Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Em Dám Quên Tôi

Tác giả : Cuồng Càng Thêm Cuồng   
Chương 73 Kết thúc
<< Trước    / 73      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Triệu Nhất Lỵ lấy hai tay ôm ngực : “Làm sao tôi biết được, hai chúng tôi cũng đã lâu rồi không liên lạc với nhau.”

 
Đồng Nhiên cười lạnh nói : “Người khác không biết, nhưng cô thì chắc chắn biết!”
 
Triệu Nhất Lỵ mặt bình thản, không thèm để ý hắn.
 
Đồng Nhiên hít một hơi thật sâu, nói : “Cô cũng biết hiện giờ Giai Tuệ đang mang thai, một thân một mình ở bên ngoài sẽ rất nguy hiểm.Nếu trong khoảng thời gian này chẳng may cô ấy gặp chuyện ngoài ý muốn thì trong lòng cô có thấy dễ chịu không?”
 
Triệu Nhất Lỵ nghe xong liền từ sô pha đứng phắt dậy : “Anh còn có mặt mũi để nói vậy hay sao! Là ai khiến cho Giai Tuệ phải chạy trốn, là ai khiến cho nó có nhà nhưng không thể về, là ai khiến cho nó mang theo con trốn đông trốn tây? Tất cả đều là do anh, vậy mà còn không biết xấu hổ đến đây chất vấn tôi!”
 
Thấy Triệu Nhất Lỵ đứng giậm chân, Lưu Khuê ở bên cạnh vui vẻ cười to.
 
“Anh muốn Giai Tuệ kết hôn với anh, nhưng anh đã bày tỏ bất cứ điều gì chưa? Anh đã quỳ xuống đất cầu hôn hay là tặng hoa chưa? Lại còn dám nói một câu là coi như xong, anh cho rằng lời của anh là chỉ thị để người khác nghe theo à? Đúng là không coi ai ra gì! Làm vậy thì ai dám gả cho anh chứ!”
 
Triệu Nhất Lỵ càng nói càng tức : “Vốn dĩ Giai Tuệ không đáng phải làm như vậy.Cũng bởi vì anh mà nó phải ôm bụng bầu đến cái nơi lạnh lẽo kia…”
 
Nói được một nửa, Triệu Nhất Lỵ liền ngậm miệng.
 
Đồng Nhiên vẫn đứng im nghe người bạn thân của Cảnh Giai Tuệ gầm thét, lúc này mới cười nói : “Rõ ràng cô biết cô ấy đang ở đâu.” Đây không phải câu hỏi, mà hoàn toàn là câu khẳng định.
 
Triệu Nhất Lỵ tự biết mình lỡ miệng, lại ngồi xuống không nói gì.
 
Đồng Nhiên quay lại nói với Lưu Khuê : “Điều tra máy tính của cô ấy xem có manh mối gì không.”
 
Lưu Khuê vâng một tiếng, sau đó mở máy tính xách tay màu hồng phấn đặt trên bàn học ra.
 
“Anh dám sao! Đồ lưu manh!” Triệu Nhất Lỵ nhảy dựng lên, muốn tới bắt Lưu Khuê.
 
Lưu Khuê duỗi tay trái ra ngăn Triệu Nhất Lỵ lại, người như tảng đá để mặc cho cô đấm đá, tay phải thuần thục tra tìm.
 
Chỉ một lúc sau, hắn liền nói : “Em tìm thấy nhật ký tin nhắn QQ của hai người, đáng tiếc lại không nói đến địa chỉ chị dâu tới.Nhưng không sao, em có thể tra ra địa chỉ IP nơi chị dâu nhắn tin.” Nói xong, Lưu Khuê bắt đầu gõ bàn phím.
 
Đồng Nhiên ánh mắt như Diêm Vương nhìn chằm chằm Triệu Nhất Lỵ, âm trầm hỏi Lưu Khuê : “Tra được chưa?”
 
Lưu Khuê nói : “Em đang thông qua IP để tìm ra địa điểm, nhưng tất cả đều không đúng, có quán cà phê Thường Châu, khách sạn Thượng Hải, sân bay Cáp Nhĩ Tân…” Hồi lâu, Lưu Khuê thở dài nói : “Anh Đồng, chị Giai Tuệ chỉ dùng wifi công cộng hoặc mạng của khách sạn, cho nên không tìm ra được vị trí.”
 
Triệu Nhất Lỵ nhìn ánh mắt sắc lạnh của Đồng Nhiên, vẫn ương ngạnh như cũ, cứng cỏi kiên quyết đấu tranh! Đúng là có tinh thần chiến sĩ, nhìn thấy đao kiếm mà vẫn không sợ chết.
 
Đồng Nhiên lấy tay gõ lên đầu gối, nói : “Chúng ta đi!”
 
Lúc Đồng Nhiên đi ra trước.Lưu Khuê thở dài nói với Triệu Nhất Lỵ : “Anh Đồng thật sự rất quan tâm đến chị Giai Tuệ, đặc biệt là chị Giai Tuệ bây giờ còn đang mang thai.Nếu cô có tin tức gì thì phải nói với tôi một tiếng đấy!”
 
Triệu Nhất Lỵ hừ một tiếng, hung hăng trừng mắt nhìn Lưu Khuê, rầm một tiếng đóng chặt cửa lại.
 
Đi ra vài bước, Đồng Nhiên khẽ nói với Lưu Khuê : “Hoàn tất mọi thứ chưa?”
 
Lưu Khuê gật đầu : “Chỉ cần chị dâu lên mạng là lập tức có thể tra ra được địa chỉ…”
 
“Triệu Nhất Lỵ nói đó là một nơi khá lạnh, địa chỉ cuối cùng lại là Cáp Nhĩ Tân, lập tức phái người đi đến mấy thành phố lớn ở miền Bắc, tra được địa chỉ thì đi tìm người ngay!”
 
Đồng Nhiên ngồi trong xe mở laptop ra, máy tính này đã được gắn chức năng giám sát với máy của Triệu Nhất Lỵ.
 
Năng lực của Lưu Khuê thật không tồi, chưa đầy nửa giờ, Đồng Nhiên liền nhìn thấy Triệu Nhất Lỵ đang nói chuyện trên QQ với một người có tên là “Một mình chờ đợi”.
 
“Cậu có ở đây không? Bọn họ đến nhà mình để tìm cậu đấy.”
 
“A, thế cậu có nói gì không?”
 
“Không, nhưng vẻ mặt của Đồng Nhiên thật đáng sợ, cứ như là bị táo bón vậy…”
 
Đồng Nhiên bẻ ngón tay, hỏi Lưu Khuê : “Tra được địa chỉ chưa?”
 
Lưu Khuê dè dặt nhìn sắc mặt của đại ca, trong lòng cảm thấy Triệu Nhất Lỵ nói rất đúng, nhưng ngoài miệng lại vội vàng nói : “Tìm được rồi, địa chỉ là một quán internet ở Cáp Nhĩ Tân!”
 
“Phái người tới đó ngay! Không được phép bắt hụt!”
 
Trên con đường nhỏ ở Cáp Nhĩ Tân, có một quán internet tên là “Người đến người đi”, chỉ có một gian phòng khoảng hai mươi ba mươi chiếc máy tính.Cửa mở ra, hai người thanh niên cao to mặc đồ đen bước vào.Đầu tiên họ đứng ở cửa liếc nhìn một lượt, sau đó mới đi vào trong, trước mỗi máy tính đều là đám thanh niên vẻ mặt dữ tợn tập trung vào sự nghiệp thăng cấp của mình.
 
Ngồi trước địa chỉ IP mà Lưu Khuê tra được là một cậu thanh niên rất gầy, đang cầm một tờ giấy trắng chuyên tâm đàm thoại.
 
Lúc bị người ta nắm bả vai kéo dậy, cậu ta vẫn còn đang lơ mơ không hiểu chuyện gì.
 
Sau khi nghe ngóng, được biết ở đây thuê lao động 30 đồng một giờ, mỗi ngày lên mạng chat một tiếng, cứ theo trong giấy mà nói chuyện là được, công việc này rất đơn giản, nhưng người kia không muốn ăn mặc đẹp, không muốn khỏa thân chat sex, nên đã bị một đám hung thần ác sát đuổi đi rồi.
 
Bên này đang nháo loạn, bên kia Lưu Khuê cũng gặp xui, dáng vẻ của đại ca như sắp hỏng đến nơi rồi, thật đáng sợ quá!
 
Tuy đã đem đập nát mọi đồ vật trong nhà, nhưng Đồng Nhiên vẫn rất bực bội, liều mạng khống chế bản thân không tới nhà bóp cổ con nhóc chết tiệt Triệu Nhất Lỵ kia!
 
Đồng Nhiên không tiếp tục tìm kiếm nữa, hắn biết, người phụ nữ này nếu đã quyết tâm không để cho mình tìm được…Thì chắc chắn hắn sẽ không tìm ra.
 
Mỗi khi đêm xuống, nằm trên chiếc giường lớn trống trải, hắn không ngừng hồi tưởng lại những chuyện của hắn và Cảnh Giai Tuệ sau khi gặp lại nhau.
 
Hắn biết, cô gái kia rất yêu hắn, nếu không cô ấy sẽ không lựa chọn ở lại bên cạnh hắn…Nhưng bây giờ thì sao? Cô hết yêu hắn rồi ư? Hắn mờ mịt vuốt ve tấm ga trải giường lạnh như băng, giữa căn phòng yên ắng, nhẹ nhàng nói : “Tuệ Tuệ, anh nhớ em…”
 
Ba tháng trôi qua, tính cách của Đồng Nhiên phải dùng đến từ “Người lạ chớ đến gần” để hình dung, trong lúc này, Huỳnh Kỳ Kỳ cảm thấy nếu người phụ nữ chướng mắt kia đã không còn ở đây, thì cô phải tranh thủ đi khiêu khích người đàn ông này mới được.
 
Mọi chuyện tiếp tục diễn ra một cách mờ ám, đáng tiếc trong lòng người đàn ông này đã trở nên điên cuồng đến mức không còn nhẫn nại để chơi trò mèo vờn chuột.
 
Khi cổ phiếu của tập đoàn Hằng Thái xuống dốc không phanh, Huỳnh Kỳ Kỳ mới mơ hồ hiểu được, rằng cô đã trêu chọc vào một con thú dữ đáng sợ đến thế nào…
 
“Giai Tuệ, nếu có thể thì em đừng hành hạ Nhiên Tử nữa…”
 
“Tính tình của nó đúng là không được tốt, nhưng em cũng biết là hiện tại nó đã thay đổi rồi, không đi quấy rầy ba mẹ em, càng không tới ép buộc cô bạn thân kia…Hơn nữa, nó giữ mình trong sạch tuyệt đối, nghe Lưu Khuê nói, trong thùng rác ngay cả một nắm giấy ăn khả nghi cũng không có, mấy tháng rồi đó! Đàn ông tuổi đó rồi mà còn có thể nhịn được như vậy! Em còn điều gì mà phải vướng bận nữa chứ?”
 
“Chị Hồng, cám ơn chị đã thay em giữ bí mật…” Cảnh Giai Tuệ chỉ khẽ mỉm cười, cúi đầu tiếp tục xem cuốn sách nuôi dạy trẻ nhỏ trong tay.
 
Đồng Á Hồng lắc đầu, cô gái này đúng là rất to gan, lại dám chơi trốn tìm với Đồng Nhiên lâu như vậy, có đánh chết hắn cũng không ngờ được là Cảnh Giai Tuệ sẽ tìm đến nơi này để nương tựa!
 
Bản thân cô cũng quá rảnh rồi, sau khi nghe Cảnh Giai Tuệ thuyết phục, lại ma xui quỷ khiến thế nào mà đi giấu diếm chồng, thu xếp ổn thỏa cho cô gái bụng đã bắt đầu lớn dần này.
 
Nhưng mà cũng đúng thôi! Thằng nhóc Đồng Nhiên kia lúc nào cũng không để Giai Tuệ vào mắt, toàn muốn làm theo ý mình mà không nghĩ đến cảm nhận của người ta.
 
Nhưng bây giờ đã lâu như vậy, bên kia mỗi ngày đều vô cùng khổ sở…Cô gái này thật là! Đúng là sinh ra để giày vò Nhiên Tử đây mà…
 
Hiện tại Đồng Á Hồng cảm thấy mình nên giải quyết chuyện này rồi.
 
Sau khi nhận được điện thoại của chị Hồng, Lưu Khuê phải kìm nén cho tới trưa, luôn nghĩ xem phải tránh nói đến lý do thoái thác của chị Hồng như thế nào…
 
“Việc này…Anh Nhiên, ở Miêu trại ở Vân Nam, lúc trước đã từng xuất hiện trong địa chỉ IP nhưng em vẫn chưa thông báo cho anh.Nhưng gần đây hai lần đều là địa chỉ IP này…Chứng tỏ chị Giai Tuệ đã tạm thời dừng chân ở một chỗ rồi.”
 
Nhìn khuôn mặt râu ria của Đồng Nhiên, Lưu Khuê cảm thấy khóe mắt mình khẽ đau!
 
Mười sáu canh giờ sau, Đồng Nhiên một thân phong trần đi tới cửa chính của Miêu trại.
 
Đi trên đường dốc hiểm trở của Miêu trại, Đồng Nhiên nghĩ tới Cảnh Giai Tuệ bụng mang dạ chửa dè dặt đi lại ở chỗ này, giận đến mức nghiến chặt răng : “Giỏi lắm, Cảnh Giai Tuệ, em làm cho anh phải khổ sở đến mức này.Anh muốn em phải trả giá cho sự tùy hứng của mình!”
 
Vào Miêu trại, Đồng Nhiên bắt đầu tìm kiếm.
 
Miêu trại mặc dù không lớn, nhưng nếu muốn tìm kiếm cẩn thận thì cũng rất phí sức.
 
Đi được một nửa, Đồng Nhiên chợt dừng bước, hắn nhìn thấy một người phụ nữ mảnh mai mặc chiếc váy trắng dài của dân tộc Miêu.Trên đầu đội mũ trắng, cổ đeo một cái dây chuyền bạc tinh tế, cái bụng đã hơi nhô lên…
 
Lúc này là chập tối, Cảnh Giai Tuệ đưa lưng về hướng mặt trời lặn, ánh sáng nhẹ nhàng của hoàng hôn vây quanh cô, chiếu lên gương mặt xinh đẹp trắng nõn, nụ cười làm ấm lòng người khác, phảng phất giống như một thiên sứ.
 
Đồng Nhiên cảm thấy mình sẽ không chịu nổi mà bóp chết cô…nhất định là như vậy…Thế nhưng nước mắt lại không kìm được mà chảy ra…
 
Hắn từ từ đi lên bậc thang, nhẹ nhàng nắm lấy tay của cô gái kia, kể từ lúc này, hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ buông tay cô ra nữa…
 Ngoại truyện
Gần đây Đồng Nhiên rất ít nói, vẻ mặt lúc nào cũng khó chịu.
 
Theo lý thuyết nếu có con trai, được thăng chức làm bố, thì hầu như người ta đều mừng rỡ đến mức cười không khép được miệng.
 
Nhưng hãy nhìn ông chủ Đồng mà xem, cuộc sống vẫn chẳng khác gì trước đây, cả ngày mặt cứ lạnh băng như hòn đá.
 
Nhưng nét mặt căng cứng này vẫn phải buông lỏng khi về nhà.
 
Tuy rằng đã mời ba bà vú tới để chăm sóc cho cục cưng mới sinh, nhưng Cảnh Giai Tuệ vẫn giữ thói quen tự mình chăm con, cho nên lúc Đồng Nhiên đi vào phòng em bé, liền nhìn thấy hình ảnh một người phụ nữ ngồi trên sô pha đang âu yếm cho con bú sữa.
 
Tên nhóc kia ăn rất vui vẻ, ậm ừ vung nắm đấm nhỏ, mút từng ngụm sữa tươi ngọt lành.
 
Khuôn mặt mới thoáng thả lỏng của Đồng Nhiên ngay lập tức lại có dấu hiệu căng cứng như lúc đầu, hắn yên lặng hít một hơi thật sâu, sau đó ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay chọc nhẹ vào quai hàm của bánh bao nhỏ mập mạp, thuận tay vuốt ve một bên ngực nõn nà của cô.
 
Tiểu Nhiên bị quấy rầy nghi thức ăn cơm thiêng liêng, hiển nhiên rất không cao hứng, rầm rì duỗi chân ra.
 
Mẹ đứa nhỏ cũng dùng một ánh mắt mang hàm ý “Anh thật không hiểu chuyện” nhìn trừng trừng Đồng Nhiên.
 
Đồng tổng đành phải ngượng ngùng thu tay về, nói : “Mẹ gọi điện thoại đến, hỏi hai ngày tới nếu có thời gian thì trở về nhà một chuyến, mừng sinh nhật ba.”
 
Trải qua một đường truy thê ở Vân Nam, Đồng tổng đã hoàn toàn lĩnh giáo được tiềm lực của người phụ nữ này.Trên đường trở về, một câu nặng lời cô cũng không nói, phong thái khí phách đều vô cùng anh dũng!
 
Bất quá Đồng Nhiên cũng không phải không có mắt, hắn biết rõ mình hiện tại hoàn toàn là danh bất chính ngôn không thuận, người phụ nữ kia vẫn chưa cho hắn công bố danh phận chính thức, không sao cả, hắn tự lực cánh sinh là được!
 
Một mặt hắn sắp xếp ổn thỏa bệnh viện cho cô, mời toàn bộ các bác sĩ giỏi nhất để phụ trách đỡ đẻ.Mặt khác hắn lại một mình đến nhà ra mắt cha mẹ vợ.
 
Ba mẹ Cảnh gặp Đồng Nhiên, liền không hiểu có chuyện gì, nhất là thằng con trai vốn đang thoải mái ngồi ăn cơm, thấy người đàn ông này bước vào nhà, sợ đến mức ngay cả dép cũng chưa mang mà chạy như điên ra ngoài…
 
Chờ lúc hắn xưng tên, nói mình là ông chủ của Cảnh Giai Tuệ, hai người liền hít một ngụm khí lạnh.
 
Một lúc sau Đồng Nhiên nói Cảnh Giai Tuệ hiện đang dưỡng thai nên không thể tới được, Cảnh ba liền trợn tròn mắt, tìm quanh nhà một lượt rồi lấy chổi lông gà giơ lên đuổi đánh Đồng Nhiên!
 
Cũng không trách được ba Cảnh lại tức giận, con gái mình luôn rất ngoan ngoãn hiền lành, nhưng hiện tại đã mang thai chín tháng rồi, lại không hề gọi điện nói cho ba mẹ biết, là vì sao hả? Chắc chắn là do tên này đang muốn trả thù nên đã bội tình bạc nghĩa rồi.
 
Đồng Nhiên không trốn tránh, đứng yên chịu trận, đợi đến khi ông già mệt mỏi, thở hồng hộc ngồi xuống sô pha, hắn mới từ từ giải thích với hai người, nói tình cảm của hắn với Giai Tuệ dù sông cạn đá mòn cũng không bao giờ thay đổi, cũng cam đoan chờ Giai Tuệ sinh xong sẽ tổ chức một hôn lễ long trọng, ba Cảnh mới xem như hòa hoãn lại.
 
Việc đã đến nước này, còn có thể làm gì được bây giờ?
 
Hai người cùng nhau thương lượng, sau đó đơn giản thu thập hành lý rồi cùng Đồng Nhiên bay đến Thượng Hải. 
 
Nhìn thấy con gái bụng mang dạ chửa nằm trong phòng bệnh, sự tức tối của hai người đều tan biến.Mẹ Cảnh tuy thiên vị, nhưng con gái là do chính mình đẻ ra, làm sao có thể không thương chứ?
 
Miệng thì mắng “Con nhóc đáng ghét này, con giỏi thật đấy!” , nhưng một mặt lại luôn chân luôn tay giúp cô không ngừng, Đồng Nhiên phái một tài xế và một bà vú đi cùng bà, cả ngày không hết việc.
 
Cảnh Giai Tuệ trừng mắt nhìn người đàn ông dám hành động sau lưng cô kia, sau đó lại quay sang nhìn mẹ, nói trong nhà đều chuẩn bị hết mọi thứ rồi, mẹ không cần phải làm gì hết.
 
“Chăn đệm này đều là đồ mua sẵn, sao có thể yên tâm được? Trẻ con dùng thì phải tự chọn mua vải bông rồi tự làm mới yên tâm.”
 
Lúc cháu trai ra đời, hai ông bà trong lòng đều xúc động, ôm cháu trai trên tay ngắm nghía, đúng là càng nhìn càng thấy đẹp.
 
Hơn nữa bọn họ cũng nhìn ra được, người đàn ông kia đã thay đổi rất nhiều, không còn tác phong của một tên lưu manh lang thang ngoài đường như trước nữa, đối xử với con gái mình cũng không giống mấy kẻ có tiền nuôi dưỡng tình nhân cho có lệ.
 
Mỗi ngày hắn đều tự mình vào phòng bệnh chăm sóc cho con gái, lời nói cử chỉ đều thể hiện rõ sự yêu thương, ngược lại con gái mình lại nói chuyện không hề khách khí chút nào, có lúc hai ông bà nghe vào cảm thấy không ổn, nhưng tên kia nghe vậy lại cũng không tỏ ra tức giận, lúc nào cũng tươi cười vui vẻ.
 
Kỳ thật bọn họ không biết rằng, người đàn ông ngày thường chịu mệt nhọc cũng phải có lúc được khen thưởng.
 
Nhất là mỗi buổi tối, ôm người phụ nữ của mình ngủ, Đồng Nhiên đều cảm thấy mình như đang đi tu vậy.
 
Từ khi cô nghịch ngợm rời nhà trốn đi, tới khi sinh con, ở cữ…Tháng ngày chịu khổ nhẫn nhịn của hắn thật sự là không nỡ đếm.
 
Mà hôm nay, Đồng Nhiên cảm thấy thân thể của mình quả thật đã được thanh lọc giống như thánh nhân rồi.
 
Chính là hôm nay! Hôm nay chính là ngày “phá thân” của hắn.
 
Đợi người phụ nữ kia cho con bú xong, Đồng Nhiên liền bắt đầu uốn éo quấn lấy cô.
 
“Đừng mà…Em mệt, em muốn ngủ…”
 
“Không phiền không phiền, em cứ nhắm mắt lại, có anh đây, anh sẽ mát xa cho em thật thoải mái!”
 
Đây quả thật chính là hình ảnh một ông chú đang bắt nạt cô gái nhỏ.Hắn một tay ôm cô lên giường, bắt đầu cởi quần áo của mình ra, sau đó lại cởi quần áo của cô, dưới ngọn đèn ngủ mờ ảo, Cảnh Giai Tuệ nhìn thấy vật kia của hắn, còn thô to hơn cả trong trí nhớ của cô…
 
Đồng Nhiên sau khi cởi váy cô ra, liền rất tự nhiên hôn lên môi cô, đầu lưỡi ái muội triền miên, hai tay không ngừng xoa nắn hai bầu ngực đầy đặn của cô, sữa từ nhũ hoa bắt đầu tràn ra rồi dính lên tay hắn, hắn nhẹ nhàng xoa nắn, bầu ngực nõn nà lập tức bị bao phủ bởi một tầng sữa trắng.
 
Đồng Nhiên hưng phấn cúi xuống nhấm nháp, dáng vẻ ăn như hổ đói, hận không thể nuốt cả bầu ngực đầy đặn trước mắt này vào bụng.
 
“Tuệ Tuệ…Tuệ Tuệ của anh, bảo bối của anh…” Cảnh Giai Tuệ nghe hắn mê man gọi, khuôn mặt thoáng ửng hồng, sinh cục cưng xong, khát vọng sâu kín trong cơ thể dường như đã bị đánh thức, cảm giác ở ngực khác hẳn với lúc cho con bú, khiến cho cơ thể cô trở nên mềm nhũn.
 
Đồng Nhiên khẩn cấp tách hai chân cô ra rồi nâng lên cao, hai tay đẩy nụ hoa kia ra, nhưng lại không nóng lòng tiến vào cơ thể đã khát vọng từ lâu, mà dùng vật cứng kia khẽ ma sát qua lại bên ngoài, trêu chọc cô gái muốn ngừng mà không được kia, cô nắm chặt tay hắn, một dòng ấm nóng chảy ra, thấm ướt cả ga giường…
 
Khi người đàn ông kia cuối cùng cũng đình chỉ tra tấn, một cảm giác như điện giật ngay lập tức tràn ra khắp cơ thể cô.
 
Mà hắn cũng cảm nhận được một điều – Ông đây rốt cục cũng sống lại rồi!
 
Hôm nay, hắn muốn cô phải nhớ kỹ thân thể cường tráng này của hắn! Mà nghi thức cầu hôn mà hắn đã tỉ mỉ chuẩn bị, sẽ diễn ra vào sáng hôm sau…
 
Con nhóc chết tiệt Triệu Nhất Lỵ kia không phải nói hắn không biết thế nào là lãng mạn sao? Ngày mai hãy chờ xem hắn gây bất ngờ thế nào!
 
Hắn Đồng Nhiên cho dù có phải đạp thiên sơn vạn thủy, cũng phải giữ chặt người phụ nữ này cho bằng được!
 
Nghĩ vậy, Đồng tổng hóa sói một đêm bảy lần hao hết sức lực, cuối cùng âu yếm ôm người phụ nữ của mình chìm vào mộng đẹp…
 
Gió nhẹ thổi vén lên tấm rèm cửa, chiếu lên đường cong xinh đẹp, ngoài cửa trời u ám, tựa hồ sắp có mưa to, không biết rằng sân vườn ngập tràn hoa hồng được chuẩn bị suốt đêm bên ngoài kia có thể chống đỡ được một trận mưa này hay không đây…
 
Toàn văn hoàn
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 73      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
154191
Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 526845
Nd: Ngược. HE.
Hạnh phúc ngay bên cạnh
Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
view: 324141
Nd: HE.
Mãi mãi là bao xa
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 560217
Yêu trong yên lặng
Tác giả: Hậu Đã
view: 365135
Nd: HE.
Câu Chuyện Mà Anh Không Biết
Tác giả: Lục Xu
view: 434145
Nd: HE.
Yêu em từ cái nhìn đầu tiên
Tác giả: Cố mạn
view: 727180
Nd: Sủng. HE.
Cà Phê Đợi Một Người
Tác giả: Cửu Bả Đao
view: 284074
Nd: HE.
Nắng gắt fulll (tập 1, 2)
Tác giả: Cố mạn
view: 3000493
Cưới hỏi sinh tử duyên
Tác giả: Cổ Linh
view: 283662
Nd: HE.
Tình Cạn Người Không Biết
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 6262503
Nd: HE.
Tay ôm con tay ôm vợ
Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết
view: 530553
Nd: Ngược. HE.
Anh chàng bỉ ổi đáng yêu
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 207545
Nd: HE.
Hoa đào rực rỡ
Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
view: 393872
Nd: HE.
Đen trắng
Tác giả: Triêu Tiểu Thành
view: 708846
Bẫy văn phòng
Tác giả: Thư Nghi
view: 381100
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14583461
Hiền Thê Khó Làm   view 6797485
Em Dám Quên Tôi   view 6756388
Không xứng   view 6700459
Thứ nữ sủng phi   view 6663688
Ân nhân quá vô lại   view 6527831
Mưa ở phía tây   view 6427921
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc