Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Em Dám Quên Tôi

Tác giả : Cuồng Càng Thêm Cuồng   
Chương 5
<< Trước    / 73      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Cảnh Giai Tuệ không lên xe, cũng không quay về nhà, cô nhìn xung quanh, dưới ánh nắng mặt trời, các cụ già đang ngồi trên những băng ghế chơi tú lơ khơ, cô đứng cách xe của hắn ba bước, cao giọng nói: "Có chuyện gì thì anh nói luôn ở đây đi."

 
Lúc này Đồng Nhiên hoàn toàn không có bộ dạng hung bạo như đêm qua, khuôn mặt đϠlên vì dị ứng, cười khẽ nhìn Cảnh Giai Tuệ, sau đó đưa tay mở cửa xe ra rồi bước xuống : “Sao vậy, sợ tôi ăn cô có phải không? Qủa thật chiêu này của cô suýt chút nữa đã lấy mạng tôi, cũng trách tôi ngày hôm qua đã quá lỗ mãng.Đã nhiều năm như vậy mới được gặp lại cô, hơn nữa lại trong hoàn cảnh này.Hôm qua tôi cũng uống không ít rượu, suy nghĩ hơi nóng nẩy, nhịn không được mới làm chuyện vô liêm sỉ như vậy….”
 
Vóc dáng nhỏ nhắn của cô lập tức bị cái bóng cao lớn của hắn bao phủ, mùi hương đặc trưng của đàn ông cùng với mùi thuốc lá tràn đầy trong khoang mũi.
 
Cảnh Giai Tuệ nhẫn nhịn không lui về phía sau, hai tay đan chéo che trước ngực, lạnh lùng nói : “Uống chút rượu là có thể tự do xông vào nhà người khác sao? Anh cũng quá mức kỳ lạ rồi đấy.”
 
Đồng Nhiên lại cười, lộ ra hàm răng trắng sáng : “Thật ra thì tôi cũng không cảm thấy quá áy náy đối với cô, nhưng hôm nay lại làm phiền hà tới cháu trai ngốc của tôi, làm cho nó lâm vào tình thế khó xử, tôi cảm thấy rất không đành lòng.Nghĩ lại thì, hồi đó tôi nghèo túng như vậy, có cô gái nào lại tình nguyện đi theo tôi?Cô năm đó rời đi không nói cũng là có nguyên do.Nay tôi và cô đã trưởng thành, lại cứ tiếp tục vì một chuyện nhỏ trong quá khứ mà bối rối thì đối với cả hai đều không vui vẻ gì.Giai Tuệ, cô nói xem có đúng hay không?”
 
Lời nói khéo léo tự nhiên của hắn đã thành công đảo lộn được tình thế, lúc này ánh mặt trời vừa vặn chiếu lên gương mặt hắn, làm tôn lên sự chân thành trong nụ cười kín đáo kia.Trong lúc nhất thời khiến cho người ta cảm thấy mơ hồ về hình ảnh đáng sợ của hắn đêm qua.
 
Khuôn mặt của Cảnh Giai Tuệ có phần tái đi, im lặng một lúc mới nhẹ giọng nói : “Nếu đã như vậy thì xin anh đừng tới tìm tôi nữa, tôi thật sự không muốn có một chút liên quan nào với anh hết.”
 
Nếu là Lý Nhiên của ngày trước, khi nghe xong câu này chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, bắt lấy cánh tay của cô rồi kéo vào góc tường, hung hăng hôn một trận, tới khi nào cô đầu hàng mới thôi, rồi nói một câu ‘đừng có mơ tưởng rời khỏi anh’.
 
Nhưng người lúc này đang đứng trước mặt cô đây, đã không còn là một chàng trai bốc đồng mạnh mẽ lăn lộn nơi đường phố của hồi trước nữa, hắn vẫn chỉ làm ra vẻ rất bình thường rồi nói : “Tôi đã trấn an được chị dâu rồi, cô cứ tùy tiện bỏ chạy như vậy, ở trước mặt họ hàng thân thích quả thật rất không hay.Tối nay Đồng Hiểu Lượng sẽ quay lại đón cô, cô hãy nhẹ nhàng mà nói chuyện với mẹ chồng, chuyện này cũng không có gì to tát lắm.”
 
Đúng là giọng điệu của một người chú hòa ái dễ gần đang khuyên giải đứa cháu của mình làm những điều tốt.Nhưng đó là đối với những người khác, còn Đồng Nhiên thì không, hắn làm sao xứng nói với cô những điều đó chứ?
 
Chẳng lẽ hắn thật sự không để ý chút nào tới chuyện cô gả vào Đồng gia, sau đó hai người sẽ trở thành quan hệ chú cháu sao?Nghĩ vậy, Cảnh Giai Tuệ hơi ngẩng mặt lên, nhìn chằm chằm vào mắt Đồng Nhiên rồi nói : “Cám ơn lòng tốt của anh, tôi xin tiếp nhận.Nhưng chuyện giữa tôi và Đồng Hiểu Lượng không đến phiên anh lo, đây là chuyện riêng giữa hai chúng tôi, chúng tôi sẽ tự mình giải quyết.”
 
Nói xong cô cũng không đợi hắn trả lời, lập tức quay phắt người lại rồi giậm chân thật mạnh bước lên lầu.Lấy chìa khóa ra rồi mở cửa, Cảnh Giai Tuệ thở hổn hển đóng cửa lại, nghĩ nghĩ một lúc, cô liền đi tới kéo rèm cửa ra nhìn xuống đường, chiếc xe hơi sang trọng kia đã ra tới cổng lớn, nhanh như chớp đã không thấy bóng dáng.
 
Cảnh Giai Tuệ lúc này mới thật sự cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng vẫn không yên tâm, cô vội liên hệ với thợ khóa, bảo họ làm thêm cho mình một ổ khóa nữa.Lo nghĩ ổn thỏa xong, Cảnh Giai Tuệ mới kiểm tra di động đang ở chế độ rung, vừa mở lên liền thấy ngay mười mấy cuộc gọi nhỡ cùng một chuỗi tin nhắn, đều là của Đồng Hiểu Lượng.Mở tin nhắn ra, là một đoạn khá dài, đại khái ý nói là “Mẹ anh tính khí vẫn luôn nóng nảy như vậy, em đừng quá bận tâm, tối muộn anh sẽ đến tìm em” vân vân…
 
Cảnh Giai Tuệ tiện tay ném di động lên bàn trà, Đồng Nhiên mới vừa nói sẽ không ràng buộc đến nhau nữa, nhưng cô thật sự không muốn trong cuộc sống sau này của mình sẽ luôn hiện diện bóng dáng của hắn.
 
Mở tủ quần áo, chuẩn bị thay một bộ thoải mái để mặc, nhưng vừa cúi đầu xuống, cô liền phát hiện ra ở ngăn dưới tủ có một hộp giấy, mở ra, bên trong là những xấp ảnh đã phai màu theo năm tháng, lác đác có vài tấm hình hồi nhỏ, cùng với những hình ảnh ngây ngô trong sáng của cô hồi học trung học.
 
Trong ảnh chụp một cô gái đeo cặp tóc, đang dựa vào một cậu con trai cao lớn, vẻ mặt rất hạnh phúc.
 
Trừ bỏ thời gian buồn tẻ của thời thơ ấu, thì dường như trong suốt quãng thời gian cô trưởng thành, những kỷ niệm vui buồn quý giá hết thảy đều có dấu chân của hắn, vì sao lúc trước cô rời đi lại vẫn muốn mang theo cuốn album ảnh này?Là muốn ghi nhớ một thời ngây thơ đơn thuần đến buồn cười của mình sao?Hay để nhắc nhở cô đã từng có bao nhiêu ngu xuẩn, bị những suy nghĩ bồng bột của tuổi mới lớn chi phối, nghĩ rằng nếu muốn hạnh phúc thì nhất định phải dựa vào một người đàn ông lạnh lùng và ngang ngược, mà chính cô bây giờ đây, có phải hay không sẽ lại tiếp tục giẫm lên vết xe đổ của quá khứ? 
 
Gập cuốn album lại rồi cất vào trong hộp, chưa kịp thay quần áo thì chuông cửa lại vang lên.
 
Nhìn qua mắt mèo, thấy Đồng Hiểu Lượng đang nhìn thẳng vào nói : “Tuệ Tuệ, em mở cửa đi!, anh có mua cherry mà em thích ăn nhất đây!”
 
Cảnh Giai Tuệ cúi xuống, mặc quần áo vào rồi nhẹ nhàng mở cửa ra, Đồng Hiểu Lượng vẻ mặt tươi cười giơ cao bịch xốp trong tay : “Em xem! Anh còn mang cả cua tới nữa!”
 
Sau đó anh thật cẩn thận nhìn về phía Cảnh Giai Tuệ, đặt túi đồ sang một bên rồi kéo cô vào lòng, dịu dàng vuốt ve khuôn mặt cô : “Tuệ Tuệ của anh phải chịu ấm ức rồi, không khóc không khóc!”
 
Cảnh Giai Tuệ đẩy anh ra, khẽ cắn môi nói : “Chúng mình chia tay đi!”
 
Lời này khiến Đồng Hiểu Lượng thu hồi lại nụ cười, ôm chặt lấy cô khẽ đung đưa rồi nói : “ Em nói gì vậy hả!Chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy mà đòi chia tay anh!Mẹ anh chỉ nhất thời nóng giận thôi mà, lúc em đi, anh và chú đã khuyên giải mẹ rồi!Toàn bộ các cô các bác cũng đều đứng về phía em, lúc đó em mà không bỏ đi, mẹ anh có khi còn phải đứng lên xin lỗi em, vì vậy em đừng lo lắng nữa được không!”
 
Đồng Hiểu Lượng bày ra bộ mặt trẻ con cùng với khả năng làm nũng thật đúng là khiến cho người ta không thể chống đỡ, Cảnh Giai Tuệ khẽ nhíu mày, phụng phịu nói : “Đồng Hiểu Lượng, em chưa bao giờ nói đùa với anh, bây giờ còn kịp, chúng mình chia tay đi!”
 
Đồng Hiểu Lượng cũng nhận thấy được thái độ của bạn gái mình lúc này khác hẳn với ngày thường.Cảnh Giai Tuệ cũng không còn là một cô gái trẻ tuổi suy nghĩ nông nổi, chỉ vì cãi nhau vớ vẩn mà dễ dàng nói ra lời chia tay.
 
Trước kia Đồng Hiểu Lượng đã từng có hai người bạn gái, người nào lúc đầu cũng làm ra vẻ thanh cao, nhưng đến khi yêu rồi thì dây dưa lằng nhằng đến phát mệt, trải qua quãng thời gian yêu đương va chạm hồi học Đại học, càng làm cho anh cảm nhận được tính cách tốt đẹp thiện lương của Cảnh Giai Tuệ.
 
Nhưng điều khó khăn nhất khi yêu một cô gái chững chạc hiểu biết chính là : Anh vĩnh viễn không đoán ra được trong lòng Cảnh Giai Tuệ đang nghĩ cái gì.Cảm giác rất gần nhưng cũng rất xa, pha lẫn chút kích thích, thậm chí khiến cho anh nghĩ rằng dường như đây mới đúng là hương vị của mối tình đầu.
 
Nhưng hiện tại Cảnh Giai Tuệ bị làm sao vậy, sao đột nhiên lại không chút do dự mà nói chia tay?
 
Hành động kế tiếp là giải thích, không có kết quả thì anh lại giải thích tiếp, cuối cùng Đồng Hiểu Lượng tức giận, nhảy lên giường của Cảnh Giai Tuệ rồi chùm chăn kín mít, co người lại giống y như kén tằm, mặc cho cô có kéo thế nào thì anh cũng nhất quyết không chịu chui ra.
 
Cảnh Giai Tuệ không có sức để giằng co với anh, vật lộn một thời gian cũng không thể kéo được anh ra, cô đành phải chịu thua, đi đến bồn rửa, rửa sạch trái cherry mà Đồng Hiểu Lượng mang đến rồi để vào một cái bát thủy tinh, sau đó ngồi trên sopha cầm lấy một quả, chậm rãi cho vào miệng.
 
Đồng Hiểu Lượng nghe thấy tiếng, liền xốc chăn ra, hướng về phía Cảnh Giai Tuệ tủi thân nói : “Anh khát rồi.”
 
Cảnh Giai Tuệ vốn không muốn để ý đến anh, nhưng mắt vừa liếc thấy bộ dạng đáng thương kia, trong lòng lại mềm nhũn, đứng dậy rót cho anh một ly nước rồi đưa tới.Đồng Hiểu Lượng đưa tay cầm ly nước, lại thuận thế dùng sức kéo luôn cả Cảnh Giai Tuệ ngã xuống giường, cũng không thèm quan tâm nước đã thấm vào chăn, cúi đầu hôn lên đôi môi hồng hồng của cô.
 
Ôm trong ngực cơ thể mềm mại thơm nức, đôi môi cũng tràn ngập hương vị của trái anh đào, hết thảy đều khiến cho anh không có cách nào buông tay.
 
Cảnh Giai Tuệ không tài nào đẩy được anh ra, chỉ có thể tùy ý mặc cho anh đang giống như một gấu lớn trèo lên người mình, câu chia tay cũng không nỡ nhắc đến nữa.
 
Vấn đề chia tay hôm đó đã không bệnh mà chết, Cảnh Giai Tuệ biết dù cô có mạnh mẽ đến đâu thì cũng không đành lòng làm tổn thương Đồng Hiểu Lượng.Người đàn ông này luôn luôn biết cách khiến cho cô phải đầu hàng.Thật ra trước đây cũng là do tính tình vô tư vui vẻ của anh, đã dần dần làm tan chảy lớp băng lạnh trong con người cô, khiến cho cô có thể thoải mái an tâm khi ở bên anh.
 
Tuy nhiên cũng vì vậy mà càng làm cho cô cảm thấy hận tên Đồng Nhiên kia, nếu như không phải là vì hắn đột nhiên xuất hiện, thì có lẽ giờ phút này cô vẫn đang tươi cười hạnh phúc mà chuẩn bị cho hôn lễ!
 
Nhưng sự thật đã chứng minh, người suy nghĩ linh tinh nhiều nhất có lẽ chỉ có mình cô, mẹ chồng Triệu Lệ Phương cũng đã nghĩ thông suốt, ngày hôm sau liền giống như không có chuyện gì gọi điện cho cô, giục cô tranh thủ ngày Chủ Nhật được nghỉ tới xem phòng tân hôn, nhìn nhân viên bày biện trang hoàng xem thế nào.Mà Đồng Hiểu Lượng cũng gọi tới lớn tiếng oán trách chú út nói không giữ lời, đã bảo sẽ ở lại thêm hai ngày, thuận tiện giúp anh lo chuyện mở công ty riêng.Thế nhưng bạn gái của chú lại gọi điện cho anh õng ẹo nói, chồng tương lai phải bay đi Thượng Hải với bạn gái, thật đúng là coi mỹ nhân hơn tình thân.
 
Cảnh Giai Tuệ buông điện thoại, nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc lâu, trong lòng đột nhiên nghĩ : Thì ra người không muốn buông tay là cô!Cư nhiên lại có thể vì sự xuất hiện của hắn mà muốn rũ bỏ tình yêu hiện tại của mình, Đồng Nhiên đã thẳng thắn bỏ qua mọi ân oán, quả thật giống như muốn hung hăng nói với cô một câu “Cô nên tỉnh táo lại đi!”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 73      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
202807
Không kịp nói yêu em
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 484409
Nd: SE.
Bí mật bị thời gian vùi lấp
Tác giả: Đồng Hoa
view: 618824
Nd: HE.
Cho Anh Nhìn Về phía Em
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 186842
Nd: SE.
Dụ tình (Lời mời của Boss thần bí - 18+)
Tác giả: Ân Tầm
view: 1603401
Nd: Sủng. HE.
Vết Son Trên Môi Anh
Tác giả: Cấn Vân Khánh
view: 1194800
Nd: SE.
Cô vợ giả của tổng giám đốc
Tác giả: Thanh đình
view: 6257971
Nd: Ngược. HE.
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh
Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên
view: 553110
Nd: Sủng. HE.
Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên
Tác giả: Độc Mộc Châu
view: 229690
Nd: SE.
Mưa ở phía tây
Tác giả: Ngũ Nguyệt Ngải Thảo
view: 5784583
Nd: HE.
Mãi mãi là bao xa
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 539308
Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 632214
Nd: Sủng. HE.
Thù đồ
Tác giả: Diệp Tử
view: 291078
Hạnh phúc Không bắn, không trúng bia!
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
view: 404275
Nd: Sủng. HE.
Bên nhau trọn đời
Tác giả: Cố mạn
view: 254204
Anh chàng bỉ ổi đáng yêu
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 191477
Nd: HE.
Cưới hỏi sinh tử duyên
Tác giả: Cổ Linh
view: 261311
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14367573
Hiền Thê Khó Làm   view 6144259
Em Dám Quên Tôi   view 6091626
Không xứng   view 6028590
Thứ nữ sủng phi   view 6026736
Ân nhân quá vô lại   view 5888201
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc