Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Đạo tình

Tác giả : Chu Ngọc   
Chương 59: Đối mặt với nguy hiểm (1)
<< Trước    / 131      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
“Vị trí cụ thể của cô?” Giọng nói Tề Mặc vọng ra từ chiếc hoa tai, mang âm hưởng uy nghiêm và lạnh lùng không thay đổi.
 
Nghe thấy tiếng Tề Mặc, Ly Tâm thở phào nhẹ nhõm. Cô trả lời nhanh như máy: “Tôi không biết. Tôi chỉ biết đang ở trong một khoang tàu. Nơi này có rất nhiều container. Bên trong toàn là thuốc nổ thuộc tính kim loại. Cửa ra vào đã bị đóng kín. Tôi không thể ra ngoài. Anh hãy nhanh lên, không còn bao nhiêu thời gian nữa”.
 
Trong phòng thuyền trưởng, Tề Mặc vẫn đang kết nối thông tin với tất cả mọi người. Sắc mặt hắn vô cùng nặng nề.
 
Ở đầu kia, Jiaowen nghiến răng: “Thuốc nổ thuộc tính kim loại? Chúng tính làm gì?”
 
“Lão đại, chúng ta mau đi thôi”. Hồng Ưng và Lập Hộ vừa điều khiển chiếc tàu ngầm nổi lên trên vừa thúc giục Tề Mặc. Bên ngoài cửa sổ trước mắt Tề Mặc, chiếc tàu ngầm nửa nổi nửa chìm trên mặt nước. Nắp tàu mở ra, Hồng Ưng từ dưới nhô người lên khỏi tàu.
 
Thần sắc Tề Mặc vô cùng lạnh lẽo, mắt hắn tràn ngập sát khí. Hắn không bận tâm đến chiếc tàu ngầm bên ngoài, lên tiếng ra lệnh Bạch Ưng: “Dò tìm vị trí của cô ta, nhanh lên”.
 
Bạch Ưng và Lập Hộ cuống cuồng dò tìm sóng của Ly Tâm. Lập Hộ vừa điều khiển bàn phím vừa sốt ruột nói: “Tôi sẽ cố gắng hết sức. Lão đại, lão đại mau xuống tàu trước đi. Thuốc nổ thuộc tính kim loại không phải thứ đồ chơi đâu”.
 
Jiaowen cũng hét lớn: “Tề, mau rời khỏi nơi đó…”.
 
“Nhanh lên”. Tiếng nạt nộ của Tề Mặc cắt đứt tiếng thúc giục của tất cả mọi người. Tề Mặc nhìn xuống chiếc đồng hồ trên tay, đồng hồ xuất hiện hình ảnh vị trí của Ly Tâm do Lập Hộ gửi đến. Đưa mắt nhìn thời gian còn lại, Tề Mặc vừa sải bước dài ra khỏi phòng thuyền trưởng vừa lên tiếng: “Hồng Ưng ở lại. Jiaowen lái tàu tránh đi xa. Tất cả mọi người rời khỏi đây”.
 
Gương mặt Jiaowen trên màn hình lộ vẻ kinh ngạc. Nhưng sau đó anh ta lấy lại bình tĩnh rất nhanh. Jiaowen đấm mạnh tay lên bàn điều khiển, cất giọng lạnh lùng: “Rút lui”.
 
“Không, lão đại còn…”. Hoàng Ưng không biết từ đâu chạy đến giữ chặt cần khiều khiển, cự tuyệt quyết định của Jiaowen.
 
Jiaowen không thèm nhìn Hoàng Ưng, gương mặt hắn như bị đóng băng: “Rút lui, anh ấy là Tề Mặc. Lời của anh ấy là mệnh lệnh”.
 
Chỉ vài từ ngắn gọn nhưng lại khiến Hoàng Ưng trầm tĩnh hẳn. Hoàng Ưng nghiến răng kéo cần điều khiển, chiếc quân hạm lập tức rẽ sóng phóng như bay về phía sau. Jiaowen nói đúng, lão đại là Tề Mặc, là thủ lĩnh của bọn họ. Lão đại tất nhiên có biện pháp an toàn mới đưa ra mệnh lệnh đó. Anh ta không cần lo lắng đến sự an toàn của lão đại. Lão đại là Tề Mặc, hai từ này có thể đại diện mọi thứ.
 
Con tàu chở Hoàng Ưng và Jiaowen đi xa. Ở bên này, con tàu ngầm có Hồng Ưng và Lập Hộ đậu sát con tàu lớn. Những người còn lại trên tàu lớn tụ tập một chỗ, lần lượt xuống tàu ngầm. Hồng Ưng và Lập Hộ không nói một lời nào, gấp rút tiến hành công tác chuẩn bị. Lời nói của Tề Mặc là mệnh lệnh tuyệt đối. Dù phải đối mặt với cái chết, bọn họ cũng không được phép run sợ.
 
Lúc này, Ly Tâm vẫn bị nhốt trong khoang tàu. Nghe nội dung cuộc trao đổi giữa Tề Mặc và những người khác, lại nghe giọng nói suốt ruột của bọn họ và mệnh lệnh lạnh lùng của Tề Mặc, mồ hôi trên trán Ly Tâm càng túa ra. Tay cô vẫn không ngừng dùng sợi dây nhỏ đâm vào cánh cửa bằng sắt dày.
 
Thời gian chỉ còn lại chưa đến một phút. Nghe tiếng tích tắc ở phía sau, Ly Tâm có cảm giác tức thở. Nhịp tim đập của cô dần dần đồng bộ cùng tiếng tích tắc. Tay cô run lẩy bẩy, hai chân cô mềm nhũn.
 
Năm mươi giây, thời gian chầm chậm trôi đi. Ly Tâm không muốn nhìn đồng hồ nhưng cô không thể kìm chế nổi bản thân, chốc chốc lại cúi xuống xem. Càng đếm ngược thời gian, tim Ly Tâm càng đập nhanh hơn.
 
“Sợ gì chứ?”. Một giọng nói bá đạo truyền đến, Ly Tâm mím môi trả lời: “Tôi biết rồi”.
 
“Lùi lại phía sau, cách cửa khoảng mười mét”.
 
Nghe Tề Mặc nói vậy, Ly Tâm chạy vội về phía sau. Vừa lui lại, cô vừa phân tích tình hình. Ở góc trái cánh cửa là nơi cô dùng dây kim loại đâm vào, chỗ đó chắc chắn yếu và dễ công phá hơn nơi khác. Ly Tâm lập tức báo cáo tình hình với Tề Mặc. Ở vào hoàn cảnh nguy cấp này, sự sống chết chỉ tính bằng giây, tiết kiệm một giây là có thêm hy vọng sống sót, lãng phí một giây có thể đối mặt với tử vong.
 
Còn lại bốn mươi giây. Tiếng tích tắc vẫn vang lên đều đều, đại diện tử môn quan sắp đến gần. Ly Tâm trốn ở đằng sau chiếc container đầu tiên, hai tay cuộn chặt nắm đấm.
 
“Nằm xuống”, lại là giọng nói của Tề Mặc. Ly Tâm không kịp suy nghĩ lập tức nằm úp mặt xuống đấy. Cùng lúc đó, tiếng nổ lớn phát ra từ cửa sắt. Trong chốc lát, những mảnh sắt vụn bay tứ tung, bay cả về phía đống container ở bên trong.
 
Sau vụ nổ, Ly Tâm chỉ bất động trong một giây. Không đợi lệnh của Tề Mặc, cô nhổm dậy và lao người về phía cửa sắt đang cháy dở.
 
Góc trái cửa sắt bị Tề Mặc phá hủy thành một lỗ hổng, không lớn nhưng đủ một người chui lọt. Lúc này, chỗ cửa sắt bị phá hủy vẫn đang cháy đỏ. Ly Tâm không hề bận tâm, cô liền thò đầu ra ngoài.
 
Tề Mặc ở bên ngoài đồng thời xông đến. Thấy đầu Ly Tâm lộ ra, hắn liền giữ chặt gáy cô kéo mạnh, cả người Ly Tâm bị lôi ra ngoài.
 
Tề Mặc ôm chặt người Ly Tâm, lập tức chạy thật nhanh về phía trước. Ly Tâm bị Tề Mặc giữ chặt cổ, bị hắn kéo đi nhanh như bay. Tuy nhiên, cô không để ý nhiều mà chỉ lên tiếng nhắc nhở: “Còn hai mươi giây”.
 
Tề Mặc không đáp lời Ly Tâm, cất giọng lạnh lùng: “Chuẩn bị”.
 
“Vâng ạ”. Hồng Ưng và Lập Hộ đồng thời lên tiếng. Trên mặt biển, chiếc tàu ngầm bắt đầu từ từ chìm xuống nước. Hồng Ưng đứng trên nóc tàu ngầm chăm chú nhìn về hướng có Tề Mặc và Ly Tâm, trong đầu nhẩm tính thời gian còn lại.
 
Bên dưới tàu ngầm, Lập Hộ tiến hành các thao tác, kéo cần điều khiển, hạ mức nước, đóng cửa thông gió, tăng cần tốc độ. Tất cả những người trong tầu ngầm đều ngồi im trên vị trí của mình, sắc mặt trầm ổn như tượng điêu khắc.
 
Lúc này ở trên con tàu lớn, Tề Mặc và Ly Tâm cũng nhanh chóng lao gần đến chiếc tàu ngầm. Theo từng bước chân của Tề Mặc, tàu ngầm từ từ chìm xuống mặt nước.
 
Còn lại mười lăm giây. Với một tốc độ và một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, Tề Mặc lao đến sát thành tàu, ném cả người Ly Tâm về phía Hồng Ưng đang chờ đợi trên nóc tàu ngầm. Hồng Ưng liền giơ tay đỡ Ly Tâm, đồng thời tụt ngay xuống dưới tàu ngầm để nhường lại chỗ cho Tề Mặc.
 
Tề Mặc không nói một lời, bay người qua thành tàu lớn nhảy xuống nóc tàu ngầm. Sau đó, hắn vừa tụt xuống vừa giơ tay kéo nắp đậy và đóng thật mạnh. Cùng lúc đó, toàn bộ chiếc tàu ngầm chìm xuống dưới nước. Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong một giây.
 
Hồng Ưng vừa ôm Ly Tâm rơi xuống khoang tàu, lập tức có người kéo họ sang một bên để nhường lại chỗ cho Tề Mặc. Ly Tâm chân chưa kịp chạm xuống đất miệng đã hét lớn: “Mau lái tàu đi, bọn chúng không chỉ làm nổ một con tàu, nhanh lên”.
 
Trong phòng thuyền trưởng, Lập Hổ đã khởi động con tàu. Cần gạt đưa xuống, tốc độ lập tức tăng vọt, chiếc tàu ngầm phóng như bay dưới đáy biển.
 
Ba giây, hai giây, một giây, bùng. Ly Tâm không nghe thấy bất cứ tiếng nổ nào. Nhưng thông qua kính trên tàu ngầm, sóng biển từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn xô tới. Một áp lực cực lớn như bị núi Thái sơn đè nặng lên con tàu.
 
Chưa bao giờ dưới đáy biển xuất hiện thủy áp lớn đến như vậy. Bọt nước kịch liệt tấn công chiếc tàu ngầm như đạn pháo. Thủy áp có sức nặng ngàn tấn, vạn tấn bao trùm. Dường như không một lực lượng nào có thể kháng cự sức mạnh đó.
 
Chiếc tàu ngầm hiện đại mặc dù tăng tốc đến mức tối đa nhưng chỉ trong giây lát, thân tàu không ngừng lắc lư, các bộ phận trên tàu phát ra tiếng lục cục. Dưới áp lực của sức nước cực lớn, cửa kính dùng để nhìn ra bên ngoài ở thân tàu rạn nứt, nước biển lập tức tràn vào.
 
“Nước biển từ góc một trăm bảy hai độ tràn vào…”
 
“Khoang sau không chịu nổi áp lực, đang dần tan ra…”
 
“Ở góc bảy mươi độ, nước biển tràn vào đường ống dẫn…”
 
“Khoang đáy tăng nhiệt độ…”
 
Một loạt tiếng báo cáo vang lên. Sắc mặt Tề Mặc lạnh như núi băng ngàn năm, hắn lập tức đi nhanh về phòng thuyền trưởng. Ly Tâm gia nhập đám người đi gia cố những chỗ rạn nứt, bị nước biển tràn vào.
 
Trong tay Ly Tâm không có bất cứ thứ gì. Do thủy lực ngày càng lớn, đồ sắt thép cũng bắt đầu rạn nứt. Thấy cửa kính ở bên cạnh bị nứt một cái lỗ to bằng đầu ngón tay cái, Ly Tâm không nghĩ ngợi nhiều, dùng tấm lưng che chắn lỗ hổng, đồng thời cô hét lớn: “Lái tàu nhanh lên”. Ly Tâm bị một sức mạnh không ngừng đẩy người về phía trước, nhưng cô cắn chặt răng, cố giữ nguyên vị trí, dùng thân mình không cho nước tràn vào.
 
Thuộc hạ của Jiaowen bên cạnh thấy vậy cũng dùng thân thể bịt kín chỗ hổng. Những người này tuy là thuộc hạ của Jiaowen nhưng không ít lần đi theo Tề Mặc nên có những hiểu biết về kiến thức vũ khí thông thường. Họ hiểu việc dùng thân thể bịt kín sẽ gây tổn thương lớn đến thân thể. Nhưng ở trong tình thế nguy cấp mà việc tranh thủ thời gian chỉ tính bằng giây, họ đã hành động trước khi kịp suy nghĩ.
 
“Mẹ kiếp, rốt cuộc là thứ gì nhỉ?”. Trong phòng thuyền trưởng, Lập Hộ cố gắng điều khiển con tàu. Áp lực quá lớn, chiếc đồng hồ gần như không hoạt động, không thể đo áp lực ở xung quanh. Máy móc bắt đầu không ngừng dao động. Nguy hiểm mỗi lúc một gần.
 
*****************
 
Ở trong chiếc quân hạm trên mặt biển, Jiaowen và Hoàng Ưng lặng lẽ theo dõi mấy con đầu đỗ gần nhau phía xa xa. Theo mệnh lệnh của Tề Mặc, bọn họ đã rời khỏi khu vực nguy hiểm mấy chục dặm.
 
Bùng, đột nhiên một tiếng nổ kinh thiên động địa vọng tới. Qua ống nhòm, Jiaowen và Tề Mặc nhìn thấy ba con tàu lớn bị một sức mạnh vô cùng to lớn làm nổ tung. Ngọn lửa bốc lên nhanh chóng nuốt chửng mấy chiếc quân hạm ngụy trang bên cạnh.
 
Mặt biển bị chấn động mạnh, cột nước dâng cao cả trăm mét dập tắt ngọn lửa điên cuồng. Cột nước lớn bị đẩy lên từ áp lực dưới mặt biển giống như bom nguyên tử sau khi phát nổ, dừng lại trên mặt nước trong giây lát rồi tung tóe về bốn phương tám hướng.
 
Dưới đáy biển truyền đến đến ùng ục, khiến Jiaowen và Hoàng Ưng ở trong phòng thuyền trưởng liền thay đổi sắc mặt.
 
“Rút lui, mau chóng tăng tốc rút đi”. Jiaowen đập mạnh chiếc ống nhòm, giọng nói lặng lẽo như phát ra từ địa ngục.
 
Hoàng Ưng đứng bên cạnh không đợi Jiaowen dặn dò, lập tức kéo cần điều khiển. Chiếc quân hạm quay đầu, nhanh chóng lao về phía sau.
 
“Giỏi thật, giỏi thật đấy. Bọn chúng đúng là không tiếc tiền, sử dụng cả Uranium”. Jiaowen tối sầm mặt, chăm chú theo dõi từng đợt sóng lớn cuộn đến. Dưới mặt biển, tiếng ùng ục ngày càng vang dội. Dù ở bọn họ ở bên trong phòng thuyền trưởng của quân hạm nhưing vẫn có cảm giác rõ ràng.
 
“Thuốc nổ thuộc tính kim loại gì chứ. Đây rõ ràng là…”. Hoàng Ưng không thể nói hết câu. Ly Tâm đương nhiên không biết đến Uranium. Uranium sau khi được gia công, mức độ ô nhiễm nghiêm trọng miễn bàn, uy lực và năng lượng phát xạ tương đối đáng sợ. Nếu không phải là nhà sản xuất vũ khí, không ai có thể nhận ra đó là Uranium.
 
“Có lẽ Tề đã đoán ra. Nếu không đã không ra lệnh chúng ta rút lui”. Jiaowen kết luận.
 
Hoàng Ưng gật đầu thừa nhận. Thuốc nổ thuộc tính kim loại tuy ghê gớm nhưng chiếc quân hạm của anh ta rất hiện đại, có thể phòng chống cháy nổ. Tề Mặc ra lệnh cho bọn họ rút lui, nhất định hắn từ lời nói của Ly Tâm phán đoán ra đó là thứ đã được gia công hóa học. Quân hạm của Hoàng Ưng lại không thể đọ tốc độ với chiếc tàu ngầm do Hồng Ưng và Lập Hộ điều khiển. Nếu không sớm rời khỏi, chắc chắn chiếc quân hạm sẽ không chịu nổi lực phát nổ.
 
“Liên lạc với Tề”. Chứng kiến từng đợt sóng ngầm dội đến, Jiaowen không hỏi cảm thấy lo lắng. Sóng ngầm đã nhanh chóng tới chỗ quân hạm của anh ta. Tuy tàu ngầm của Tề Mặc có tốc độc cực nhanh, nhưng không thể nhanh hơn sức tấn công của sóng ngầm.
 
Jiaowen vừa nói dứt lời, Hoàng Ưng lập tức kết nối hệ thống liên lạc. “Lão đại, bên đó thế nào rồi? Bên đó thế nào rồi?”. Hoàng Ưng điều khiển quân hạm phóng về phía sau, đồng thời không ngừng liên lạc với chiếc tàu ngầm.
 
Không có tín hiệu trả lời. Trên màn hình chỉ thấy ruồi muỗi và tiếng rè rè, Hoàng Ưng bất giác run nhẹ. Jiaowen đứng bên cạnh thấy vậy liền vỗ lưng Hoàng Ưng, cất giọng lạnh lùng: “Anh ấy là Tề Mặc. Anh ấy có thể đi, thì sẽ có bản lĩnh quay về”.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 131      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
83018
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 760552
Nd: Sủng. SE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1242798
Nd: HE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 578551
Nd: Ngược. SE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1333232
Nd: Sủng. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1526048
Nd: HE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 696898
Nd: Sủng. HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1011460
Nd: Sủng. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 969230
Nd: Sủng. HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 612644
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 965831
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1066050
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2212440
Nd: Ngược.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 723472
Nd: Sủng. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 1918684
Nd: Ngược. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 748604
Nd: Ngược. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 749325
Nd: SE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1393075
Nd: HE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 5464562
Nd: Sủng. HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 988491
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14146123
Hiền Thê Khó Làm   view 3780409
Em Dám Quên Tôi   view 3737458
Thứ nữ sủng phi   view 3675452
Không xứng   view 3664946
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc