Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Vô Tâm

Tác giả : Đạm Anh   
Phiên ngoại
<< Trước    / 74      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Thẩm Hoành lại hôn môi A Uyển, tay trái với vào yếm, nhưng lại không cầm hai thứ đầy đặn kia, mà nhẹ nhàng lấy ngón tay vuốt ve.

 
A Uyển bị hôn đến thở hổn hển, chỉ cảm thấy giữa hai chân ướt sũng, lại thấy trong người trống rỗng.
 
“Sư phụ, thiếp… thiếp muốn...”
 
Thẩm Hoành khẽ cười một tiếng, “Không vội.”
 
A Uyển cắn bả vai Thẩm Hoành một cái, “Thiếp vội.”
 
“Được, nàng vội, ta sẽ theo ý nàng.” Thẩm Hoành ôm Tiêu Uyển, đặt lưng của nàng tựa vào thân cây, hai chân vòng qua eo mình. Giờ phút này ánh mắt Tiêu Uyển như nổi lên một tầng sương mù.
 
Tiêu Uyển ôm cổ Thẩm Hoành, “Sư phụ...”
 
Thẩm Hoành một tay nâng mông A Uyển, ngón tay thuận tiện kéo tiết khố của Tiêu Uyển xuống, khi trông thấy rừng cây ướt sũng sâu thẳm, hắn nuốt một ngụm nước bọt thật to.
 
“Sư phụ...”
 
Thẩm Hoành bỗng nhiên lại hôn môi Tiêu Uyển, giữa môi răng của hai người lại xảy ra va chạm kịch liệt.
 
Cùng lúc đó, tay Thẩm Hoành gạt rừng cây sâu thẳm ra hai bên, nhét thẳng vào hành lang ẩm ướt ấm áp. “A...” Tiêu Uyển nhịn không được mà rên lên, Thẩm Hoành lại chặn môi của nàng.
 
Khi Tiêu Uyển bị hôn đến choáng váng mơ hồ, bỗng nhiên có vật nóng bỏng rắn chắc hoàn hoàn tiến vào.
 
“A Uyển, ta chờ lúc này đã lâu lắm rồi.” Hắn chờ lúc hai người đều yêu nhau đã lâu lắm rồi. Nay cuối cùng cũng đợi được, những chuyện đã qua đều không là gì cả.
 
Tiêu Uyển ngửa cổ.
 
Cây đào sau lưng vì hai người ra sức tấn công mà rơi hoa xuống, rõ ràng là màu hồng phấn, nhưng lúc này lại thấy kiều diễm và ái muội.
 
A Uyển nghĩ thầm: Có thể cùng sư phụ vu sơn dưới cây đào, đúng là chuyện hạnh phúc.
 Phiên ngoại cuộc sống ngọt ngào (3) 
Thẩm Hoành lo lắng Tiêu Uyển sẽ không chịu nổi, nên hai người cá nước thân mật một lần liền ngừng lại. Tiêu Uyển thở hồng hộc ghé vào vai Thẩm Hoành, hai chân vẫn vòng eo Thẩm Hoành, Thẩm Hoành cũng giữ chắc mông nàng.
 
“Mệt à?”
 
A Uyển khẽ cười nói: “Sư phụ nghĩ thiếp yếu vậy chắc? Chẳng qua…” Hai chân của nàng mới thả xuống, cả người liền mềm nhũn, Thẩm Hoành đúng lúc ôm chặt eo nàng, khẽ cười thành tiếng, “Xem nàng kìa.”
 
Tiêu Uyển lại ghé vào lòng Thẩm Hoành lần nữa.
 
Nàng xấu hổ nói: “Đợi ra ngoài gặp Bích Dung với Lê Tâm, chắc chắn sẽ bị hai người đó cười cho coi.”
 
Thẩm Hoành tràn ngập nhu tình, nói: “Không ai dám chê cười nàng cả.” Nói xong, Thẩm Hoành kéo ngoại bào treo trên ngọn cây xuống đắp lên người A Uyển, che kín người nàng rồi ôm nàng lên.
 
“Đêm nay sẽ bù cho nàng.”
 
Tiêu Uyển ôm cổ Thẩm Hoành, mỉm cười ghé vào tai hắn, “Thiếp tưởng sư phụ sẽ nói sáng mai dậy chạy quanh phủ Thái tử hai mươi vòng cơ. Nhớ năm đó, sư phụ dữ với A Uyển quá à.”
 
Thẩm Hoành đỏ mặt, “Khi đó ta cũng chỉ lo lắng cho nàng thôi.”
 
Tiêu Uyển thấy Thẩm Hoành đỏ mặt, nhất thời nổi hứng nhẹ nhàng thổi thổi bên tai Thẩm Hoành, “Quả nhiên làm vợ chồng là khác ngay, không tính kiếp trước, kiếp trước sư phụ nghiêm khắc với A Uyển lắm, hở tí là bắt thiếp chép sách thuốc, hồi đó thiếp ghét chép sách thuốc nhất.” Hơi ngừng một chút, A Uyển nổi hứng chơi ác, khẽ nhếch môi cắn vành tai Thẩm Hoành, đầu lưỡi mềm mại liếm một cái, “Sư phụ, sau này chàng chọc thiếp không vui, thiếp cũng phạt chàng chép sách thuốc nhé?”
 
Tai Thẩm Hoành cũng giống A Uyển, đều cực kỳ mẫn cảm.
 
Tiêu Uyển như vậy, Thẩm Hoành chỉ thấy máu dồn hết lên não, lỗ tai nháy mắt đỏ như tôm luộc, tà hoả chưa dập hết lúc nãy lại hừng hực bốc cháy.
 
Thẩm Hoành khàn giọng.
 
“A Uyển, đừng nghịch.”
 
Tiêu Uyển thấy đạt được mục đích, bèn cười rực rỡ, “Sư phụ còn chưa trả lời thiếp đâu.”
 
“Cái gì?”
 
Tiêu Uyển thả vành tai của Thẩm Hoành ra, giận dỗi: “Sư phụ không tập trung nghe thiếp nói.”
 
Thẩm Hoành cúi đầu cười, mổ môi của A Uyển một cái, “A Uyển không vui, phạt vi phu chép sách thuốc nhé?”
 
A Uyển mở to mắt.
 
Thẩm Hoành nói: “Mỗi câu mỗi chữ A Uyển nói, ta đều nhớ rõ ràng.”
 
 
Tiêu Uyển quyết định cải thiện cơ thể của mình, hôm sau ngủ dậy cũng không cần Thẩm Hoành thúc giục đã chạy quanh phủ Thái tử. Thấy A Uyển chủ động cải thiện bản thân, Thẩm Hoành cũng rất vui mừng.
 
Nhưng từ từ, Thẩm Hoành chỉ thấy khổ không thể tả.
 
A Uyển mỗi ngày chạy vòng quanh phủ Thái tử mười vòng, hết mười vòng, A Uyển liền thở hồng hộc mệt không chịu nổi, vừa mới lên giường đã ngủ. Thẩm Hoành nhịn lâu như vậy cuối cùng mới giải được một ít trong vườn đào, tính để A Uyển nghỉ mấy ngày rồi tiếp lần nữa, không ngờ A Uyển lại chạy thành nghiện, nàng chạy liên tục một tháng trời.
 
Trong một tháng này, Thẩm Hoành nhìn A Uyển ngủ say bên cạnh mà chỉ biết ngậm ngùi đứng dậy ngâm nước lạnh, sau đó qua phòng bên cạnh dỗ Châu Châu, sợ Châu Châu khóc sẽ phá giấc ngủ của A Uyển.
 
Hôm sau tỉnh dậy, Thẩm Hoành lại đi làm đồ ăn sáng cho A Uyển như thường lệ.
 
Tầm này A Uyển đã tỉnh dậy chạy bộ, hôm nay lại vẫn nhắm mắt ngủ. Thẩm Hoành nhìn A Uyển, lúc này A Uyển đã lim dim mở mắt nói:
 
“Sư phụ, hôm nay thiếp không chạy bộ.”
 
Thẩm Hoành vui vẻ trong lòng.
 
Không chạy bộ đồng nghĩa với tối nay A Uyển sẽ không ngủ sớm.
 
A Uyển không ngủ sớm đồng nghĩa với tối nay có thể mây mưa với nhau!
 
Mắt Thẩm Hoành sáng lên, trong đầu phát sáng như ánh mặt trời tháng Bảy tháng Tám. Hắn cúi đầu hôn hai má A Uyển, giọng không che lấp được vui sướng, “Được.”
 
Cửa phòng vừa đóng, Tiêu Uyển liền mở đôi mắt tỉnh như sáo không buồn ngủ.
 
Nàng ngồi dậy, duỗi thắt lưng, mắt sáng lên.
 
Nàng vất vả một tháng vì ngày hôm nay!
 
Lần trước làm trong vườn đào, nàng đã đánh giá cao bản thân, cứ tưởng ít nhất cũng được hai ba lần, không ngờ lại yếu đến mức một lần cũng chịu hết nổi. Lần này A Uyển muốn tẩy sạch sỉ nhục!
 
Chuyện nam nữ này, A Uyển thích tư thế nữ trên nam dưới nhất.
 
Nhưng A Uyển biết tư thế này nếu nhà gái yếu quá sẽ không làm được, nên nàng mới tự giác cải thiện bản thân. Tối nay sẽ kiểm nghiệm thành quả một tháng nay.
 
 
Khi Lê Tâm và Bích Dung hầu hạ Thẩm Hoành cùng Tiêu Uyển dùng đồ ăn sáng, đều cảm thấy hôm nay Thái tử điện hạ và Công chúa hơi lạ, hai người đều ý cười đầy mặt, nhưng trong ý cười lại pha thêm cái gì đó.
 
Nhất là khi ánh mắt Công chúa nhìn đến Thái tử điện hạ liền phát ra khí thế ép buộc, Thái tử điện hạ lại vẫn trước sau như một nhìn Công chúa bằng ánh mắt vô cùng dịu dàng, thâm sâu thầm kín.
 
Vả lại hai người đều nhìn nhau cười ngây ngô, khiến Lê Tâm và Bích Dung thấy khó hiểu.
 
Lê Tâm cùng Bích Dung liếc nhìn nhau một cái.
 
—— Thái tử điện hạ và Công chúa làm sao vậy?
 
Ăn sáng xong, Thẩm Hoành hiếm khi không ở bên A Uyển, mà nói với A Uyển: “Ta đi Tàng thư các đọc sách.” 
 
Thẩm Hoành vừa rời đi, Lê Tâm đã lén hỏi: “Công chúa, người cãi nhau với Thái tử điện hạ hả? Bình thường Thái tử điện hạ muốn đọc sách nào là sai người mang từ Tàng thư các qua đây mà?”
 
A Uyển cười tủm tỉm nói: “Muội nghĩ nhiều quá rồi.”
 
Sư phụ rời đi cũng tốt, cũng đỡ phải bịa lý do để rời sư phụ. A Uyển rời bàn, hỏi: “Đi xem sư phụ đi Tàng thư các nào?”
 
Trong phủ Thái tử có rất nhiều sách, tổng quản liền chia làm hai cái. Một cái ở phương Bắc, một cái ở phía Nam, gọi là Bắc thư các và Nam thư các.
 
Rất nhanh, Bích Dung đã trở lại.
 
“Bẩm Công chúa, Thái tử điện hạ đi Bắc thư các ạ.”
 
A Uyển nghe xong, liền nói: “Ta nhớ rõ tổng quản mới mua về không ít thoại bản, ta đi Nam thư các đọc. Các muội không cần đi theo.”
 
Lê Tâm cùng Bích Dung lại liếc nhau cái nữa.
 
—— Thái tử điện hạ và Công chúa rốt cuộc bị sao vậy?
 
 
Trong Bắc thư các, Thẩm Hoành đang dựa vào giá sách, trong ta lật xem một quyển sách bìa xanh. Hắn cực kỳ nghiêm túc, ngón tay nhẹ nhàng lật trang sách.
 
Tâm phúc Thái tử gần đây rất rảnh rỗi, hôm nay gặp Thái tử điện hạ khó có dịp không ở bên Thái tử phi mà chạy tới Bắc thư các, trong lòng liền nóng lên —— Thái tử điện hạ cuối cùng cũng không vòng quanh Thái tử phi nữa.
 
Tâm phúc Thái tử rất giỏi khinh công.
 
Thấy Thẩm Hoành cho mọi người lui, chỉ một mình ở trong Bắc thư các, chắc Thẩm Hoành đang muốn mưu tính chuyện đại sự gì đây.
 
Hắn lén trèo lên nóc nhà, lại lén mở ngói ra, cuối cùng lén nhìn vào trong. Nhìn thấy Thẩm Hoành im lặng lật sách, vẻ mặt chuyên chú, mà hai má lại hơi ửng hồng.
 
Tâm phúc liền kích động không kiềm chế được.
 
Thái tử điện hạ quả nhiên đang mưu tính đại sự mà, nhìn vẻ mặt này, chắc chắn đang nghĩ đến tuyệt thế diệu kế mà!
 
Tâm phúc cảm thấy mỹ mãn liền đậy ngói lại, khi dùng khinh công đáp xuống đất, mới nghe thấy Lê Tâm và Bích Dung đang đi ngang qua nói chuyện ——
 
“Công chúa đi Nam thư các, Thái tử điện hạ đi Bắc thư các, rốt cuộc muốn làm gì đây?”
 
“Chắc tình thú vợ chồng đây mà.”
 
Ớ? Vị Thái tử phi nạm vàng khảm bạc còn có đồ lợi hại hơn tàng bảo đồ đang ở Nam thư các?
 
Tâm phúc quyết định đi thăm dò, bèn dùng khinh công nhảy đến Nam thư các. Nhưng tâm phúc nghĩ Thái tử phi chưa từng tập võ, nên hắn trực tiếp dựa sát cửa sổ.
 
Vừa nhìn vào, quả nhiên đã thấy Thái tử phi đang ngồi trước bàn.
 
Nhìn hình bóng này thật đoan trang.
 
Tâm phúc nghĩ thầm: Không lẽ Thái tử phi đổi tính?
 
Hắn ngừng thở, lặng lẽ nhảy lên xà ngang, cúi đầu nhìn xuống, mặt Thái tử phi ửng hồng, tay hơi run run. Tâm phúc tò mò, lại nhìn thêm vài lần, đúng lúc Tiêu Uyển hạ sách xuống, duỗi lưng một cái.
 
Tâm phúc thấy rõ trang sách đang mở.
 
Mặt tâm phúc đỏ ngay lập tức!
 
Hắn biết Thái tử phi không đứng đắn mà! Ban ngày ban mặt mà lại chui vô Thư các xem đông cung đồ! Xấu hổ quá! Xấu hổ quá đi!
 
Tâm phúc đỏ mặt rời khỏi Nam thư các.
 
Mà lúc này Thẩm Hoành đang ở Bắc thư các cũng hạ sách xuống, hắn từ từ thở ra, khi đặt sách về lại giá, không cẩn thận lỡ tay rớt xuống.
 
Đúng lúc có cơn gió từ ngoài cửa sổ thổi vào, trang sách bị gió thổi qua hiện ra tờ đầu tiên, trong đó vẽ hai người đang khoả thân, cơ thể họ đang dính chặt vào nhau.
 
Thẩm Hoành mặt không đổi sắc cúi người nhặt lên.
 
 
Ban đêm, A Uyển đã sớm tắm rửa thơm phức, phủ thêm áo lụa mỏng rồi chui vào chăn gấm. Nàng còn dặn Lê Tâm và Bích Dung tối nay mang Châu Châu ngủ, để ngừa nửa đêm khóc quấy hai người.
 
Thẩm Hoành mang trái tim nhộn nhạo vào phòng liền thấy Tiêu Uyển đã yên tĩnh nằm trên giường.
 
Hắn nhất thời hơi thất vọng.
 
Cứ tưởng tối nay A Uyển sẽ không ngủ sớm cơ.
 
Nhớ tới cảnh kiều diễm trong đông cung đồ hôm nay đã xem, Thẩm Hoành nhất thời cảm thấy bụng trướng không chịu nổi.
 
Thẩm Hoành vừa tiến vào là Tiêu Uyển đã nghe thấy tiếng bước chân, nàng vốn muốn chờ Thẩm Hoành đến gần liền nhào qua, không ngờ tiếng bước chân lại cách xa dần, sau đó lại vang lên tiếng đóng cửa nhẹ nhàng.
 
Tiêu Uyển khó tránh khỏi có chút uể oải, đợi lát nữa không thấy Thẩm Hoành vào thì nàng sẽ đi tìm hắn.
 
Nàng thuận tay lấy áo choàng, phủ vào rồi chuẩn bị đi tìm Thẩm Hoành. Vừa mới đi tới cửa, đang muốn đẩy cửa thì cửa đã mở ra, Thẩm Hoành giật mình đứng trước cửa, trên mặt còn có bọt nước chưa kịp lau khô.
 
“A Uyển, nàng…”
 
Còn chưa nói hết, Tiêu Uyển đã hỏi: “Sư phụ đi đâu vậy?”
 
Thẩm Hoành thấy Tiêu Uyển mặc đồ mỏng manh, sợ nàng đứng cạnh cửa sẽ bị lạnh liền kéo nàng vào phòng, vừa đụng vào tay A Uyển, trong lòng Thẩm Hoành chỉ thấy mềm nhũn, bàn tay mềm mại nhỏ bé như không có xương tựa như lông chim phe phẩy gãi vào tim hắn, mà tối nay trên người A Uyển lại có mùi hương không giống ngày thường, Thẩm Hoành sáp lại ngửi, “Nàng đổi hương liệu?”
 
Tiêu Uyển “Dạ”, rồi nàng bỗng nhiên vươn tay sờ mặt Thẩm Hoành, khi chạm vào bọt nước, nàng hơi ngẩn ra.
 
Thật lạnh.
 
Trong lòng Thẩm Hoành đã hơi ngứa, nay Tiêu Uyển vừa chạm tay vào, trướng nóng vừa khó nhịn xuống lại bùng lên, nhìn bàn tay nhỏ bé trắng mịn kia, cỗ trướng nóng càng mãnh liệt hơn.
 
Hắn né tay Tiêu Uyển. Nếu cứ như vậy, hắn chắc chắn sẽ không do dự mà ăn A Uyển sạch sẽ mất! Nhưng thấy A Uyển sợ sệt, hình như cũng không có ý muốn cá nước thân mật với hắn.
 
Thẩm Hoành vẫn luôn để ý Tiêu Uyển, ở trong lòng Thẩm Hoành, Tiêu Uyển là đồ sứ nhẹ nhàng chạm vào là có thể bể.
 
A Uyển không có ý đó, Thẩm Hoành cũng chỉ biết chịu đựng.
 
Hắn rũ mắt, “Ta làm rớt đồ ở ngoài…” Nói xong, Thẩm Hoành chuẩn bị ra ngoài gội thêm gáo nước lạnh nữa.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 74      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
81267
Truyền Thuyết Yêu Nghiệt
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 579375
Nd: Sủng. HE.
Ngự Phật
Tác giả: O Trích Thần
view: 489662
Nd: Sủng. HE.
Lãng Tử Xinh Đẹp
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 232368
Nd: HE.
Tiểu hoàng không phải tiên
Tác giả: Thục Khách
view: 559908
Nd: Ngược. HE.
Tam Thiên Nha Sát
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 279748
Nd: HE.
Gió Xuân Vô Tình
Tác giả: Na Chích Hồ Ly
view: 242874
Nd: HE.
Trầm vụn hương phai
Tác giả: Tô Mịch
view: 631287
Nd: HE.
Ma kính
Tác giả: Mạc Nhan
view: 196833
Nd: HE.
Cổ Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 277585
Nd: HE.
Long thái tử báo ân
Tác giả: Điện Tuyến
view: 320433
Nd: HE.
Trọng sinh
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 309721
Nd: HE.
Bách Quỷ Tập
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 397889
Vẽ Mắt
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 181280
Nd: HE.
Thoát cốt hương
Tác giả: Fresh Quả Quả
view: 280263
Nd: SE.
Bôn nguyệt
Tác giả: Thục Khách
view: 329703
Nd: Ngược. HE.
Tam sinh tam thế Chẩm thượng thư
Tác giả: Đường Thất Công Tử
view: 598224
Nd: Ngược. HE.
Vài lần hồn mộng
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 260487
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14917181
Hiền Thê Khó Làm   view 6913257
Em Dám Quên Tôi   view 6872572
Không xứng   view 6840848
Thứ nữ sủng phi   view 6760611
Ân nhân quá vô lại   view 6625681
Mưa ở phía tây   view 6536277
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc