Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 “Đương nhiên,nếu Vương gia không chịu đáp ứng điều kiện của ta,cùng lắm thì mọi người đồng quy vu tận,chỉ cần Tô Lạc Hương ta chết,An Lăng vương khẳng định sẽ lấy cớ trả thù,triển khai hành động,hướng triều đình tấn công.”

 
Lời này vừa nói xong,nàng liền bình tĩnh chờ Cảnh Trình Ngự hồi phục,mà đợi sau một lúc lâu,lại chỉ thấy hắn lạnh lùng cười.
 
“Ngươi phi thường khẳng định,bổn vương sẽ bị ngươi thành công uy hiếp,vì đổi lấy cái gọi là tin tức tình báo mà đem ngươi một nữ nhân đáng sợ lại âm ngoan thú tiến vương phủ,làm sườn phi của bổn vương?” Hắn không cho là đúng hỏi lại.
 
Tô Lạc Hương nghe ra châm chọc trong lời nói của hắn,tức giận đến không muốn nói chuyện,chỉ trấn định gật gật đầu.
 
Nàng cũng không tin,hắn sẽ không cần an nguy của dân chúng trong thiên hạ,lại càng không tin hắn có thể cho phép hoàng thất Nam Nhạc thay tên đổi họ.
 
“Tô Lạc Hương,chẳng lẽ đến bây giờ ngươi còn không có thấy rõ tình cảnh của chính mình sao? Xác thực,theo như lời ngươi nói,trong kinh thành này có mấy đại thần đắc thế cùng hắn âm thầm qua lại,nhưng là ngươi không biết,này đều là tâm phúc chu toàn do Hoàng Thượng phái đi.Mặt khác,cho dù Võ Tử Ưng có thể điều động bốn mươi vạn quân,nhưng hắn làm sao có thể bảo đảm binh lính này mỗi người đều cam tâm tình nguyện nghe hắn chỉ huy?”
 
Không để ý tới sắc mặt nàng ngày càng khó coi,hắn lại nói:“Bổn vương lần này cùng Hoàng Thượng tỉ mỉ diễn xuất,chính là muốn mượn miệng ngươi nói cho hắn biết triều đình đã xuất hiện nội gian,sau khi hắn biết được,tất sẽ rơi vào bẫy,thậm chí chuẩn bị xuất binh,một khi hắn có động tác tiếp theo,bổn vương rất nhanh sẽ có thể có chứng cứ chính xác hắn mưu phản để bắt hắn.”
 
Nói tới đây,hắn cười đắc ý,“Nha.Đã quên nói với ngươi,thân tín bên người Võ Tử Ưng cổ xúy hắn mưu phản,kỳ thật đều là người do bổn vương phái đi,còn có,bốn mươi vạn quân kia của hắn xác thực là rất lớn,nhưng bổn vương cũng đều có đối sách.”
 
“Ngươi nói,tù nhân bị phán mùa thu sau sẽ trảm,hy vọng nhất là gì?” Không đợi nàng trả lời,hắn lại tự nói:“Là tự do.Bổn vương âm thầm đem phạm nhân bị phán tử hình tại các tỉnh,các huyện gom lại một chỗ,nói với bọn họ,vô luận là vi phạm lần đầu hay tội lớn đến đâu,chỉ cần khi triều đình cùng An Lăng vương phát sinh nội chiến,tài cán của họ giúp ích cho quốc gia,ở trên chiến trường giết địch,cuối cùng còn có thể sống sót,bổn vương liền ban bọn họ vô tội phóng thích.”
 
Nghe đến đó,Tô Lạc Hương cả kinh,dùng tử tù để đánh giặc,như thế nào mới có ý niệm ấy trong đầu?
 
Cảnh Trình Ngự lại nói tiếp:“Ngươi có biết người bị phán tử hình,nội tâm có bao nhiêu khát vọng tự do cùng sinh tồn không? Vì sinh tồn,bọn họ sẽ ra sức trên chiến trường chém giết,mà tin tức này,cũng đã chậm rãi truyển đến lãnh địa quân doanh của Võ Tử Ưng.Lòng quân một khi dao động,kết cục là như thế nào,không cần ta nói rành mạch trong lòng ngươi cũng biết rõ.”
 
 Nói đến đây,hắn nhịn không được có chút đắc ý,bởi vì hắn nghĩ đến lợi dụng tử tù kiềm chế quân đội của Võ Tử Ưng,hoàn toàn là nhờ câu nói “Rác cũng có thể biến hoàng kim” của Ninh Nhi cho hắn linh cảm.
 
Sư phụ nói rất đúng,Ninh Nhi quả thật là trúng mục tiêu phúc tinh của hắn.
 
“Hơn nữa ngươi nhất định cũng không biết,thân tín mà Võ Tử Ưng thảnh thơi bồi dưỡng,bởi vì biết được chúng ta dùng tử tù làm phương pháp đối kháng,lo lắng cho tánh mạng an nguy của chính mình,đại bộ phận hiện tại đã muốn hướng triều đình phản đối chiến tranh.”
 
“Mà tại quân đội của Võ Tử Ưng,không hề thiếu tướng lĩnh lo lắng phát sinh nội chiến sẽ mang đến thương tổn thật lớn cho Nam Nhạc,cũng đã bỏ gian tà theo chính nghĩa.Nếu ngươi còn cơ hội trở lại An Lăng,sẽ biết tình huống hiện tại của Võ Tử Ưng có bao nhiêu chật vật.”
 
Hồi lâu chưa hé răng Tô Lạc Hương sau khi nghe xong,rốt cục mở miệng,“Cho nên,vô luận ta lấy điều kiện như thế nào trao đổi,ngươi cũng sẽ không thú ta qua cửa phải không?”
 
Cảnh Trình Ngự vô tình nói:“Ngươi biết được là tốt rồi.” Trả thù như vậy,đối với nàng mà nói mới là tàn nhẫn nhất.
 
Mà hắn còn không kịp cảm thấy vui vẻ vì báo thù,ngực liền bỗng nhiên cảm thấy một trận tắc nghẽn,khí không lưu thông được,đau đớn tựa kim đâm làm hắn cơ hồ khí lực hô hấp cũng không có.
 
Hắn khó chịu ôm ngực,ở một khắc ngã xuống rõ ràng nhìn thấy trên mặt nàng lộ ra một chút giảo hoạt cùng gian trá tươi cười.
 
Nhìn Cảnh Trình Ngự vẻ mặt thống khổ té trên mặt đất,Tô Lạc Hương trên cao nhìn xuống đứng trước mặt hắn,nhìn xuống cười:“Thất vương gia,tim của ngươi,hiện tại có phải hay không rất đau?”
 
“Ngươi……Đến tột cùng đối bổn vương làm cái gì?”
 
Nàng tao nhã ngồi xổm xuống thân mình,rút ra khăn lụa trắng mềm nhẹ lau mồ hôi lạnh không ngừng toát ra trên trán hắn.“Kỳ thật ta thật sự không đành lòng nhìn ngươi hiện tại biến thành cái dạng này.Ngươi biết không? Ngươi có bao nhiêu thống khổ,tim của ta còn thấy khó chịu hơn.Nhưng là……Nếu ta không đối với ngươi như vậy,ta liền thật sự không nghĩ ra được biện pháp khác.”
 
Nàng giống như thương tiếc lắc đầu,đưa tay muốn nâng hắn dậy.
 
Cảnh Trình Ngự vung tay tránh,hung tợn đem nàng đẩy tới một bên,“Cút ngay!”
 
Tô Lạc Hương bị hoảng sợ,kinh giật một lát,đột nhiên quỉ dị nở nụ cười,không sợ chết lại tiếp tục tiến lên.
 
“Nếu ta rời đi,mạng của ngươi chẳng phải là cũng không cứu được?”
 
“Ngươi có ý tứ gì?”
 
“Ta hạ ở trên người ngươi Tam nhật tục tình tán.”
 
Cảnh Trình Ngự cảm thấy nữ nhân này căn bản là điên rồi.
 
Chỉ thấy nàng chậm rãi nữa quỳ trước mặt hắn,đưa cánh tay hắn một phen kéo lại,móng tay thật dài cơ hồ chạm vào thịt hắn.Mà da thịt hắn dù đau đớn nhưng lại đánh không lại khó chịu trong ngực.
 
Vừa mới chỉ cảm thấy ngực coi như bị liệt hỏa đốt cháy,hiện tại lại cảm thấy giống như có con kiến đang bò sát chung quanh trong thân thể,làm hắn đau khổ khó nhịn.
 
“Thất vương gia,ngươi có biết Tam nhật tục tình tán là cái gì không?” Nàng tươi cười thực sáng lạn,biểu tình cũng rất khủng bố.“Không biết ngươi có hay không nghe nói qua người được giang hồ xưng là Độc vương Lục Vân Thanh? Phàm là độc dược do tay hắn làm ra,tuy rằng không lấy tính mệnh của người.Nhưng tuyệt đối sẽ làm người ta thống khổ.
 
“Tam nhật tục tình tán,vô sắc vô vị,trước khi đến vương phủ ta đã đem nó đổ trên mặt gương của nương tử ngươi,chỉ cần sau khi chạm qua,không quá nửa canh giờ độc tính sẽ phát tác – đau khổ khó nhịn,về phần giải dược…..” Nàng đột nhiên lộ ra biểu tình đắc ý,“Đã bị ta hạ trên chính thân thể của mình rồi.”
 
Nàng tà cười đem mặt cười tiến đến trước mặt hắn,ghé vào lỗ tai hắn thổi hơi thở khiêu khích,“Vương gia,hai năm trước thời điểm ngươi đặt chân đến An Lăng,ta cũng đã vụng trộm đối với ngươi động tâm,tuy rằng lúc ấy ngươi không chú ý tới ta,mà thân ảnh của ngươi lại rõ ràng ghi tạc trong lòng ta.
 
“Có lẽ ngươi cũng không tin tưởng nhất kiến chung tình,cho rằng nữ nhân ác độc như ta không xứng ở cùng một chỗ với ngươi,bất quá cũng không quan hệ,bởi vì cho dù ngươi khinh thường thú ta nhập môn,từ nay về sau,ngươi cũng vô pháp thoát khỏi ta.
 
Phàm là người trúng Tam nhật tục tình tán,nếu không thể cùng người trong thân thể có giải dược ba ngày phát sinh quan hệ một lần,không quá ba ngày,chắc chắn mất mạng.”
 
“Vương gia,chỉ cần ngươi khẳng định nạp ta làm phi,ta liền bảo hộ tính mệnh của ngươi,nếu ngươi nhất định không chịu,ta đây đành phải trơ mắt nhìn ngươi chết ở trước mặt ta.”
 
Lúc này Tô Lạc Hương phi thường tự tin,nàng từ nhỏ được cha nuôi nấng,thứ khác không học được,các loại thủ đoạn bày mưu tính kế hại người mười cái học thành mười.
 
Lúc trước Võ Tử Ưng chiêu nạp rất nhiều người tài ba trên giang hồ,chuẩn bị làm hậu thuẫn tương lai hắn khởi binh tạo phản,Độc vương Lục Vân Thanh cũng là một trong số đó,người này phi thường âm hiểm,am hiểu dụng độc,cho nên bị nhân sĩ chính nghĩa trên giang hồ coi là ngưu quỷ xả thần,hận không thể diệt trừ cho thống khoái.
 
Hai năm trước,hắn rốt cục bị cừu gia tìm đến,rơi vào kết cục dị thường bi thảm,liền ngay cả người nhà của hắn cũng không tránh khỏi liên lụy,cả nhà toàn diệt.
 
Tam nhật tục tình tán này là độc môn độc dược trước khi hắn chết đặc biệt chế tác cấp cho Võ Tử Ưng.
 
Khi Võ Tử Ưng phái nàng vào kinh liền cho nàng mang theo trên người,tương lai vô luận chỉ dùng để hạ trên người Cảnh Trình Ngự hoặc Cảnh Trình Hiên,nguyên bản nàng cảm thấy thuốc này quá mức ác độc,không nghĩ tới hôm nay thật sự phải nhờ công dụng của nó.
 
Nghĩ đến đây,nàng không khỏi cười ha ha,chủ động muốn đem toàn thân vô lực Cảnh Trình Ngự ôm đến trong lòng,đắc ý nói:“Vương gia,ngươi biết không? Chỉ cần ngươi còn muốn tiếp tục sống sót,như vậy đời này đều đừng tưởng rời khỏi ta.”
 
Nguyên bản đại sảnh chỉ có hai người,đột nhiên không báo động trước có thêm một người,Tô Lạc Hương còn chưa thấy rõ diện mạo của người mới tới,một cái tát thật mạnh đã hung hăng giáng xuống trên mặt nàng.
 
Nàng lảo đảo một chút,ôm hai má đau nhức,không thể tin vừa ngẩng đầu đã thấy,cư nhiên đứng trước mặt là khuôn mặt luôn luôn tươi cười Quan Ninh Nhi.
 
“Tô Lạc Hương,ngươi thật ti bỉ!”
 
Nếu không phải thủy chung đáy lòng cảm thấy bất an,muốn tìm đến xem đến tột cùng là có chuyện gì,Quan Ninh Nhi cũng sẽ không phát hiện chuyện tình độc ác như vậy lại phát sinh trong vương phủ,không nghĩ tới Tô Lạc Hương lại có thể lớn mật đến loại tình trạng này,dám tiến dần từng bước ở trong vương phủ hạ độc Cảnh Trình Ngự.
 
Tô Lạc Hương tựa hồ bị một cái tát bất thình lình đánh cho choáng váng,bụm một bên mặt,kinh ngạc đứng tại chỗ.
 
Quan Ninh Nhi sửa bộ dáng ôn hòa ngày xưa,lạnh lùng chỉ vào nàng nói:“Ngươi may mắn có được mỹ mạo,đây là ông trời đối với ngươi ban ân,mà ngươi lại dùng khuôn mặt như tiên nữ này làm ra chuyện tình ác độc như vậy,một người thật vô sỉ,cũng có một điểm mấu chốt,vì sao ta lại thấy trên người ngươi không có chừng có mực?”
 
Lời nàng mắng cực ngoa,đừng nói Tô Lạc Hương bị mắng mặt đỏ tai hồng,không thể nói gì để chống đỡ,liền ngay cả té trên mặt đất Cảnh Trình Ngự cũng bị khí thế của nương tử nhà mình làm cho hoảng sợ.
 
Đây mới là diện mạo thực của Ninh Nhi sao?
 
Khi hắn chính tai nghe được nàng vì bảo hộ mình mà nói ra những lời ấy,đau đớn trên thân thể cùng tra tấn giống nhau không hiểu vì sao lại giảm bớt,không hề làm cho hắn cảm thấy khó chịu.
 
Tô Lạc Hương một hồi lâu mới phục hồi lại tinh thần,khó thở sửa lại tư thế chỉ vào nàng:“Ngươi……Ngươi cái đứa mập mạp kia,ngươi có tư cách gì ở đây mắng ta? Đừng quên hắn là vì cái gì mà cưới ngươi.Nếu không phải bởi vì gương kia,ngươi bây giờ còn ở tại Quan gia,làm cái bác già ế chồng không thể gả ra ngoài.”
 
Quan Ninh Nhi nghe xong không giận mà còn cười nói:“Cho dù ta các phương diện điều kiện cũng không bằng ngươi,nhưng ta lại có thể được một nam nhân chân thành đối đãi,nhìn xuống dưới,ngươi lại còn đáng thương hơn,vì muốn được người khác để ý,cư nhiên ngay cả loại thủ đoạn âm độc này đều sử dụng đến…..”
 
Tô Lạc Hương bị nàng làm tức giận không ít,khuôn mặt kiều diễm nhỏ nhắn lúc đỏ lúc trắng,qua một lúc lâu mới lạnh lùng cười nói:“Ở đây chiếm tiện nghi tính là gì? Đừng quên phu quân ngươi yêu thương sẽ bị ta chiếm đoạt.” Nàng đắc ý hừ cười vài tiếng,“Nếu không có giải dược trong thân thể ta cứu hắn,hắn chỉ có thể sống thêm ba ngày,hơn nữa ba ngày này còn bị chịu tình dục tra tấn.Cho nên ngươi nói với ta tốt nhất có điểm khách khí,miễn cho ta sau này vào phủ,ngày nào đó mất hứng khiến cho Vương gia viết một phong hưu thư,đem ngươi trục xuất vương phủ.”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
105472
Trộm sói
Tác giả: Mạc Nhan
view: 262444
Nd: HE.
Lá rơi không vết
Tác giả: Giản Ám
view: 852428
Gia mặt sẹo
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 268521
Nd: HE.
Tướng công không xuất gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 240196
Nd: HE.
Minh Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 276246
Nd: Sủng. HE.
Tim đập thình thịch
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 254410
Thượng thượng ký
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 264504
Nd: HE.
Ách Dương Tình Quanh Co
Tác giả: Cổ Linh
view: 287267
Nd: HE.
Đào hoa tiên
Tác giả: Phi Hoa
view: 241123
Nd: SE.
Nhật ký gái gọi
Tác giả: Mạc Nhan
view: 226600
Nd: HE.
Khuynh thế
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 649312
Nd: Ngược. SE.
Cặp đôi xui xẻo
Tác giả: Trạm Lượng
view: 189726
Nd: HE.
Tà Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 271817
Nd: HE.
(Tuyển tập) Sư Phụ
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1069964
Nd: HE.
Mộc Ngọc Thành Ước
Tác giả: Diệp Mê
view: 238960
Nd: HE.
Tiểu thư, thiếu gia không ở nhà
Tác giả: Hồng Cửu
view: 314047
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15430018
Em Dám Quên Tôi   view 7456685
Không xứng   view 7396739
Hiền Thê Khó Làm   view 7332776
Thứ nữ sủng phi   view 7143359
Ân nhân quá vô lại   view 6979589
Gia cố tình yêu   view 6961461
Mưa ở phía tây   view 6929222
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc