Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Ngâm Vịnh Phong Ca

Tác giả : Mạch Thượng Lê Hoa   
Chương 20
<< Trước    / 89      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Đêm âm trầm, mùi hoa ngọt ngào bay trong không khí. Dục hỏa vừa bị hai người khơi lên trong Tử Thần cung đã dần dần bình ổn, Tiêu Lăng Thiên nhẹ nhàng ôm Dạ Nguyệt Sắc vào lòng, từng chút từng chút vuốt ve mái tóc nàng. Dạ Nguyệt Sắc vừa rồi còn đẩy nam nhân này xuống giường, nay đã được không khí yên tĩnh bình thản này trấn an, giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn gối lên chân Tiêu Lăng Thiên. Nàng ngửa đầu, dùng đôi mắt đen như ngọc lưu ly trầm tĩnh nhìn hắn.

 
“Ngươi nói ngươi muốn lợi dụng chuyện này tìm cơ hội diệt trừ Thẩm tể tướng?”
 
“Ta muốn chuyện này trở thành mồi lửa, sau đó diệt trừ tận gốc bè đảng của Thẩm tể tướng.” Hắn mỉm cười trả lời nàng. Những chuyện dơ bẩn này hắn vốn không muốn nói cho nàng, nhưng chuyện tới nước này đành phải để cho nàng cùng phối hợp.
 
“Mồi lửa?” Nàng nói ra nghi vấn, “Chọn hoàng phu có liên quan gì đến chuyện này?”
 
Trong ấn tượng của nàng, tả tể tướng Thẩm Phục Ngôn là một người rất có mùi vị nho gia, trên dưới sáu mươi đã đi đến đỉnh điểm của chính trị, ngày thường nói chuyện luôn luôn văn vẻ ưu nhã. Ở Ngâm Phong, tả lớn hơn hữu, cho nên ngoại trừ nhiếp chính vương, Thẩm tể tướng cũng là người đứng đầu các quan lại, nhưng trong mắt Dạ Nguyệt Sắc, Tiêu Lăng Thiên vẫn là chúa tể của triều đình, nói một sẽ không có hai. Cho đến khi xảy ra chuyện các quan viên thiếu bạc, nàng mới phát hiện lực khống chế của Tiêu Lăng Thiên đối với triều đình có vẻ không thật sự tốt như nàng tưởng tượng, lại có thể để cho Thẩm tể tướng nắm được quyền bảo vệ kinh thành trọng yếu. Từ trước tới n, ai nắm binh quyền, lời nói của người đó có trọng lượng, một câu nói chính là quyền lực. Mất đi binh quyền trực tiếp dẫn đến cục diện nửa năm qua Tiêu Lăng Thiên dần dần mất đi lực khống chế triều đình, cho nên cũng không có gì kỳ quái khi hắn muốn tiêu diệt Thẩm tể tướng. Chỉ là, chọn hoàng phu vì sao lại trở thành mồi lửa mà hắn cần?
 
“Trong thời gian vừa rồi, nàng nhìn thấy ta vẫn ở thế hạ phong trong cuộc đấu với Thẩm Phục Ngôn phải không?” Hắn hỏi nàng, miệng cười nhạt, trong mắt cất giấu những ý nghĩ thâm sâu.
 
Nàng gật đầu, chuyện này ngày càng rõ ràng, ngay cả một người không hiểu chính trị như nàng cũng nhìn ra.
 
“Cho nên đây là kết quả đấu tranh chính trị thất bại của ta, hoàng phu của nàng phải là người của Thẩm Phục Ngôn, tốt nhất chính là Thẩm Thừa Hữu, đây chính là kết quả Thẩm Phục Ngôn muốn.”
 
Nàng nhìn hắn một lúc, trên gương mặt nam tử tuấn mỹ tuyệt sắc kia có một nụ cười bí hiểm đối diện với nàng. Một lúc sau, Dạ Nguyệt Sắc bĩu môi, quay đầu đi không nhìn hắn.
 
“Hừ, nhìn mặt ngươi đã biết đang lừa ta, ta không dễ lừa như vậy đâu.”
 
Hắn cười khẽ một tiếng, cúi đầu cọ cọ hai gò má của nàng, trong khi hắn vây nàng trong hơi thở của mình, Dạ Nguyệt Sắc thậm chí có thể cảm nhận được lồng ngực hắn khẽ chấn động.
 
“Nguyệt Sắc của ta thật thông minh.”
 
Nguyệt Sắc của ta, cách gọi yêu chiều thân mật như thế làm trái tim nàng run lên, nam nhân này thay đổi thất thường, một lát đẩy nàng ra như kẻ thù, một lát sau lại coi nàng như vật sở hữu, ôm nàng trong lòng tìm mọi cách yêu chiều, rốt cuộc hắn muốn làm gì?
 
Lời nói ra khỏi miệng Tiêu Lăng Thiên mới ý thức được mình đã vô tình để lộ ra ý nghĩ sâu nhất của mình. Cô bé này là của hắn, hắn không muốn buông nàng ra, không muốn để nàng đi, càng không muốn nhìn thấy nàng gả cho nam nhân khác. Hắn có thể vì cô bé này mà bỏ qua thù hận, chỉ là, giữa bọn họ còn có một chút vấn đề thực tế cần giải quyết.
 
Cô bé dưới người bất an vặn vẹo thân mình, đẩy hắn ra một chút, lại không biết rằ mình đang châm lên ngọn lửa dục vọng trong người hắn.
 
“Mau nói chuyện đứng đắn một chút.” Bộ dạng này của hắn làm nàng rất không tự nhiên.
 
“Được rồi,” Hắn âm thầm than nhẹ một tiếng, khống chế dục vọng của mình, hôm nay hắn đã khát khao nàng quá nhiều, còn thêm một lần nữa hắn sợ mình sẽ thật sự không khống chế được mà muốn nàng, giữa bọn họ còn rất nhiều vấn đề, bây giờ còn chưa phải lúc.
 
“Ta cố ý, ta không chỉ muốn Thẩm Phục Ngôn, ta còn muốn diệt trừ tận gốc thế lực phản đối mà năm đó không cách nào loại bỏ hoàn toàn.” Nhìn thoáng qua vẻ mặt nghi ngờ của nàng, Tiêu Lăng Thiên nói tiếp. “Ta từng kể với nàng khi ta mười bảy tuổi kế nhiệm ngôi vị nhiếp chính vương đã trải qua tranh đấu chính trị tàn khốc, người ngoài nhìn vào nghĩ rằng ta đã toàn thắng, nhưng thật ra ta mới chỉ mười bảy tuổi, cũng không phải thần tiên, thế lực triều đình rắc rối khó gỡ, lúc ấy ta lại không có thực lực cũng không đủ thời gian để diệt trừ hoàn toàn bọn chúng, dùng hết toàn lực mới có thể ổn định cục diện đang rung chuyển, thật sự không thích hợp tiến hành thanh trừ một lần nữa, vì vậy mới để lại mầm họa đến ngày hôm nay.”
 
Dạ Nguyệt Sắc nghe thấy loại dao kiếm không máu này thật sự cũng không cảm thấy sợ hãi, dù sao cũng có chút xa xôi. Tuy nhiên đối với Tiêu Lăng Thiên lại nảy sinh một chút đau lòng, một thiếu niên mười bảy tuổi vừa mất đi người thân duy nhất, ngay cả thời gian để đau lòng cũng không có, đã phải vùi đầu vào trong tình cảnh gió tanh mưa máu hiểm ác, chuyện đó cần tâm trí kiên cường lạnh lùng đến mức nào, hoặc có thể nói tâm trí bị buộc phải vội vàng kiên cường lạnh lùng như vậy.
 
“Ta đã biết sẽ để lại mầm họa nên đương nhiên sẽ không tha kẻ nào, sau khi thế cục ổn đinh, ta lại bắt tay vào xử lý chuyện này. Nhưng dọn dẹp từng con chuột như vậy cũng quá mức phiền phức, cho nên ta đợi đến khi bọn chúng tụ tập đến một con chuột lớn, lúc đó có thể một lưới bắt gọn, bớt được rất nhiều phiền toái. Đợi nhiều năm như vậy, con chuột to rốt cuộc cũng chịu ló mặt, bây giờ thời cơ chín muồi, là lúc nên bắt con chuột già.”
 
Hắn nói nhẹ như gió thoảng, nhưng khiến Dạ Nguyệt Sắc nghe thấy mà sợ hãi, hắn vì muốn một lưới bắt gọn mà ẩn nhẫn mười năm. Nếu là chính khách có kinh nghiệm quan trường thì không nói làm gì, nhưng khi đó hắn mới chỉ mười bảy tuổi đã có suy tính như vậy, xem ra cảm giác đầu tiên của mình đối với hắn là đúng, nam nhân này ---- quả nhiên hết sức nguy hiểm.
 
“Ngươi để cho những bé trai kia tiến cung vì muốn giữ họ làm con tin sao?”
 
“Bé trai? Bọn họ ai cũng lớn hơn nàng, nàng còn gọi họ là bé trai.” Hắn có chút kỳ quái, cô bé này rõ ràng mới mười lăm, vì sao nói chuyện lại giống người lớn như vậy.
 
“Ta không biết phải gọi bọn họ thế nào mà. Nói mau đi, có phải ném chuột sợ vỡ đồ nên muốn bắt bọn họ làm con tin hay không?”
 
“Nàng quá ngây thơ rồi,” Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, tâm tính đứa bé này thật sự không thích hợp với cuộc sống hoàng cung. “Ở trước quyền lực, lão hồ ly kia sẽ không để ý đến sống chết của những thiếu niên này, dù sao bọn họ có rất nhiều con cháu, không chỉ có một hai người. Ta đồng ý để bọn họ vào cung chờ tuyển chọn là vì muốn ra vẻ nhún nhường, hạ thấp đề phòng của bọn họ, thuận tiện cho bọn họ thêm một cái tội danh tạo phản mà thôi.”
 
“Nhưng Thẩm tể tướng nắm giữ binh quyền kinh thành mà, gần tám vạn binh lực đế đô đều ở trong tay Thẩm tể tướng, quân đội của ngươi lại đang ở biên thành, không có binh lực, làm sao ngươi có thể vặn ngã ông ta.”
 
“Đứa ngốc, những gì ông ta có bây giờ đều là ta để cho ông ta có. Nàng nói ông ta nắm binh quyền, nhưng trong tay ta nắm cả thiên hạ.”
 
Hắn sẽ thắng. Từ trong ánh mắt hắn nàng biết hắn đã chuẩn bị tất cả, nắm chắc phần thắng, chỉ là…
 
“Bọn họ… Mấy thiếu niên kia, đều phải chết sao?” Nàng do dự hỏi, “Bọn họ còn nhỏ như vậy, có thể đều vô tội, cũng phải chết sao?”
 
Ánh mắt Tiêu Lăng Thiên thoáng một cái trở nên lạnh lùng, bàn tay đang vuốt ve mái tóc nàng nắm chặt trong vô thức, giật nàng đau đớn.
 
Nàng biết mình đã nói những lời không nên nói, chính trị vốn dơ bẩn như vậy, phía sau một thế lực suy sụp là cái chết của hàng trăm nghìn người, đây không phải thứ Tiêu Lăng Thiên chọn lựa, mà là sự bất đắc dĩ của thời đại và vận mệnh. Nàng cũng ích kỷ, nàng không phải chúa cứu thế, chỉ là một cô gái nhỏ an phận dưới đôi cánh của Tiêu Lăng Thiên, nếu Tiêu Lăng Thiên thất bại, cho dù nàng là đế vương chỉ sợ kết quả cũng không tốt hơn là bao, sẽ không ai nghĩ nàng có vô tội hay không. Hơn nữa, Tiêu Lăng Thiên đã lấp đầy trái tim nàng, vì vậy nàng hy vọng hắn sẽ thắng, càng tin tưởng hắn nhất định sẽ thắng. Chỉ là, lời nàng vừa nói giống như đang nói hắn lạm sát kẻ vô tội, có phải đã tổn thương hắn rồi hay không?
 
Nàng vươn bàn tay nhỏ cầm lấy bàn tay to lớn của hắn, ngón cái trượt theo ngón tay hắn, đây là một loại trấn an trong im lặng. Cảm giác được tay hắn dần dần thả lòng, nàng giải cứu mái tóc của mình ra.
 
“Thật xin lỗi, chỉ là ta còn chưa quen.” Nàng dịu dàng vuốt ve bàn tay hắn, nàng không muốn làm tổn thương hắn.
 
Hắn thuận thế cầm ngược lại tay nàng, ngậm ngón tay như bạch ngọc của nàng trong miệng, nhẹ nhàng liếm cắn, dẫn tới một trận tê dại cho nàng.
 
“Là không quen hay đau lòng cho Thẩm Thừa Hữu mà nàng hài lòng kia? Nàng nhớ kỹ, không có ai là vô tội, mỗi người đều có âm mưu. Nàng chỉ có thể tin tưởng ta, nhớ kỹ!” Lời nói ghen tỵ biến mất trong đôi môi đỏ của nàng, vì trừng phạt nàng, hắn quyết định phải hôn nàng thật sâu một lần nữa.
 
“Nàng là của ta, chỉ có thể nghĩ tới ta, nhìn ta, không cho nàng nghĩ tới người khác. Có nghe không?” Khi đôi môi trượt qua tai nàng, hắn mơ hồ tuyên bố sở hữu.
 
Trong khi toàn thân run rẩy, linh hồn cũng bị nụ hôn của hắn cướp đi, nàng còn mơ mơ màng màng nghĩ, đúng vậy, không có ai là vô tội, ta cũng vậy, Tiêu Lăng Thiên ngươi cũng vậy
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 89      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
74057
Lâu Chủ vô tình
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 444857
Cổ đại thí hôn
Tác giả: Tử Y 281
view: 648694
Nd: HE.
Ninh Phi
Tác giả: Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
view: 569487
Nd: HE.
Ác Bá Cửu Vương Gia
Tác giả: Cầu Mộng
view: 337119
Nghiệp Đế Vương
Tác giả: Mị Ngữ Giả
view: 844703
Nd: SE.
A Mạch tòng quân
Tác giả: Tiên Chanh
view: 374405
Nd: Ngược.
Thệ bất vi phi
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 893319
Nd: HE.
Tuyệt sắc yêu phi
Tác giả: Quân Tử Nhan
view: 13811682
Tiểu Thất, chậm đã
Tác giả: Du Nhược Thanh Phong
view: 339385
Nd: HE.
Song Quy Nhạn
Tác giả: Minh Nguyệt Đang
view: 615322
Nd: Sủng. HE.
Đạo Phi Thiên Hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 579066
Cán Hoa Khúc
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 717910
Nd: Sủng. HE.
Vọng giang nam
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 224849
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi
Tác giả: Chá Mễ Thố
view: 1474136
Nd: HE.
Mị Công Khanh
Tác giả: Lâm Gia Thành
view: 431673
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13811682
Thiên Kim trở về   view 2716110
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2256730
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc