Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Sắc mặt Cảnh Trình Ngự trầm xuống,không biết là bởi vì lo lắng bệnh tình của nàng,hay vẫn là bởi vì trái tim lạnh như băng kia của chính mình,nhưng lại vì nàng mà sinh ra biến hóa không thể khống chế.

 
May mắn Quan Ninh Nhi thân mình vốn luôn luôn rắn chắc,hơn nữa sư phụ Cảnh Trình Ngự là Mạc Thượng Ly lại là thần y nổi danh,sau khi bị buộc uống mấy chén thuốc,phòng bếp lại lấy các loại dược thiện bổ sung vào,không quá hai ngày,bệnh phong hàn của nàng liền hoàn toàn khỏi.
 
Mạc Thượng Ly liền như vậy hào phóng ở một phương lớn tại vương phủ,lão bề ngoài xem ra ba,bốn mươi tuổi,nhưng hỏi cẩn thận,mới biết thực tế tuổi cư nhiên đã sáu mươi tám! Xem lão có thuật chú nan,thực tại làm cho một đám nha đầu trong vương phủ hâm mộ không thôi.
 
Lão thực thích Quan Ninh Nhi đồ đệ con dâu này,từ sau khi bệnh nàng khỏi,mỗi ngày đều phải đem nàng gọi tới bên người nói chuyện phiếm.
 
Cảnh Trình Ngự tuy rằng còn luôn tránh hé ra mặt thối,nhưng đối Quan Ninh Nhi tựa hồ đã không hề giống như trước nhìn như không nhìn.
 
Mấy ngày trước đây,hai thầy trò bọn họ ở trong thư phòng uống trà đánh cờ,nàng phe phẩy cây tử quạt nhỏ (quạt nhỏ màu tím) ở một bên xem náo nhiệt,trước mắt Mạc Thượng Ly tiến công sẽ làm Cảnh Trình Ngự bại trận,nàng ho nhẹ một tiếng,lấy cây tử quạt nhỏ che miệng,ở bên tai phu quân lẩm bẩm một câu.
 
Sau,thế cờ lập tức nghịch chuyển lớn,quân cờ của Mạc Thượng Ly bị đồ đệ giết lại thấy thành không thể giữ.
 
Lão nhân thua cờ,tức giận đến trừng mắt,lại thấy không thể để đồ đệ đắc ý,trong cơn tức giận liền hất tung hủy ván cờ,đem một bộ quân cờ bạch ngọc mà Cảnh Trình Ngự khó khăn lắm mới mua được làm mất vài viên.
 
Cảnh Trình Ngự tình tính cũng không tốt,bộ cờ yêu thích đã bị đánh mất,tức chết đi được,liền ngay lập tức hạ lệnh bắt đầu bếp ba ngày không cho phép cấp thịt cho lão nhân ăn.
 
Mạc Thượng Ly tuy là sư phụ của Vương gia,nhưng ở trong vương phủ,Vương gia vẫn là lớn nhất,nha đầu đầu bếp này được sai lệnh này,tuy rằng đồng tình,nhưng cũng không ai dám cãi lời mệnh lệnh chủ tử.
 
Mạc Thượng Ly tức giận đến không chịu được,ở trong phòng chửi ầm lên,thuận tiện đem Cảnh Trình Ngự đồ đệ không biết cười này tổ tông ba đời cũng lôi ra mắng.
 
Vì trấn an cảm xúc lão nhân gia,Quan Ninh Nhi đành phải vụng trộm xuống bếp,độn một nồi thịt nấm thật lớn lén lút đưa vào phòng lão.
 
Mạc Thượng Ly tâm tình cực kém trừng mắt nhìn nàng một trận,mới ở lúc nàng tìm mọi cách khuyên bảo,giả vờ giả vịt nói lười cùng tiểu bối so đo,sau đó vui tươi hớn hở ăn.
 
Vừa ăn,lão còn một bên mắng đồ đệ,cuối cùng nhìn nàng chằm chằm nói:“Nhìn không ra ngươi kì nghệ (kỹ năng chơi cờ) cư nhiên cao như vậy,rõ ràng kết cục đã bày ra trước mặt,vừa bị ngươi nói hai ba câu liền nghịch chuyển,làm lão nhân ta thua mất hết mặt mũi.”
 
Quan Ninh Nhi giả ngu cười,khoát tay áo,“Con làm sao biết chơi cờ a? Lúc ấy chẳng qua thuận miệng nói,không nghĩ tới lại hại lão thua cờ,nha đầu tự biết nghiệp chướng nặng nề,cho nên vội vàng tới cửa bồi đền tội.” (vì lúc này đã rõ là sư phụ của CTN nên mình đổi cách xưng hô cho nó thân sờ mật! :”>)
 
Mạc Thượng Ly chậm rãi uống chén rượu nhỏ,hừ một tiếng,ánh mắt lơ đãng nhìn đến cái túi hương lộ ra bên hông nàng,“Cái kia là do ngươi tự mình thêu?”
 
“Người nói cái này a?”Cầm túi hương lên,nàng lắc lắc đầu,“Đây là mẹ con thêu,con mà thêu thì không được như vậy đâu.”
 
“Đưa cho ta coi xem.”
 
Nàng vội vàng đem túi hương cởi xuống,đẩy tới.
 
Mạc Thượng Ly đưa tay tiếp nhận,tinh tế đánh giá hoa văn trên túi hương,“Hoa mạn tịch? Có phải là Tộc hoa tộc Tháp Lạc”.Lão dùng một tay ước chừng sức nặng,một cái gương đồng nhỏ tinh xảo liền theo đó rớt ra.
 
Quan Ninh Nhi thấy vậy thì tiến lên,tò mò hỏi:“Người biết tộc Tháp Lạc?”
 
Cười cười,lão cầm lấy gương đồng ở trong tay thưởng thức,“Lão đầu nhi ta ăn muối so với nha đầu ngươi ăn cơm còn nhiều hơn,làm sao có thể không biết?”Nói xong,hoa văn cùng đồ án trên mặt gương đồng khiến lão chú ý,mắt lão nhíu lại.
 
“Mẹ con kể đây là do tổ tiên truyền lại,rất linh nghiệm,có thể thu phục Tuyết yêu.”
 
Mạc Thượng Ly vừa nghe,có hưng trí,“Thu phục Tuyết yêu?”
 
“Đúng vậy,theo như lời tộc Tháp Lạc,ở phía nam,nhiều năm ấm áp ướt át,mà từ sau khi người trong tộc tìm được gương đồng này,thời tiết liền xuất hiện dị thường,đầu tiên là cả hàng tuyết lớn,tiếp theo liền có người ở trong tuyết nhìn thấy Tuyết yêu thường xuyên lui tới.”Quan Ninh Nhi kể lại rất sống động,“Cho nên sau mới có người nói đây là bảo kính chiếu yêu,có thể làm Tuyết yêu hiện hình,thật sự thần kỳ.”
 
“Mẹ ngươi là người của tộc Tháp Lạc?”
 
Nàng gật đầu,“Vâng.Bất quá từ sau khi gả cho cha con liền cửa lớn không ra cửa nhỏ không tới,thẳng đến khi nàng qua đời,mới đem gương này giao cho con,muốn con giữ gìn cần thận.”
 
Mạc Thượng Ly nghiên cứu nửa ngày,ánh mắt sâu thẳm,há mồm muốn nói,mà đến bên miệng lại nuốt xuống.
 
Đem gương đồng thả lại trong túi hương trả lại cho nàng,lão thản nhiên ném một câu,“Vật nhỏ này là bảo bối,giữ gìn cẩn thẩn,đừng đánh mất.”
 
Thấy lão nhân gia muốn nói lại thôi,biết có chuyện gì đó lão không muốn nói,Quan Ninh Nhi liền cũng không truy vấn.
 
Mạc Thượng Ly vừa lại đem một miếng thịt ném vào miệng,chợt nghe cửa truyền đến tiếng bước chân,có đứa hạ nhân cung kính hô to “Vương gia”.
 
Lão hoảng sợ,vội vàng đem thịt nuốt xuống bụng,còn thuận tay lấy một tấm vải bố đem che lên nồi thịt trên bàn.
 
Quan Ninh Nhi bị bộ dáng khẩn trương của lão làm cho thực muốn cười,mà nàng còn chưa cười ra tiếng,Cảnh Trình Ngự đã bước tiến vào.
 
Thời tiết hôm nay sáng sủa,chỗ đau ở đùi phải của hắn cũng không có vấn đề gì,nhưng quan sát cẩn thận,tư thái đi đường của hắn cùng người bình thường vẫn là có chút bất đồng.
 
Gả tiến Vương phủ cũng được một thời gian,nàng sớm thăm dò hắn chỉ là nói năng chua ngoa tâm mềm như đầu hủ,vốn là con hổ giấy,tuy rằng không biết vì sao bên ngoài đồn đại nói hắn âm ngân đến cực điểm,tàn bạo vô tình,nhưng ở chung lâu,hắn trừ bỏ mặt lạnh,ở ngoài mạnh miệng,thật đúng là không tìm được ra cái tật xấu gì.
 
Đương nhiên,nàng cũng rất muốn biết chân của hắn vì sao mà bị thương,nhưng trong phủ từ trên xuống dưới bao gồm Tề Dương cùng Nhạc tổng quản,chỉ cần nàng bắt đầu nhắc tới đề tài này liền sắc mặt đại biến,nói vậy trong đó tất có ẩn tình.
 
Tuy miệng nàng không nói gì,nhưng mắt nhìn thấy,ghi tạc trong lòng,nghĩ một ngày kia chính mình nhất định phải cởi bỏ bế tắc kia trong lòng hắn.
 
Cảnh Trình Ngự hiển nhiên không ngạc nhiên khi thấy Quan Ninh Nhi,từ lúc trước khi hắn lại đây,cũng đã có người hướng hắn báo cáo qua.
 
Đôi mắt hắn nhìn đến trên bàn có vài thứ bị vải bố che mất,cũng không nói gì,chính là đi qua một phen xốc nó lên,nồi thịt nấm bị ăn đến chỉ còn một nửa hiện ra rõ ràng trước mắt.
 
Mạc Thương Ly mếu máo,hừ một tiếng.
 
Quan Ninh Nhi lè lè lưỡi,không nói một câu.
 
“Không coi mệnh lệnh của bổn vương ra gì,lá gan rất lớn nha.”
 
“Hừ! Đồ đệ không biết cười!” Mạc Thượng Ly lẩm bẩm,trên đời này còn có người nào làm sư phụ uất ức như lão sao?
 
Quan Ninh Nhi đứng lên lấy lòng,lôi kéo ống tay áo Cảnh Trình Ngự,“Người không cần trách cứ sư phụ,là thần thiếp tự chủ trương,làm trái lệnh cố ý đôn thịt cho sư phụ ăn,nếu người muốn phạt liền phạt thần thiếp là được rồi.”
 
Hắn thản nhiên liếc mắt nhìn nàng một cái,thấy tay nhỏ bé mềm mại của nàng kéo tay áo hắn,thanh âm mang theo vài phần ngây thơ,hai cánh môi nhợt nhạt đỏ ửng,nhất thời lại nhìn đến ngây người.
 
Tuy rằng thiên kim danh viện trong kinh thành,các mỹ nhân nhiều không kể siết,nhưng chưa bao giờ có người nào giống nàng như vậy,làm cho hắn nhìn qua liền đáy lòng cảm thấy thoải mái.
 
Tuy rằng mỗi người đều nói nàng ngốc,kỳ thật hắn biến,nàng chính là tình tình tốt…..
 
Mạc Thượng Ly đứng ở một bên xem,cảm thấy thú vị,đồ đệ này của lão từ nhỏ liền kiêu ngạo tự phụ,kiêu ngạo bá đạo,nay toát ra vẻ mặt ôn hòa như vậy,thật sự đáng giá công hắn mãi nghiền ngẫm.
 
Nghe thấy một tiếng ho nhẹ,Cảnh Trình Ngự nháy mắt hoàn hồn,lúc này mới phát giác chính mình cư nhiên đối với nữ nhân nhìn đến ngây ngốc.
 
Bên tai không khỏi có điểm nóng lên,hắn hơi hơi tức giận,hung hăng trừng mắt nhìn nàng liếc mắt một cái (ca không sợ lác mắt hả ca?! =..=),“Ngươi cả gan làm loạn,làm trái lệnh bổn vương,xác thực nên phạt.” Trăm ngàn loại hình phạt nổi lên trong óc,cuối cùng hắn chỉ hướng cửa,“Đi pha hồ trà lại đây cho ta.”
 
Quan Ninh Nhi bị bộ dáng giả bộ hung ác của hắn làm cho thật muốn cười,lại sợ chính mình cười thành tiếng sẽ đem phu quân chọc não,chỉ có thể nghẹn cười,ngoan ngoãn gật đầu,“Thần thiếp đi.”
 
Đến khi thân ảnh mượt mà biến mất ngoài cửa,Mạc Thượng Ly mới đi lại gần,một tay lấy cánh tay khoác lên vai đồ đệ,“Đồ đệ,vi sư ta phát hiện ngươi gần đây đột nhiên trở nên đáng yêu so với trước kia.”
 
Cảnh Trình Ngự biến sắc,quay đầu hung hăng trừng mắt liếc sư phụ một cái,biểu tình thập phần không cho là đúng.
 
Mạc Thượng Ly cũng không tức giận,ngón tay còn thật sự quên không nắm lại,chậm rãi lộ ra tươi cười,“Khó trách ta xem nha đầu kia thuận mắt như vậy,hóa ra nàng là một viên phúc tinh bị ngươi nhìn trúng mục tiêu.Đồ đệ a,hảo hảo đối đãi nha đầu kia,sau khi ngươi lấy nàng vào cửa,mệnh số đã bắt đầu chậm rãi cải biến.”
 
“Đừng đem bộ mánh khóe giang hồ bịp người kia dùng ở trên người ta,mệnh ta do ta làm chủ,không liên quan đến trời,ta mới không tin.” Nói xong,hắn nhấc cánh tay,giơ lên là túi hương vốn theo bên người Quan Ninh Nhi bị hắn thuận tay lấy được lúc tiếp cận nàng khi nãy.
 
“Lấy nàng làm vợ,trừ bỏ bên ngoài không nghĩ làm cho An Lăng vương cùng người nọ,quan trọng nhất,vẫn là vì cái này.”
 
Truyền thuyết,công chúa tộc Tháp Lạc năm đó mất tích,trên người nàng mang theo một cái kính chiếu yêu,nó chẳng những có thể làm yêu quái hiện hình,còn cùng một cái thiên đại bảo tàng có liên quan.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
139153
Minh Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 276246
Nd: Sủng. HE.
Thượng thượng ký
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 264504
Nd: HE.
Pháo hoa
Tác giả: Lục Xu
view: 240608
Nd: HE.
Lá rơi không vết
Tác giả: Giản Ám
view: 852428
Trộm sói
Tác giả: Mạc Nhan
view: 262444
Nd: HE.
(Tuyển tập) Sư Phụ
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1069964
Nd: HE.
Bồi thường ông chủ
Tác giả: Minh tinh
view: 275113
Nd: HE.
Tà Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 271817
Nd: HE.
Cặp đôi xui xẻo
Tác giả: Trạm Lượng
view: 189726
Nd: HE.
Chỉ mong chầm chậm thích em
Tác giả: Trạm Lượng
view: 6124071
Nd: HE.
Ách Dương Tình Quanh Co
Tác giả: Cổ Linh
view: 287267
Nd: HE.
Tiểu thư, thiếu gia không ở nhà
Tác giả: Hồng Cửu
view: 314047
Nd: HE.
Tú hồn
Tác giả: Minh tinh
view: 279645
Nd: HE.
Đào hoa tiên
Tác giả: Phi Hoa
view: 241123
Nd: SE.
Khuynh thế
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 649312
Nd: Ngược. SE.
Nhật ký gái gọi
Tác giả: Mạc Nhan
view: 226600
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15429915
Em Dám Quên Tôi   view 7456376
Không xứng   view 7396739
Hiền Thê Khó Làm   view 7332776
Thứ nữ sủng phi   view 7143359
Ân nhân quá vô lại   view 6979589
Gia cố tình yêu   view 6961461
Mưa ở phía tây   view 6929016
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc