Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Độc trên người Cảnh Trình Ngự tuy rằng giải,nhưng thân thể vẫn đang suy yếu,đã nhiều ngày hắn thủy chung cảm thấy cả người vô lực,đầu choáng váng,liền ngay cả cơm cũng muốn Quan Ninh Nhi theo cạnh cẩn thận hầu hạ.

 
Mạc Thượng Ly trước khi đi từng nói,Tam nhật tục tình tán độc tính chúc âm,với cơ thể người tạo thành thương tổn phi thường lớn,cho dù độc giải,cũng phải tĩnh dưỡng một khoảng thời gian,thân thể mới có thể hoàn toàn khôi phục.
 
Cảnh Trình Ngự cũng là không vội,mỗi ngày được Quan Ninh Nhi chiếu cố,trà đến tận tay,cơm đến tận miệng,thập phần tiêu dao lại thích ý.
 
“Bất quá cái lão già bại hoại kia lúc không nên đi thì đi,lúc nên ở lại không ở,bổn vương còn có việc muốn hỏi lão.”
 
“Di? Vương gia còn có chuyện gì?”
 
Nhìn nàng một lúc lâu,hắn mặt không đỏ,khí không suyễn nói:“Tam nhật tục tình tán tuy rằng thực độc,nhưng tác dụng cũng rất không sai,nếu lúc trước giải dược hạ trên người nàng,bổn vương tình nguyện bị độc này cả đời không giải xong cũng được….”
 
Nàng lập tức đỏ mặt,“Ai nha,Vương gia chàng đang nói cái gì? Kia là kịch độc,đối thân thể không có lợi.”
 
“Bổn vương không có nói lung tung.” Một tay kéo nàng vào trong lòng,hắn lộ ra tà cười,“Nàng nghĩ,chỉ cần hai người mỗi ngày cùng một chỗ làm chút vận động,độc tính sẽ không phát tác,cớ sao lại không làm?”
 
Quan Ninh Nhi vừa bực vừa buồn cười,“Nếu ta cùng Vương gia có con,không thể làm loại vận động này.Vương gia cần phải làm thế nào cho phải?”
 
Cảnh Trình Ngự bị nàng hỏi sửng sốt,nhịn không được nhíu mày,không hờn giận nói:“Sinh con xác thực sẽ ảnh hưởng khoái hoạt hàng ngày của bổn vương,nếu như vậy,chúng ta sẽ không sinh đứa nào cả.”
 
Vừa nghe lời này,nàng trừng mắt nhéo hắn một cái.“Hiện tại nói lời này có lẽ chậm.” Nàng chỉ chỉ bụng mình.“Vương gia chàng mỗi ngày cố gắng cày cấy,nơi này giờ…..đã có con của chàng.”
 
“Không thể nào…..”
 
 -Hoàn-
 
 
 
Phiên ngoại
 
So sánh với Bắc Kì có bốn mùa rõ ràng,Nam Nhạc là quốc gia phi thường ấm áp,bốn mùa như xuân,bách hoa phồn thịnh.
 
Ở trong cảm nhận của dân chúng,loại khí hậu mùa đông cùng bọn họ tuyệt đối không có nửa điểm quan hệ.Vừa ý là,ngày 8 tháng 5 năm Cảnh Hạo thứ mười một,nhiệt độ không khí đột nhiên giảm,chỉ trong chốc lát đại tuyết bay tán loạn,mưa tuyết bay đầy trời làm Nam Nhạc bao trùm thành một mảnh chói mắt màu ngân bạch.
 
Mang theo nương tử cùng đứa nhỏ từ trong cung trở lại vương phủ,Cảnh Trình Ngự cởi áo khoác da sắc điêu thuần trắng trên người,vào trong phòng liền ôm lấy Quan Ninh Nhi,đem tay mình đông lạnh như băng nhét vào xiêm y của nương tử sưởi ấm.
 
Quan Ninh Nhi liên tục thét chói tai,mắt hàm giận tái đi trừng hắn,khiển trách nói:“Chàng muốn đông chết thần thiếp sao?”
 
Cảnh Trình Ngự không để ý tới nàng,tiếp tục đưa tay chuyển qua chuyển lại trên bụng nàng,xúc cảm vừa mềm vừa ấm cùng độ ấm rốt cục làm cho tay hắn cảm nhận được lo lắng,vì thế hắn mới mở miệng,“Là ông trời muốn đông chết bổn vương,đây là cái thời tiết quỷ gì! Mới vừa rồi còn rất tốt,như thế nào đột nhiên lại rơi xuống một trận đại tuyết?” Nói xong,hắn vẻ mặt tà khí nhíu mày,“Hay là cái phá gương (phá=khoác lác) kia của nàng thực sự có yêu tinh,có thể đem Tuyết yêu triệu hồi đến?”
 
Quan Ninh Nhi tức giận cười cười,“Là chàng chính mình nói đây là hiện tượng thời tiết dị thường tạo thành,cùng Tuyết yêu căn bản không có nửa điểm quan hệ.Huống hồ kia không phải phá gương,là bảo bối mẹ lưu lại cho thần thiếp,hiện tại còn là món đồ chơi mà con chúng ta yêu thích nhất….” Nói tới đây,nàng mới nhìn xung quanh,“Di? Con đâu? Như thế nào lại không cùng chúng ta vào phòng?”
 
Lúc này,ngoài cửa số truyền đến tiếng trẻ nhỏ chạy nhảy vui đùa ầm ĩ,nàng gấp đến độ muốn ra cửa tìm con,lại bị Cảnh Trình Ngự ngăn lại,“Đừng để ý cái đứa tiểu hỗn tử kia,nó chỉ là đang chơi đùa vui vẻ thôi,nàng nếu muốn để ý,liền để ý nhiều tới phu quân nàng là ta,từ sau khi nàng sinh cái tiểu hỗn tử kia,liền hoàn toàn đem vi phu vắng vẻ một bên.”
 
Cảnh Trình Ngự đối với đứa nhỏ này thật sự không thể nói là thích,từ sau khi nương tử nhà hắn sinh cho hắn một đứa trẻ béo mập,vật nhỏ kia liền mỗi ngày ở trong lòng mẫu thân,còn khi không oa oa khóc lớn làm phiền giấc ngủ người khác,hại hắn đường đường Vương gia chẳng những ở trong lòng nương tử nhất thời không có địa vị,mỗi ngày còn phải chịu để tên tiểu tử hỗn đản kia cùng mình tranh lão bà.
 
Cố tình tiểu tử nhà hắn tuy rằng có điểm béo,lại kéo lại khuôn mặt siêu cấp đáng yêu,mỗi lần dẫn nó tiến cung gặp Hoàng Thượng,hoàng huynh đều ước gì lưu nó lại hoàng cung cho chính mình nuôi.
 
Từ khi tiểu tử kia được ba tuổi,có thể ăn có thể uống có thể chạy có thể nhảy,mỗi ngày trừ bỏ cùng nương tử ra ngoài,niềm vui thú lớn nhất đó là chơi với tiểu gương đồng của mẹ nó.
 
Sáng sớm hôm nay,trời đổ tuyết lớn,tiểu tử kia không sợ rét không sợ đông lạnh chạy ra bên ngoài,ở trong viện hét to kêu vừa tuyết vừa băng thật tuyệt,kêu người cùng nó ném tuyết.
 
Một hồi sau,người trong cung đến truyền hoàng đế triệu kiến,hắn cùng gia quyến vào hoàng cung,ăn một chút yến hội,lại lợi dụng con hướng hoàng huynh xin một chỗ tốt hơn (ta cũng k rõ! =..=),đến khi vừa lòng liền mang theo vợ cẩn thận trở về vương phủ.
 
Lúc này tuyết lớn đã tích một tầng thật dày,trên đường trở về,tiểu tử kia lại ngay tại trong kiệu ồn ào nói sau khi hồi phủ muốn dùng tay làm một người tuyết thật to.
 
Lúc này tiểu hỗn tử kia khẳng định ở trong sân sau chơi đến điên rồi (hự! Nó là con anh đấy nha! Ta bó tay rồi! =..=),hắn có thể nhân cơ hội này hảo hảo chiếm lấy nương tử nhà mình.
 
Quan Ninh Nhi đã có chút nóng vội muốn ra bên ngoài,“Bên ngoài thời tiết rét lạnh,con sẽ bị đông lạnh đến phát bệnh mất.”
 
“Mới sẽ không,nó rất béo,mỡ trên người còn nhiều hơn người chết,làm sao có thể dễ dàng đông lạnh đến phát bệnh được?” Trên đời này đại khái chỉ có Cảnh Trình Ngự làm cha tuyệt không lo lắng cho đứa con bảo bối của mình.
 
Quan Ninh Nhi bị ôm không thể động đậy,đành phải để hắn đối với mình giở trò,chỉ chốc lát,dung nhan xinh đẹp liền bị khiêu khích che kín mây đỏ.
 
Hôm nay tuy rằng tuyết lớn đột nhiên rơi xuống,mà vừa đến ban đêm,trong trời đêm ánh trăng trên cao lại dị thường sáng,quang hoa bắn ra bốn phía.Cảnh Trình Ngự nhìn gương mặt nương tử ngày càng xinh đẹp,nhịn không được tình dục tăng vọt.
 
Không để ý tới con bên ngoài cửa sổ đang líu ríu,tranh cãi ầm ĩ không ngừng,hai người một bên hôn môi,một bên tiến lên trên giường.
 
Ngay tại thời điểm hắn muốn cởi quần áo nương tử,bên ngoài truyền đến một đạo tiếng la non nớt:“Cha,mẹ,có gì đó kỳ quái xuất hiện……”
 
Quan Ninh Nhi cả kinh,muốn tránh khỏi trói buộc của hắn,lại bị phu quân ôm chặt lấy,“Con đang kêu……”
 
“Kệ cho nó kêu đi!” Tiểu quỉ đáng ghét,quấy rầy chuyện tốt cùa hắn cùng nương tử,thật đáng đánh đòn.
 
Hai người tiếp tục hôn môi,không bao lâu,bên ngoài lại truyền đến tiếng kêu của đứa nhỏ.
 
“Mẹ,thật hay,người mau ra đây xem đi - - ”
 
“Nha đầu Bích Tình chết tiệt kia lại chạy đi đâu? Không phải bảo nàng hảo hảo chiếu cố tiểu hỗn tử kia sao?”
 
Cảnh Trình Ngự bị con kêu tâm phiền ý loạn,cố tình là Bích Tình chẳng biết đã đi đâu,hai vợ chồng bị tiểu tử kia ầm ĩ đến hưng trí hoàn toàn biến mất,chỉ có thể sửa sang lại quần áo,đẩy cửa đi ra ngoài xem xét.
 
Bên ngoài đại tuyết vẫn như cũ không ngừng rơi,đưa mắt nhìn lại,bốn phía là một mảnh màu ngân bạch,bóng tuyết từ trong ban đêm chiếu rọi thanh lệ không u.
 
Trong viện tử,một tiểu nam hài mặt áo hồng chỉ vào cách đó không xa,chỉ thấy trên tuyết trắng noãn,có một mặt gương đồng sáng trong suốt,từ trong gương di động,đổ hình soi ra cũng càng ngày càng rõ ràng.Khi mặt kính kia vuông góc cùng ánh trăng,đổ hình liền rõ ràng hiện ra đầy đủ trước mặt bọn họ.
 
Cảnh Trình Ngự cảm thấy khiếp sợ,thì thào lẩm bẩm:“Này không phải long mạch của Nam Nhạc sao?”
 
“Vương gia,đồ án này chỉ chỗ,sẽ không phải chính là…….”
 
Hai người đối diện thật lâu,đáy lòng ẩn ẩn đoán được đáp án.
 
Từ sau khi An Lăng vương đền tội,bảo tàng đồn đãi cũng dần đàn bị người phai nhạt,Cảnh Trình Ngự xem xét,gương đồng căn bản vốn không có bảo tàng,chuyện bảo tàng bất quá là có người có ý đồ loạn quốc nhiễu dân nên đồn đại ra.
 
Không nghĩ tới qua vài năm,gương đồng bị con coi thành món đồ chơi cư nhiên thật sự giấu diếm huyền cơ,còn ngoài ý muốn làm cho bọn họ biết được chỗ bảo tàng.
 
Cảnh Trình Ngự đột nhiên nở nụ cười,hắn đem gương đồng nhét vào trong tay con,“Bảo tàng này ngươi phát hiện,thứ này liền thuộc về ngươi.Sau này lớn lên,tìm được bảo tàng coi như ngươi có phúc khí,nếu tìm không thấy,liền đem gương này trở thành truyền gia chi bảo,truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác đi.”
 
Tiểu tử kia nắm gương cười ngây ngô,vẻ mặt không rõ chuyện.
 
Quan Ninh Nhi bên người cười gật đầu,nhẹ nhàng nắm tay phu quân,“Ý Vương gia,cư nhiên cùng thần thiếp giống nhau như đúc.”
 
Về phần họp chắc chắn có hằng năm phát sinh chuyện gì,lão thiên gia đều đã có định đoạt……
 
[Toàn thư hoàn]
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
117729
Lá rơi không vết
Tác giả: Giản Ám
view: 852428
Tướng công không xuất gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 240196
Nd: HE.
Sắc đẹp trêu ngươi
Tác giả: Huyến Lạn Như Hoa
view: 376877
Nd: HE.
Tà Ngọc Thần Y
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 270684
Nd: HE.
Khuynh thế
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 649312
Nd: Ngược. SE.
Nhật ký gái gọi
Tác giả: Mạc Nhan
view: 226600
Nd: HE.
Minh Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 276246
Nd: Sủng. HE.
(Tuyển tập) Sư Phụ
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1069964
Nd: HE.
Pháo hoa
Tác giả: Lục Xu
view: 240608
Nd: HE.
Đẹp như tranh vẽ
Tác giả: Đạm Anh
view: 6000574
Nd: Ngược. SE.
Tiểu thư, thiếu gia không ở nhà
Tác giả: Hồng Cửu
view: 314047
Nd: HE.
Bảo Bối Tình Nhân Của Kiến Trúc Sư
Tác giả: Hạ Vũ
view: 313429
Nd: Sủng. HE.
Mộc Ngọc Thành Ước
Tác giả: Diệp Mê
view: 238960
Nd: HE.
Đào hoa tiên
Tác giả: Phi Hoa
view: 241123
Nd: SE.
Ách Dương Tình Quanh Co
Tác giả: Cổ Linh
view: 287267
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15430018
Em Dám Quên Tôi   view 7456685
Không xứng   view 7396739
Hiền Thê Khó Làm   view 7332776
Thứ nữ sủng phi   view 7143359
Ân nhân quá vô lại   view 6979589
Gia cố tình yêu   view 6961461
Mưa ở phía tây   view 6929222
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc