Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Thất vương gia Cảnh Trình Ngự mặc dù nhậm chức ở hình bộ,nhưng chỉ là trên danh nghĩa,rất ít khi ra mặt can thiệp giải quyết các vụ án lớn nhỏ,nhưng cấp dưới nếu xử lý không tốt,một khi đến tai hắn,kết cục sẽ phi thường thê thảm.

 
Bởi vậy qua nhiều năm như vậy,hắn ở ngoài tuy rằng làm cái Vương gia nhàn tản,không hỏi thế sự,nhưng chuyện ở hình bộ thuộc chưởng quản của hắn cũng chưa bao giờ có chuyện gì lộ ra ngoài.
 
Về phần việc ngầm,ví như mua bán tin tức,cùng người trong giang hồ cấu kết để mở rộng thế lực triều đình,hắn làm việc cũng là có tình có lý.
 
Bởi vì có hắn âm thầm sửa trị (chỉnh sửa+trừng trị),nhóm thần tử thích giở trò trong triều đình mới có thể thường xuyên ở tình huống bất tri bất giác bị người bán đứng,hoặc đột nhiên bị tìm ra chứng cứ tội tham ô,bị trừng trị.
 
Nhưng Thất vương gia tiếng tăm lừng lẫy,gần đây tâm tình cũng rất trầm trọng,vì chuyện An Lăng vương phái chủ chiến nghĩa muội hắn đi sứ kinh thành cùng hoàng tộc kết thân,triều đình cao thấp cũng lâm vào khủng hoảng trước nay chưa từng có.
 
Tất cả mọi người đều biết An Lăng vương là người không thể chọc vào,mọi người chẳng những kiêng kị bốn mươi vạn binh mã trong tay hắn,mà năng lực điều binh khiển tướng của hắn lại càng không thể coi thường.
 
Từ năm đó sau khi người được tôn sùng là chiến thần đại nguyên soái Phong Vô Ưu qua đời,võ tướng có năng lực của Nam Nhạc đều bị phái đến biên giới đóng quân,duy nhất ở lại hoàng thành hộ quốc đại tướng quân,trong tay chỉ có hai mươi vạn binh mã để điều động,cùng binh mã của An Lăng vương chênh lệch quá nhiều.Nếu hắn lúc này có tâm mưu phản,kia quả thực dễ như trở bàn tay.
 
Nhưng mà lúc này nếu triệu hội binh mã tại biên giới,biên phòng một khi có nhược điểm,các nước khác lại có khả năng sẽ thừa dịp đánh tới,đến lúc đó,Nam Nhạc liền thật sự lâm vào tình cảnh loạn trong giặc ngoài.
 
Biện pháp duy nhất hiện tại,chính là lập tức chiêu binh mãi mã,mở rộng thực lực quân phòng của triều đình,nhưng một khi triều đình ban hố hạ lệnh chiêu binh,bên kia Võ Tử Ưng tất sẽ nghe được động tĩnh,vạn nhất hắn nghĩ tiên hạ thủ vi cường (kẻ ra tay trước sẽ chiếm được ưu thế),khởi binh làm phản,kia kết quả sẽ rất nguy khốn.Bởi vậy lập tức triều đình chỉ có thể yên lặng xem xét,án binh bất động trước đến khi nghĩ được biện pháp khác hay hơn.
 
Quan Ninh Nhi đi vào thư phòng Cảnh Trình Ngự,nhìn thấy hắn nhíu mày,vẻ mặt bộ dáng không vui,nghĩ thời tiết dạo này không tốt,làm cho tật ở chân của hắn tái phạm,liền tiến lên hỏi:“Chân Vương gia có phải hay không lại khó chịu?”
 
Hắn hoàn hồn,thấy lo lắng trên mặt nàng,trong lòng ấm áp,phiền chán đọng lại trong lòng nhất thời trở thành hư không.Hắn theo lời của nàng nâng nâng đùi phải lên,còn thật sự gật đầu,“Là có chút không thoải mái.” (hí hí hí….)
 
“Gần đây cũng không biết như thế nào,trời luôn mưa,lại cứ tiếp tục như vậy,hoa mầu năm nay sẽ mất mùa.”
 
Nàng một bên oán giận,một bên xem xét chân hắn,đưa đùi phải của hắn lên ôm trước mặt,“Thần thiếp giúp chàng xoa bóp,xem có thể hay không thoải mái một chút.”
 
Cảnh Trình Ngự không nghĩ tới nàng cư nhiên như vậy thật sự lo cho mình,hắn trong lúc nhất thời cứng người,có chút không biết làm sao.
 
Quan Ninh Nhi cũng không có nghĩ ngợi nhiều,nam nhân này tính tình không tốt,nhất định tâm tư không thoải mái,toàn bộ vương phủ cũng sẽ bị vạ lây! Vì suy nghĩ cho an toàn trong vương phủ,lựa thời đem Vương gia nhà nàng trấn an là cách tốt nhất.
 
Gả vào vương phủ một thời gian,nàng đối với phu quan mạnh miệng mềm lòng,tính sĩ diện (convert là sĩ diện đến chết a) của hắn sớm đã biết qua,khi bị đau,hắn sẽ không nhờ ai giúp đỡ,cũng sẽ không mở miệng kêu than đau đớn,nàng đành phải chủ động một chút,tùy lúc quan sát tâm tư nhu cầu của hắn.
 
Cảnh Trình Ngự thực hưởng thụ ân cần hầu hạ của nàng,tay nàng linh hoạt mềm mại,xoa bóp ở trên đùi hắn dùng lực vừa đủ.Không biết vì sao,cùng nàng ở một chỗ thực làm hắn cảm thấy thoải mái,luống cuống,bất an hoặc cảm xúc hậm hực đều có thể tan biến hết.
 
Có lẽ sư phụ nói đúng,sự xuất hiện của nàng,có lẽ thực có thể xoay chuyển vận mệnh của hắn.
 
Chính là hiện tại hắn thù lớn chưa trả,quốc gia lại gặp nguy cơ,lòng hắn không thể bình định,lời hứa hẹn hắn không cấp cho nàng được.
 
“Vương gia,thần thiếp nghe sư phụ nói,kỳ thật tật ở chân của chàng là có thể chữa khỏi.”
 
“Thế thì sao?” Hắn lạnh lùng nói.
 
“Thần thiếp chỉ là cảm thấy,mỗi khi trời trở trời mưa gió chàng đều phải chịu loại thống khổ này,vì sao không cho sư phụ giúp chàng chữa khỏi?”
 
“Chỉ có đau đớn,mới có thể làm cho ta vĩnh viễn nhớ kỹ cừu hận.” Hắn trầm mặc,oán hận nói,Quan Ninh Nhi bị bộ dáng hung tợn của hắn làm cho hoảng sợ.
 
Tuy rằng Tề Dương cùng Nhạc tổng quản chưa từng nghị luận qua chuyện này,nhưng nàng trong lúc vô tình nghe được bọn họ nói,lúc trước người hại Cảnh Trình Ngự biến thành tàn tật,chính là người không lâu trước kia tại triều đường nói muốn kết hôn với nàng An Lăng vương.
 
Việc nàng cùng An Lăng vương cùng xuất hiện cũng không có gì,nhưng có khi ngẫm lại chính mình bị Cảnh Trình Ngự cướp đoạt bằng phương thức thú (cưới) tiến vương phủ,trở thành “chiến lợi phẩm” của hắn,loại cảm giác này kỳ thật rất khổ sở.
 
Nhưng mà tốt hay không tốt,nàng vẫn là có chút may mắn,người lấy mình là hắn,không phải cái người dã tâm bừng bừng An Lăng vương kia.
 
Quan Ninh Nhi một bên giúp hắn xoa bóp chân,một bên nhắc đi nhắc lại,“Vương gia,đừng trách thần thiếp lắm miệng,chàng làm như vậy,rõ ràng chính là lấy sai lầm của người khác trừng phạt chính mình,sao phải khổ vậy chứ.”
 
Tâm Cảnh Trình Ngự khẽ nhảy lên một cái,giống như bị những lời nói ấy làm lòng xúc động,kỳ thật hắn làm sao không biết đạo lý này,chỉ là có chút chuyện hắn không thể buông.
 
Thấy hắn không hề mở miệng nói chuyện,nàng nghĩ đến tâm tình hắn không tốt,sợ chính mình lắm chuyện sẽ chọc hắn phiền chán,liền mím môi,nghĩ nên như thế nào dỗ hắn vui vẻ.
 
“Vương gia,không bằng thần thiếp kể chuyện cười cho chàng nghe nhé.”Không nghĩ làm cho không khí tiếp tục trầm trọng thêm,nàng cao giọng mở miệng,“Ngày xưa a,có một người nghèo trong lúc vô ý cứu một vị thần tiên,thần tiên muốn báo đáp hắn,liền đem hắn đến bờ biển,cho hắn vài cái gói to,muốn hắn mang ít đá trở về.”
 
Thấy hắn bị lời kể của mình hấp dẫn,nàng vui vẻ tiếp tục kể:“Người nghèo kia thật buồn bực,không hiểu thần tiên vì sao muốn hắn nhặt tảng đá,mà ý tứ của thần tiên hắn lại không muốn làm trái,liền tính nhặt tượng trưng non nửa túi đá cho xong việc.”
 
“Hắn một bên nhặt,một bên dưới đáy lòng nghĩ,tảng đá nặng như vậy,nhặt nhiều hơn,về nhà lưng khẳng định là mệt chết,cho nên hắn đem mấy cái gói to khác đều ném,chỉ để lại một cái nhỏ nhất,nhặt đến non nửa gói,liền bái biệt thần tiên đi về nhà.Sau khi về nhà,người nghèo mở cái gói to ra,đã xảy ra một sự kiện làm hắn vừa vui mừng lại vừa hối hận.”Nói tới đây,nàng nghịch ngợm hướng hắn chớp mi mở to mắt,“Vương gia,chàng đoán xem,đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?”
 
Cảnh Trình Ngự nghe đến nhập thần,chân cũng được xoa bóp đến thật thoải mái,nghe nàng đột nhiên hỏi như vậy,thật sự không nghĩ động não,liền ngồi chờ đợi nàng.
 
Thấy hắn không nghĩ giải đố,nàng cũng không thừa nước đục thả câu,cười đáp:“Gói đựng tảng đá kia,sau khi về nhà đều biến thành vàng.Người nghèo cao hứng là chính mình về sau rốt cục không cần tiếp tục cuộc sống khốn cùng nữa,mà lại hối hận lúc trước vì sao không đem mấy cái gói to mỗi cái đều nhặt thật nhiều tảng đá to về nhà.”
 
Nàng cười tươi sáng nói:“Lúc trước nghe mẹ kể chuyện này,thần thiếp còn tưởng tượng,nếu là thần thiếp,không quan tâm đá tảng là vàng,chỉ cần là thần tiên cho,thần thiếp cho dù là mệt chết,cũng sẽ đem mấy cái gói to đó nhặt đầy.Đến lúc đó nếu mấy cái gói to đựng đá tảng đều biến thành vàng,ta đây sẽ có nhiều tiền a!”
 
Cảnh Trình Ngự bị tâm hồn tham tiền của nàng làm nở nụ cười,suy nghĩ cẩn thận,thật là có vài phần đạo lý.
 
“Cho nên,đừng nhìn mặt ngoài có chút này nọ không đáng giá tiền,liền coi thành rác giống nhau quăng lung tung a,có thể nói không chừng rác đó,ở thời điểm quan trọng sẽ đều biến thành hoàng kim bạc trắng nha.”
 
Rác biến hoàng kim…..
 
Rác biến hoàng kim?
 
Thật sự là một chữ làm người trong mộng bừng tỉnh.
 
Hắn linh cơ vừa động,giống như cảnh tỉnh,bỗng nhiên đứng lên,một phen bắt lấy hai vai nàng,“Bổn vương nghĩ tới một cái chủ ý phi thường tuyệt diệu,Ninh Nhi,lần này thật sự là cám ơn nàng.”Nói xong,hắn lập tức liền xông ra ngoài,làm Quan Ninh Nhi đờ ra thực không hiểu ra sao,không rõ có chuyện gì.
 
Vương gia hắn rốt cuộc muốn làm cái gì? Nàng có giúp hắn cái gì sao?
 
Từ sau ngày Cảnh Trình Ngự nghe một câu của Quan Ninh Nhi,cao hứng phấn chấn nói hắn nghĩ đến một cái chủ ý tuyệt diệu,gần nhất mấy ngày này,hắn cơ hồ đều ra ngoài từ sớm đến muộn mới về,cả ngày không thấy bóng người.
 
Mà mất tích được một thời gian Mạc Thượng Ly,ngày hôm qua rốt cục về tới vương phủ,cười hì hì từ tây sương đến trong phòng.
 
Vừa vào phòng,lão còn đặc biệt chỉ đích danh muốn đồ đệ con dâu làm vài món nhắm rượu đưa đến trong phòng cho lão,Quan Ninh Nhi tự nhiên không dám chậm trễ,tự mình xuống bếp,làm hơn mười món đồ ăn muốn làm lão tử gia vui lòng.
 
Mạc Thượng Ly là người tính tình kỳ quái,lão kết giao bằng hữu phải xem duyên phận,nếu lão thấy chướng mắt,vô luận đối phương như thế nào khiêm tốn lấy lòng đều không chiếm được của lão nửa điểm ưu ái,nhưng cá nhân nào phù hợp với khẩu vị của lão,lão liền như thế nào cũng thấy thích.
 
Quan Ninh Nhi vừa khéo chính là hợp khẩu vị của lão,này cùng nàng có phải hay không đồ đệ con dâu tuyệt đối không quan hệ,lão vẫn sẽ thích nàng,thuần túy chính là xem nàng thuận mắt.
 
“Đi nhiều ngày như vậy,ăn ở nhiều như vậy địa phương,vẫn là nấm nhồi thịt của Ninh Nhi làm hợp khẩu vị lão nhân ta nhất.”Lão bị trù nghệ của Quan Ninh Nhi mua chuộc,vừa ăn ăn uống uống,còn không quên khoa trương khen ngợi nàng hai câu.
 
Tri kỷ Quan Ninh Nhi rót một ly lê hoa râm (ta nghĩ là tên rượu!:D) tốt nhất đưa qua cho lão,ôn nhu cười nói:“Tay nghề của con sao có thể so sánh với đầu bếp trong phủ,bất quá nếu sư phụ thích,về sau mỗi ngày con đều làm cho ngài ăn.”
 
“Ai! Quả nhiên vẫn là cái đứa trẻ nhu thuận đáng yêu,thực làm người ta vui vẻ,đâu như cái đồ đệ mặt thối kia của ta,lúc hắn sáu tuổi theo ta lên núi,hắn cũng không nói qua một câu lấy lòng lão nhân ta.”
 
“Nhưng là con nghe Nhạc tổng quản nói,bộ dáng trước đây của Vương gia mới thực đáng yêu.”
 
“Bộ dáng đáng yêu có ích lợi gì? Tiểu tử kia ỷ vào cha hắn là hoàng đế,trước kia mới thực kiêu ngạo nha….” Bắt đầu quở trách đồ đệ nhà mình,Mạc Thượng Ly nhất thời tinh thần tỉnh táo,cơ hồ đem những chuyện phát sinh trước đây của đồ đệ,mỗi sự kiện đều lần lượt kể ra.
 
Làm Quan Ninh Nhi biết được khi Cảnh Trình Ngự bảy,tám tuổi,cư nhiên bởi vì đồng môn sư huynh đoạt thứ gì đó hắn cực yêu thích mà tức giận đến khóc lớn,rốt cục nhịn không được mà ha ha cười lớn.Bởi vì,nàng thật sự không có biện pháp đem “Quỷ thích khóc” danh hiệu như vậy đặt trên người hắn.
 
“Bất quá từ sau khi chân hắn tàn,tính tình liền một ngày không bằng một ngày.Ngươi cũng thấy đấy,đồ đệ không biết cười kia của ta có khi kiêu ngạo ngay cả ta sư phụ này cũng không để vào mắt.”
 
Quan Ninh Nhi ngừng tiếng cười,gắp một miếng đồ ăn đưa tới cho lão.“Sư phụ,người có thế nói cho con biết,chân Vương gia rốt cuộc là như thế nào mà bị thương không?”
 
Mạc Thượng Ly giơ chén rượu uống một ngụm nhỏ,ánh mắt liếc nhìn nàng,một bộ muốn nói lại thôi,“Ngươi quan tâm tiểu tử kia như vậy,có phải hay không đã muốn thích hắn rồi?”
 
Nàng bị trêu chọc đỏ hai gò má,có chút ngượng ngùng,làm bộ dùng bữa,dường như không có việc gì nói:“Con chỉ là tò mò,tùy tiện hỏi thôi.”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
125454
Ách Dương Tình Quanh Co
Tác giả: Cổ Linh
view: 287988
Nd: HE.
Tú hồn
Tác giả: Minh tinh
view: 280160
Nd: HE.
Tiểu thư, thiếu gia không ở nhà
Tác giả: Hồng Cửu
view: 314562
Nd: HE.
Bảo Bối Tình Nhân Của Kiến Trúc Sư
Tác giả: Hạ Vũ
view: 313944
Nd: Sủng. HE.
Thượng thượng ký
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 265328
Nd: HE.
Cặp đôi xui xẻo
Tác giả: Trạm Lượng
view: 190344
Nd: HE.
Văn Hương Nguyệt
Tác giả: Hắc Nhan
view: 312708
Nd: HE.
Sắc đẹp trêu ngươi
Tác giả: Huyến Lạn Như Hoa
view: 377392
Nd: HE.
Mộc Ngọc Thành Ước
Tác giả: Diệp Mê
view: 239166
Nd: HE.
Gia mặt sẹo
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 268830
Nd: HE.
Bồi thường ông chủ
Tác giả: Minh tinh
view: 276143
Nd: HE.
Chỉ mong chầm chậm thích em
Tác giả: Trạm Lượng
view: 6130354
Nd: HE.
Tà Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 272435
Nd: HE.
Đào hoa tiên
Tác giả: Phi Hoa
view: 241432
Nd: SE.
(Tuyển tập) Sư Phụ
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1072333
Nd: HE.
Khuynh thế
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 649621
Nd: Ngược. SE.
Pháo hoa
Tác giả: Lục Xu
view: 241020
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15431975
Em Dám Quên Tôi   view 7467088
Không xứng   view 7408378
Hiền Thê Khó Làm   view 7341428
Thứ nữ sủng phi   view 7150157
Ân nhân quá vô lại   view 6988550
Gia cố tình yêu   view 6970628
Mưa ở phía tây   view 6938389
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc