Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Sáng sớm hôm sau,Cảnh Trình Ngự vừa rời giường không bao lâu,Tề Dương liền vội vàng đi từ bên ngoài vào,nói Hoàng Thượng vừa mới phái người tuyên Vương gia tiến cung,có chuyện quan trọng cùng hắn thương lượng.

 
Cảnh Trình Ngự cảm thấy phi thường kỳ quái,hắn cùng hoàng huynh ngày hôm qua còn vì chuyện tàng bảo đồ mà bị làm cho túi bụi,lấy hiểu biết của hắn về hoàng huynh,hắn làm sao có thể sẽ mới sáng sớm đã lập tức lại phái người đến?
 
“Hoàng Thượng có nói chuyện gì quan trọng không?”
 
Tề Dương lắc đầu,“Thuộc hạ không biết.”
 
Cảnh Trình Ngự không hỏi nhiều,gần đây hắn âm thầm điều tra nghe ngóng biết được An Lăng vương bên kia có động tác rất lớn,nói vậy hoàng huynh cũng là nghe được động tĩnh,mới có thể tìm hắn tiến cung thương nghị đi!
 
Tuy rằng hoàng huynh đối với hắn lòng mang khúc mắc,nhưng hai người dù sao cũng là thân huynh đệ,mặc kệ nói như thế nào,cánh tay không hướng ngoại loan (ta hiểu sơ sơ là kiểu anh em như thể chân tay ấy,còn câu này cụ thể nghĩa gì thì Sal k biết! ε(˘__˘")з ),quan trọng trước bình định loạn bên ngoài rồi hãy xử lý việc nhà hai người đi.
 
Suy tư một lát,hắn lệnh cho gia đinh dẫn đến con ngựa yêu quí lông tựa mây trắng,liền cùng Tề Dương rời phủ.
 
Khi xuất môn,Quan Ninh Nhi còn không ngừng dặn dò hắn,vào cung đừng cùng Hoàng Thượng phát sinh tranh chấp,nếu Hoàng Thượng thật sự rất muốn gương này,chỉ cần có thể bảo toàn bình an trong phủ,nàng không ngại hai tay dâng.
 
Trên đường,Tề Dương nhịn không được nói:“Vương phi là người,mặt ngoài xem ra ngây ngốc ngơ ngác,không nghĩ tới nhưng lại huệ chất lan tâm như thế,Vương gia có thể lấy được nàng,thật sự là phúc khí của ngài.”
 
Lâu như vậy tới nay,những việc Vương phi ở vương phủ làm hết thảy hắn đều thấy,ghi tạc đáy lòng,mắt thấy Vương gia vốn nội tâm lạnh lùng lại trở nên một ngày so với một ngày càng sáng sủa hơn,hắn cũng là cao hứng từ trong lòng.
 
Ngồi trên lưng ngựa Cảnh Trình Ngự im lặng không nói,nội tâm tính toán,sau này khi xử lý xong uy hiếp của Võ Tử Ưng,hắn liền quyết định thoái ẩn triều đình,cùng Quan Ninh Nhi trải qua cuộc sống yên tĩnh không hỏi thế sự.
 
“Vương gia,người có hay không phát hiện,ánh lửa bên kia……..Hình như là xuất phát từ trong phủ chúng ta?”
 
Thanh âm của Tề Dương đánh gãy suy nghĩ của hắn,hắn lôi kéo dây cương sườn xoay người,chỉ thấy cách đó không xa,hướng vương phủ toát ra từng trận khói đặc.
 
Hắn trong lòng thất kinh,điều đầu tiên nhảy vào trong óc là an nguy của Quan Ninh Nhi,không dám nghĩ ngợi nhiều,hắn bứt dây cương phi thẳng hướng vương phủ mà tiến tới.
 
Tề Dương không dám chậm trễ,vội vàng đi theo phía sau chủ tử chạy vội trở về.
 
Nhạc tổng quản vẻ mặt sốt ruột nhìn thấy chủ tử hồi phủ,như gặp cứu tinh,vội vàng tiến lên nói:“Vương gia,thật,ngài mới ra phủ không bao lâu,phòng Vương phi lại đột nhiên toát ra một mảnh ánh lửa,hỏa thế phi thường hung mãnh,còn có một đám hắc y nhân che mặt muốn cướp cái gì đó của Vương phi,mới vừa rồi từ bên kia vội vàng đào tẩu…….”
 
Không chờ hắn lẩm bẩm xong,Cảnh Trình Ngự đã muốn phi như vọt vào hỏa thế hung mãnh trong phòng,một đám gia đinh vội vàng cứu hỏa đều bị hành động của Vương gia làm cho hoảng sợ.
 
Vương gia là thiên kim chi khu (đại loại như thân thể quí giá ấy ƪ("‾~‾)ʃ),cư nhiên quên mình xông vào biển lửa,chẳng lẽ vì cứu Vương phi,Vương gia ngay cả mệnh cũng có thể không cần sao?
 
***
 
Một hồi thình lình xảy ra đại hỏa,cũng không tạo ra nhiều tổn thất trong vương phủ,nhưng lại khiến cho toàn bộ kinh thành khủng hoảng.
 
Phải biết rằng,nơi bị người ta phóng hỏa chính là Thất vương phủ,đến tột cùng là ai lớn mật như vậy,ngay cả đương kim quyền quý Thất vương gia cũng dám trêu chọc?
 
Lúc ấy Quan Ninh Nhi bị nhốt trong đám cháy,được Cảnh Trình Ngự phát hiện khi đã hít khói đặc nồng đến choáng váng,mà lúc trước tại đây,khi nàng chạy trốn còn không cẩn thận đụng vào cái bàn,tạo thành gãy xương trên đùi nhỏ.
 
Cảnh Trình Ngự một bên ảo não tên phóng hỏa lớn mật,một bên lo lắng thương thế của nàng,may mắn sư phụ Mạc Thượng Ly đúng lúc xuất hiện,giúp nàng đắp loại tục cốt cao tốt nhất,chỉ cần nàng mỗi ngày đúng hạn đổi dược,một thời gian sau chỗ gãy xương sẽ lành.
 
“Cho nên nói,có một số người chính là phúc thiên mệnh lớn,liền ngay cả lão thiên gia cũng đừng nghĩ dễ dàng đoạt tánh mạng của ngươi.Bất quá theo việc lần này,thật ra làm cho lão nhân ta nhìn thấy một màn phi thường thú vị a…….” Mạc Thượng Ly một bên cắn chân gà lấy từ trong phòng bếp,một bên dùng ánh mắt trêu chọc liếc về phía đồ đệ mình.“Cũng có một số người,trên mặt lộ ra một bộ không cần,kỳ thật đáy lòng a……có mà thật sự khẩn trương nha.”
 
Ngồi dựa trên giường Quan Ninh Nhi bưng cốc nước,lén nhìn người không lên tiếng Cảnh Trình Ngự liếc mắt một cái,có chút không biết làm sao.
 
Sau khi tỉnh lại,nàng từ trong miệng Xuân Mai biết được,sở dĩ nàng thoát chết,hoàn toàn là do Vương gia quên mình liều mình cứu giúp,hồi tưởng lại khi sự việc phát sinh,nàng vẫn có chút không rõ ràng lắm.
 
Còn nhớ rõ tiễn Cảnh Trình Ngự cùng Tề Dương rời phủ không bao lâu,đột nhiên không biết từ đâu xuất hiện một cái người bịt mặt thân thủ thoăn thoắt,nàng lúc ấy thật sự bị hoảng sợ,không nghĩ tới ngay lúc ban ngày cư nhiên lại có đám người dám đột nhập vương phủ,quang minh chính đại bắt nàng đi,còn cướp đi gương đồng mẹ lưu lại cho nàng.
 
Tới tận khi gương đồng bị lấy đi,nàng mới hiểu được ý đồ của đối phương.
 
Mà nàng vạn lần không nghĩ tới,người nọ chẳng những đem gương cướp đi,còn đem nàng cột lại trong phòng,phóng hỏa,tựa hồ muốn đoạt tánh mạng của nàng!
 
Liền Xuân Mai ngay lúc đó phát hiện tình cảnh của nàng muốn cầu cứu,cũng bị người nọ một chưởng đánh cho choáng váng,sau nằm trên giường vài canh giờ mới tỉnh lại.
 
Nhìn đến lửa càng lúc càng lớn,nàng thật vất vả mới thoát được trói buộc trên tay,tính đào tẩu,kết quả cũng không cẩn thận bị cái bàn đẩy,ngã đến gãy chân,còn bị khói đặc nồng không ngừng toát ra làm choàng váng.
 
“Ninh Nhi a,lần này ngươi cần phải hảo hảo cám ơn tướng công nhà ngươi,lúc trước nếu không phải hắn liều chết xông vào biển lửa cứu ngươi,chỉ sợ ngươi cũng đã hương tiêu ngọc vẫn.”
 
“Sư phụ,người nói rất nhiều.” Cảnh Trình Ngự chịu không nổi khẩu khí trêu chọc của lão,ước gì lão sớm một chút biến mất trước mặt mình.
 
Mạc Thượng Ly đối với bộ dáng tức giận của hắn coi như không thấy,hắc hắc cười không ngừng,“Hiện tại lại xem lão nhân ta không vừa mắt? Vừa nãy khi cứu nương tử ra,là ai gấp đến độ hốc mắt đều đỏ,cấp tốc muốn ta cứu người? Còn lệnh cho bọn hạ nhân tìm người phóng hỏa,sống phải thấy người,chết phải thấy thi thể,bắt không được liền mang đầu tới gặp? Lúc ấy không biết là ai đem nương tử nhà mình trở thành bảo bối vận mệnh,lộ ra một bộ nương tử nếu có chút tam dài nhị đoản (có chuyện gì xảy ra vs nương tử),ta sẽ khắp thiên hạ đi theo cùng nhau chôn cùng mộ?”
 
Cảnh Trình Ngự khuôn mặt tuấn tú đanh lại,thủy chung không rên một tiếng.
 
Hắn là người,luôn luôn không thích bại lộ cảm xúc chân thật,cho dù trong lòng thật sự để ý,cũng không nguyện biểu hiện ra ngoài,chỉ sợ bị người khác nắm được nhược điểm.
 
Sư phụ hắn cố tình lại là cái lão thích bát quái không ngớt,một khi đã nắm được bím tóc của hắn liền sẽ nói không dứt.Tuy rằng tức giận,hắn lại không thể phản bác,chỉ có thể nén giận,ngồi một bãi thối mặt tại chỗ này,tiếp tục bảo trì trầm mặc.Đồng thời,trong đầu cũng không ngừng phán đoán người chủ sự đứng sau màn phóng hỏa án này đến tột cùng là ai.
 
Nghĩ đến lúc trước Hoàng Thượng đột nhiên xuất hiện trong phủ,khởi binh vấn tội chất vấn hắn chuyện tàng bảo đồ,mà mới sáng sớm hôm qua,hắn đột nhiên nhận được lệnh triệu hắn tiến cung,không bao lâu,trong phủ liền bị người phóng hỏa….
 
Hắn đột nhiên đứng lên,thẳng hướng bên ngoài đi tới.
 
Mạc Thượng Ly cùng Quan Ninh Nhi bị động tác của hắn làm hoảng sợ.
 
“Đồ đệ,ngươi đi đâu?”
 
Cảnh Trình Ngự cũng không quay đầu lại nói:“Tiến cung gặp giá!” (ý là tiến cung vấn an vua)
 
Một hồi không lâu sau,Cảnh Trình Hiên đang ở ngự thư phòng cùng đại thần đàm quốc sự,bị một trận tiếng bước chân dồn dập quấy nhiễu.
 
Tiểu Hỉ Tử chân nghiêng ngả lảo đảo đi theo phía sau đằng đằng sát khí Cảnh Trình Ngự,chạy vào,một bên la hét:“Thất vương gia,không có triệu kiến của Hoàng Thượng,ngài không thể - -”
 
Một tay đẩy Tiểu Hỉ Tử ngã sang một bên,Cảnh Trình Ngự tà mắt trừng hướng trong phòng một loạt các đại thần,“Các ngươi đều đi ra ngoài,bổn vương có chuyện muốn cùng Hoàng Thượng đàm luận.”
 
Chúng đại thần bị khí thế của hắn làm hoảng sợ,bọn họ biết Hoàng Thượng đối với vị thất đệ này cực độ dung túng,tuy rằng hắn chưa từng có tiền lệ thiện sấm ngự thư phòng,nhưng người luôn luôn kiêu ngạo bá đạo như hắn làm ra loại sự tình này cũng không có gì là lạ,căn cứ vào vết xe đổ,bọn họ không dám hỏi nhiều,chỉ dám vụng trộm nhìn về phía Hoàng Thượng ở trước ngự án,chờ chỉ thị.
 
Cảnh Trình Hiên nhíu nhíu mày,đáy lòng tuy rằng có tức giận,nhưng vẫn là vẫy vẫy tay cho chúng thần lui ra.
 
Đến lúc ngự thư phòng rộng lớn như vậy chỉ còn có huynh đệ hai người,Cảnh Trình Ngự lập tức không khách khí tiêu sái đến trước ngự án,lớn tiếng chất vấn:“Vì sao phái người thiêu vương phủ của ta?”
 
Cảnh Trình Hiên bị câu hỏi làm cho sửng sốt,“Ngươi có biết chính mình đang nói cái gì không?”
 
“Hoàng huynh,nếu ngươi cố ý muốn mặt gương trên người Quan Ninh Nhi kia,ta sẽ không tiếc cho ngươi,nhưng ngươi dùng phương thức ti bỉ như thế cướp đoạt,có phải hay không quá mức vô sỉ?” Hắn khẳng định là người thứ nhất khắp thiên hạ dám làm càn nhục mạ Thiên Tử như thế.
 
Biết rõ chính mình hẳn là phải bảo trì bình tĩnh,không nên xúc động như vậy,mà cứ nghĩ đến Ninh Nhi suýt nữa bị lửa lớn thiêu cháy,hắn liền như thế nào cũng vô pháp tâm bình khí hòa.
 
Vô luận hoàng huynh đối với mình có khúc mắc như thế nào,hắn đều là thật tình coi hắn là huynh đệ mà đối đãi,nhưng nếu hoàng huynh vì muốn trút giận,ngay cả nữ nhân mà đệ đệ này yêu thương nhất cũng muốn thương tổn,vậy đừng trách hắn không niệm tỉnh huynh đệ,ngoan cố chống lại đến cùng.
 
Cảnh Trình Hiên bị sự vô lễ của hắn làm cho tức giận đến sôi lên,cũng hiểu được mình thực vô tội.
 
Chuyện Thất vương phủ bị cháy,hắn là hôm qua mới nghe người ta nhắc tới,hắn cũng thực khiếp sợ.Bởi vì mở to mắt nhìn lại,kinh thành này có ai dám ngang nhiên đắc tội Thất vương gia?
 
Nhưng hắn cũng vạn vạn lần không nghĩ tới,người này cư nhiên sẽ chạy đến trong cung,đem tội danh phóng hỏa đổ lên trên đầu hoàng đế là hắn,“Trẫm muốn thứ gì,cho tới bây giờ đều quang minh chính đại lấy,không nhất thiết phải sử dụng âm chiêu phái người phóng hỏa.Ngươi nếu không muốn bởi vì chính mình ăn nói cuồng vọng mà sinh mầm tai vạ,liền ngoan ngoãn hướng trẫm xin lỗi nhận sai.” 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
100425
Bảo Bối Tình Nhân Của Kiến Trúc Sư
Tác giả: Hạ Vũ
view: 313944
Nd: Sủng. HE.
Người tình nguy hiểm
Tác giả: Mạc Nhan
view: 324450
Nd: Sủng. HE.
Mộc Ngọc Thành Ước
Tác giả: Diệp Mê
view: 239166
Nd: HE.
Ách Dương Tình Quanh Co
Tác giả: Cổ Linh
view: 287988
Nd: HE.
Thượng thượng ký
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 265328
Nd: HE.
Chỉ mong chầm chậm thích em
Tác giả: Trạm Lượng
view: 6130354
Nd: HE.
Minh Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 276452
Nd: Sủng. HE.
Đẹp như tranh vẽ
Tác giả: Đạm Anh
view: 6005003
Nd: Ngược. SE.
Tướng công không xuất gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 240917
Nd: HE.
Bồi thường ông chủ
Tác giả: Minh tinh
view: 276143
Nd: HE.
Tim đập thình thịch
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 254925
Pháo hoa
Tác giả: Lục Xu
view: 241020
Nd: HE.
Khuynh thế
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 649621
Nd: Ngược. SE.
Tà Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 272435
Nd: HE.
Lá rơi không vết
Tác giả: Giản Ám
view: 854694
Gia mặt sẹo
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 268830
Nd: HE.
Cặp đôi xui xẻo
Tác giả: Trạm Lượng
view: 190447
Nd: HE.
Tiểu thư, thiếu gia không ở nhà
Tác giả: Hồng Cửu
view: 314562
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15431975
Em Dám Quên Tôi   view 7467088
Không xứng   view 7408378
Hiền Thê Khó Làm   view 7341428
Thứ nữ sủng phi   view 7150157
Ân nhân quá vô lại   view 6988550
Gia cố tình yêu   view 6970628
Mưa ở phía tây   view 6938389
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc