Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Mà hắn đối với nàng không phải không thương,là không biết nên như thế nào yêu đi.

 
Trầm mặc một hồi lâu,hắn mới giống như tùy ý mở miệng nói:“Lúc trước ta mang theo ý tưởng tính kế cùng lợi dụng thú nàng nhập phủ,nàng một chút cũng không trách ta sao?”
 
Nhìn nàng lắc đầu,biểu tình thực chân thành,nhịn không được lại hỏi:“Nếu lúc trước ta không lấy nàng,nàng sẽ thế nào? Nữ nhân hai mươi mốt tuổi,nếu không mau xuất giá,tương lai liền thật sự sẽ không gả ra ngoài được.”
 
Nàng suy nghĩ một chút,“Uhm,có lẽ qua tiếp hai ba năm,sẽ đi vào miếu quy y xuất gia đi.”
 
Cảnh Trình Ngự nghe xong mặt lập tức biến sắc,thập phần khẩn trương giữ chặt tay nàng,“Bổn vương không cho phép!”
 
“Vương gia,cha thần thiếp không có khả năng nuôi thần thiếp cả đời.Đối với ông mà nói,nữ nhi tuổi quá lớn liền mất đi giá trị lợi dụng,đến lúc đó nếu thần thiếp không rời phủ,khẳng định cũng sẽ bị người yếm khí.” (yểm bùa?? Trù úm??? ⊙﹏⊙) Con đường xuất gia này,tại thời điểm khi nàng qua hai mươi tuổi mà vẫn chưa có người đến hỏi thăm,cũng đã nghĩ đến phi thường rõ ràng. “Nếu có một ngày nào đó,Vương gia chán ghét thần thiếp,chùa miếu sẽ là chỗ cư trú tốt cho thần thiếp.”
 
“Không,bổn vương sẽ không cho nàng cơ hội quy y xuất gia.”
 
Nàng cười cười,đáy mắt có cảm động,lại không nói thêm cái gì nữa.
 
Cảnh Trình Ngự biết đáy lòng nàng để ý ân oán giữa hắn cùng với Võ Tử Ưng,bởi vậy cho dù hắn không phải người có thói quen giải thích,giờ phút này lại nhịn không được nói:“Võ Tử Ưng năm đó tưởng hại chết ta,thù này,ta không thể không báo.”
 
Quan Ninh Nhi gật đầu,“Vương gia đáy lòng kết oán,thần thiếp biết,chính là thần thiếp không hy vọng chàng sống quá mệt mỏi.”
 
Hắn cười cười,thuận tay đem nàng ôm vào lòng,“Hóa ra nàng nói nhiều như vậy,là lo lắng cho ta.”
 
“Thần thiếp sợ Vương gia oán hận chất chứa quá sâu,sẽ làm thân thể bị thương.”
 
“Ninh Nhi…..Có lẽ sư phụ nói đúng,nàng thật sự là phúc tinh của ta.”
 
*** 
 
Cung yến qua đi,Cảnh Trình Ngự cũng không bận rộn như lúc trước,hắn nghe Nhạc tổng quản nói Quan Ninh Nhi từ sau khi gả vào vương phủ,trừ bỏ lần đó tiến cung dự tiệc,liền rốt cuộc không ra khỏi cửa,cho nên,vào một ngày thời tiết sáng sủa,hắn liền đề nghị muốn xuất môn du ngoạn.
 
Đây là lần đầu tiên hai người cùng đi du lịch,cũng không có gióng trống khua chiêng,làm dân chúng chú ý,chỉ dẫn theo vài hộ viện âm thầm đi theo,liền từ vương phủ xuất phát.
 
Không nghĩ tới hôm nay chính là ngày rằm đầu tháng,khi hai người đi bộ đến cửa chùa Phổ Đà,chỉ thấy trong chùa hương khói cường thịnh,tín đồ nối liền không dứt.
 
Kinh thành không hề thiếu dân chúng thờ phụng Phật tổ,người cùng gia quyến tới đây dâng hương xin sâm,vì thân nhân cầu phúc.
 
Cảnh Trình Ngự không tin thần phật,mà Quan Ninh Nhi lại nói khó mới gặp được hội chùa,không đi vào thắp cho Phật tổ một nén hương,trong lòng sẽ không yên,hắn đành phải cau mày không muốn nhưng cũng theo nàng nhập miếu.
 
Vào bên trong,khách hành hương thật đúng là không ít,từ lão già bảy mươi,cho tới trẻ nhỏ đều có,mà trong đó nhiều nhất,vẫn là những cô nương chưa gả chồng.
 
Bởi vậy,Cảnh Trình Ngự quý công tử tuấn tú này vừa xuất hiện tại đây,liền có vẻ có chút kỳ quái cùng đột ngột.
 
Bề ngoài hắn tuấn mỹ thập phần hấp dẫn sự chú ý của mọi người,các cô nương khuê nữ khi đi qua bên người hắn,đều nhịn không được nhìn hắn đến vài lần.
 
Bị ánh mắt ái mộ này làm cả người không được tự nhiên,khuôn mặt tuấn tú của hắn không khỏi lạnh vài phần,nhíu mày.Mà trên người hắn phát ra hơi thở lạnh như băng,rốt cục đem các cô nương dọa chạy,một đám tránh ở xa xa vụng trộm đánh giá hắn.
 
“Phật môn là nơi thanh tĩnh,khi nào thì biến thành địa phương cho mấy nữ nhân kia phát tơ?” (convert là “phát tảo”,tảo = ươm tơ! Mình nghĩ ý anh Ngự ở đây chỉ như tơ hồng cầu tình duyên ấy)
 
Quan Ninh Nhi đang quỳ dập đầu hướng Phật tổ hứa nguyện,nghe vậy liền quay đầu lại,chỉ thấy hắn kiêu căng đứng tại chỗ.Nàng nhịn không được lôi kéo ống tay áo của hắn,nhỏ giọng nói:“Vương gia,nơi này là chúa miếu,nói chuyện với người khác nên có điểm chú ý.Nhanh một chút quỳ xuống,hướng Phật tổ dập đầu ba cái.”
 
Hắn bất vi sở động,tự phụ nói:“Ngay cả đương kim thiên tử đều chịu không nổi một cái quỳ của bổn vương.”
 
Quan Ninh Nhi chu miệng,biểu tình có chút ai oán.Cho dù trên đời đương kim hoàng đế là lớn nhất,nhưng ở trước mặt Phật tổ,cũng nên cung kính một ít mới tốt đi.
 
Không thể nhìn nàng nhíu mày bĩu môi,Cảnh Trình Ngự đành phải không tình nguyện vén y bào quỳ trên tấm đệm tròn,nhanh chóng bái mấy cái.
 
Sau khi bái xong,hắn nhỏ giọng lẩm bẩm nói:“Nàng muốn cầu cái gì,trực tiếp nói với bổn vương là được rồi,trên đời này trừ bỏ vinh hoa phú quý,quan lớn hậu vị,còn có cái gì đáng cầu?”
 
Nàng cười cười nhìn hắn một cái,“Tất nhiên là thân thể khỏe mạnh,ngày trôi qua bình an.” Nói đến đây,mặt nàng ửng đỏ,“Còn có một cái đau trên lang quân chính mình trân trọng.”
 
Hắn kinh ngạc nhìn tươi cười của nàng hồi lâu,vẻ mặt đứng đắn nói:“Nguyện vọng của nàng sẽ thành hiện thực.”
 
Có chút hứa hẹn không cần hoa lệ,không cần cố ý,tự nhiên như vậy bị Cảnh Trình Ngự nói ra.
 
Quan Ninh Nhi vừa cười,còn không kịp đáp lại,một người mặc áo cà sa lão phương trượng liền mặt tươi cười hướng hai người đi tới.
 
“A di đà phật,lão nạp Tuệ Tịnh,vừa mới thấy hai vị thí chủ bước vào đại điện,liền thấy một cỗ tử khí đánh úp lại,nói vậy vị thí chủ này khẳng định là xuất thân bất phàm…..” Hắn nhìn về phía Cảnh Trình Ngự đang muốn đứng dậy,cao giọng mở miệng.
 
Cảnh Trình Ngự thuở nhỏ nghe quen người ta nói bao lời hay với hắn,hàng năm tham gia hiến tế đại điển do hoàng cung tổ chức,cái gọi là đắc đạo cao tăng này mỗi khi thấy hắn cũng đều là khen ngợi một phen,bởi vậy đối với lời nói đột nhiên toát ra từ vị lão phương trượng này,hắn cũng không có đem để trong lòng.
 
Quan Ninh Nhi nghe xong lại vui đến nhướn cao đuôi lông mày,kéo kéo ống tay áo hắn,dùng ánh mắt ý bảo hắn có thể bị đắc đạo cao tăng kia thừa nhận thật là chuyện phi thường tốt.
 
Cảnh Trình Ngự không cho là đúng,vỗ vỗ y bào lạnh nhạt nói:“Bổn vương sẽ sai người quyên năm ngàn lượng ngân phiếu tới nơi này.”
 
Hòa thượng này nói lời tốt,mục đích đơn giản là muốn hắn quyên nhiều chút tiền dầu vừng.
 
Lão phương trượng cúi người thi lễ,mặt lộ vẻ cung kính,“Hóa ra là Vương gia thiên tuế,lão nạp mắt vụng về,còn thỉnh Vương gia thứ tội.” Nói xong,hắn đem ánh mắt dời về phía Quan Ninh Nhi ở một bên,“Nếu lão nạp đoán đúng,vị này chính là Vương phi đi?”
 
Quan Ninh Nhi vội vàng cười nói:“Lão phương trượng ngài hảo.” (này như 1 câu chào thôi! ^^)
 
Tuệ Tịnh vỗ về chòm râu hoa râm,cẩn thận đánh giá gương mặt Quan Ninh Nhi,một lát mới mở miệng,“Vương phi tướng mạo hiền lành,mi khoan mắt cao,cái trán no đủ,là người có phúc,nhưng lại cùng Phật tổ hữu duyên…..” (hữu duyên=có duyên)
 
Nghe đến đó,Cảnh Trình Ngự lập tức thay đổi sắc mặt.Không lâu trước đây,Quan Ninh Nhi mới nói với hắn nếu có một ngày hắn phiền chán nàng,nàng sẽ từ bỏ hông trần cạo đầu làm ni,từ nay về sau trốn vào phật môn.Lời này làm hắn phi thường không vui,hiện tại lão hòa thượng này còn nói nàng cùng Phật tổ có duyên.
 
Này không phải đang khuyên Vương phi hắn sớm từ bỏ phàm trần thế tục,nghĩ muốn đem nương tử của hắn quẹo vào phật môn sao?
 
Lão đại hắn mất hứng trừng mắt nhìn lão phương trượng liếc mắt một cái,cả giận nói:“Nàng cùng bổn vương duyên phận còn chưa hết,làm sao có thể cùng Phật tổ hữu duyên? Lão già ngươi chớ có nói bậy tám đạo.Ninh Nhi,chúng ta đi.” Hắn hổn hển kéo bàn tay non mềm của nàng,tiêu sái đi nhanh ra khỏi chùa Phổ Đà.
 
“Vương gia,vị lão phương trượng kia chưa nói sai cái gì,chàng như thế nào vẻ mặt mất hứng?” Thở hồng hộc đi theo phía sau Quan Ninh Nhi khó hiểu hỏi.
 
Hắn quay đầu lạnh lùng trừng mắt nàng,“Lão già kia không phải muốn khuyên nàng mau mau xuất gia làm ni cô sao?”
 
Nàng kinh ngạc một hồi lâu,nhịn không được cười nói:“Vương gia,lão nói thần thiếp cùng với Phật tổ hữu duyên cũng không phải là muốn khuyên thần thiếp xuất gia làm ni cô,chính là khen mệnh số thần thiếp tốt,bát tự nặng,kia chính là khó được chuyện tốt,khi gặp được kiếp nạn,nói không chừng còn có thể gặp dữ hóa lành nha.”
 
Nghe xong giải thích của nàng,Cảnh Trình Ngự cũng hiểu được chính mình quá mức mẫn cảm.Đều do nàng lúc trước nói muốn xuất gia làm ni cô,làm hại thần kinh hắn,vừa nghe lão tử kia nói cái gì phật duyên không phật duyên,lập tức đã nổi điên,hận không thể đem nàng đi thật xa,từ nay về sau rời xa nơi phật môn này.
 
“Nàng sao không nói sớm?” Hắn oán giận.
 
“Thần thiếp chưa kịp mở miệng,đã bị Vương gia lôi ra đến đây.”
 
Cảnh Trình Ngự sửng sốt,bên tai đỏ ửng,trên mặt một bộ xấu hổ,hắn nhẹ nhàng hừ lạnh một tiếng liền xoay người đi về phía trước.
 
Quan Ninh Nhi bước nhỏ đuổi theo,cười nói:“Vương gia,chàng khẩn trương như vậy,có phải hay không không muốn một ngày nào đó thần thiếp xuất gia?”
 
Hắn đáp không phải là trả lời câu hỏi,mà là mệnh lệnh đứng đắn nói:“Về sau không cho phép tùy tiện đến loại địa phương này,nghe cái lão già bại hoại tự cho là đúng kia nói hươu nói vượn.”
 
“Người ta không phải là lão già bại hoại,lão là Phổ đà tự danh Tuệ Tịnh đại sư…..”
 
“Hừ!”
 
“Ai nha! Vương gia chàng đi chậm một chút đi,thần thiếp theo không kịp.”
 
Cảnh Trình Ngự quay đầu,tức giận trừng nàng,“Là nàng đi quá chậm.”
 
“Vương gia chân dài,chân của thần thiếp ngắn,chàng bước một bước tương đương thần thiếp đi hai bước,như vậy thần thiếp đuổi không kịp.”
 
Thở dài,hắn chỉ có thể đi trở lại vài bước,cầm bàn tay nhỏ bé của nàng cùng nhau đi.
 
Quan Ninh Nhi cười trộm,nhìn hắn lạnh lùng bên cạnh liếc mắt một cái,gắt gao nắm bàn tay to của hắn,cảm thụ độ ấm trong lòng bàn tay.
 
Giờ khắc này,có loại cảm giác,tên là hạnh phúc.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
111961
Minh Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 276246
Nd: Sủng. HE.
Tướng công không xuất gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 240196
Nd: HE.
Ách Dương Tình Quanh Co
Tác giả: Cổ Linh
view: 287267
Nd: HE.
Tim đập thình thịch
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 254410
Văn Hương Nguyệt
Tác giả: Hắc Nhan
view: 312399
Nd: HE.
Cặp đôi xui xẻo
Tác giả: Trạm Lượng
view: 189726
Nd: HE.
Gia mặt sẹo
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 268521
Nd: HE.
Bồi thường ông chủ
Tác giả: Minh tinh
view: 275113
Nd: HE.
Pháo hoa
Tác giả: Lục Xu
view: 240608
Nd: HE.
(Tuyển tập) Sư Phụ
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1069964
Nd: HE.
Tiểu thư, thiếu gia không ở nhà
Tác giả: Hồng Cửu
view: 314047
Nd: HE.
Tà Ngọc Thần Y
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 270684
Nd: HE.
Lá rơi không vết
Tác giả: Giản Ám
view: 852428
Đẹp như tranh vẽ
Tác giả: Đạm Anh
view: 6000574
Nd: Ngược. SE.
Người tình nguy hiểm
Tác giả: Mạc Nhan
view: 324038
Nd: Sủng. HE.
Khuynh thế
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 649312
Nd: Ngược. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15429915
Em Dám Quên Tôi   view 7456685
Không xứng   view 7396739
Hiền Thê Khó Làm   view 7332776
Thứ nữ sủng phi   view 7143359
Ân nhân quá vô lại   view 6979589
Gia cố tình yêu   view 6961461
Mưa ở phía tây   view 6929222
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc