tịch Nhan không nén nổi nỗi xúc động. Người đàn ông này, dáng vẻ thanh tao, đẹp trai phong độ ngời ngời, một thân hội tụ tất cả những gì ưu ái của tạo hóa, vậy mà lại ngốc nghếch đợi cô ngần ấy năm trời.
 
Cô đã quá thấm thía dư vị của nỗi đợi chờ, hiểu rõ nỗi tuyệt vọng và cay đắng ấy, lòng chợt dâng lên nỗi xót xa.
 
“Được không em?”, anh hỏi lại lần nữa.
 
Cô bất lực thở dài, rồi nhẹ nhàng nhất có thể, khẽ đáp: “Em nhận lời anh”.
 
Khoảnh khắc ấy khiến Trác Thanh Liên như ngừng nhịp thở, không sao tin nổi tai mình. Khẽ buông lơi cánh tay, rồi lại choàng ôm cô chặt hơn nữa.
 
Bàn tay anh ấm nóng, mạnh mẽ ghì cô sát vào lòng mình, như muốn giấu cô vào lồng ngực, thành một phần cơ thể, không thể tách rời.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 48      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
90537
Thanh Sơn Ẩm Ướt
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 238754
Nd: HE.
Yêu Đôi Môi Em
Tác giả: Mộc Khinh Yên
view: 299833
Nd: HE.
Anh chàng bỉ ổi đáng yêu
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 171907
Nd: HE.
Chỉ là chuyện thường tình
Tác giả: Tâm Văn
view: 2351387
Thù đồ
Tác giả: Diệp Tử
view: 269036
Anh em sai rồi
Tác giả: Hoàng Hôn Tứ Hợp
view: 207751
Nd: HE.
Đũa lệch dễ thương
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 649312
Nd: HE.
Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này (18+)
Tác giả: Chu Khinh
view: 613983
Nd: Sủng. HE.
Bạn Chanh
Tác giả: Giá Oản Chúc
view: 264092
Nd: HE.
Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 729343
Nd: HE.
Năm mươi thước thâm lam
Tác giả: Ba Nữu
view: 412927
Nd: Sủng. HE.
Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết
Tác giả: Lạc Hòa
view: 115875
Nd: SE.
Mộ phần trái tim
Tác giả: Đản đản 1113
view: 217639
Nd: HE.
Bấy Tình (yêu giả thành thật)
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 291799
Nd: Ngược. SE.
Anh chàng nhà quê thâm tình
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 249981
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14066916
Hiền Thê Khó Làm   view 2821170
Em Dám Quên Tôi   view 2775438
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc