Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Tại ngự thư phòng trong cung,là nơi Cảnh Trình Hiên phê duyệt tấu chương cùng một mình tiếp kiến đại thần trọng yếu,giờ phút này,hắn đuổi nô tài hầu hạ hai bên ra ngoài,một vị quân vương duy ngã độc tôn bá thế,tựa như trong bàn luận của dân chúng bình thường,cùng thất đệ nhà mình ngồi cùng nhau phẩm trà nói chuyện phiếm.

 
“Võ Tử Ưng tại đây nói muốn đưa một nữ nhân đến kết thân,thất đệ,theo như ngươi chứng kiến,An Lăng vương này đến tột cùng là có cái chủ ý gì?”
 
Chậm rãi uống trà long tỉnh tốt nhất mà hoàng huynh sai người pha cho hắn,Cảnh Trình Ngự nhíu nhíu mày,hương vị trà tuy rằng không sai,nhưng so với bồ đề trà hoa Ninh Nhi nhà hắn pha,vẫn là kém một chút.
 
Hắn không phát hiện chính mình khi nghĩ đến Quan Ninh Nhi,đã muốn thực tự nhiên đem nàng trở thành người của hắn.
 
Đối mặt câu hỏi của hoàng đế,hắn lười biếng xốc hiên mí mắt,hừ thanh nói:“Người này luôn luôn rất dã tâm,lúc này đưa nữ nhân kia lại đây,nếu nói không có âm mưu,ai tin?”
 
Cảnh Trình Hiên sờ sờ cằm,lâm vào trầm tư,ở thời điểm hắn chưa kế vị,từng nghe phụ hoàng nói qua đủ loại sự tích An Lăng vương võ gia.
 
Phụ thân Võ Tử Ưng giỏi võ,từng là hổ tướng phi thường lừng danh của Nam Nhạc,cũng là năm đó được thế nhân ca tụng “Binh mã chiến thần” Phong Vô Ưu kì hạ thống soái đắc lực.
 
Hắn dũng mãnh thiện chiến,chiến công hiển hách,từng vì Nam Nhạc lập rất nhiều công lao to lớn.Mà từ vài năm sau khi Phong Vô Ưu cùng thế lực tương đương Bắc Kì lập hạ hiệp ức đình chiến,võ hùng phi không có đất dựng võ (convert là vô trận mà đánh=không trận để đánh),tiên hoàng bởi vậy che cho hắn,để hắn đến An Lăng bắt đầu làm cái tiêu diêu tự tại An Lăng vương.
 
Mà đứa con duy nhất của hắn Võ Tử Ưng,từ sau khi phụ thân qua đời,liền kế thừa tước vị An Lăng vương ở An Lăng làm nổi lên hoàng đế. (ý như tự coi mình như hoàng đế tại An Lăng)
 
Giang sơn mỗi người đều muốn tranh,ngôi vị hoàng đế mỗi người đều muốn thưởng,Võ Tử Ưng là cái người dã tâm đầy mình,làm sao có thể cam tâm tình nguyện ở một cái nho nhỏ đất phong làm Vương gia?
 
Hơn nữa hắn cùng với thất đệ trong lúc đó luôn luôn bất hòa,thất đệ sở dĩ chân bị tàn tật,cùng hắn cũng có quan hệ rất lớn.
 
Hơn nữa ba năm trước đây bộ hộ thượng thư bị thất đệ tìm được chứng cứ phạm tội tham ô mà xét nhà,là cậu ruột em mẹ hắn,triều đình giết cậu hắn chính là không cho võ gia mặt mũi,Võ Tử Ưng thủy chung giữ khẩu khí này,đại khái sẽ chờ một ngày kia sát tiến triều đình,vì cậu báo thù rửa hận.
 
Hắn ngầm chiêu binh mãi mã,ý đồ khởi binh mưu phản,Cảnh Trình Hiên sớm đã nghe thấy,bất quá nay Nam Nhạc cùng Bắc Kì đình chiến nhiều năm lại bắt đầu tái phân tranh,quan hệ khẩn trương,các nước khác cũng đối lãnh thổ Nam Nhạc âm thầm mơ ước,bởi vậy tại triều đình đại bộ phận có thể điều động binh mã,đều đã muốn phái đến biên quan đóng chốt.
 
Võ Tử Ưng trong tay nắm có bốn mươi vạn binh quyền,một khi chọc giận hắn,nội chiến bùng nổ cũng không phải không có khả năng,chính là Võ Tử Ưng không phải đứa ngốc,hắn hiện tại cánh chim chưa lao,bốn mươi vạn binh lực còn không đủ để cùng triều đình đối kháng,nếu phía sau khởi binh tạo phản,cũng không nắm chắc phần thắng.
 
Lần này hắn đột nhiên phái người đến kinh thành truyền tin,lý lẽ rành mạch cho thấy hắn có một nghĩa muội,xinh đẹp như hoa,khuynh quốc khuynh thành,hy vọng đem nàng đưa tới kinh thành cùng hoàng tộc kết duyên,mà đại biểu chính là lấy Hoàng Thượng làm trung tâm.
 
Cảnh Trình Hiên đương nhiên sẽ không nghĩ đến người ta đột nhiên đưa tới mĩ nữ như hoa,là cho chính mình bỏ thêm vào hậu cung dùng dần,chính cái gọi là phòng người không thể không phòng tâm,cho nên hắn mới phái người đem thất đệ yêu mến một mình tiến cung,thuận tiện nói chuyện bước đi này của Võ Tử Ưng sau lưng đến tột cùng dấu cái mục đích gì. 
 
Cảnh Trình Ngự thủy chung không hé răng,ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng đột nhiên sâu thẳm vài phần,vẫn chưa đáp lại câu hỏi của hoàng thượng.
 
Cảnh Trình Hiên cũng không để ý,mà ôn hòa mỉm cười,“Đúng rồi,trẫm nghe nói vị Quan gia tam tiểu thư kia chẳng những dáng người mập mạp còn là cái ngốc tử,gả cho ngươi làm phi thật ủy khuất thất đệ,nếu thất đệ nguyện ý,trẫm có thể hạ chỉ tại kinh thành cho ngươi tìm vài cái danh viện thiên kim,phong làm sườn phi,nạp làm thị thiếp.”
 
“Lời này ai nói?” Cảnh Trình Ngự mặt lập tức lạnh xuống vài phần.
 
“Mọi người đều nói vậy.” Hoàng đế thực vô tội.
 
“Hoàng thượng khi nào thì cũng bắt đầu học tam cô lục bà,thích buôn chuyện thị phi?”
 
Hắn phi thường mất hứng có người vũ nhục Vương phi nhà mình,cho dù là hoàng đế cũng không được.Không chờ hoàng đế hoàn hồn,tính tình thiếu gia của hắn lại tới nữa,không khách khí buông chén trà,bỏ lại một câu “Ta còn có việc.” Đứng lên liền xoay người chạy lấy người.
 
Nhìn bóng dáng hắn biến mất,Cảnh Trình Hiên vuốt cằm vừa bực mình vừa buồn cười.
 
Xem ra,từ sau khi thất đệ cưới quan gia tam tiểu thư,giống như trở nên có chút không giống ngày xưa.
 
Chạng vạng,việc lớn nhỏ trong vương phủ đã làm xong,Quan Ninh Nhi làm mấy món điểm tâm nhỏ mà Cảnh Trình Ngự thích ăn,đưa đến trong phòng hắn.
 
Từ sau khi bị cấm ăn cay,hắn mặc dù có chút không vui,nhưng cư nhiên cũng không phản đối,nằm ngoài ý liệu (dự đoán) của mọi người.
 
Vương phủ từ cao đến thấp cũng không dám tin,càng hiểu được địa vị của Vương phi ở trong lòng Vương gia,một ngày so với một ngày lại nặng hơn.
 
Vương gia chẳng những thực nghe lời ăn kiêng,mỗi ngày còn có thể ngoan ngoãn ăn chút đồ điểm tâm có ích cho giấc ngủ,hắn cũng nghỉ ngơi đủ,tâm tình tự nhiên tốt,tâm tình một khi tốt,mắng người cũng tự ít đi.
 
Nói đến nói đi,vương phủ gần đây có thể một mảnh hòa thuận vui vẻ,đều là công lao Vương phi a.
 
“Hôm nay Hoàng Thượng truyền Vương gia tiến cung,nói chuyện gì làm Vương gia không vui sao?”
 
Một bên đọc sách,vừa ăn điểm tâm Cảnh Trình Ngự chậm rãi ngẩng đầu,“Tại sao lại hỏi vậy?”
 
Quan Ninh Nhi đứng ở một bên ôn nhu rót chén trà đưa cho hắn,“Sau khi Vương gia hồi phủ,sắc mặt thủy chung không tốt,nhưng ở vương phủ lớn này không ai dám chọc Vương gia không vui,càng nghĩ,dám can đảm làm cho người không thoải mái,trừ bỏ đương kim hoàng đế,thần thiếp thật muốn không tìm thấy người thứ hai.”
 
Cảnh Trình Ngự thực không biết là chính mình tâm tình lại không tốt như vậy,hắn quen lạnh lùng,quen ít nói,hôm nay sau khi hồi phủ sở dĩ thủy chung mặt băng bó,cũng là bởi vì đại địch(địch lớn,ý chỉ việc VTƯ gả nghĩa muội cho hoàng đế) gần,hắn suy nghĩ đối sách.
 
Bất quá Quan Ninh Nhi cẩn thận chú ý lại làm tâm hắn hơi hơi rung động,loại cảm giác được người quan tâm này thật đúng là không sai.
 
Hắn không khỏi bắt đầu nổi lên ý định trêu cợt lòng nàng,nhìn chằm chằm khuôn mặt mềm mại mượt mà của nàng,còn thật sự giả bộ nói:“Hoàng Thượng nói,Vương phi mà bổn vương lấy về nhà chẳng những là cái vừa mập mạp lại còn là đứa ngốc, lấy một Vương phi như vậy về nhà thật sự làm xấu mặt hoàng gia,hắn đề nghị bổn vương nạp nhiều cái sườn phi xinh đẹp như hoa,tương lai mới làm cho bổn vương nở mày nở mặt.”
 
Vốn tưởng rằng Quan Ninh Nhi sẽ vì thế mà thương tâm khổ sở,không ngờ nàng lại tươi cười sáng lạng,không vội nói:“Kia Vương gia trong lòng đã có người muốn chọn làm sườn phi sao?”
 
Cảnh Trình Ngự thấy nàng thật cư nhiên bình tĩnh nhận chuyện này,không biết vì sao,đáy lòng có chút tư vị không phải.Tốt xấu hắn cũng là phu quân của nàng,hiện tại hắn trước mặt nàng nói muốn nạp người khác làm phi,chẳng lẽ nàng liền tuyệt không ghen?
 
Hắn oán hận nhéo(cấu,véo) thắt lưng non mềm của nàng một cái.
 
Quan Ninh Nhi bị đau phát ra một tiếng hô nhỏ,cổ hai gò má nhăn mặt nhăn mày nói:“Vương gia,người làm chi nhéo thần thiếp?”
 
“Nàng (đổi cách xưng hô cho nó thân mật nha! :”>) trên người nhiều thịt lại mềm như vậy,nắm bắt chơi rất vui.” Nói xong hắn lại muốn động thủ.
 
Nàng vội vàng né thật xa,ủy khuất xoa bên hông bị nhéo,“Tuy rằng thịt trên người thần thiếp xác thực so với người khác nhiều hơn một chút,mà như vậy cũng không phải để cho vương gia nắm bắt đùa a.”
 
“Ai cho nàng mập mạp nhéo tốt như vậy,lại đây,lại cho bổn vương nhéo vài cái.” (ôi ta chết vì cười! =)) )
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
126175
Minh Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 276452
Nd: Sủng. HE.
Chỉ mong chầm chậm thích em
Tác giả: Trạm Lượng
view: 6130354
Nd: HE.
Thượng thượng ký
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 265328
Nd: HE.
(Tuyển tập) Sư Phụ
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1072333
Nd: HE.
Lá rơi không vết
Tác giả: Giản Ám
view: 854694
Tim đập thình thịch
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 254925
Tướng công không xuất gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 240917
Nd: HE.
Đào hoa tiên
Tác giả: Phi Hoa
view: 241432
Nd: SE.
Gia mặt sẹo
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 268830
Nd: HE.
Khuynh thế
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 649621
Nd: Ngược. SE.
Mộc Ngọc Thành Ước
Tác giả: Diệp Mê
view: 239166
Nd: HE.
Pháo hoa
Tác giả: Lục Xu
view: 241020
Nd: HE.
Tiểu thư, thiếu gia không ở nhà
Tác giả: Hồng Cửu
view: 314562
Nd: HE.
Đẹp như tranh vẽ
Tác giả: Đạm Anh
view: 6005003
Nd: Ngược. SE.
Sắc đẹp trêu ngươi
Tác giả: Huyến Lạn Như Hoa
view: 377392
Nd: HE.
Tà Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 272435
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15431975
Em Dám Quên Tôi   view 7467088
Không xứng   view 7408378
Hiền Thê Khó Làm   view 7341428
Thứ nữ sủng phi   view 7150157
Ân nhân quá vô lại   view 6988550
Gia cố tình yêu   view 6970628
Mưa ở phía tây   view 6938389
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc