Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bên nhau trọn đời

Tác giả : Cố mạn   
Ngoại truyện 3: những tháng năm hạnh phúc
<< Trước    / 15      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
 Đó là một buổi chiều ánh nắng chan hòa như năm ấy, trên con đường râm mát thoang thoảng mùi hoa cỏ, trên vỉa hè soi rõ bóng dáng của gia đình ba người ấy…
 
Thời tiết đẹp như vậy, thích hợp ra ngoài, thích hợp chụp trộm, thích hợp nắm tay nhau đi đến cuối con đường.
 
Một cặp tình nhân trẻ trong văn phòng gần đây xảy ra mâu thuẫn, mà luật sư Viên còn tỏ ra quan tâm hơn cả công việc, lúc nào cũng để ý xem có tiến triển gì mới, thỉnh thoảng lại tìm Dĩ Thâm để tường thuật trực tiếp.
 
Dĩ Thâm thực sự không phải là đối tượng lý tưởng để buôn chuyện, nhưng vì Hướng Hằng đi công tác, Dĩ Thâm cũng miễn cưỡng tham gia cho qua. Lão Viên hí hửng tường thuật lại những tin tức anh ta vừa nghe, hỏi Dĩ Thâm với vẻ ý nhị: “Cậu bảo xem Tiểu Vương có bỏ đi không?”
 
Thấy Dĩ Thâm im lặg, lão Viên lập tức tỏ dáng vẻ đàn anh, “Dĩ Thâm à, Tiểu Vương dù sao cũng làm việc dưới quyền cậu hơn một năm rồi, cậu phải quan tâm đến cấp dưới nhiều hơn.”
 
“Ừm.” Dĩ Thâm rất nghiêm túc, “Vợ tôi không mong tôi lo chuyện riêng tư của đồng nghiệp nữ.”
 
Bạn Dĩ Thâm từ khi có vợ rồi, thường xuyên thích đổ tội cho vợ. Chẳng hạn như vợ tôi quản rất nghiêm, không cho uống rượu; vợ tôi nói không được về trễ v.v…
 
Tóm lại, sau khi luật sư Hà kết hôn, muốn viện cớ gì cũng không cần phải nghĩ, cứ trực tiếp nói hai từ “vợ tôi” ra là xong. Ừ, nói ra thì, chiêu này mới ngày thứ ba sau khi kết hôn, mà anh đã sử dụng thành thạo lắm rồi.
 
Mà chiêu này lại vô địch, đám đàn ông lập tức tỏ ra đồng cảm, nảy sinh suy nghĩ kiểu “Đẹp trai có ích gì, kiếm tiền nhiều có ích gì, vẫn bị vợ quản nghiêm ngặt đấy thôi, vợ tôi không quản được tôi, điểm này tôi mạnh hơn cậu” v.v… cũng giảm bớt sự hâm mộ và ghen tỵ của họ.
 
Còn đám phụ nữ lại tăng điểm ấn tượng cho anh, người đàn ông yêu gia đình yêu vợ mình thật đáng nương tựa, có thể thấy nhân phẩm anh đã quá tuyệt, giao vụ án nào cho luật sư Hà cũng yên tâm.
 
Thế là Mặc Sênh trong tình trạng không biết mảy may gì, bước đầu đã có chút danh tiếng “vợ dữ vợ ghen” trong giới tư pháp của thành phố A.
 
Chiêu này còn có hiệu quả giết người trong tích tắc cực kỳ đặc biệt với lão Viên, quả nhiên Dĩ Thâm vừa nói ra, “người già cô đơn” lão Viên đã như bị điểm trúng tử huyệt, “Cưới vợ thì ghê gớm lắm à!”
 
Lão Viên cảm thấy mình rất thê lương, ôi, đàn ông, cưới vợ rồi khác hẳn, tăng ca gì đấy cũng đều ở nhà, tiếp khách hàng gì đấy cũng có lý do, còn học cách đến muộn về sớm…
 
Đến muộn…
 
Anh cũng nghĩ đến những tháng ngày ôm vợ ngủ dẫn đến dậy muộn và đến muộn! (lão Viên ngây thơ trong sáng không chịu trách nhiệm về những suy đoán của các bạn)
 
Nhưng đến khi nào anh mới có vợ?
 
Lão Viên đau buồn.
 
Lão Viên hào hứng đến, buồn bã đi. Lúc ra cửa còn đụng ngay Tiểu Vương mang văn kiện đến cho Dĩ Thâm, lão Viên vỗ vỗ vai cô, ý nhị bảo: “Nghĩ cho kỹ, đến khi cô ở tuổi tôi sẽ biết, có được một tình yêu thật không dễ dàng gì.”
 
Tiểu Vương chưa kịp phản ứng thì lão Viên đã bỏ đi. Cô ngẩn người, tiến về phía Dĩ Thâm. Dĩ Thâm đón lấy văn kiện, vừa lật xem vừa hỏi: “Tiểu Vương, có phải cô định ra nước ngoài?”
 
Dĩ Thâm không có ý định khuyên nhủ, chỉ hỏi về việc công. Dù gì cũng là cấp dưới của anh, muốn đi hay ở thì anh cũng phải biết. Thế nhưng cô trợ lý này mấy hôm nay đã bị vô số người khuyên răn, nghe câu mở đầu này thì nghĩ luật sư Hà cũng muốn khuyên cô, thế nên rất xúc động nói: “Luật sư Hà, anh cũng thấy tôi không nên ra nước ngoài ạ?”
 
Mắt Tiểu Vương lộ vẻ uất ức: “Tại sao mọi người đều nghĩ tôi nên ở lại? Tôi vất vả lắm mới xin được học bổng trường đó, không đi thì tiếc quá, hơn nữa cũng chỉ có hai năm. Luật sư Hà năm ấy cũng đã đợi vợ anh đến bảy năm đó thôi? Tại sao chỉ hai năm mà anh ấy không đợi được. Nếu hai năm mà cũng không đợi được thì chứng tỏ anh ấy căn bản chẳng yêu tôi thật lòng!”
 
Dĩ Thâm không ngờ cô nàng lại nhắc đến anh và Mặc Sênh, ánh mắt hơi lóe sáng nhưng không nói gì. Anh cúi đầu lật nhanh văn kiện, ký tên rồi đưa lại.
 
“Luật sư Hà, không có gì nữa thì tôi ra ngoài trước.”
 
Tiểu Vương biết mình lỡ lời, sau phút bồng bột là nỗi hối hận, đón lấy văn kiện rồi định kiếm cớ chuồn ngay.
 
“Khoan đã.” Dĩ Thâm gọi.
 
Tiểu Vương quay lại.
 
“Tôi không có ý ngăn cản cô, theo đuổi ước mơ là quyền của mỗi người. Nhưng nó chẳng liên quan gì đến việc có yêu thật lòng hay không.”
 
Dĩ Thâm nhìn cô, nói gọn: “Nếu phải dùng thời gian chứng minh tình yêu thì phải lãng phí nhiều lắm.”
 
Vì khi tan sở có một đương sự bất ngờ đến viếng thăm, nên Dĩ Thâm về nhà khá muộn. Phòng khách vẫn sáng đèn nhưng chẳng có ai, Dĩ Thâm vào phòng ngủ, nhìn thấy Mặc Sênh tóc ướt đẫm đang bò trên giường đọc sách.
 
Tóc Mặc Sênh đã dài lắm rồi, ẩm ướt xõa trên vai, khiến áo ngủ cũng bị thấm ướt. Dĩ Thâm cau mày, ném túi sang một bên, đến cạnh rồi cúi xuống, đặt tay lên hai bên người cô: “Sao không sấy khô tóc rồi đọc?”
 
“Anh cũng sắp về rồi mà.” Mặc Sênh đọc rất say sưa, không ngẩng lên.
 
Dĩ Thâm vò vò tóc cô, bất lực đi vào phòng tắm lấy máy sấy, cắm vào ổ điện đầu giường rồi ngồi xuống.
 
“Lại đây.”
 
Thế là Mặc Sênh cầm sách lật người lại, bò lên người anh, tìm một tư thế thoải mái để phơi mái tóc ra, tiếp tục đọc sách. Dĩ Thâm vừa thưởng thức vừa trách: “Em mấy tuổi rồi! Trẻ con thế!”
 
“Ừm, tóc là anh bảo em nuôi, đương nhiên anh phải chịu trách nhiệm rồi.” Mặc Sênh lý luận, “Vả lại từ góc độ pháp luật, mái tóc này là mọc dài ra sau khi chúng ta kết hôn, nên xem như là tài sản chung của vợ chồng, nên anh có nghĩa vụ tiến hành bảo vệ và nuôi dưỡng.”
 
Dĩ Thâm vừa tức vừa buồn cười: “Lý sự cùn ở đâu lắm thế?”
 
Mặc Sênh tỏ vẻ vô tội: “Luật sư Hà ngôn truyền thân giáo mà.”
 
Bẩm sinh thì có, anh không dạy được kiểu lý sự cùn đấy. Dĩ Thâm bất lực sấy cho “tài sản chung”. Trong tiếng chạy rì rì của máy, Mặc Sênh kể anh nghe nội dung sách cô đọc.
 
“Quyển này hay lắm, Tiểu Hồng cho em mượn. Nói về một cô gái ba mươi tuổi hôn nhân thất bại bị bỏ rơi, lại gặp tai nạn xe và chết, kết quả vừa mở mắt ra đã phát hiện mình được tái sinh, quay về năm mười bốn tuổi, sau đó lại bắt đầu một cuộc sống mới, rất ly kỳ.”
 
Nói đến đây, cuối cùng cô cũng không nhìn vào sách nữa, ngẩng lên, ánh mắt sáng rỡ nhìn Dĩ Thâm, “Dĩ Thâm, nếu anh quay về mười bốn tuổi, sẽ thế nào nhỉ?”
 
Dĩ Thâm phớt lờ cô, từ chối trả lời câu hỏi giả định vô nghĩa này.
 
Mặc Sênh vẫn truy vấn: “Anh có đi tìm em trước không?”
 
“… Lúc ấy em mới mười ba tuổi, vị thành niên, vừa tốt nghiệp tiểu học.”
 
“Cũng đúng. Có điều nếu em quay về mười bốn tuổi, nhất định sẽ thi vào trường của anh, sau đó à…” Mặc Sênh cười híp mắt, “Cưa đổ anh trước.”
 
Dĩ Thâm nhướn mày, “Bà Hà, rất tiếc phải báo em biết, anh sẽ không yêu sớm đâu.”
 
“Hứ, anh còn nói đại học không yêu đương gì, kết quả vẫn bị em cưa đổ đấy.” Mặc Sênh đung đưa chân, dương dương đắc ý: “Thủ hạ bại tướng, còn dám hùng hồn.”
 
Một số người sống khá thoải mái nên càng ngày càng kiêu căng. Dĩ Thâm lặng lẽ sấy khô tóc cô, đặt máy xuống rồi bất ngờ bế bổng người nào đó đang đắc ý lên.
 
Mặc Sênh “á” lên một tiếng, sách rơi xuống đất, đang định cự nự thì bị người ta chiếm cứ cả đôi môi, mùi vị đàn ông mạnh mẽ trong tích tắc tràn ngập mọi cảm quan.
 
“Mặc Sênh, tóc em làm ướt áo anh.” Dĩ Thâm bế cô đặt lên đùi, vừa hôn vừa nói: “Cởi áo ra giúp anh.”
 
“… Anh định làm gì?” Trong lúc hôn, Mặc Sênh yếu ớt hỏi.
 
Dĩ Thâm tỏ ra rất bó tay khi vợ mình hỏi một câu như vậy, “Em đoán xem!”
 
Mặc Sênh ấp úng: “Buổi sáng mới… mà ngày mai em phải chụp ngoại cảnh…”
 
“Em tưởng anh làm gì?” Dĩ Thâm nhướn mày, “Về là phục vụ em đến giờ, anh chưa tắm.”
 
Hử?
 
“Nên giúp anh cởi quần áo, anh đi tắm.”
 
Dĩ Thâm dựa vào đầu giường, nhìn Mặc Sênh ngồi trên đùi anh, chăm chỉ cởi từng nút, anh đưa tay ấn điều khiển rèm cửa.
 
Hạt nút cuối cùng của chiếc sơ mi đã được cởi, nhưng Dĩ Thâm không có ý định đứng dậy vào phòng tắm. Mặc Sênh ngước lên nhìn anh, thấy anh áo xống xộc xệch dựa ngồi đó, chăm chú nhìn cô, trong ánh mắt anh cháy lên một ngọn lửa.
 
“Làm sao đây?”
 
Anh túm lấy tay cô, giọng khàn khàn.
 
“Ưm?” Mặc Sênh cũng bất giác hạ giọng.
 
“Anh bỗng muốn “ngôn truyền thân giáo”.”
 
Lúc bị đè xuống giường thực hành “thân giáo”, Mặc Sênh rất ảo não, sao lại bị lừa rồi, chẳng phải cô nên biết sớm hay sao, nếu Hà đại luật sư chịu để cô thắng về lý luận thì chắc chắn phải dùng cách khác để đòi lại gấp đôi.
 
Rèm cửa từ từ khép lại, che phủ một cảnh xuân quang.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 15      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
100013
Cà Phê Đợi Một Người
Tác giả: Cửu Bả Đao
view: 366371
Nd: HE.
Thời Gian Tươi Đẹp
Tác giả: Đinh Mặc
view: 694323
Nd: HE.
Con đường vấy máu
Tác giả: Kim Bính
view: 468238
Nd: Ngược. HE.
Gả cho Lâm An Thâm
Tác giả: Phong Tử tiểu thư
view: 633656
Nd: HE.
Hôn nhân thất bại
Tác giả: Tát Không Không
view: 539102
Nd: HE.
Ảnh hậu tái sinh
Tác giả: Mị Bảo
view: 345668
Mắt biếc
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
view: 611408
Tay ôm con tay ôm vợ
Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết
view: 695765
Nd: Ngược. HE.
Dụ tình (Lời mời của Boss thần bí - 18+)
Tác giả: Ân Tầm
view: 2654619
Nd: Sủng. HE.
Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này (18+)
Tác giả: Chu Khinh
view: 862316
Nd: Sủng. HE.
Thất Nương
Tác giả: Nhất mộng bạch đầu
view: 407056
Yêu Em Bằng Cả Trái Tim Anh
Tác giả: Điền Phản
view: 3395704
Nd: Sủng. HE.
Ai Sẽ Mang Giày Cao Gót Cho Em
Tác giả: Hạc Xanh
view: 1141755
Nd: HE.
Đen ăn đen
Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
view: 6418136
Nd: HE.
Nơi nào hạ mát
Tác giả: Cố Tây Tước
view: 380482
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15392938
Em Dám Quên Tôi   view 7399932
Không xứng   view 7332879
Hiền Thê Khó Làm   view 7288795
Thứ nữ sủng phi   view 7106794
Ân nhân quá vô lại   view 6941685
Gia cố tình yêu   view 6909755
Mưa ở phía tây   view 6880606
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc