Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Vô Tâm

Tác giả : Đạm Anh   
Phiên ngoại
<< Trước    / 74      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Nhưng khi Thẩm Hoành xoay người, Tiêu Uyển lại khẽ cười thành tiếng.

 
“Sư phụ muốn ra ngoài tắm nước lạnh hả?”
 
Thẩm Hoành ngớ ra.
 
Tiêu Uyển ra vẻ vô tội nháy mắt mấy cái, “Nương tử đang ở trước mặt, sư phụ cần gì phải bỏ gần tìm xa? Một tháng này đúng là hơi cực cho sư phụ, nhưng hôm nay A Uyển tính bồi thường cho sư phụ…”
 
Nàng khẽ liếc nhìn chỗ đã ngẩng rất cao của Thẩm Hoành, cười tủm tỉm xoay người, nhẹ nhàng bước tới giường.
 
Mới vừa đi được hai bước, Thẩm Hoành đã như cơn gió quét qua, Tiêu Uyển chỉ cảm thấy dưới chân hư vô, cả người đã bị Thẩm Hoành bế lên, chớp mắt đã ở trên giường.
 
Tiêu Uyển dở khóc dở cười, “Thì ra sư phụ vội đến vậy, vài bước thôi mà sư phụ cũng phải dùng khinh công...”
 
“A Uyển.” Thẩm Hoành khàn giọng gọi một tiếng.
 
“Dạ?”
 
Thẩm Hoành ôm eo Tiêu Uyển thật chặt, “Tối nay... thật sự có thể?”
 
Tiêu Uyển liền biết sư phụ quá để ý mình, lúc này rồi mà còn hỏi có thể hay không… Nếu tối nay muốn chiXhế thượng phong, phải để sư phụ thô bạo một tí mới được, chứ nàng nói gì sư phụ nghe cái đó thì không thú vị rồi.
 
Tiêu Uyển đảo mắt, nàng cân nhắc từ ngữ, “Sư phụ ơi…”
 
Thẩm Hoành thở gấp vào vai A Uyển, giờ phút này tư thế của hai người chính là Thẩm Hoành đè lên người Tiêu Uyển.
 
A Uyển cào nhẹ lưng Thẩm Hoành, “Thật ra có lúc thiếp sẽ thích sư phụ… khụ... thô bạo một tí với thiếp… ừm, tất nhiên thiếp cũng không nói sư phụ dịu dàng không tốt, dịu dàng tất nhiên tốt lắm, nhưng… nhưng nếu sư phụ không cần lúc nào cũng lo lắng cho thiếp, thỉnh thoảng thô bạo một tí thì chắc chắn A Uyển sẽ càng thích sư phụ hơn.”
 
Ai da, lời này thật xấu hổ mà.
 
Nói xong, A Uyển cũng không dám nhìn thẳng Thẩm Hoành.
 
Tay Thẩm Hoành vẫn vuốt ve hông A Uyển, nghe thấy A Uyển nói lời này, ngón tay liền dừng lại. Trong lòng có một ngọn lửa nhỏ đang âm ỉ bốc cháy lên.
 
Thô bạo...
 
Thô bạo với A Uyển...
 
Trong đầu Thẩm Hoành bỗng dưng hiện ra hình ảnh —— Hai người khoả thân triền miên trên giường, va chạm kịch liệt, thở dốc rên rỉ, giường đong đưa!
 
Rõ ràng hai người chưa làm gì, chỉ đè bình thường thôi, mà Tiêu Uyển lại có thể cảm giác được bầu không khí kiều diễm này, hình như có cái gì đó đang chậm rãi chảy xuống giữa hai chân.
 
Mà vật kia của Thẩm Hoành cũng trở nên nóng bỏng, thẳng tắp đặt giữa hai chân A Uyển.
 
Hai người đồng thời nuốt một ngụm nước bọt.
 
A Uyển ngước mắt, Thẩm Hoành cụp mắt, ánh mắt hai người chạm vào nhau, như có tia lửa xẹt qua, nháy mắt lửa cháy lan cánh đồng!
 
Thẩm Hoành cúi đầu cắn môi A Uyển, giọng khàn vô cùng.
 
“A Uyển thích thô bạo một chút?”
 
A Uyển không trả lời, nàng chỉ chạm ngực Thẩm Hoành cách áo lót mỏng manh, sau đó mắt long lanh nhìn Thẩm Hoành.
 
Thẩm Hoành biết đáp án của A Uyển.
 
Lúc này hắn đã hưng phấn như một con dã thú! Trời mới biết Thẩm Hoành muốn mạnh mẽ ăn A Uyển từ đầu đến chân bao nhiêu lần! Hắn không chút do dự vươn đầu lưỡi quấn lưỡi A Uyển, như điệu múa của giông bão, không buông tha khe hở nào, chỉ ra sức dây dưa với khoang miệng nhỏ nhắn!
 
Tay hắn cũng không rảnh rỗi, trực tiếp cởi áo choàng của A Uyển, khi hai tay xoa lên, Thẩm Hoành giật mình, không có áo lót, cũng không có áo yếm, chỉ có một áo lụa mỏng manh.
 
A Uyển không thích Thẩm Hoành dừng lại, liền ừ hừm kháng nghị.
 
Khi Thẩm Hoành muốn rời lưỡi nàng, A Uyển bỗng nhiên chủ động quấn lấy, cũng hơi dùng sức xoay người, A Uyển thành công đẩy ngã Thẩm Hoành, ngồi trên người Thẩm Hoành.
 
A Uyển rất đắc chí.
 
Lúc này, nàng mới rút lưỡi về, nhẹ nhàng cắn môi Thẩm Hoành một cái, rồi Tiêu Uyển ngồi thẳng, chỉ bạc trong miệng bị kéo thành độ cong giữa khoảng không thật mê người.
 
Nàng từ cao nhìn xuống Thẩm Hoành, vô cùng đắc chí nói: “Thiếp muốn ở trên.”
 
Thẩm Hoành cũng lúc sau mới nhìn rõ y phục trên người A Uyển, chỉ có áo lụa rất mỏng rất mỏng, bên trong là bóng loáng trắng nõn, không có yếm cũng không có tiết khố, màu đỏ trước ngực cùng tối tăm dưới bụng như ẩn như hiện.
 
Cảnh đẹp như vậy, làm Thẩm Hoành chết mê chết mệt.
 
Lại nhìn dáng vẻ bây giờ của A Uyển, Thẩm Hoành bỗng nhiên hiểu được, tối nay A Uyển đã lên kế hoạch trước. Hắn thích kế hoạch này, nhưng càng thích dáng vẻ này của A Uyển!
 
Kẻ hèn này lại được thưởng thức cảnh đẹp bên trên, thật quá sung sướng mà.
 
“Được.”
 
Ớ, đáp ứng nhanh vậy? A Uyển cúi xuống, hai vật đẫy đà dán vào ngực Thẩm Hoành, “Sư phụ không thấy ở dưới bẽ mặt hả?” Rõ ràng thoại bản đều nói như vậy…
 
Thẩm Hoành nghe A Uyển nói như vậy, liền hiểu nàng lại đọc thoại bản lung tung nữa rồi.
 
Hắn nhịn không được vươn tay cầm vật đẫy đà, đáp: “Không thấy.” Cảnh đẹp ở dưới cũng thật đẹp thật ngon… Nếu không phải người ở trên sẽ tốn sức hơn, Thẩm Hoành thật muốn sau này đều ở dưới. Còn bẽ mặt cái gì đó, ở trước mặt A Uyển thì Thẩm Hoành chẳng coi ra gì.
 
A Uyển hơi giận nói: “Haiz, sư phụ làm thiếp không có cảm giác thành tựu…”
 
Trong mắt Thẩm Hoành chứa ý cười.
 
“A Uyển muốn thế nào mới có cảm giác thành tựu...”
 
A Uyển nghĩ nghĩ, phun ra hai chữ: “Chinh phục.” Đúng, nàng muốn cảm giác này! Nhìn sư phụ ở dưới thân mình rên rỉ thở dốc, dáng vẻ nhẫn nhịn không chịu nổi!
 
Nương tử đại nhân muốn cảm giác chinh phục...
 
Thẩm Hoành vừa nắm vật đẫy đà vừa tự hỏi.
 
Cuối cùng nói: “Ta hiểu rồi.”
 
Tiêu Uyển không kịp hỏi “Hiểu cái gì” thì đã hoa hết mắt, chờ phản ứng lại thì đã bị Thẩm Hoành đè lên áo ngủ bằng gấm, Thẩm Hoành cúi người cắn quả đỏ đẫy đà của A Uyển, mút lên, đầu lưỡi liếm không ngừng.
 
A Uyển nhũn hết người.
 
Nhưng ý thức của nàng vẫn thanh tỉnh.
 
“Phản... Ưm… A…” Nghe thanh âm mị hoặc của mình, Tiêu Uyển khóc không ra nước mắt. Nàng rất muốn nói với Thẩm Hoành, phản! Phản! Là nàng chinh phục hắn! Không phải hắn chinh phục nàng!
 
Nhưng sau đó, A Uyển căn bản không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
 
Cánh tay còn lại của Thẩm Hoành không biết khi nào đã chạy tới chỗ sâu thẳm phía dưới, xuyên qua đám cây, trực tiếp ấn vào hạt châu nhỏ lồi ra ở trên.
 
Hắn liên tục vuốt ve!
 
A Uyển chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, nước chảy ra không ngừng, miệng lại liên tục thở gấp.
 
“Sư... Sư...”
 
Thẩm Hoành lại đổi vật đẫy đà, được xoa bóp khiến vật đẫy đà càng xinh đẹp kiều diễm hơn, quả đỏ ngạo nghễ đứng thẳng trước bão tuyết, nhìn từ xa tựa như một đóa hồng mai trên nền tuyết trắng.
 
Thẩm Hoành càng thô bạo hơn với hạt châu nhỏ của A Uyển.
 
A Uyển cảm thấy hơi đau, nhưng lại bị khoái cảm vùi lấp, cả người co giật, A Uyển ngửa cổ, hai mắt đọng nước, như vừa ngâm từ trong nước ra.
 
Thẩm Hoành vẫn thở hổn hển như cũ, nhìn thấy dáng vẻ này của A Uyển liền biết nàng đã đạt cực khoái.
 
Hắn giảm tốc độ, ngón tay cũng từ từ trượt xuống hạt châu nhỏ mà nhẹ nhàng vuốt ve vùng thịt non mềm mại kia.
 
A Uyển hồi hồn lại, lúc này phải đạt mục đích đêm nay mới được.
 
Nàng muốn ngồi dậy, nhưng Thẩm Hoành vẫn đè nàng, nàng căn bản không thể nhúc nhích, nàng đành phải dùng sức cầm vật nóng rực của Thẩm Hoành. Ánh mắt Thẩm Hoành chợt tối lại.
 
“Sư phụ, thiếp…”
 
Nhưng Thẩm Hoành vẫn ghi nhớ hai điều nương tử đại nhân muốn.
 
Một là thô bạo, hai là chinh phục.
 
Thẩm Hoành bèn cúi người cắn tai A Uyển, đầu lưỡi từ từ liếm vào, từ trong ra ngoài từ ngoài vào trong, rồi đến môi A Uyển, cùng nàng miệng lưỡi quấn nhau lần nữa.
 
Lời A Uyển bị Thẩm Hoành nuốt vào miệng, đột nhiên, trong người bỗng nhiên có thêm một vật lạ, A Uyển “A” lên…
 
“Đau hả?” Thẩm Hoành vẫn ấn tượng sâu đậm lần đầu tiên động phòng hoa chúc với A Uyển.
 
A Uyển nói: “Vẫn ổn.” Biết sư phụ nhớ tới lần kia, A Uyển nhất thời hơi ngượng ngùng.
 
Thẩm Hoành nhét ngón thứ hai vào, “Như này?”
 
“Không đau.”
 
Thẩm Hoành nhét ngón thứ ba vào lấp đầy hành lang nhỏ, A Uyển nuốt nước miếng, đau thì không đau, nhưng cảm thấy trống rỗng… Nàng nói: 
 
“Sư phụ, để thiếp lên trên.”
 
Thẩm Hoành thầm đọc hai chữ “thô bạo” và “chinh phục”, sau đó khẽ cười một tiếng.
 
“Không vội.”
 
Nói xong, Thẩm Hoành không chờ Tiêu Uyển chuẩn bị liền ra vào mạnh mẽ, ba ngón tay ra ra vào vào, khiến mắt A Uyển lại đẫm lệ lần nữa. A Uyển chịu không nổi, nàng bất mãn, kêu lên:
 
“Sư phụ, vào đi!”
 
Thẩm Hoành nói: “Không vội!”
 
“Thiếp vội!”
 
Thẩm Hoành lúc này không như ý A Uyển, hắn cọ xát vật nóng rực của mình vào cửa động của Tiêu Uyển một chút, sau đó đột nhiên tách hai chân Tiêu Uyển ra.
 
Hắn nâng cao mông nàng, để hai chân Tiêu Uyển vòng vào cổ mình.
 
Tiêu Uyển không biết Thẩm Hoành muốn làm gì, chỉ mở to mắt tò mò nhìn.
 
Mà giờ này khắc này, Thẩm Hoành lại vươn đầu lưỡi, liếm vào chỗ sâu thẳm của A Uyển.
 
Tiêu Uyển “A” lên.
 
Nàng chưa bao giờ nghĩ tới sư phụ sẽ làm như vậy! Lại… lại… dùng miệng liếm chỗ đó…
 
“Sư phụ, này...” Còn chưa nói ra, Thẩm Hoành đã mút hạt châu nhỏ, đầu lưỡi đảo không ngừng, còn linh hoạt hơn ngón tay vừa rồi, lúc đầu lưỡi ướt át ấm áp đụng phải hạt châu mẫn cảm, Tiêu Uyển liền không nhịn được thở gấp vài lần, hô hấp cũng dồn dập lên.
 
Rõ ràng cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng hai chân lại không kìm nổi mà kẹp lấy đầu Thẩm Hoành, muốn nhiều hơn, muốn chỗ đó của mình sát môi sư phụ hơn!
 
Cảm giác được A Uyển động tình, Thẩm Hoành càng ra sức hơn.
 
Hắn mở hai chân A Uyển ra, chỗ sâu thẳm không hề giữ lại mà bại lộ trước mắt, Thẩm Hoành chỉ cảm thấy phía dưới trướng đau lên, hận không thể tiến vào hành lang chật hẹp kia rồi ra sức rong ruổi!
 
Nhưng trước đó, phải thỏa mãn A Uyển đã.
 
Trong lòng Thẩm Hoành, thỏa mãn A Uyển mới là quan trọng nhất.
 
Thẩm Hoành liếm phía dưới hạt châu nhỏ, tìm được cửa vào liền luồn vào, đầu lưỡi đảo quanh hành lang ấm áp, có nước dâng lên, Thẩm Hoành há miệng đón lấy.
 
A Uyển hít vào.
 
“Sư phụ, đừng...”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 74      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
66435
Tiểu hoàng không phải tiên
Tác giả: Thục Khách
view: 559908
Nd: Ngược. HE.
Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau
Tác giả: Mị Bảo
view: 240814
Nd: HE.
Bôn nguyệt
Tác giả: Thục Khách
view: 329703
Nd: Ngược. HE.
Gió Xuân Vô Tình
Tác giả: Na Chích Hồ Ly
view: 242874
Nd: HE.
Đồng thể
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 224952
Nd: HE.
Người Yêu Ơi Đi Nào
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 429510
Nd: Sủng. HE.
Tam sinh tam thế Chẩm thượng thư
Tác giả: Đường Thất Công Tử
view: 598224
Nd: Ngược. HE.
Bỉ Ngạn Hoa
Tác giả: Thương Nguyệt
view: 414060
Vương phi trở về
Tác giả: Thục Khách
view: 648385
Nghìn Năm
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 453509
Nd: Ngược. SE.
Cổ Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 277585
Nd: HE.
Lục hoa cấm ái
Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
view: 6280013
Nd: HE.
Trầm vụn hương phai
Tác giả: Tô Mịch
view: 631287
Nd: HE.
Tru tiên
Tác giả: Tiêu Đỉnh
view: 1778192
Hoa Tư Dẫn
Tác giả: Đường Thất Công Tử
view: 306528
Bách Quỷ Tập
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 397786
Thay tim
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 335368
Quỷ Dạ Xoa
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 270993
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14917181
Hiền Thê Khó Làm   view 6913154
Em Dám Quên Tôi   view 6872263
Không xứng   view 6840745
Thứ nữ sủng phi   view 6760611
Ân nhân quá vô lại   view 6625475
Mưa ở phía tây   view 6535865
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc