Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Tẩm Quân

Tác giả : Nguyệt sinh   
Chương 95 Tổn thương
<< Trước    / 142      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Dõi mắt ra cửa sổ, Khinh Tuyết chờ, chờ người kia đến, chờ thời cơ đến.

 
Giả điên mãi không phải biện pháp, chuyện này, phải giải quyết dứt khoát cho xong. Nàng không xác định được, cái gọi là năng lượng tình yêu của Hách Liên Bá Thiên có thể duy trì trong bao lâu, nàng thật sự không dám tin tưởng vào hiện thực, nàng đang là một kẻ điên, hắn làm sao có thể yêu nàng chứ.
 
Nàng ngẩn người nhìn sắc trời dần tối, tay cầm một đĩa bánh điểm tâm, kỳ thật ăn nhiều đồ ngọt ngấy lắm, nhưng nàng chẳng có lựa chọn nào khác ngoài việc này. Nàng không biết phải làm gì bây giờ, chỉ khi tay chân lấm bẩn, nàng mới che dấu được tâm tư.
 
Rốt cục, người kia cũng bước vào tầm mắt nàng. Nàng chỉ biết, cô ta sẽ không buông tay, ít nhất cũng phải đến nhìn một chút.
 
Quả thế.
 
Linh Phi vẫn như trước kia, khoác trên người là bộ cung phục màu trắng trang nhã mà yêu kiều, mắt to, gương mặt mỹ miều, tinh hoa rạng rỡ, nhìn qua lại ngỡ tiên nữ xuống trần.
 
Nhưng hình như hôm nay tâm trạng tiên nữ có chút sầu não.
 
Hoa Phi đắc thế, không có khả năng sẽ kéo Linh Phi nổi cùng.
 
Tình cảm Hách Liên Bá Thiên dành cho cô ta vốn chẳng nhiều nhặn gì, thêm những chuyện đã xảy ra, cảm xúc với cô ta đương nhiên là càng lúc càng kém.
 
Hắn làm sao có thể hồi tâm chuyển ý chứ.
 
Cô ta đi tới cửa thì bảo cung nữ đứng lại, tiến vào một mình.
 
Khinh Tuyết cười thầm, chỉ nhìn cô ta chằm chằm. Cô ta đi đến trước mặt nàng thì ngồi xuống, đưa tay lấy một miếng điểm tâm, không phải để ăn, mà là để xem xét cẩn thận một phen, sau đó đưa mắt đánh giá Khinh Tuyết một cách tỉ mỉ.
 
Rốt cục, cô ta thở hắt ra. Lên tiếng: “Lâu Khinh Tuyết, ngươi thật sự điên rồi sao?”
 
Không gian lặng như tờ, tất cả cung nữ đã bị Linh Phi đuổi ra ngoài hết.
 
Khinh Tuyết cười, miếng điểm tâm trong mồm còn chưa nuốt xuống, thanh âm có chút mơ hồ: “Ngươi nói thử xem?”
 
Bề ngoài si ngốc ngây dại, nhưng lời lẽ lại rõ ràng rành mạch.
 
“Ngươi giả vờ?” Dường như Linh Phi vô cùng kinh ngạc, có lẽ tuy là cô ta có ý định đến dò hỏi Khinh Tuyết, nhưng hoàn toàn không ngờ đến chuyện thật sự thăm dò ra chuyện Khinh Tuyết không điên.
 
Trong nháy mắt mặt cô ta trở nên biến sắc.
 
Một đống suy nghĩ xô vào đầu cô ta.
 
Khinh Tuyết chỉ nhìn mà chẳng nói lời nào.
 
“Không thể tưởng tượng được là ngươi giả điên!” Cô ta sợ hãi, nhìn Khinh Tuyết chằm chằm với vẻ không thể tin, dường như không tin vào mắt mình nữa.
 
Khinh Tuyết cười khẽ, thản nhiên như trước kia, vài phần tuệ trí, vài phần trong sáng, khiến kẻ khác phải giật mình.
 
“Ta là giả điên.” Nàng nói.
 
“Tại sao ngươi lại cho ta biết, ngươi không sợ ta tìm Hoa Phi nghĩ cách đối phó ngươi!” Linh Phi nói, sợ hãi thật sự.
 
“Ta không sợ.” Khinh Tuyết quay sang tặng cho cô ta một nụ cười quyến rũ.
 
“Tại sao?” Linh Phi hỏi.
 
Khinh Tuyết chỉ cười nhạt, đôi mắt trong veo, nhìn cô ta, cũng không giải thích.
 
Linh Phi tuy cũng tính là thông minh, nhưng nếu luận về tâm kế chân chính, thủy chung vẫn kém một bậc.
 
Thế nên, nàng không lo lắng Linh Phi sẽ đoán ra động cơ của bản thân.
 
“Ngươi đoán đi?” Khinh Tuyết nói.
 
“Chẳng lẽ ngươi vẫn muốn ta hợp tác với ngươi đối phó với Hoa Phi?” Linh Phi suy nghĩ nửa ngày, chỉ nghĩ được đáp án này, liền hỏi.
 
Khinh Tuyết cười ôn hòa, gật gật đầu: “Đúng là như thế, kỳ thật ta biết, lúc này ngươi đang rất buồn phiền, trong lòng Hoàng thượng có vướng mắc với ngươi, làm sao có thể sủng ái ngươi chứ? Trong hậu cung này, không có ngươi và ta, như vậy chỉ còn Hoa Phi đắc thế, thành nữ nhân uy quyền nhất hậu cung, mặc dù ngươi giúp Hoa Phi, nhưng Hoa Phi không có khả năng sẽ giúp ngươi đoạt lại sự sủng ái.”
 
Khinh Tuyết nói đến đây thì dừng một chút, cố tình bí ẩn, như tăng độ tin cậy cho lời nói của mình, nàng chậm rãi nói tiếp: “Không có nữ nhân nào lại tình nguyện giúp một nữ nhân khác tranh giành tình cảm với mình, huống chi kẻ đó lại là Hoa Phi!”
 
“Rồi sao nữa, ngươi cũng là nữ nhân, ta cứu ngươi rồi ngươi sẽ giúp ta sao, hơn nữa, nếu chuyện này công khai ra, ta cũng có phần, đã chắc gì Hoàng thượng sẽ lại sủng ái ta.” Linh Phi tự cho là thông minh hỏi lại.
 
Khinh Tuyết cười thầm, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh.
 
Lần trước, là bản thân nàng rơi vào bẫy của hai người.
 
Lần này, nàng muốn hai người phải sập cái bẫy mà nàng thiết kế ra.
 
“Ta sẽ không giúp ngươi, nhưng ta sẽ lấy lại được ân sủng.” Khinh Tuyết nói: “Hơn nữa, chỉ mình ta có khả năng khiến Hoàng thượng lại sủng ái, bởi vì nếu ta khỏe lại, ta tin là Hoàng thượng sẽ nghe lời ta nói, ta có biện pháp để Hoàng thượng lại dành thiện cảm cho ngươi, chuyện sau đó thì ngươi phải tự cố gắng.”
 
“Ngươi thật sự sẽ giúp ta sao?” Linh Phi hỏi, dường như bắt đầu động tâm.
 
Khinh Tuyết gật đầu: “Đúng.”
 
Linh Phi suy nghĩ một hồi, lâu thật lâu sau vẫn không nói gì, dường như đang cân nhắc, vừa suy nghĩ vừa nhìn Khinh Tuyết chằm chằm.
 
Về phần Khinh Tuyết, không nói tiếng nào, chỉ lẳng lặng ngồi đó, thản nhiên ăn điểm tâm.
 
Đứng từ xa nhìn lại, chỉ thấy nàng thật ngây dại, từ đầu đến cuối không hề thay đổi. Hoàn toàn không có chút dị thường nào. Nàng ăn được một nửa, dừng lại nói thêm: “Đương nhiên, chuyện này, ngươi phải cân nhắc cẩn thận một phen. Ta sẽ không cưỡng cầu ngươi.”
 
“Được, ta sẽ cân nhắc cẩn thận chuyện này.” Linh Phi nói.
 
Khinh Tuyết cười, gật gật đầu.
 
“Ta đi trước.” Linh Phi nói.
 
Khinh Tuyết cười: “Được rồi.”
 
Nhìn bộ dạng do dự của Linh Phi, Khinh Tuyết chỉ cười thầm trong lòng, cho miếng điểm tâm vào trong mồm, dù đã no vẫn tiếp tục ăn. Nàng không biết ngoài việc ăn thì nàng có thể làm gì nữa.
 
Tay cầm một miếng điểm tâm, nàng nhảy nhót trong hoa viên, cười khanh khách, sau đó cố tình vấp ngã.
 
Oạch, bụi đất bay tứ phía.
 
Lưng hơi đau, nhưng Khinh Tuyết lại cảm thấy thích tư thế này, tư tưởng rộng mở, không băn khoăn điều gì, cứ nằm như thế, giống như được đất mẹ ôm vào lòng.
 
Bụi đất bay lên, dính đầy trên tóc.
 
Nàng bị sặc, ho sặc sụa, nhưng lại cười vui vẻ hơn bất cứ lúc nào.
 
Cung nữ đi theo thấy thế, vội vã tiến đến: “Tuyết Phi nương nương, ngài đừng nằm thế, mặt đất bẩn lắm, ngài mau đứng lên, nô tỳ đưa ngài về thay quần áo!”
 
Tất cả cung nữ này đều một tay Lưu công công chọn lựa, đặc biệt tận tâm hầu hạ nàng, được thêm Hách Liên Bá Thiên ngày nào cũng đến, khiến các cung nữ càng thêm cẩn thận, không dám có chút sai sót chậm trễ nào.
 
Khinh Tuyết cười, thế nhân là thế đấy, nhìn người hành sự.
 
“Không muốn không muốn! Ta không cần, ta muốn đi ngủ!” Khinh Tuyết dùng sức vùng vẫy, không chịu cho cung nữ lôi kéo.
 
Nhìn thái độ như muốn ngủ luôn trên đất của nàng, các cung nữ cũng cảm thấy xấu hổ thay nàng.
 
“Nếu nương nương muốn ngủ, nô tỳ đưa nương nương vào phòng ngủ, nơi này tuyệt đối không thoải mái, không tốt!” Cung nữ vội vàng khuyên nhủ.
 
Khinh Tuyết bĩu môi: “Ta không cần, ta muốn ngủ với hoa!”
 
Nói xong, nàng giơ tay chỉ chùm hoa trên cây, cười vui vẻ.
 
Cung nữ vừa nghe thấy thế, mặt tái dại hơn nửa, không biết phải nói với Khinh Tuyết thế nào mới được, chỉ biết nhìn nàng khó xử.
 
Khinh Tuyết không để ý tới cung nữ, co người lại, thản nhiên nhắm mắt ngủ.
 
Chỉ chốc lát sau, tiếng hít thở đều đặn vang lên.
 
Cung nữ thấy thế lắc đầu: “Thật hết cách, chủ nhân thế này, biết hầu hạ thế nào bây giờ!” Nói xong lại gọi năm cung nữ khác, đỡ Khinh Tuyết về phòng ngủ.
 
Tuyết Phi đã thế này liên tục mất ngày rồi, lần nào cũng chơi đùa đến khi ngủ luôn trên đất.
 
Các cung nữ đỡ Khinh Tuyết rất khéo léo, đặt lên giường rồi Khinh Tuyết vẫn ngủ ngon.
 
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, đưa mắt nhìn nhau, khẽ khàng ra khỏi phòng.
 
Lúc này, nữ tử đang ngủ say bỗng nhiên mở mắt.
 
Đôi mắt nàng sáng trong, không có chút ngái ngủ nào.
 
Nàng chỉ cười, rồi sau đó chờ Hách Liên Trường Phong đến. Đây là thỏa thuận ngầm của hai người, mỗi ngày, nàng đều khiến các cung nữ hầu hạ mệt rã rời, sau đó giả vờ ngủ.
 
Các cung nữ sẽ đưa nàng đi ngủ, nếu các cung nữ làm ra tiếng động gì, nàng sẽ giả như bị ‘đánh thức’. Các cung nữ cũng sợ nàng tỉnh lại bọn họ lại phải đi theo hầu hạ tiếp, nên đưa nàng đi ngủ xong là đóng cửa rút lui, không ai dám ở lại, chỉ sợ đánh thức Khinh Tuyết.
 
Lúc này, có một bóng đen nhảy vào.
 
Nam tử vào trong phòng, bắn một chưởng về phía cửa, cửa sổ liền khép lại.
 
Khinh Tuyết ngồi dậy, cười khanh khách nhìn hắn: “Đến đây.”
 
“Thân thể nàng thế nào rồi?” Hắn hỏi, nhìn nàng, khuôn mặt kiên cường có vài phần nhu hòa.
 
“Không còn gì đáng ngại nữa rồi.” Khinh Tuyết đáp.
 
“Vậy thì tốt. Ta thấy Linh Phi đến đây?” Hắn nói.
 
Khinh Tuyết gật đầu: “Đúng, cô ta mới đến, hơn nữa, những gì cần nói ta cũng nói với cô ta rồi, ta tin tưởng, chậm nhất là ngày mai, cô ta nhất định sẽ có hành động, thế nên hiện tại ta muốn nhờ ngươi giúp ta một việc.”
 
Nói xong, nàng có chút khó xử không biết phải bắt đầu như thế nào, hắn giúp nàng đã nhiều lần lắm rồi, thế mà nàng còn tìm hắn nhờ vả nữa.
 
Nhưng nếu không có hắn, lúc này nàng căn bản là không biết phải làm thế nào để bắt đầu lại.
 
“Ta nói rồi, chỉ cần nàng lên tiếng, ta sẽ giúp nàng.” Hách Liên Trường Phong nghiêm mặt nói. Hắn tình nguyện giúp nàng, không cần bất cứ lý do gì.
 
“Cám ơn ngươi.” Khinh Tuyết nói, giọng nói có vài phần nghẹn ngào.
 
“Tại sao phải nói cảm ơn? Ta nói rồi, ta tình nguyện giúp nàng, nàng không cần phải nói tiếng cám ơn, ta thấy thế rất khách sáo. Tự bảo vệ bản thân thật tốt, chính là lời cám ơn tốt nhất đối với ta, biết không?” Hắn nói, nhìn nàng chăm chú, chỉ cảm thấy cõi lòng chua xót, lại có chút vui mừng.
 
Kỳ thật, chỉ cần mỗi ngày có thể nhìn thấy nàng, hắn liền cảm thấy cực kỳ vui vẻ.
 
Tại sao chứ, tại sao hắn có thể yêu nàng một cách không vụ lợi thế chứ? Nàng thật sự không biết, cả đời này, phải làm thế nào để báo đáp hắn.
 
Khinh Tuyết cúi đầu, không nói gì, lệ tràn khóe mi.
 
“Đừng khóc, khóc sẽ sưng mắt, không phải uổng phí công sức ta cứu nàng sao?” Hách Liên Trường Phong nói.
 
Khinh Tuyết cười, gật gật đầu, không biết Hách Liên Trường Phong luôn ngay thẳng chính trực học được kiểu nói chuyện đấy từ bao giờ.
 
“Về chuyện đấy, cần ta làm gì, nàng nói đi.” Hách Liên Trường Phong nói.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 142      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
67568
Vô Diệm xinh đẹp
Tác giả: Lâm Gia Thành
view: 1313353
Đặc công Hoàng Phi
Tác giả: Nhất thế Phong Lưu
view: 1492676
Nd: HE.
Hoàn Châu Cách Cách
Tác giả: Quỳnh Dao
view: 1585994
Phu quân mặt quỷ
Tác giả: Cổ Linh
view: 369358
Mê hiệp ký (Q1 tam mê hệ liệt)
Tác giả: Thi Định Nhu
view: 378010
Nd: Ngược. HE.
Đại Mạc Hoang Nhan
Tác giả: Thương Nguyệt
view: 780328
Chồng khờ
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 415502
Nd: Sủng. HE.
Bạch nhật y sam tận
Tác giả: Cẩm Trúc
view: 612747
Nd: HE.
Ra tường ký
Tác giả: Mạc Mạc Vô Vũ
view: 6363134
Nd: HE.
Lâu Chủ vô tình
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 579478
Vinh hoa phú quý
Tác giả: A Đậu
view: 390576
Nd: HE.
Một mối tương tư
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
view: 617691
Nd: HE.
Đế Vương Họa Mi
Tác giả: Hi Trữ Nhược Hải Nguyệt
view: 890847
Nd: Sủng. HE.
Thất Phu Nhân
Tác giả: Lạc Tùy Tâm
view: 1505036
Nd: HE.
Song Quy Nhạn
Tác giả: Minh Nguyệt Đang
view: 821631
Nd: Sủng. HE.
Chuyện xấu nhiều ma
Tác giả: Na Chích Hồ Ly
view: 468650
Nd: HE.
Yêu hận vô tận
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 473903
Nd: Ngược.
Cùng ta vui vẻ được không
Tác giả: Trương Chương
view: 6398360
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15252240
Em Dám Quên Tôi   view 7218858
Hiền Thê Khó Làm   view 7142226
Không xứng   view 7130690
Thứ nữ sủng phi   view 6980413
Ân nhân quá vô lại   view 6820866
Mưa ở phía tây   view 6750826
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc