Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Hắt hơi mạnh một cái,nước mũi không ngừng chảy,thân thể luôn khỏe mạnh Quan Ninh Nhi rốt cục cũng được nếm tư vị sinh bệnh.

 
Đầu óc nàng choáng váng,mặt đỏ hồng,Xuân Mai còn tại bên giường nàng không ngừng cảm thán nàng mệnh xấu vận khí xui xẻo,thực vất vả cùng Vương gia viên phòng,lại lúc nửa đêm bị người ta một cước đá trở về…..
 
Quan Ninh Nhi rất muốn ra lệnh cho Xuân Mai câm miệng,để cho nàng nghỉ ngơi thoải mái một chút,mà nàng đang muốn mở miệng,nha đầu trong phủ liền bẩm báo bên ngoài có một vị đạo sĩ đến làm loạn.
 
Bởi vì buổi trưa Vương gia đã ra ngoài,nàng thân là Vương phủ nữ chủ nhân,đành phải bụng làm dạ chịu ra mặt giải quyết.
 
Kéo thân mình nặng nề cùng đầu óc choáng váng đi ra khỏi cửa phòng,còn chưa đi tới cửa liền nhìn thấy một lão đạo sĩ nghênh ngang tiêu sái tiến vương phủ,lão nhân gia dưới cằm là chòm râu bạc tuyết trắng,mặc đạo bào (đạo bào là áo của đạo sĩ?! :D) cũ nát,tay cầm phất trần,trên lưng còn mang một cái gói to.
 
Lão đạo sĩ đi vào đại sảnh tìm một cái ghế gỗ dựa lớn,liền bắt đầu giơ chân bắt chéo chân ngồi xuống.
 
Hai bên nô bộc cùng hộ viện vây một vòng quanh lão,không phải bọn họ không đuổi người, sự thật là lão đạo sĩ này công phu vô cùng tốt,đem bọn họ đánh cho kêu cha gọi mẹ,chật vật không chịu nổi.
 
“Lão đạo sĩ ta đến tận đây hóa duyên,mấy đứa nhóc các ngươi tốt nhất đối với ta quy củ,nếu vô lễ với ta,cẩn thận phế chân của các ngươi.” Tuổi tác lão không nhỏ,mà tiếng nói lại như chuông lớn khí thế khiếp người.
 
Quan Ninh Nhi nhu không thông khí cái mũi ( mình k biết để sao cho xuôi,để là hít 1 hơi thì nhẹ quá,mà thở hồng hộc thì… =..= ) chạy vào đại sảnh,tinh tế đánh giá lão đạo sĩ,chỉ thấy lão hạc phát đồng nhan,thân hình gầy yếu,khá lắm là lão nhân gia đạo cốt tiên phong.
 
“Dục,nơi này khi nào có một đứa nhóc mập?”
 
Đứa nhóc mập?
 
Mọi người nghe vậy,nháy mắt trầm mặc không nói gì.
 
Quan Ninh Nhi dáng người xác thực có chút đầy đặn mượt mà,nhưng nàng tốt xấu cũng là một cô nương,nói như thế nào đều cùng “đứa nhóc mập” này ba chữ không phải đi quá xa đi.
 
Xuân Mai thay chủ tử ấm ức,tiến lên từng bước nói:“Lão đầu nhi,ngươi đừng vội nói bậy,đây chính là Thất vương phi của vương phủ chúng ta.”
 
Vốn tưởng rằng lão đạo sĩ nghe được danh hiệu Vương phi sẽ lộ ra ý khiếp sợ,không nghĩ tới hắn lại đưa mắt khắp nơi,tay mân mê chòm râu,từ trên xuống dưới bắt đầu đánh giá Quan Ninh Nhi,không thấy một tia kính trọng.
 
“Nga? Nói như vậy,ngươi chính là cái kia vừa béo vừa ngốc còn không có mắt nhìn Quan gia tam tiểu thư?”
 
Nhóm nô bộc Vương phủ vừa nghe lời ấy đều có chút tức giận,lúc trước bọn họ quả thật không coi trọng vị vương phi này,nhưng sau khi nàng vào vương phủ chẳng những lễ ngộ với hạ nhân,lại còn hết lần này đến lần khác giải cứu bọn họ trong nước sôi lửa bỏng,mọi người thập phần chịu phục.
 
Mượn chuyện ngày hôm qua mà nói,nếu không phải Vương phi hợp thời xuất hiện giải vây,vài vị hộ viện bị gọi vào phòng luyện công,chỉ sợ hôm nay cả nhóm toàn thân đau đến không xuống giường được.
 
Lòng người đều là thịt mềm,Vương phi này tuy rằng nhìn qua ngây ngây ngốc ngốc,một chút tính tình cũng không có,nhưng đối với hạ nhân bọn họ tốt không phản đối,lão đạo sĩ này nói chuyện khó nghe như thế,bọn họ có thể không tức giận sao?
 
Xuân Mai cũng tức chết đi được,chủ tử bị nói vừa béo vừa ngốc đã muốn làm cho nàng không thể chịu được,lão già này còn bỏ thêm một cái “không có mắt nhìn”.
 
Chỉ có Quan Ninh Nhi như trước tình tình tốt tươi cười đầy mặt,ôn nhu hỏi:“Lão tiên sinh hôm nay đến quý phủ,là muốn hóa duyên sao?”
 
Hắn không khách khí gật đầu,“Lão đầu nhi ta hành tẩu giang hồ,chi phí,ăn mặc không thể thiếu bạc,gần đây đỉnh đầu có chút đau,vừa vặn đi qua nơi đây,gặp vương phủ thập phần khí phái,tráng lệ,liền nghĩ vào cửa xin chút lộ phí,nha đầu,lão nhân ta cũng không có lòng tham,chuẩn bị ba nghìn năm trăm mười vạn lượng ngân phiếu cho ta là được.”
 
Mọi người nghe xong công phu sư tử ngoạm của lão đều hít một ngụm khí lạnh,này làm sao là đạo sĩ hóa duyên,rõ ràng là ác đồ cướp bóc! Nếu không phải từng chịu qua thân thủ của lão,hộ viện hai bên đã sớm xông lên cho lão một trận. (ôi ta chém! Mọi người đừng ném đá ta,vì k hiểu cái đoạn gốc nên ta mới phải chém! T___T)
 
Quan Ninh Nhi cũng sửng sốt,có chút khó xử nói:“Lão tiên sinh là nói giỡn với ta sao?”
 
Hừ lạnh một tiếng,lão đạo sĩ trừng mắt,“Cái gì nói giỡn? Ta là nói sự thật.”
 
“Nhưng là….. Ba nghìn năm trăm mười vạn lượng là một số tiền lớn,trong một khoảng thời gian ngắn,ta khả năng không kiếm được nhiều như vậy đưa cho ngài.”
 
“Kiếm không được cũng không quan hệ.”Chỉ chỉ chân của mình,hắn hướng nàng ngoắc ngoắc ngón tay,“Ngươi lại đây,kiên trì yên lặng xoa bóp chân cho lão nhân ta,đến khi lòng ta tâm tình hảo,ba nghìn năm trăm mười vạn lượng kia liền miễn.”
 
“Uy,lão nhân ngươi rất quá đáng,đây chính là Vương phi của nhà ta nha…..” Xuân Mai tức đến không chịu được,muốn cùng lão lý luận,lại bị chủ tử kéo trở về.
 
Quan Ninh Nhi tính tình tốt tiêu sái tiến lên,cười sáng sủa,cúi người xuống,liền bắt đầu bóp chân cho lão đạo sĩ.
 
Lão nhân kia giống như hành động của nàng cũng không ngoài ý muốn,vỗ về râu,nhắm mắt lại hưởng thụ hầu hạ của nàng.
 
Nô bộc một bên đều có chút nhìn không được,nhưng thấy Vương phi thực buông dáng người cẩn thận hầu hạ lão,hạ nhân bọn họ còn có thể nói cái gì? Bất quá trải qua một chuyện này,cũng đủ để chứng minh Quan gia tam tiểu thư quả nhiên là đứa ngốc tử đần độn.Ai!
 
“Nha đầu,lão nhân ta khát nước,phụng trà.” (dâng trà)
 
Quan Ninh Nhi ngoan ngoãn đứng dậy,rót chén trà nóng hai tay dâng.
 
Lão đạo sĩ không khách khí tiếp nhận,tinh tế nhấm nháp,vừa lòng gật đầu,“Được,trà này uống ngon, pha bên trong là cái gì?”
 
“Là cánh hoa nhài,có thể nâng cao tinh thần thanh tỉnh đầu óc.” 
 
Phụng trà xong rồi,nàng lại chạy đến phía sau lão giúp lão bóp bả vai,lão đạo sĩ thoải mái nhắm mắt lại.
 
Cảnh Trình Ngự một hồi trở về phủ,chính là lúc nhìn thấy một màn này.
 
Mọi người thấy Vương gia đã trở lại,đều tiến lên hành lễ.
 
Lão đạo sĩ mở hé mắt ra,giật ống tay áo Quan Ninh Nhi hỏi:“Người nọ là ai a?”
 
Nàng trộm nhìn Cảnh Trình Ngự liếc mắt một cái,hai má mất tự nhiên lộ ra vệt đỏ ửng,“Chàng chính là Thất vương gia,phu quân của ta.”
 
“Nga,nguyên lai hắn chính là đại danh đỉnh đỉnh,giết người không chớp mắt Cảnh Trình Ngự a.”
 
Mọi người nghe vậy,lại đồng thời hít một hơi.
 
Lão đạo sĩ này đắc tội Vương phi không quan trọng,mà nếu đắc tội Vương gia,mạng nhỏ kia đã có thể thật không giữ được.
 
Chỉ thấy Cảnh Trình Ngự híp mắt đi đến trước mặt lão,hung hăng trừng mắt nhìn lão liếc mắt một cái,“Sư phụ,người xuống núi như nào cũng không phái người báo cho ta biết?”
 
Nếu không phải hạ nhân mật báo,nói cho hắn biết trong phủ có một vị khách không mời mà đến đang làm khó dễ Vương phi,hắn cũng sẽ không lo lắng vội vàng chạy về phủ (Sal: che miệng cười gian ),không nghĩ tới vừa nhìn thấy,đối phương lại là sư phụ của mình!
 
Cho tới bây giờ,hắn đều không rõ chính mình để ý rốt cuộc là an nguy của Quan Ninh Nhi,hay vẫn là cái gọi là khách không mời mà đến uy hiếp vương phủ kia.
 
Một câu “Sư phụ” của Vương gia khiến mọi người quá sợ hãi.
 
Sư phụ của Thất vương gia – tiếng tăm lừng lẫy trong chốn võ lâm Mạc Thượng Ly? Kia nhưng là cái đại nhân vật khó lường a.
 
Nghe nói,ngay cả đương kim hoàng đế thấy người này đều phải lễ ngộ ba phần,bởi vì lão chẳng những võ nghệ cao cường,y thuật rất cao,ở trong chốn võ lâm thái sơn bắc đẩu cũng so ra giữ vị trí nhỏ nhoi.
 
Vuốt vuốt chòm râu,Mạc Thượng Ly tức giận trừng mắt nhìn đồ đệ liếc mắt một cái,lắc lắc ống tay áo,“Ta đã dịch dung thành như vậy,ngươi cư nhiên còn nhận ra được?”
 
Cảnh Trình Ngự không để ý tới sư phụ,ánh mắt nhanh chóng nhìn chằm chằm Quan Ninh Nhi,hai gò má nàng đỏ lửa,mắt đồng có tia vẩn đục,là điềm báo bệnh nặng,chẳng lẽ bởi vì tối qua…..
 
Quan Ninh Nhi hắt xì một cái,đối Mạc Thượng Ly cười,“Người quả nhiên cùng Vương gia quan hệ không phải là ít.”
 
Mạc Thượng Ly trừng mắt,nhíu mày hỏi:“Ngươi như thế nào đoán đươc?”
 
Nàng chỉ chỉ chân lão,“Nếu người thật sự là một lão đạo sĩ nghèo túng,trên chân làm sao có thể đi giày thêu đoạn mặt?” Huống hồ đây là Thất vương phủ,dám can đảm tùy tiện xông loạn (xông vào làm loạn?! :D) còn có thể kiêu ngạo như thế,khẳng định là có gì đó.
 
“Chơi không vui,chơi không vui!” Mạc Thượng Ly chỉ chỉ đồ đệ,“Nó là cái nhân tinh (tinh là tiêu biểu,tinh túy,vv…nói chung là chỉ người thông minh,giỏi giang,tinh anh…),cưới đứa con dâu vẫn là nhân tinh,mọi người đều nói ngươi vừa ngốc lại vừa dễ lừa,xem ra nghe đồn là không thể tin.”
 
Thì ra là thế! Mọi người hiện tại cuối cùng cũng hiểu được Vương phi vì sao chịu để lão đạo sĩ gây khó dễ.
 
Mạc Thượng Ly oán giận một trận,sau đó một phen kéo chòm râu giả trên cằm,nhìn kỹ,người này hóa ra một chút cũng không già,ước chừng hơn bốn mươi tuổi,có dáng người thon dài gầy yếu,cũng coi như một vị mỹ nam tử không dễ gặp.
 
Hắn vây quanh Quan Ninh Nhi vòng vo hai vòng,nhận thức đồng thời gật đầu,“Được,là cái cô nương có phúc khí,chỉ tiếc mệnh không tốt,gả cho đồ đệ không biết cười của ta.Ta còn chưa bước vào vương phủ,chợt nghe đến đồ đệ hư đốn ngược thê,nhìn bộ dạng này của ngươi,bệnh cũng không nhẹ a.”
 
Quan Ninh Nhi cúi đầu đỏ mặt,liếc mắt nhìn lén Cảnh Trình Ngự một cái.
 
Hắn dám có chút xấu hổ nhìn về phía nàng,thấy sắc mặt nàng không tốt,lại sau một lúc lâu bị sư phụ nhà mình ép buộc,tuy rằng tim đập có điểm áy náy,mà hắn là người ưa giữ mặt mũi,dù thấy thật có lỗi nhưng như thế nào cũng không nói nên lời.
 
Hắn quay đầu trừng mắt Xuân Mai đứng ở một bên,“Thất thần làm gì? Đưa Vương phi trở về phòng,bệnh không khỏi thì không được xuống giường.”
 
Vẻ mặt hắn hung ác ra lệnh,Xuân Mai sợ tới mức rùng mình một cái,khúm núm gật đầu xưng vâng,giúp đỡ chủ tử hướng trong phòng đi đến.
 
Ai,nàng thật vô dụng,chỉ dám kiêu ngạo ở trước mặt tiểu thư,đến khi gặp được Vương gia mặt lạnh này,chỉ có thể bị dọa đến phá bụng phân.
 
Sau khi chủ tớ rời đi,Mạc Thượng Ly đối với đệ tử cười hắc hắc,“Ánh mắt ngươi không sai,đó là cô nương có ý tứ,trêu cợt được còn đùa rất vui.” 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
146981
Thượng thượng ký
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 264504
Nd: HE.
Người tình nguy hiểm
Tác giả: Mạc Nhan
view: 324038
Nd: Sủng. HE.
Tú hồn
Tác giả: Minh tinh
view: 279645
Nd: HE.
Tà Ngọc Thần Y
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 270684
Nd: HE.
Tim đập thình thịch
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 254410
Ách Dương Tình Quanh Co
Tác giả: Cổ Linh
view: 287267
Nd: HE.
Minh Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 276246
Nd: Sủng. HE.
Lá rơi không vết
Tác giả: Giản Ám
view: 852428
Nhật ký gái gọi
Tác giả: Mạc Nhan
view: 226600
Nd: HE.
Mộc Ngọc Thành Ước
Tác giả: Diệp Mê
view: 238960
Nd: HE.
(Tuyển tập) Sư Phụ
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1069964
Nd: HE.
Trộm sói
Tác giả: Mạc Nhan
view: 262444
Nd: HE.
Pháo hoa
Tác giả: Lục Xu
view: 240608
Nd: HE.
Tướng công không xuất gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 240196
Nd: HE.
Khuynh thế
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 649312
Nd: Ngược. SE.
Bồi thường ông chủ
Tác giả: Minh tinh
view: 275113
Nd: HE.
Sắc đẹp trêu ngươi
Tác giả: Huyến Lạn Như Hoa
view: 376877
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15429915
Em Dám Quên Tôi   view 7456376
Không xứng   view 7396739
Hiền Thê Khó Làm   view 7332776
Thứ nữ sủng phi   view 7143359
Ân nhân quá vô lại   view 6979589
Gia cố tình yêu   view 6961461
Mưa ở phía tây   view 6929222
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc