Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Vô Tâm

Tác giả : Đạm Anh   
Chương 51
<< Trước    / 74      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Sau đó, Thẩm Hoành quả thật không chạm vào ta như hắn đã nói nữa. Lúc này, ta lại có chút hoài niệm mùi vị mất hồn đó, nhưng ngĩ đến chuyện phải uống thuốc tránh thai sau khi làm chuyện đó thì đành từ bỏ.

 
Nhưng từ sau đêm đó, ánh mắt Thẩm Hoành nhìn ta luôn có vài phần phức tạp.
 
Nói đến cũng lạ, khi ta làm Quận chúa Nam triều, thường phải kiên trì giao tiếp với nhóm quý nữ Nam triều. Nhưng sau khi qua Bắc triều làm Thái tử phi, Thẩm Hoành lại từ chối hết lời mời, thỉnh thoảng trong cung có yến hội, Thẩm Hoành cũng một mình tham dự, hắn cho tới bây giờ cũng không dắt ta đi cùng.
 
Có lúc ta nổi hứng, nói vào cung tham quan cũng tốt, Thẩm Hoành lại thản nhiên nói:
 
“Hoàng cung đều là một kiểu, cũng không có gì khác biệt. Nàng chờ yên trong phủ, nếu buồn thì ra ngoài đi dạo một chút cũng được.”
 
Đêm qua, Nam Hoa công chúa tổ chức yến hội trong cung, Thẩm Hoành vẫn một mình tham dự, đến nửa đêm mới trở về phủ.
 
Hắn uống say khướt, trên cẩm bào nồng nặc mùi rượu.
 
Ta bịt mũi nói: “Sư phụ, người uống nhiều rượu quá.”
 
Hắn hơi híp mắt nhìn ta, “A Uyển ghét bỏ ta à?”
 
Ta cũng không có ý này, nhưng ta biết không thể nói lý với người say, nên không đáp lại, chỉ gọi người hầu vào. Không ngờ Thẩm Hoành lại tức giận quá độ đuổi hết bọn họ ra ngoài, sau đó kéo tay ta, nắm thật chặt, không ngừng gọi tên ta.
 
Ta cuối cùng cũng đầu hàng, nói: “Con không có ghét bỏ người.”
 
Thẩm Hoành nở nụ cười khờ khạo, khiến ta có cảm giác như một đứa trẻ lớn xác.
 
Hắn hơi dùng sức kéo ta vào lòng, ôm thật chặt. Ta suýt không thở nổi. Thẩm Hoành uống say như thành người khác.
 
Ta muốn đẩy hắn ra để còn lấy hơi, nhưng mới nhúc nhích đầu, hắn đã vùi đầu vào vai ta, cũng không biết có phải ảo giác hay không, mà ta lại cảm thấy trên vai hơi ẩm ướt.
 
Sư phụ khóc.
 
Khi ý nghĩ này hiện lên trong đầu ta, cả người ta liền cứng lại, xác mà nói, phải nói là chấn động. Ta vẫn luôn cảm thấy Thẩm Hoành không gì không làm được, chữ “nước mắt” này vĩnh viễn không ăn nhập với hắn.
 
“Ta biết nàng vô tâm, nên không trách nàng. Nhưng ta xót cho kiếp trước của nàng, đau như vậy ta còn không chịu nổi, huống chi nàng kiếp trước.”
 
Nghe xong lời này của Thẩm Hoành, trong lòng lại hơi không thoải mái.
 
Ta sờ sờ ngực, hơi đau.
 
 
Cả đêm ngửi mùi rượu cũng không được, ta liền gọi Lê Tâm và Bích Dung chuẩn bị nước ấm.
 
Thẩm Hoành say rượu cực kỳ khó chơi, ai chạm vào hắn cũng không được, ngoại trừ ta. Rơi vào đường cùng, ta đành phải đích thân cởi y phục của Thẩm Hoành, nửa dỗ nửa gạt đẩy hắn vào thùng tắm.
 
Vừa mới xoay người, liền có một lực kéo từ phía sau.
 
Chờ ta phản ứng lại thì cả người đã ướt đẫm, hơn nửa người đã ngâm trong nước ấm. Ta nhíu nhíu mày, Thẩm Hoành lại nói:
 
“A Uyển, ta muốn nàng.”
 
Kế đó, hắn liền chặn môi của ta.
 
Thẩm Hoành say rượu không dịu dàng chút nào, động tác vô cùng thô bạo. Bình thường Thẩm Hoành hôn rất dịu dàng cẩn thận, như con sông chảy qua ngọn núi. Mà giờ phút này, Thẩm Hoành như cơn bão mùa hè, mãnh liệt khiến ta không thể ngăn cản.
 
Ta bị hắn hôn đến cả người như nhũn ra.
 
Trên thùng tắm mù mịt hơi nước, ta mở to đôi mắt ướt át, thở dốc nói: “Người... đã nói không chạm vào con.”
 
Thẩm Hoành cắn môi ta, “Lúc nào…”
 
Ta nói: “Lúc…”
 
Còn chưa nói xong, lại một trận mưa gió nữa kéo tới. Lần này, ta bị hôn đến mơ màng, không biết phương hướng. Quần áo trên người cũng không biết đã nhẹ nhàng nổi trên mặt nước từ khi nào, Thẩm Hoành ôm ta, hai chân của ta vòng quanh hông hắn.
 
Hắn cắn tai ta, không ngừng gọi tên ta.
 
“A Uyển, A Uyển, A Uyển...”
 
Ta mơ màng đến không thể trả lời, chỉ cảm nhận được dưới nước có một làn sóng lại một làn sóng đánh sâu vào. Sau đó, ta mở mắt nhìn Thẩm Hoành, lúc này hắn đã say đến ngủ thiếp đi, cả người ghé vào thùng tắm.
 
Ta đành gọi Bích Dung và Lê Tâm tiến vào thu thập tàn cuộc.
 
Đợi đến khi Thẩm Hoành mặc y phục nằm bên cạnh ta, ta đã mệt đến không mở nổi mắt, trước khi ngủ, ta cuối cùng cũng cảm thấy hình như mình đã quên mất chuyện gì.
 
Hôm sau tỉnh lại, Thẩm Hoành áy náy nói với ta: “A Uyển, đêm qua là ta không tốt.”
 
Ta hừ hừ vài tiếng, chỉ là không tốt? Quả thực có thể nói là bá vương ngạnh thượng cung[1]!
 
[1] Bá vương ngạnh thượng cung: dùng để hình dung người ngang ngạnh hống hách cưỡng ép đối phương phát sinh quan hệ.
 
Hắn lại nói: “Ta không nên uống say. Đêm qua có làm nàng nghẹt mũi không?”
 
Ta hơi ngạc nhiên, lời này nghe như Thẩm Hoành hình như không nhớ trận cá nước thân mật đêm qua? Ta thử thăm dò:
 
“Đêm qua người say, còn ôm con rất chặt không thả, cuối cùng vẫn là Lê Tâm Bích Dung dùng sức mới kéo người ra.”
 
Sắc mặt Thẩm Hoành hơi xấu hổ, “Là ta không tốt, là ta không phải, sau này nếu trong cung có yến hội, ta nhất định không uống rượu nữa.”
 
Xem ra Thẩm Hoành quả thật không có ấn tượng với chuyện đêm qua.
 
Không biết sao, khi thu được kết luận này, ta lại thở phào nhẹ nhõm. Sau khi Thẩm Hoành thượng triều, ta lén bảo Bích Dung chuẩn bị thuốc tránh thai.
 
Khi ta nhìn chằm chằm chén thuốc nước, đầu óc lại nhớ tới Thẩm Hoành.
 
BỮg nhiên có người xông vào, ta ngước mắt nhìn, là Đan Lăng. Thấy Đan Lăng, ta lại chột dạ khẽ buông tay, bát thuốc bị rớt xuống đất, thuốc nước cũng tung toé ra.
 
Đan Lăng nói với ta: “Sư điệt, ta đến cầu con một chuyện.”
 
 
Ta cùng Đan Lăng ra phủ Thái tử.
 
Bây giờ đang đầu mùa hạ, Bắc triều cũng dần nóng lên, ngồi trong xe ngựa cũng thấy oi bức. Ta phe phẩy cây quạt tròn nhỏ, hỏi Đan Lăng:
 
“Hôm nay người không cần vào triều à?”
 
Đan Lăng nói: “Ta xin nghỉ.”
 
Ta nói: “Người tìm ta vì chuyện Phán Tình sư cô?”
 
Đan Lăng hơi giật mình, “Sao con biết?”
 
Ta lại phe phẩy cây quạt tròn nhỏ, “Người xin nghỉ không vào triều, nhưng sư phụ lại lâm triều. Chỉ có thể là người có chuyện tìm ta, không liên quan tới sư phụ, nhưng việc này lại phải tránh sư phụ. Trái xem phải nghĩ, ta ở Bắc triều gần như cửa lớn không ra cửa nhỏ không bước, cũng không gặp nhiều người. Mà trước đó sư phụ đã hạ lệnh cấm không cho Phán Tình sư cô tới phủ Thái tử, ta cũng biết sư thúc không thích ta, chắc chắn sẽ không rảnh rỗi tới tìm ta nói chuyện. Bởi vậy, người có thể khiến sư thúc đến tìm ta, cũng chỉ còn lại một mình Phán Tình sư cô.”
 
Đan Lăng nhìn ta hồi lâu, mới nói: “Con rất cẩn thận sáng suốt, sư huynh coi trọng con cũng không phải không có đạo lý.”
 
Khóe miệng của ta run lên, “Đa tạ sư thúc khen ngợi.”
 
Đan Lăng lại nói với ta: “Hôm nay ta lén tìm con đúng là có liên quan tới Phán Tình sư muội. Chuyện… lần trước, ta đã biết rồi. Việc đó đúng là Phán Tình sư muội không đúng, muội ấy không nên có ý nghĩ như vậy trong đầu. Đời này, sư huynh trừ con ra sẽ không bao giờ để ý tới người nào nữa, Phán Tình sư muội nên sớm chết tâm. Ta cũng đã khuyên muội ấy, muội ấy cũng nói sẽ tỉnh lại. Mấy ngày nay, muội ấy đã suy nghĩ lỗi lầm rất lâu trong Tướng phủ, coi như đã nghĩ thông suốt. Hôm nay, muội ấy muốn gọi con ra để nói chuyện với con đôi chút.”
 
Nét mặt của Đan Lăng bỗng nhiên trở nên rất nghiêm túc.
 
Hắn nói: “Phán Tình sư muội là cô nương tốt, muội ấy chỉ là đã thích người không nên thích thôi. Sư điệt, xin con hãy thông cảm cho muội ấy.” Hơi ngừng lại, Đan Lăng lấy một hộp gấm từ trong vạt áo ra, “Những thứ này là ám khí ta đã luyện chế trong mấy ngày qua, đã sớm muốn đưa cho sư điệt.”
 
Ta nhận lấy hộp gấm, nói: “Ta hiểu.”
 
Đan Lăng dẫn ta tới Linh Tê Lâu thì ngừng lại, “Sư muội ở lầu hai.” Ta gật đầu, rồi một mình đi lên.
 
Cố Phán Tình cũng đang ngồi một mình trước bàn, lúc nhìn thấy ta, nàng cắn cắn môi, “Cô đã đến rồi.”
 
Ta vào thẳng vấn đề: “Ta nghe Đan sư thúc nói cô có chuyện muốn nói với ta?”
 
“Đúng vậy, tôi có chút chuyện muốn nói với cô.”
 
Ta lần mò chén trà, rót chén trà, chậm rãi róc rách vài tiếng, “Ừ, ta đang nghe.”
 
“Bắc triều chúng tôi không giống Nam triều các cô, con cái nhà quan lúc còn nhỏ sẽ được đưa tới Hằng sơn học nghệ. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Thái tử sư huynh thì đã nhất kiến chung tình. Trước khi cô tới, trong Bắc triều ai cũng nói tôi với Thái tử sư huynh là một cặp xứng đôi nhất. Tôi biết Thái tử sư huynh không thích tôi, nhưng khi đó tôi chỉ cho rằng chỉ cần thời gian đủ lâu, thì Thái tử sư huynh sẽ thích tôi. Cô nhìn xem, ngoại hình của tôi cũng không xấu, gia thế cũng xứng đôi, sư huynh thích gì tôi cũng biết rõ…”
 
Ngực bỗng nhiên hơi đau, ta nhẹ nhàng ấn xuống.
 
“Nhưng dù tôi có tốt với sư huynh đến đâu cũng vô dụng, người huynh ấy nhớ kỹ từ đầu tới cuối cũng chỉ có cô. Tôi tốt với huynh ấy, huynh ấy lại xem thường. Huynh ấy tốt với cô, cô lại xem thường lòng tốt của huynh ấy. Bây giờ tôi đã hiểu, chuyện tình cảm, cũng chỉ là ngươi tình ta nguyện. Huynh ấy không thích tôi, tôi đây không thích huynh ấy nữa. Sẽ có một ngày, tôi có thể tìm được lang quân như ý trong lòng chỉ nhớ kỹ một mình tôi.”
 
Ta lại ấn ngực, trừng Cố Phán Tình.
 
“Trà này, cô có hạ cái gì không?”
 
Cố Phán Tình trừng mắt hạnh, “Này, cô đừng có ngậm máu phun người. Đừng tưởng tôi từng hạ dược một lần, thì sau nãy sẽ hạ tiếp! Trà này tôi mang từ Tướng phủ tới, tuyệt đối không có vấn đề gì. Nếu cô không tin, tôi liền uống cho cô xem.”
 
Nói xong, Cố Phán Tình liền một hơi cạn sạch uống nốt nửa chén trà dư ta vừa mới uống.
 
Ngực của ta lại bắt đầu đau.
 
Cảm giác đau buốt lúc này của ta không giống như bị hạ thuốc, với lại lúc đau lúc không. Ta nói:
 
“Ta chỉ thuận miệng hỏi thôi, cô nói tiếp đi.”
 
Cố Phán Tình bĩu môi nói: “Không còn gì hay để nói, tôi chỉ muốn nói cho cô biết, Thái tử sư huynh là người rất tốt, dù cô không thích huynh ấy, cũng xin cô hãy tốt với huynh ấy. Tôi ở chung với huynh ấy đã lâu, chưa bao giờ thấy huynh ấy hèn mọn như vậy với người khác.”
 
 
Sau khi rời khỏi Linh Tê Lâu, Đan Lăng đỡ ta lên xe ngựa. Hắn vội hỏi: “Sư muội nói gì với con? Thần sắc của Phán Tình sư muội thế nào? Có chỗ nào không ổn không?”
 
Ta kể lại đại khái.
 
Đan Lăng nghe xong, nhẹ nhàng thở ra, khóe miệng nổi lên ý cười.
 
“Muội ấy nên sớm nghĩ như vậy, đời này sẽ có người toàn tâm toàn ý tốt với muội ấy.” Thần thái của Đan Lăng phấn khởi, “Sư điệt, trời cũng không còn sớm, ta đưa con về phủ.”
 
“Không.” Ta nói: “Sư thúc, ta giúp người một chuyện, người có phải cũng nên giúp ta một chuyện hay không?”
 
Đan Lăng ngạc nhiên, “Chuyện gì?”
 
Ta sờ ngực còn đang đau âm ỉ, “Bắc triều các người có phải có một nơi là huyện Dung Hòe không? Bây giờ mang ta tới đó, ta muốn tìm một người.” 
 
 
 
 
 
 
Chương 11
 
 
Mới đầu Đan Lăng cũng không muốn đưa ta đi, nhưng dưới sự dụ dỗ đe doạ của ta, cuối cùng hắn cũng đáp ứng, hơn nữa còn nói:
 
“Nếu sư huynh có hỏi, con phải nói giúp ta.”
 
Ta gật đầu đồng ý.
 
Đan Lăng phái người quay về báo cho Thẩm Hoành, nói ta nhất thời nổi hứng muốn đi huyện Dung Hòe ngắm cảnh, hắn đành có lòng tốt mang ta đến đó.
 
“Sao con lại quen người ở huyện Dung Hoè?” Đan Lăng hỏi ta.
 
Ta hỏi ngược lại: “Sao ta lại không thể quen người ở huyện Dung Hoè chứ?”
 
Đan Lăng bị ta hại sặc một cái, hắn nói: “Khi còn ở Nam triều con đã không thích giao tiếp với người ngoài, người con biết ta có thể đếm được trên mười đầu ngón tay, huống chi nơi này là Bắc triều, con cũng vừa mới nói con ở Bắc triều không biết nhiều người lắm, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vài người.”
 
Ta và Đan Lăng chưa quen thân đến mức có thể kể hết bí mật cho nhau nghe.
 
Bây giờ ta cảm thấy ngực đau nhức, xem chừng nguyên nhân là vì Dịch Phong. Lúc trước Tư Mã Cẩn Du có nói sở dĩ ta vô tâm là bởi vì ta có một vía trên người Dịch Phong, mà mỗi lần ta thấy Dịch Phong thì cảm xúc trong lòng đều vô cùng khác lạ.
 
Nghĩ tới tin tức đã nghe được ở quán trà vài ngày trước, Dịch Phong đàn khúc “Phương phỉ tẫn” để cầu cứu ta, nói cách khác hắn đang gặp phiền toái.
 
Hiện giờ ngực ta rất đau, có lẽ Dịch Phong đang gặp cảnh bất trắc.
 
Ta liếc nhìn Đan Lăng, miễn cưỡng nói: “Vậy người cứ coi như ta nhất thời nổi hứng muốn đi xem huyện Dung Hòe là được.”
 
 
Huyện Dung Hòe cách đô thành không xa, đi được khoảng một canh giờ, xe ngựa liền dừng lại. Ta vén mành lên nhìn ra bên ngoài, trên cửa thành đồ sộ treo bảng xanh đề chữ vàng, trên đó viết ba chữ “Huyện Dung Hòe”.
 
Sau khi ta xuống xe ngựa, liền hỏi Đan Lăng: “Ở đây có một nơi tên là Trích Tinh Lâu phải không?”
 
Đan Lăng hơi kinh ngạc, “Con đúng là biết không ít.”
 
Ta chỉ cười không nói: “Người dẫn ta đi xem.”
 
Nếu suy đoán của ta chính xác, thì bây giờ Dịch Phong nhất định đang gặp nguy hiểm. Một mình ta thế đơn lực bạc[1], kéo thêm Đan Lăng, ta cũng có thêm vài phần chắc chắn cứu được Dịch Phong.
 
[1] Thế đơn lực bạc: không quyền thế, không có năng lực.
 
Ta còn chưa bước vào Trích Tinh Lâu, đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc cách đó rất xa.
 
Đan Lăng nói: “Con không biết à? Trích Tinh Lâu là một quán rượu.”
 
“Đúng là ta không biết thật. Chúng ta vào ngồi một lát đi.”
 
Đan Lăng nhíu mày: “Đừng nói với ta con tới chỗ này chỉ vì muốn đến Trích Tinh Lâu uống rượu.”
 
“Dĩ nhiên không phải.”
 
Ta cười thầm rồi chọn một vị trí thật tốt có thể quan sát được cả Trích Tinh Lâu, vừa ngồi xuống đã có tiểu nhị đến gần, tươi cười nhiệt tình, hỏi:
 
“Hai vị khách quan muốn gọi rượu gì ạ?”
 
Ta ung dung đưa mắt nhìn trên dưới Trích Tinh Lâu một lượt, cũng không thấy bóng dáng Dịch Phong đâu.
 
Đan Lăng nói: “Không uống rượu, cho bình Mao Tiêm Tín Dương đi.”
 
Ta nói: “Đến quán rượu mà không uống rượu sao được chứ, có rượu trái cây không? Có thì đem tới một vò đi, thêm mấy đĩa điểm tâm nữa.”
 
“Nếu sư huynh biết ta dẫn con đi uống rượu, lúc về huynh ấy nhất định sẽ lột da ta mất.”
 
Ta tò mò hỏi: “Sao người sợ sư phụ vậy?”
 
Đan Lăng tức giận nói: “Huynh ấy chỉ dịu dàng với con thôi, chứ là Diêm La mặt sắt với người khác đấy.”
 
Thấy tiểu nhị muốn xoay người rời đi, ta gọi hắn lại, “Uống rượu không cũng buồn, các ngươi có người đánh đàn góp vui không?”
 
Tiểu nhị nở nụ cười hiểu rõ, “Vị khách quan này nhất định là tới tìm Minh Viễn công tử nhà chúng tôi rồi, nếu muốn nghe Minh Viễn công tử đàn thì không những phải vào trong sương phòng, mà còn phải tốn thêm chút bạc nữa.”
 
Ta nói: “Vậy vào sương phòng đi.”
 
Đan Lăng giữ chặt ta, mắt sáng rực, “Con tới nơi này vì đàn ông? Người con muốn tìm là hắn?”
 
Ta chỉ biết nếu ngay từ đầu ta nói rõ với Đan Lăng là muốn đi tìm Dịch Phong, hắn nhất định sẽ không giúp ta. Chỉ là chuyện đã tới nước này, người cũng đã tới đây, hắn cũng không thể trói ta về, liền thoải mái thừa nhận, “Phải.”
 
Đan Lăng tức giận đến mắt sắp trợn ra ngoài.
 
“Sao ta lại không biết con giảo hoạt gian trá vậy chứ.”
 
Ta nói: “Quá khen quá khen.”
 
… 
 
Đan Lăng cuối cùng cũng bất đắc dĩ vào sương phòng với ta, ta cũng được gặp Dịch Phong như ý muốn.
 
Đã lâu không thấy Dịch Phong, Dịch Phong thay đổi không ít, cũng không phải tướng mạo thay đổi, mà do hắn cực kỳ tiều tụy, người cũng gầy đến không tưởng tượng nổi, dường như chỉ cần không để ý thì hắn sẽ bị gió thổi bay mất.
 
Ngực của ta lại bắt đầu nhói đau, còn có một loại cảm xúc khó hiểu đang điên cuồng phát sinh trong lòng, thế nên cả người đều rất khó chịu.
 
Ta hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra.
 
Ngực dễ chịu hơn một chút.
 
Ta chớp mi cười với Dịch Phong, “Đã lâu không gặp.”
 
Dịch Phong mấp máy môi nói: “Đúng vậy, Quận chúa.” Hơi ngừng lại, hắn mỉm cười nói: “Tôi quên mất, bây giờ người không phải Quận chúa, mà là Thái tử phi.”
 
Ta nhận thấy từ sau khi ta bước vào hắn vẫn mang vẻ mặt không chút biểu cảm, đành đắn đo chọn từ, nói:
 
“Dịch Phong ngươi...”
 
Không ngờ hắn lại ngắt lời ta, “Thái tử phi, lâu không gặp, tôi đàn cho người nghe nhé. Cũng không biết người đã quên chưa, năm đó tôi sáng tác khúc này, người vừa tròn mười bốn tuổi, đúng lúc hoa đào rơi nên tôi liền đặt tên khúc này là ‘Phương phỉ tẫn’.”
 
Ta hơi ngẩn ra.
 
Dịch Phong gẩy nhẹ dây đàn, tiếng đàn tính tang vang lên, đã lâu rồi ta chưa nghe Dịch Phong đàn, lúc này nghe được, nếu so với tiếng đàn ngày trước thì đúng là có thêm vài phần tang thương thống khổ, nghe mà thấy hơi khó chịu.
 
Nhưng ta cũng không hoàn toàn đặt hết tâm tư vào khúc nhạc này, chỉ bình tĩnh ngồi đánh giá sương phòng này. Theo như ẩn ý trong lời nói của Dịch Phong ban nãy, nếu suy đoán của ta chính xác thì có nghĩa bây giờ hắn đang gặp nguy hiểm.
 
Hay trong phòng này còn giấu người khác?
 
Ta đảo mắt bốn phía, phàm là những chỗ có thể giấu người đều nhìn qua một lượt, nhưng chẳng phát hiện được dấu vết gì.
 
Ta nhìn Dịch Phong.
 
Đúng lúc Dịch Phong cũng đang nhìn ta.
 
Trong thoáng chốc, trong mắt hắn hiện lên cảm xúc phức tạp, khi ta còn chưa nhìn rõ, Đan Lăng đã ho một tiếng, hắn hạ giọng nói với ta:
 
“Sư điệt, con ngàn vạn lần phải nhớ, hồng hạnh xuất tường[2] là không thể chấp nhận được.”
 
[2] Hồng hạnh xuất tường: ám chỉ người phụ nữ ngoại tình.
 
Khóe miệng ta hơi run run. Ta nhìn Dịch Phong lần nữa, lần này hắn cúi đầu, mười ngón tay tung bay trên ngũ huyền cầm, đàn ra âm điệu rất chói tai. Ta không khỏi nhíu mày.
 
Nhưng vào lúc này, dây đàn bị đứt, chợt có một mùi thơm lạ bay ra.
 
Đan Lăng ngồi bên cạnh ta ngã “phịch” xuống đất, ta kinh ngạc nhìn Dịch Phong. Hắn áy náy nói với ta:
 
“Tôi cũng bị bức đến bất đắc dĩ.”
 
“Ngươi...”
 
Lời còn chưa nói xong, ngực lại nhói đau, ngay sau đó trước mắt rơi vào một mảnh tối tăm.
 
 
Khi ta tỉnh lại, còn chưa mở mắt ra đã nghe thấy tiếng lộc cộc của xe ngựa. Nhớ tới cảnh tượng trước khi té xỉu, tim ta không khỏi bình bịch nhảy dựng lên. Dịch Phong nói hắn bị bức đến bất đắc dĩ.
 
Chẳng qua người có thể bức Dịch Phong đến bất đắc dĩ có bao nhiêu người chứ.
 
Sợ rằng cũng chỉ có người kia.
 
Nghĩ đến đây, lòng ta bình tĩnh không ít. Bởi vì ta biết một chuyện, ta rơi vào tay Tư Mã Cẩn Du sẽ không phải lo đến tính mạng. Tư Mã Cẩn Du quá cố chấp với Tạ Uyển, hắn sẽ không để ta chết.
 
Ta mở mắt ra, quả thật như ta dự đoán, đập vào mắt chính là Tư Mã Cẩn Du đã lâu không gặp.
 
Thoạt nhìn khí sắc của hắn cũng không tệ, cũng không khốn cùng chán nản như trong tưởng tượng của ta, dung mạo vẫn tuấn mỹ vô song như trước, trên người mặc cẩm bào bằng gấm màu đỏ sậm thêu tùng hạc, quả nhiên phong thái hơn người.
 
Hắn thấy ta tỉnh lại, khóe môi chậm rãi nhếch lên, giọng trầm thấp gọi ta một tiếng.
 
“Tỉnh rồi à?”
 
Ta nháy mắt mấy cái, “Ta đoán được là ngươi.”
 
Tư Mã Cẩn Du khẽ cười một tiếng, hai ngón tay nắm cằm ta, “Nàng đúng là được hắn nuôi tốt, sắc mặt hồng nhuận, hình như có thêm chút thịt.” Hắn nhéo hai má ta một hồi, “Quả nhiên nhiều thịt hơn, trước kia không có cảm giác này.”
 
Ta nhăn mày.
 
“Sao vậy? Ta chạm vào nàng, nàng không thích à?”
 
Ta hiểu câu nói “Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt”. Vả lại, với tính cách của Tư Mã Cẩn Du thì chỉ có thể thuận theo ý hắn, chứ không thể làm trái lại. Nên ta không dám rên một tiếng, cũng không nhăn mày, chỉ yên lặng nhìn hắn.
 
Tư Mã Cẩn Du thả tay ra.
 
Ta thầm thở phào nhẹ nhõm.
 
Nhưng tiếp đó hắn lại ôm ta, nói: “Thẩm Hoành tính kế ngôi vị Hoàng đế của ta, ta cũng không thèm để ý. Dù sao kiếp này ta đến vì nàng, chỉ cần có nàng, cái khác ta đều có thể không cần.”
 
Dừng một chút, Tư Mã Cẩn Du nhìn sâu vào mắt ta, “A Uyển có ngoan không? Có để hắn đụng vào không?”
 
Ta không biết nên trả lời thế nào cho phải.
 
Lỡ ta nói đã để Thẩm Hoành đụng vào, Tư Mã Cẩn Du sẽ trong cơn tức giận mà bá vương ngạnh thượng cung ta ở trong xe ngựa thì sao bây giờ?
 
Ta nuốt nuốt nước miếng, tránh vấn đề này, hỏi: “Bây giờ chúng ta đang đi đâu?”
 
“Trước đây nàng hay nói muốn xây một ngôi nhà nhỏ trên núi, trước cửa trồng một cây đào, hiện giờ ta đã tìm được một ngọn núi rất đẹp, trên núi có sơn trang, ta đã trả giá cao để mua lại, trong trang có một vườn đào, nàng thấy nhất định sẽ thích. Sau này chúng ta sẽ vui vẻ sống chung một chỗ, ai cũng không thể chia cắt đôi ta. Nhưng trước đó, nàng phải thành thật nói cho ta biết, rốt cuộc nàng có ngoan ngoãn không, hử?”
 
Ta biết không tránh khỏi vấn đề này.
 
Đành nói: “Có thì sao? Không có thì sao?”
 
Đáy mắt Tư Mã Cẩn Du lóe lên một tia tàn ác, có lẽ do ta hơi co rúm lại, nên hắn lại khẽ cười một tiếng, “Nếu có, ta sẽ khiến Thẩm Hoành phải hối hận suốt đời này. Nếu không có, ta cũng sẽ khiến Thẩm Hoành phải chịu thống khổ. Còn nàng, bây giờ ta đã tìm được một cách tốt. Kiếp này nàng sẽ chỉ một lòng một dạ theo ta.”
 
Một lòng một dạ với hắn?
 
Thẩm Hoành cũng không thể khiến ta một lòng một dạ huống chi Tư Mã Cẩn Du?
 
Ta buột miệng hỏi: “Cách gì?”
 
Tư Mã Cẩn Du cười nhẹ nhàng bâng quơ, “Sau này nàng sẽ biết.”
 
Bỗng nhiên, ngực lại bắt đầu nhói đau, ta khẽ dùng sức ấn xuống, chất vấn hắn: “Có phải ngực ta đau do ngươi làm hay không?”
 
“Phải.” Hắn thừa nhận: “Ta đã nghiêm túc suy nghĩ, thay vì để nàng vô tâm theo Thẩm Hoành, còn không bằng để nàng có tâm theo ta.”
 
Ta cả kinh, “Ngươi biết cách?”
 
Tư Mã Cẩn Du cười lạnh một tiếng.
 
“Ta vẫn luôn biết, chẳng qua khi đó còn chưa tới mức này thôi.”
  
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 74      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
82915
Quỷ Dạ Xoa
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 270684
Nd: Ngược. HE.
Trọng sinh
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 309206
Nd: HE.
Xà Vương Tuyển Hậu
Tác giả: Bổn Túi Túi
view: 795572
Nd: HE.
Nguyệt Lại Vân Sơ
Tác giả: Na Chích Hồ Ly
view: 256470
Nd: HE.
Bỉ Ngạn Hoa
Tác giả: Thương Nguyệt
view: 413545
Vô Tâm
Tác giả: Đạm Anh
view: 6084416
Nd: Ngược. HE.
Long Vương
Tác giả: Điển Tâm
view: 5916011
Nd: HE.
Quỷ Sai
Tác giả: Thập Thất
view: 382027
Nd: HE.
Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần
Tác giả: Tào Đình
view: 156560
Nd: SE.
Hoa Miêu Miêu
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 675474
Nd: HE.
Vài lần hồn mộng
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 260178
Nd: HE.
Hồ ly! Muốn chờ ta bao lâu?
Tác giả: Mật Trầm Trầm
view: 561968
Nd: Ngược. HE.
Châu viên ngọc ẩn
Tác giả: Thị Kim
view: 337943
Nd: Sủng. HE.
Lãng Tử Xinh Đẹp
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 232059
Nd: HE.
Cẩm Tâm
Tác giả: Công Tử Bạch
view: 367195
Nd: SE.
Thoát cốt hương
Tác giả: Fresh Quả Quả
view: 279954
Nd: SE.
Lục hoa cấm ái
Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
view: 6278674
Nd: HE.
Tiểu hoàng không phải tiên
Tác giả: Thục Khách
view: 558775
Nd: Ngược. HE.
Câu chuyện Phù sinh
Tác giả: Sa La Song Thụ
view: 485748
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14912237
Hiền Thê Khó Làm   view 6910064
Em Dám Quên Tôi   view 6868246
Không xứng   view 6838582
Thứ nữ sủng phi   view 6758139
Ân nhân quá vô lại   view 6623209
Mưa ở phía tây   view 6533805
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc