Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Xuân Mai nghe vậy hoảng sợ,khuôn mặt nhỏ nhắn chỉnh trương nháy mắt trắng bệch,“Tiểu thư người điên ư! Lời nói đào hôn này,nếu bị người ta nghe được,khẳng định sẽ bị loạn côn đánh chết.” Lấy thủ đoạn trả thù đáng sợ của Thất vương gia,muốn làm không tốt bị loạn côn đánh chết hay là hắn có vẻ nhân từ thực hiện đâu.

 
“Nếu em không có ý tứ muốn ta đào hôn,như vậy hiện tại ta thấy thực mệt,muốn ngủ.”
 
Thái độ không đến nơi đến chốn của nàng,xem ở trong mắt của Xuân Mai,thật sự là thực đáng đánh đòn.
 
Tuy rằng là bộ binh thượng thư tam tiểu thư,nhưng mà địa vị của Quan Ninh Nhi ở nhà thật sự không được tốt lắm.
 
Quan Thanh Vũ thê thiếp thành đàn,mẹ của Quan Ninh Nhi,là nữ tử rủi ro do hắn năm đó phụng mệnh đi công tác trên đường trở về gặp,bởi vì có vài phần dung mạo,hắn liền bá đạo đem đối phương vào phòng,làm chính mình tiểu thiếp thứ 15.
 
Tại cái thời đại nam tôn nữ ti (trọng nam khinh nữ) này,thiếp thất địa vị phi thường kém,mẹ Quan Ninh Nhi ở trong phủ chịu sự xa lánh,không bao lâu sau khi sinh nữ nhi,liền bị Quan Thanh Vũ hoàn toàn vắng vẻ,bởi vì thân thể thủy chung không tốt,sống không được vài năm liền đi đời nhà ma.
 
Bởi vậy Quan Ninh Nhi tuy là Quan gia tam tiểu thư,mà bởi vì dáng người đầy đặn,tướng góc so với hai vị tỷ tỷ xinh đẹp,tư sắc lại quá mức bình thường,cho nên ở Quan gia cũng không được sủng ái,Quan gia hạ nhân cũng căn bản không đem tam tiểu thư này như một người chủ thực sự.
 
Nàng mười tuổi liền không có mẹ,phụ thân mặc kệ,tỷ tỷ không thân,liền ngay cả đệ đệ cũng đem nàng trở thành bao cát đến khi dễ,phàm người bình thường đều sẽ vì thế mà nổi giận,mà Quan Ninh Nhi lại ngốc thái quá,người ta khi dễ nàng,nàng cười cười cũng không phản kháng.Người ta mắng nàng,nàng vẫn là cười,không có phát giận.
 
Cứ như vậy đến cuối cùng,những người khi dễ nàng đều cảm thấy không có ý nghĩa mà tử bỏ,bởi vì trêu cợt một đứa ngốc thật sự là phi thường không thú vị.
 
Dần dà,Quan Ninh Nhi liền trở thành người vô hình trong Quan gia,mỗi ngày ở trong viện tài tài hoa của chính mình,có đủ loại hoa cỏ,trải qua những ngày tháng thảnh thơi cùng vô tranh.
 
Cũng khó trách Xuân Mai dám không lớn không nhỏ kêu gào nàng,người không biết chuyện,nói không chừng còn tưởng rằng Xuân Mai mới là tiểu thư,mà Quan Ninh Nhi bất quá là nha đầu béo hầu hạ tiểu thư.
 
Xem,Xuân Mai,một lòng vì chủ tử lo lắng,lải nhải nửa ngày,đổi lấy lại chỉ có chủ tử thờ ơ cộng thêm ngáp liên tục.
 
Thẳng đế lúc tiếng ngáy nhợt nhạt vang lên ở tân phòng,Xuân Mai mới ý thức được chuyện thực sự phi thường đáng sợ,thì phải là – 
 
Tân lang hiện tại người ở nơi nào?
 
*
 
Tân lang đến tột cùng là đang ở nơi nao?
 
Không có người tiếp khách uống rượu,không có ai bồi các đại thần hàn huyên,sau khi nghi thức tiệc cưới đơn giản kết thúc,hắn liền hư tình giả ý đuổi khách nhân tiến đến chúc rượu,trở lại thư phòng trong phủ.
 
Giờ phút này,Cảnh Trình Ngự đã sớm thay hỉ phục chú rể,mặt không chút thay đổi ngồi trên ghế dựa lớn,cẩn thận lau bảo kiếm âu yếm của mình.
 
Thanh kiếm này là phụ hoàng trước lúc lâm chung đưa cho hắn,tuyệt thế trân bảo,mũi kiếm sắc bén,chém sắt như chém bùn,vô giá,làm cho hắn yêu thích không buông.
 
“Vương gia,ngài lần này thực khoa trương đoạt người của An Lăng vương,song địch ở chỗ sáng ta ở chỗ tối,sau này chỉ sợ sẽ có thay đổi,An Lăng vương bên kia cũng sẽ tăng mạnh đề phòng….Ngài như vậy thực hiện có hay không có chút đánh rắn động cỏ?”
 
Nam tử đang nói chuyện tuổi chừng hơn hai mươi,tên là Tề Dương,là hộ viện bên người Cảnh Trình Ngự,cũng là tử sĩ chi nhất tiên hoàng trước lúc lâm chung lưu lại chuyên môn bảo hộ Thất vương gia.
 
Khăn tay trắng noãn ti chế xuất từ xưởng dệt đứng đầu kinh thành,chuyên môn cung cấp đủ loại kiểu dáng vải dệt để cấp vào hoàng cung,mà loại khăn xa xỉ này,cũng được nhóm hậu cung phi tử thực yêu thích.Mà đến trong tay Cảnh Trình Ngự,nó lại thành khăn lau kiếm,mỗi ngày đều phải bị hắn lãng phí vài khối,dùng xong rồi,liền sai người lại đi vào cung hướng hoàng thượng mà đòi.
 
Không cho?
 
Thất vương gia trừng mắt,chính là hoàng đế cũng đau đầu.
 
“Tư Mã Chiêu chi tâm,người qua đường đều biết.”
 
Đợi sau một lúc lâu,Tề Dương rốt cục chờ chủ tử nói một câu.
 
“Lời tuy là nói như vậy,nhưng An Lăng vương làm người luôn luôn giảo hoạt,quỷ kế đa đoan,lần này sở dĩ muốn cùng bộ binh thượng thư thiên kim tiểu thư cầu thân,chỉ sợ là có liên quan đến cái tin đồn không lâu trước kia.”
 
Xem nam nhân trước mắt tiếp tục chà lau bảo kiếm thân yêu,không nghĩ đến mở lời,bộ dáng chậm rãi,làm Tề Dương không khỏi hoài nghi chủ tử có hay không đang nghe hắn nói chuyện.
 
Vô luận người ngoài đối với Thất vương gia có bao nhiêu đánh giá không chịu nổi,ở trong cảm nhận của hắn,vương gia nhà mình đều là một nam nhân phi thường xuất chúng.
 
Cảnh Trình Ngự xuất thân hoàng tộc,bên người luôn có một bộ cao ngạo khiến người ta không dám xâm phạm.Ở mặt ngoài,hắn chủ quản hình bộ thiết diện vô tư,chấp pháp như núi.Bên trong,hắn nắm trong tay một lực lượng Nam Nhạc bí mật khổng lồ,rất nhiều chuyện hoàng đế không có phương tiện tự mình giải quyết,đều giao cho hắn âm thầm làm,thật đảo lộn Hoàng Long. 
 
Từ điểm đó có thể suy ra một chuyện làm cho người ta thực bất đắc dĩ,chính là hoàng quyền đều không phải là toàn năng.
 
Nếu không có Thất vương gia âm thầm xếp đặt,bài trừ ý đồ riêng,giang sơn Nam Nhạc sẽ không giống hiện tại phòng thủ kiên cố như vậy.
 
Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao đương kim hoàng đế Cảnh Trình Hiên lại như thế dung túng thất đệ nhà mình.
 
Từ xưa người muốn làm hoàng đế chỗ nào cũng có,nhưng chân chính có thế ngồi yên trên ngôi vị hoàng đế lại ít ỏi không có mấy người.Cảnh Trình Hiên là người phi thường thông minh,hắn thực tùy theo hoàn cảnh,mặt ngoài là dung túng thất đệ kiêu ngạo,kỳ thật là mượn hắn để kiềm chế đại thần trong triều.
 
Mà An Lăng vương tuy rằng thân là thần tử Nam nhạc,nhưng từ sau khi cha An Lăng vương qua đời,Võ Tử Ưng kế thừa vương vị liền có chút hiện trạng bất an.
 
Hoàng đế mỗi người đều muốn làm,huống hồ,Võ Tử Ưng trong tay còn nắm bốn mươi vạn binh mã,lại ở đất phong là một cái họ khác Vương gia cũng không thể thỏa mãn dã tâm của hắn.
 
Đừng nói là đương kim hoàng đế,liền ngay cả đại thần trong triều cũng lại có vài người hắn không kiêng kị?
 
Nhưng bốn mươi vạn binh mã nếu muốn tạo phản,cũng phi thường khó khăn,một khi không cẩn thận sẽ rơi vào kết cục lưỡng bại câu thương.
 
Bởi vậy không lâu trước đây,Cảnh Trình Ngự nhận được một đạo sổ cơ mật nhỏ,nhắc tới một việc tình báo trọng đại,đó là xuất hiện bảo tàng.
 
Võ Tử Ưng không biết theo thế nào biết được bộ binh thượng thư tam tiểu thư trong tay có một bảo bối phi thường trọng yếu,chỉ cần có được nó,có thể tìm được một bảo tàng lớn,mà một khi bảo tàng bị hắn đoạt được,hắn liền có thể đại lượng chiêu binh mãi mã,tiến quân triều đình.
 
Đương nhiên,loại cơ mật tình báo này Võ Tử Ưng sẽ không tuyên dương bốn phía,cho nên hắn mới linh cơ vừa động,phái thân tín thừa dịp tiến cống cống phẩm,thuận tiện hướng bộ binh thượng thư đưa ra chuyện kết thân.
 
Cũng không nghĩ đến nửa đường mọc ra một cái Trình Giảo Kim,việc hôn nhân này vừa mới đưa ra đến miệng,liền bị Thất vương gia-trong kinh thành không ai dám chọc-hoành đao đoạt mất.
 
Đại thần triều đình,dân chúng kinh thành,thậm chí ngay cả đương triều hoàng đế cũng không biết Cảnh Ngự Trình vì sao cố ý muốn kết hôn Quan Ninh Nhi.Mọi người chỉ biết là Thất vương gia cùng An Lăng vương luôn luôn bất hòa,có lẽ chính là đơn thuần không nghĩ hắn sẽ làm quá lên như thế,mới có thể trước mặt hoàng đế ra mặt chặn đứng việc hôn nhân này.
 
Chỉ có Tề Dương hiểu được rành mạch,việc hôn sự này sau lưng là cái dạng gì hàm nghĩa….
 
Chậm rãi lau xong bảo kiếm,thật cẩn thận đem vở kiếm treo lên phía sau,Cảnh Trình Ngự lộ ra một nụ cười lạnh,”Cẩu bị buộc cấp,nên khiêu tường.” (đại loại là chó bị dồn vào thế cùng,sẽ leo tường! T___T )
 
Tề Dương tâm cả kinh,theo vẻ mặt tươi cười của chủ tử,hắn phảng phất có thể đoán được kết cục thật đáng buồn của người nào đó.Thực may mắn chính mình là cấp dưới của Cảnh Trình Ngự,mà không phải kẻ thù của hắn.
 
Nhìn nhìn sắc trời bên ngoài,hắn nơm nớp lo sợ,tiêu sái tới gần,“Vương gia,hiện tại canh giờ đã không còn sớm.”
 
Nhíu mày,nam nhân tuấn mỹ trên mặt lộ ra biểu tình nghi vấn.
 
Tề Dương than nhẹ một tiếng tiến thêm một bước nói : “Hôm nay là ngày vui của ngài,tân nương tử còn đang chờ tại tân phòng.”
 
“Nàng chờ của nàng,liên quan gì đến ta?”
 
Tề Dương không nói gì.Hắn rất muốn nói vị kia ở tân phòng tốt xấu gì cũng là Vương phi của ngài,chính là cái gọi là một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng,người cũng đã lấy về rồi,nếu không làm gì chẳng phải là lãng phí cảnh xuân? ( ;)) )
 
Mà chủ tử kia ánh mắt lại hàm ý “Vương phi lại như thế nào, ta làm chi muốn xen vào sự sống chết của nàng”,làm cho hắn chỉ có thể đem những lời muốn nói nuốt trở lại trong bụng.
 
Chuyện nhà chủ tử,làm nô tài vẫn là tốt hơn hết ít nhúng tay vào.
 
Lúc nửa đêm,Quan Ninh Nhi mơ thấy một ác mộng thật đáng sợ.
 
Trong mộng,nàng cùng Xuân Mai liều mình trốn,chạy trốn tới nửa đường,bị quỷ da đội lốt tu la ngăn lại,sau đó đại đao lóe sáng liền hạ xuống……….
 
Ngay tại lúc nàng cùng Xuân Mai sắp chết,“ ” một tiếng,nàng đột nhiên từ trên giường ngồi dậy. Tỉnh mộng.
 
Sau khi tỉnh lại,nàng liền nhìn thấy cái gương lớn bằng lòng bàn tay,không biết từ khi nào,theo túi hương bên gối rơi ra ngoài.
 
Nàng mơ mơ màng màng đứng dậy,một tay nhặt lấy gương nhỏ.
 
Đây là gương một mặt làm bằng đồng rất khéo léo,mặt trái hoa văn rất kỳ quái,nhưng điêu khắc thập phần tinh tế,chính giữa có một phần nho nhỏ nổi lên,bốn phía là những đóa hoa nhỏ nhắn xinh xắn sắp hàng chỉnh tề,hoa văn ở trung gian hình thành từng đoạn những đường cong phi thường sâu,nhìn kỹ,hoa văn đó cư nhiên là một cái trận đồ ngũ hành bát quái.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
153779
Tú hồn
Tác giả: Minh tinh
view: 280160
Nd: HE.
Văn Hương Nguyệt
Tác giả: Hắc Nhan
view: 312708
Nd: HE.
Đẹp như tranh vẽ
Tác giả: Đạm Anh
view: 6005003
Nd: Ngược. SE.
Bồi thường ông chủ
Tác giả: Minh tinh
view: 276143
Nd: HE.
Tướng công không xuất gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 240917
Nd: HE.
Minh Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 276452
Nd: Sủng. HE.
Người tình nguy hiểm
Tác giả: Mạc Nhan
view: 324450
Nd: Sủng. HE.
Ách Dương Tình Quanh Co
Tác giả: Cổ Linh
view: 287988
Nd: HE.
Nhật ký gái gọi
Tác giả: Mạc Nhan
view: 227939
Nd: HE.
Thượng thượng ký
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 265328
Nd: HE.
Pháo hoa
Tác giả: Lục Xu
view: 241020
Nd: HE.
Sắc đẹp trêu ngươi
Tác giả: Huyến Lạn Như Hoa
view: 377392
Nd: HE.
Tim đập thình thịch
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 254925
Khuynh thế
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 649621
Nd: Ngược. SE.
Tiểu thư, thiếu gia không ở nhà
Tác giả: Hồng Cửu
view: 314562
Nd: HE.
Chỉ mong chầm chậm thích em
Tác giả: Trạm Lượng
view: 6130354
Nd: HE.
Trộm sói
Tác giả: Mạc Nhan
view: 263062
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15431975
Em Dám Quên Tôi   view 7467088
Không xứng   view 7408378
Hiền Thê Khó Làm   view 7341428
Thứ nữ sủng phi   view 7150157
Ân nhân quá vô lại   view 6988550
Gia cố tình yêu   view 6970628
Mưa ở phía tây   view 6938389
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc