Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Trong nhà Thái Kỳ, bừa bộn hơn bất cứ lần nào tôi từng đến, khắp nơi đều là đồ đạc vứt lung tung, tôi nhớ trước kia hắn rất thích chỉn chu, mới vừa đẩy cửa, tôi còn tưởng bị trộm gột sạch rồi.

 
"Hồng Kỳ, anh mệt quá, em cứ dọn tùy ý đi!" Hắn vừa vào cửa, đã vừa ngáp vừa lao thẳng lên giường lớn.
 
Tôi đứng trong phòng khách, nhìn cả phòng toàn là rác rưởi, thật muốn lật bàn.
 
"Thái Kỳ, anh sa đọa rồi!" Tôi nhấc đệm ghế sa lon lên, nhìn thấy quần áo bị nhét dưới đệm, nhìn là biết tiện tay cuộn rồi nhét vào, nhất thời nổi trận lôi đình: "Thái Kỳ, đây là cái gì?"
 
Hắn rất vô tội nhìn bộ đồ kia, nhún nhún vai nói: "Đấy là quần áo."
 
Tôi khom lưng dọn dẹp quần áo cho hắn, nhân tiện lấy bột giặt vò vò, quần áo cũng không bẩn, vò nửa ngày, tôi thấy không thú vị, lại xả nước qua loa.
 
Thái Kỳ ôm chăn, ngửa đầu lên nhìn tôi, thật tò mò hỏi: "Hồng Kỳ, sao em lại giặt lại đồ sạch của anh làm gì?"
 
....Tôi thực sự nổi cơn thịnh nộ, "Sao vừa nãy anh không nói?"
 
Hắn rất vô tội nhìn tôi, phân bua: "Anh thấy dáng dấp em giặt quần áo rất đảm đang mà! Em giặt hăng say như vậy, anh không nỡ kêu dừng!"
 
Grào, tay tôi run lên, bộ đồ tơ tằm bị tôi chà xát ra một cái lỗ to.
 
Hắn có lẽ là quá mệt mỏi, mới ôm chăn như vậy đã ngủ li bì, tôi quét dọn phòng xong, ngồi trên ghế sa lon, thấy chán chán, lại đứng lên giúp hắn chỉnh lại mấy thứ lặt vặt.
 
Trong phòng khắp nơi đều là tài liệu được in ra, tôi gom hết từng tập lại, dùng kim băng đính tử tế, trên ngăn tủ lớn, có một xấp giấy màu lam, tôi rút ra, mới nhìn một cái mà đã hóa đá.
 
Phía trên dùng cỡ chữ hai mươi bôi đen viết mấy chữ to: Về kế hoạch cải tạo con dâu trưởng MCU
 
Tôi lật qua,lập tức choáng váng đầu óc, phương diện cần được cải tạo, thực là bao hàm toàn diện, bao gồm cải tạo thành một nhân tài xã giao, cái tạo thành một tinh anh buôn bán, cải tạo thành một tài năng quan hệ xã hội... Vân vân và vân vân, tôi nhìn mà như xem Liêu Trai, cảm thấy chẳng hiểu gi cả.
 
Điều này sao có thể, bà cụ nhà tôi tốn hai mươi mấy năm mà vẫn không cải tạo tôi thành một bà cốt ưu tú được, sao cấp cao của MCU có thể cải tạo tôi thành nhân tài giống như Kim cương biến hình được.
 
Quá giàu trí tưởng tượng.
 
Mặc dù cảm thấy đây chỉ là chuyện cười, nhưng khi nhìn thấy hàng chữ Thái Kỳ viết ở mặt sau, tôi không cười nổi nữa.
 
Ở trên bìa tờ kế hoạch, hắn dùng bút Marker,ngay ngắn viết thật to: Lão già chết tiệt, đừng có áp bức, đem họng súng của MCU chĩa vào con đây này.
 
Tôi thiếu chút nữa bị hắn làm cho cảm động phát khóc.
 
Không nhịn nổi nữa, xông tới, một phen kéo lấy Thái Kỳ, nước mắt nước mũi bổ nhào qua: "Thái Kỳ, anh cái đồ rối loạn này, sao chuyện gì cũng vụng trộm làm!"
 
Hắn bị tôi lắc cho hoảng hoảng hốt hốt, mặt quay về phía cái gương lớn treo trên tường chợt nhăn lại, đột nhiên nhảy dựng lên, rống giận: "Anh là ai hả, sao lại ở nhà tôi!"
 
"...." Tôi nghiêng đầu quay ra nhìn cái gương trên vách tường, yên lặng câm nín.
 
Có lẽ là ngủ ngây người, một lát sau, hắn mới phản ứng lại, vò vò tóc, quay mặt lại nhìn bộ dáng nước mắt ào ào của tôi, lập tức lại mê muội: "Hồng Kỳ, em bị mất cân đối nội tiết tố à?"
 
Tôi lại ủ rũ, yên lặng ảo não, tôi không nên tỏ ra yếu đuối trước mặt hắn.
 
Đến ngày thứ hai, có nhân viên lâu năm của nhà họ Thái đề nghị, điều tôi khỏi phòng làm việc của Thái Kỳ.
 
Thái Kỳ banh mặt, rất nghiêm túc cảnh cáo vị nhân viên lâu năm kia: "Quản lý Lưu, tôi đã nói với chú rồi, điều cô ấy đến ngành của chú tôi cũng không sao cả, , nhưng mà tôi sẽ phải nói với chú mấy tình huống có thể phát sinh, đầu tiên, chú phải chuẩn bị tâm lý, con người cô ấy chuyện thành chưa đủ chuyện bại có thừa, tất cả các máy vi tính đều phải đặt mật khẩu, thứ hai, phải đổ mực in cho tử tế, cũng đừng để cô ấy cầm lấy, thứ ba, lúc gặp khách hàng, tốt nhất đừng để cô ấy đi theo, nếu không tổn hại đến hợp đồng của MCU, tôi không phụ trách!"
 
BLABLABLA hắn nói chừng nửa giờ, đem tất cả những chuyện tôi có thể mắc phải đều liệt kê ra.
 
Vị nhân viên lâu năm ưỡn mặt đến đòi chuyển tôi đi mồ hôi lạnh rơi lả tả, lúc dẫn tôi đi, còn kém nước dùng đồ phòng hộ bọc tôi lại.
 
"Cô Diệp, là như vậy, điều cô tới đây, cũng là ý tứ của Thái tổng, cô lại ở bên cạnh Thái tiểu tổng, tất cả mọi người sợ cô sẽ không học hỏi được!"
 
Tôi nhếch môi, thành tâm thực ý gật đầu: "Aiz, tôi hiểu!"
 
Tôi không phải chưa xem qua bản kế hoạch cải tạo kia, Thái Kỳ đã bác bỏ đi như vậy, cha hắn còn chưa hết hy vọng, sao tôi có thể để Thái Kỳ lại chống đối với cha mình nữa.
 
Tôi cũng không phải không có tài năng.
 
Tôi là nhân tài, chẳng qua là chưa kịp tỏa sáng thôi.
 
"Cô Diệp, cẩn thận..."
 
Oành, tôi đụng đầu vào cửa kính, đám tinh anh phía trong đều ngây ngốc, nhìn tôi tuột xuống từ trên cửa kính.
 
"Hắc hắc hắc, do bất ngờ ấy mà!" Tôi cười khan.
 
Tất cả mọi người làm bộ như không nhìn thấy, đồng loạt quay đầu lại co quắp.
 
Cũng may chức vụ lần này là trợ lý vật tư, mục đích là đi theo vị quản lý Lưu kia, đến các xưởng luyện gan, cũng không phải làm việc trong văn phòng nhiều.
 
"Cô Diệp, chiều nay phải đến xưởng của chúng ta kiếm tra thành phẩm một chút, có vấn đề gì không?" Quản lý Lưu không chút úp mở nào, lập tức sắp xếp cho tôi đi.
 
Tôi rất nghiêm túc ra dấu tay, cười bảo đảm với ông ấy: "A a a, không có vấn đề."
 
Nhà xưởng nằm ở vùng ngoại ô, quản lý Lưu lái xe đi, có lẽ là ít lái xe, cho nên luôn hồi hộp vô cùng, xe mới đi được nửa đường, quả nhiên khiến ông ta lo lắng.
 
"Cô Diệp, xe chết máy rồi..."
 
Sặc, chỗ này trước không thôn, sau không đường, tôi và ông ta hai người đứng ở đường cái đón xe.
 
Hai giờ đã qua, ngay cả một chiếc xe cũng không đón được, mắt thấy sắc trời đã tối dần, hình như lại sắp có mưa to.
 
Quản lý Lưu nóng nảy, xắn tay áo lên, chính nghĩa bừng bừng: "Cô Diệp, cô nhìn tôi đây!"
 
Phụt... Lúc một chiếc xe đi tới gần, cả người ông ta lao ra ngoài, sau đó... tôi thấy ông ta giống như một chiếc cầu vồng hoa mỹ, vèo một cái bay qua đầu tôi.
 
"Cô Diệp, lên đi, bổ nhào tới, đây chính là hy vọng, cô phải giữ lấy lái xe!" Cho dù đã nằm trên đất, ông ta vẫn rất kiên định khích lệ tôi.
 
Đây là tinh thần kiên cường đến mức nào chứ, tôi ngay cả nghĩ cũng không nghĩ, bước một bước dài xông tới, ghé vào cửa sổ người ta, cố chấp nhìn căm tức.
 
Anh chàng đẹp trai trong xe run một cái, rốt cục không nhịn được mở cửa sổ.
 
"Hồng Kỳ, em phải tránh ra, tôi mới mở cửa xe được!"
 
Là Ninh Mặc, mặc một bộ đồ tây màu xám bạc bó sát người, đeo cà vạt chấm bạc màu xanh, nhìn thấy tôi cố chấp dính trên cửa sổ xe, dở khóc dở cười.
 
Tôi lui ra phía sau một bước, hắn mở cửa xe, thấy quản lý Lưu nằm trên mặt đất, thở dài một cái: "Quản lý Lưu, chú có bị nặng lắm không?"
 
Thì ra bọn họ đều quen biết.
 
Quản lý Lưu vùng vằng ngồi dậy, vừa thấy là Ninh Mặc, lập tức ủ rũ: "Sao đón cả nửa ngày, lại đón đúng vào xe của Ninh tiểu tổng Tường Thực chứ!"
 
(⊙o⊙) À! Nguyên nhân này hình như tôi biết, bởi vì xe của Ninh tiểu tổng là xe có tính năng tốt nhất, nhìn rất đẹp! Lúc quản lý Lưu nhào ra, chắc là nhắm vào mấy thứ này.
 
Tôi đỡ quản lý Lưu, đưa ông ta vào xe, quản lý Lưu vẫn thấp giọng nói lảm nhảm: "Cô Diệp này, giá quy định của chúng ta không thể để cậu ta biết được, cậu ta đối thủ cạnh tranh của MCU chúng ta, dù chỉ là đứng dưới cùng, đứng dưới cùng..."
 
Phụt, ông ta cứ lặp đi lặp lại cái đứng dưới cùng đó, tôi thấy khóe miệng Ninh Mặc đang không ngừng co rút, đoán chừng là rỉ tai kiểu trình độ này đã sớm rơi vào tai hắn.
 
"Hồng Kỳ, bây giờ em ra ngoài làm vật tư? Thái Kỳ sắp xếp cho em?"Xe chạy được một lúc, Ninh Mặc vẫn trầm mặc đột nhiên mở miệng nói.
 
 Tôi ngẩn người, vừa mới định trả lời, quản lý Lưu liền tiếp lấy: "Đây là cơ mật buôn bán của MCU, Ninh tiểu tổng cậu muốn biết chuyện gì thì trực tiếp hỏi tôi đây!"
 
Y hệt vẻ mặt của một người đại diện.
 
Ninh Mặc trầm mặc một lúc, đoán chừng là buồn cho chính hắn, qua một lúc lâu, đắn đo chốc lát, tìm một đề tài tương đối không kích thích quản lý Lưu tới hỏi tôi: "Hồng Kỳ, cuối tuần có ChươngY sinh nhật, em tới được chứ?"
 
Hằng năm vào lúc này, tôi đều bắt đầu thấp thỏm bất an chuẩn bị quà tặng, còn mấy ngày nữa chính là sinh nhật Ninh Mặc, năm nay tôi lại quên mất.
 
"Tôi đi!" Tôi nghĩ nghĩ, trả lời hắn dứt khoát.
 
Bên trong kính chiếu hậu, con ngươi Ninh Mặc đột nhiên sáng lên, dáng vẻ rất mừng rỡ.
 
Quản lý Lưu im lặng không lên tiếng rút di động ra, bắt đầu gửi tin nhắn, vừa nhắn vừa lắc đầu.
 
Hai phút sau, tôi đột nhiên nhận được tin nhắn kia của quản lý Lưu.
 
Trên đó viết: báo cáo Thái tiểu tổng, cô Diệp muốn giúp Ninh tiểu tổng Tường Thực mở ChươngY sinh nhật!
 
Sặc, tôi đấu tranh, cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh, giơ di động lên trước mặt quản lý Lưu cho ông ta nhìn, cái mặt già nua của ông ta giật rồi giật, trầm mặc một lát, ông ta bắt đầu nhìn ra ngoài cửa xe trông về phía xa xăm.
 
Chạy được chừng hai mươi phút, xe cuối cùng cũng tới xưởng.
 
Quản lý Lưu vừa quay đầu, thấy Ninh Mặc còn đứng bên cạnh tôi, đột nhiên nổi giận: "Ninh tiểu tổng, sao cậu còn ở đây chứ!" Giọng nói không khỏi trách cứ.
 
Ninh Mặc cười ôn hòa.
 
Người phụ trách của xưởng vội vàng chạy tới, hòa giải: "Hôm nay thật đúng là vinh hạnh cho kẻ hèn này, vốn là hẹn Ninh tiểu tổng, giờ cả quản lý Lưu cũng tới, vinh hạnh vinh hạnh."
 
"...." Quản lý Lưu không còn gì để nói nữa.
 
Thì ra người hẹn trước là Ninh Mặc, chúng tôi mới chính là tiện thể, quản lý Lưu có chút bực mình, cảm thấy rất mất mặt, mang theo tôi buồn bực câm nín đi theo vào, bên trong xưởng toàn là máy kỹ thuật số, thao tác đâu vào đấy.
 
Người phụ trách xưởng mới dẫn chúng tôi đi được hai bước, đột nhiên bên cạnh truyền đến tiếng ầm vang khổng lồ, giống như là núi lở vậy, rầm rầm, cả mặt đất cũng rung lên.
 
Quản lý Lưu bắt đầu khẩn trương, nhỏ giọng nói với tôi: "Cô Diệp, trước kia chỗ này lúc máy thao tác cũng đâu có tiếng động lớn như vậy chứ!"
 
Tôi liếc ông ta một cái, cảm thấy ông ta có chút chuyện bé xé ra to, nói giỡn chọc ông ta: "Quản lý Lưu, không chừng là động đất đó!"
 
Rầm rầm, tiếng động kia lại vang lên hai lần, quản lý Lưu rốt cục xác định, kéo tôi vừa chạy vừa kêu: "Cô Diệp, là động đất! Tin tôi đi, tôi có kinh nghiệm!"
 
Ông ta dùng ánh mắt khẳng định, cả phân xưởng đều nghe thấy, loạn thành một đoàn hỏng bét, tất cả mọi người liều mạng tìm chỗ vững chắc trốn vào, Ninh Mặc cũng bị sợ hết hồn, xông ra đoạt lại tôi từ trong tay quản lý Lưu, liều mạng bảo vệ đầu tôi.
 
Tôi bị hắn kéo vào trong vòng tay, hoàn toàn bối rối.
 
"Hồng Kỳ, đừng sợ!" Hắn ôm chặt lấy tôi, đem tôi bảo hộ trong lòng.
 
Tôi có chút dở khóc dở cười, bị hắn ôm chặt vào trong lòng như vậy, nếu là trước kia, chắc là tim đã bắn ra khỏi lồng ngực rồi, nhưng mà lần này, tôi ngay cả một tia rung động cũng không có.
 
Trong lòng toàn nghĩ đến Thái Kỳ, nếu như có động đất, tôi thật sự muốn ở chung một chỗ với hắn, rất muốn núp trong ngực hắn.
 
"Ninh tiểu tổng, quản lý Lưu, hai người nghe lầm rồi, đây là buổi diễn tập của bên học viện Pháo binh mới chuyển tới bên cạnh ấy mà!" Người phụ trách xưởng cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, vội vội vàng vàng giải thích.
 
Tất cả mọi người khôi phục bình thường, duy chỉ có Ninh Mặc, vẫn ôm tôi như cũ, không nhúc nhích.
 
"Ninh tiểu tổng, aiz, Ninh tiểu tổng..." Quản lý Lưu lấy lại tinh thần bò ra từ dưới chiếc bàn thép, nhìn thấy Ninh Mặc vẫn ôm tôi như cũ, bắt đầu cảm thấy không được tự nhiên, chạy tới đập lên bả vai Ninh Mặc, rất có trách nhiệm nhắc nhở hắn: "Aiz. cám ơn Ninh tiểu tổng, tôi thay Thái tiểu tổng nhà chúng tôi cám ơn cậu, aiz aiz, cậu nên buông cô Diệp ra!"
 
Ninh Mặc siết chặt tay, chậm rãi buông tôi ra, trong con ngươi tràn ngập sự mất mát, tôi cố ý không nhìn thấy, quay đầu đi.
 
"Hồng Kỳ, bây giờ ôm em một cái, cũng phải kiêng dè!" Ninh Mặc cố cười một cách tự nhiên, chẳng qua dáng dấp vẫn rất miễn cưỡng.
 
Quản lý Lưu có chút đề phòng, kéo tôi, nhìn ra chỗ khác của phân xưởng: "Cô Diệp, cô phải phòng bị một chút, con trai giống Thái Kỳ của chúng ta giờ không nhiều đâu, tôi nhìn cậu ấy lớn lên, đứa nhỏ này vừa thuần khiết mà lại vừa đáng yêu...."
 
Sặc, một ngụm nước miếng của tôi thiếu chút nữa phun vào đống máy móc.
 
Nhớ tới vẻ mặt gian xảo của Thái Kỳ, tôi thấy vui vẻ trong lòng.
 
Quản lý Lưu vẫn còn đang thao thao bất tuyệt, tôi có chút không nhịn được,chỉ vào cánh tay của cỗ máy phía sau nói: "Quản lý Lưu, mấy thứ này đều thật tiên tiến!"
 
Quản lý Lưu là một nhân viên lâu năm đã hơn năm mươi, thấy tôi có hứng thú với cánh tay của máy móc thì lập tức có một loại cảm giác siêu việt, chỉ vào cánh tay máy nói: "Tôi biết thao tác cái này, lúc đầu tôi vốn là thao tác cái này!"
 
Ông ta sợ tôi không tin, chạy đến chỗ bàm phím thao tác, "Nhìn đây này, ấn cái này là được!"
 
Ông ta quả nhiên ấn một cái, đáng tiếc cánh tay máy vẫn không nhúc nhích, mà cỗ máy dây chuyền sản xuất phía sau lại bắt đầu làm việc, rầm rập, người phụ trách nhà xưởng đang nói chuyện với Ninh Mặc, quay đầu nhìn lại, thiếu chút nữa ngã nhào.
 
"Quản lý Lưu, loạn rồi, loạn rồi!"
 
Mấy sản phẩm đã được hoàn thành đặt yên ổn trên bằng chuyền kia chờ phân phối đều lẫn lộn thành một đống.
 
Cả phân xưởng loạn thành một đoàn, vốn chẳng qua là nơi để đặt bán thành phẩm chuẩn bị phân phối, giờ tất cả đã rối loạn hỏng bét.
 
Người phụ trách nhà xưởng như đưa đám báo cho quản lý Lưu: "Aiz, quản lý Lưu, hàng lần này, phải hoãn lại ba ngày nữa mới giao được, đang mùa vụ, đồ thì loạn hết, không có người để thu dọn, công nhân viên không phân phối đủ!"
 
"..." Tôi và quản lý Lưu im lặng.
 
"Cô Diệp, cô thấy chưa, bởi vì lòng hiếu kỳ của cô, khiến cho MCU của chúng ta tổn thất, tinh thần trách nhiệm ôi tinh thần trách nhiệm, người trẻ tuổi, công việc không phải là nơi để chơi trò chơi!" Đây là câu nói cuối cùng quản lý Lưu nói với tôi sau khi tạo ra hỗn loạn.
 
Tôi thấy khóe miệng Ninh Mặc lại giật giật, liên tiếp đồng tình nhìn tôi vài lần.
 
Buổi tối lúc về, quản lý Lưu đem hết cục diện hỗn loạn này đổ lên người tôi, ông ta than thở rồi lại than thở, lúc báo cáo với Thái Kỳ, cúi đầu như đưa đám: "Thái Kỳ này, tiểu giám đốc Thái này, cô Diệp rất có thiên phú dị bẩm, nếu không để cô ấy tới bộ hành chính thử một chút?"
 
Tôi ngồi bên trong phòng làm việc của Thái Kỳ, nghe ông ta nói như vậy, cảm thấy rất oan ức.
 
Thái Kỳ yên lặng nghe ông ta nói xong, gật đầu với ông ta một cái, trấn an mấy câu, mới đuổi được ông ta ra ngoài, đi vào nhìn tôi, thấy tôi rầu rầu, đột nhiên phì cười một tiếng.
 
"Em đi bộ hành chính học bổ túc, có vấn đề gì không?" Hắn vỗ vỗ đầu tôi.
 
Tôi liếc hắn một cái, buồn bực: "Mấy thứ hỗn loạn kia không phải tại em làm."
 
Hắn có chút hiểu ra, khe khẽ thở dài một hơi, nói: "Hồng Kỳ, đây chính là áp lực mà anh nói, mặc dù chúng ta biết có những trách nhiệm không phải do chúng ta đảm đương, nhưng mà bởi vì một số lý do, lại không thể không chịu trách nhiệm, đây chính là tệ nạn của MCU."
 
Tôi không hiểu, thực ra thì lý tưởng của tôi chẳng qua chỉ là làm một nhân tài đến nơi đến chốn mà thôi.
 
"Hồng Kỳ, chỗ này còn có nhiều nhân viên cũ vất vả công cao hơn, cũng có rất nhiều thân thích dây mơ rễ má đủ kiểu với nhà họ Thái bọn anh, cho nên quan hệ người với người không thể nói là không phức tạp."
 
Tôi gật đầu một cái.
 
Hắn lại xoa xoa tóc tôi, trấn an: "Đi đi, muốn làm thế nào, thì làm thế ấy, chủ yếu là có thể học được chút gì đó là tốt rồi, đừng để ý nhiều đến quan hệ qua lại, Hồng Kỳ, tin anh, em chắc chắn sẽ không bị vây ở MCU."
 
Tôi thở dài một cái, không nói gì, chỉ yên lặng ôm lấy Thái Kỳ.
 
Thật ra thì tôi hiểu, ở đây chịu áp lực lớn nhất là hắn, những thứ đồ ngổn ngang này, vốn chính là những thứ hắn ghét nhất, nhưng mà hắn không thể không đối mặt.
 
Tôi thực sự đau lòng cho Thái ba ba.
 
"Thái Kỳ, anh thật cực khổ!" Tôi lầm bầm.
 
Thái Kỳ nghe vậy, sững sờ một chút, đột nhiên cong khóe miệng lên cười, ôm lại tôi, giống như lắc trẻ con lắc lắc tôi, nói: "Hồng Kỳ, anh là đàn ông mà..."
 
Tôi hiểu ý của hắn, trách nhiệm cùng tự do, trước khi tới MCU, hắn đã có lựa chọn.
 
Hắn chọn làm một nam tử hán có trách nhiệm.
 
Tôi chỉ có thể lặng lẽ ủng hộ hắn.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 50      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
43466
Công Chúa Cầu Thân
Tác giả: Tiên Chanh
view: 395005
Nd: HE.
Hai “cầm” cùng vui
Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
view: 324553
Nd: HE.
Cô bé Lọ Lem thay thế
Tác giả: Cổ Lăng
view: 663423
Nd: HE.
Rồng Bay Phượng Múa
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
view: 734699
Nd: HE.
Tình Phi Đắc Ý
Tác giả: Hạ Quảng Hàn
view: 466693
Nd: HE.
Cậu chủ hồ đồ
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 434969
Chờ một ngày nắng
Tác giả: Điệp Chi Linh
view: 443415
Kim Chủ, Bị Lừa Rồi
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 482143
Nd: HE.
Công chúa, thất lễ nàng a
Tác giả: Mạc Nhan
view: 459174
Nd: HE.
Mối Lương Duyên Trời Đánh
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 557951
Nd: HE.
Ta Và Hoàng Thượng Cùng Phe
Tác giả: Hồi Sênh
view: 895997
Nd: Sủng. HE.
Đi xem mắt
Tác giả: Tát Không Không
view: 514485
Nd: HE.
Gái Già Gả Bảy Lần
Tác giả: Hoa Minh
view: 348861
Nd: HE.
Hủ nữ ga ga
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 589881
Đừng Kiêu Ngạo Như Thế
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 1615761
Nd: HE.
Hướng về trái tim
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 442591
Nd: HE.
Gian phi khó làm
Tác giả: Gia Lăng Công Tử
view: 659509
Nd: HE.
Nữ phụ là vô tội
Tác giả: Tiểu Cô Tử
view: 703284
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14077422
Hiền Thê Khó Làm   view 2947448
Em Dám Quên Tôi   view 2900892
Thứ nữ sủng phi   view 2843109
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc